Chương 996 – Hạ Xuống Cự Quỷ Thành

Chapter Truyện / Chương 996 – Hạ Xuống Cự Quỷ Thành

Hai thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ này chỉ kịp phát ra tiếng kêu kinh ngạc, thậm chí thời điểm tiếng kêu thất thanh còn chưa có nói xong hoàn chỉnh, thân thể theo bản năng lui về phía sau, lại lập tức bị tiếng rít gào của Bạch Tiểu Thuần, trực tiếp trùng kích.

Không có cách nào chống lại, đây không phải là lực lượng bọn họ có thể đối kháng!

Không có cách nào né tránh. Tiếng nổ đến từ bốn phương tám hướng, hình thành lực diệt tuyệt, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của bọn họ, uy hiếp tới tính mạng của bọn họ!

Ầm ầm.

Những tiếng động ngập trời theo đó vang lên. Hai thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ này run rẩy, máu tươi điên cuồng phun ra, thần sắc mang theo sự kinh hoàng cùng tuyệt vọng không có cách nào tưởng tượng được. Thân thể bọn họ cũng không kịp lui về phía sau, liền trực tiếp ở trong tiếng gào thét, toàn thân lăn lộn nổ tung!

Thân thể của bọn họ… Lại có thể hoàn toàn không có cách nào chịu được, ở trong tiếng nổ này, trực tiếp trở thành tro bụi… Thậm chí nguyên thần của bọn họ cũng không có cách nào chạy ra được, bị nhốt ở bên trong thân thể, cùng thân thể… Tan thành mây khói!

Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh. Gần như chỉ là trong chớp mắt một cái, hai thân vệ này vừa rồi vẫn ngạo nghễ vô cùng, trong nháy mắt lại bị diệt sạch… Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho ánh mắt lão già một sừng ở bên trong màn ánh sáng, lộ ra biểu hiện không có cách nào tin tưởng được. Toàn thân hắn chấn động mãnh liệt. Sự hoảng sợ của hắn còn điên cuồng mãnh liệt hơn so với hai người đã chết kia. Âm thanh cũng đều mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, la lên thất thanh.

– Ngươi… Ngươi không phải là Thiên Nhân!

Trong lòng lão già một sừng này điên cuồng run rẩy. Hắn lập tức lại ý thức được, người này tuyệt đối không thể là Thiên Nhân. Người này có thể chỉ là dựa vào rít gào, lại thuấn sát hai vị Thiên Nhân hậu kỳ… Chỉ có Bán Thần!!

Hoàn toàn không có một chút do dự, lão già một sừng này gần như bị sợ vỡ mật, vội lui về phía sau, lại muốn chạy trốn. Nhưng tốc độ của hắn ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, thật sự quá chậm.

Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng không có tâm tình đi để ý tới lão già một sừng này. Hiện tại ý niệm duy nhất của hắn, chính là dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào chiến trường!

Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần vượt qua tất cả, giống như xuyên qua hư vô, trực tiếp lại một đầu lao vào đại trận sinh tuyệt bên trong màn ánh sáng màu vàng. Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc bước vào bên trong trận pháp, lão già một sừng vốn tâm thần run rẩy, toàn thân co lại vì sợ hãi tràn ngập. Trong lòng hắn bỗng nhiên thoáng động, dâng lên hi vọng.

– Hắn rốt cuộc thật sự nhảy vào rồi. Trận pháp này… Cho dù là Bán Thần bước vào, trong thời gian ngắn cũng phải bị áp chế. Hắn làm vậy chính là đâm đầu vào chỗ chết!

Trong lòng lão già một sừng rung lên, rốt cuộc không lui về sau nữa, mà trong mắt có dâng lên sát cơ. Dù sao hắn cũng là Thiên Nhân viên mãn. Ở trong các thân vệ của Thông Thiên Đảo, hắn cũng là người xuất sắc. Bình thường hắn sát phạt quyết đoán. Lúc này hắn không lùi mà tiến tới, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần, muốn ngăn cản ở phía trước Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng ngay khi hắn tới gần, trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần đã triển khai ra Bất Tử Cấm, căn bản cũng không có nửa điểm ngừng lại, giống như trận pháp này không tồn tại, chợt đi về phía trước.

Cảnh tượng như vậy lập tức để trong đầu lão già một sừng lại nổ tung. Sắc mặt hắn điên cuồng biến đổi. Đồng thời, sợ hãi cùng kinh hãi còn mãnh liệt hơn so với trước vô số lần. Ở trong tâm thần không ngừng bạo phát, hắn lại muốn một lần nữa lui về phía sau…

Nhưng đã muộn rồi!

Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh. Dưới Bất Tử Cấm, Hám Sơn Chàng theo bản năng được thi triển ra. Bạch Tiểu Thuần lao thẳng đến phía trước. Gần như trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện ở trước mặt lão già một sừng muốn đi ngăn cản mình, va chạm vào nhau.

Ầm một tiếng.

Lão già một sừng này chỉ cảm thấy giống như bị vô số ngọn núi từ trên trời đập vào trên người. Hắn phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể lại trực tiếp nổ tung tan vỡ. Nguyên thần mang theo sự sợ hãi vô tận muốn bỏ chạy. Nhưng hắn căn bản không có cách nào làm được.

Ở dưới tốc độ cực hạn này của Bạch Tiểu Thuần, bên ngoài thân thể hắn giống như hình thành lực hút kinh người. Nguyên thần của lão già một sừng không đợi trốn ra được, đã bị âm bạo do Bạch Tiểu Thuần lao qua, bỗng nhiên chìm ngập!

Giờ phút này Bạch Tiểu Thuần cực kỳ cường hãn!!

Sau khi bước vào trận pháp này, Bạch Tiểu Thuần căn bản chưa từng liếc mắt nhìn lão già một sừng này. Bản thân đối phương tự mình đâm đầu vào chỗ chết, hết lần này tới lần khác ngăn cản ở phía trước hắn, tính giết chết Bạch Tiểu Thuần. Cũng chỉ là tốc độ của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh, vận khí của hắn không tốt mà thôi.

Dưới Bất Tử Cấm, đại trận sinh tuyệt giống như không tồn tại. Trong tiếng nổ lớn, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có chút dừng lại nào, trực tiếp xuyên qua. Thời điểm hắn xuất hiện… Thình lình đã đến năm vạn dặm bên ngoài Cự Quỷ Thành!

Bên tai của hắn lập tức lại truyền đến vô số gào thét rít gào, những tiếng giãy dụa gầm thét thê lương vô tận. Cùng lúc đó, hắn càng thấy được phía trước… Thời khắc này dường như mắt thường không thể nhìn thấy được điểm cuối… Chiến trường!!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt run lên!

Vô số tu sĩ Thông Thiên đông mạch, mỗi một người đều đã đỏ mắt, đang điên cuồng chém giết. Đất Man Hoang, các loại hồn tu cũng giống như như vậy, giống như đã sớm đánh cược tất cả. Bọn họ đối mặt chính là chiến tranh không phải ngươi chết chính là ta mất mạng. Bọn họ đã không quan tâm nữa.

Cho dù tử vong, cũng muốn tự bạo trước khi chết, tranh thủ lôi kéo kẻ địch cùng nhau đi xuống Hoàng Tuyền!

Tiếng nổ vang không ngừng bạo phát ra, chấn động mọi người trên chiến trường. Hai lỗ tai của bọn họ đã mất đi thính giác. Điều này đối với bọn họ mà nói, không có gì đáng ngại. Bởi vì giết người… Không cần lỗ tai!

Từ nơi này đến Cự Quỷ Thành là đoạn đường chừng năm nghìn dặm. Toàn bộ chiến trường… Có thể tính là phạm vi mười vạn dặm. Ở bên trong phạm vi này, một trận chiến tranh mà cả đời này của Bạch Tiểu Thuần cũng chưa thấy qua, đang bạo phát, lại không biết đã bạo phát trong bao lâu.

Tiếng gào thét, tiếng kêu thảm thiết, tiếng cười điên cuồng đan vào cùng một chỗ, giống như hình thành khúc nhạc tử vong, khiến cho thiên địa vào giờ phút này, giống như cũng muốn thu hồi ý chí của mình, chỉ có thể yên lặng nhìn… Khắp nơi trên mặt đất đầy nữ thi thể xương cốt hài cốt!

Đã rất khó nhìn thấy được một thi thể nào hoàn chỉnh. Ở trong những đợt chém giết này, ở những dưới mũi tên, nhìn thấy được… Chỉ là một mảnh đỏ sậm…

Khắp nơi trên mặt đất, hơn mười vạn tu sĩ thậm chí nhiều hơn nữa đang điên cuồng thi triển tất cả phương pháp có thể sử dụng ra để giết người. Nơi đây giống như một cái cối xay thịt cực lớn, không ngừng cắn nuốt tất cả.

Đã không nhìn thấy được trận hình, không nhìn thấy được chỉ huy. Có thể nhìn thấy được, chỉ có bản năng nguyên thủy ép buộc, giống như dã thú điên cuồng.

Ở trên chiến trường mức độ này, tu sĩ Nguyên Anh lại tính cái gì? Kết Đan còn trong chớp mắt liền hình thần câu diệt!

Còn có từng chiếc chiến xa, còn có chí bảo của chiến tranh, tuy lớn đều đã tan vỡ. Nhưng có số lượng vẫn không ít, đang phát ra lực diệt tuyệt, giết chóc tất cả!

Mà chiến trường trên bầu trời cũng rất kinh người. Ở giữa không trung, trên trời cao, một cuộc chiến Bán Thần vượt qua tất cả quy mô, cũng đang được tiến hành. Trên thân thể cao lớn của Cự Quỷ Vương này, vết thương giăng đầy. Có thể nhìn thấy được có một thanh trường thương đã qua xuyên qua thân thể hắn, đang tản ra ánh sáng màu đen, huyễn hóa ra chín con rồng đen, không ngừng chui tới chui lui ở trong thân thể hắn. Mỗi lần như vậy đều làm cho Cự Quỷ Vương phát ra tiếng gào thét thê lương. Nhưng bản thân hắn bị trọng thương, vẫn điên cuồng mãnh liệt cùng vị Bán Thần lão tổ của Tinh Không Đạo Cực Tông, chém giết sinh tử!

Bán Thần lão tổ của Tinh Không Đạo Cực Tông cũng đã đến cực hạn, ngực lõm xuống, một cánh tay đã biến mất. Toàn thân từ trên xuống dưới lộ ra khí tức tử vong ảm đạm. Chỉ là sát ý trong mắt hắn lại vẫn ngập trời.

Mỗi lần bọn họ ra tay, đều làm cho thiên địa biến sắc, cũng làm cho trời cao run rẩy xuất hiện từng vết nứt.

Mà bọn họ ra tay, phát ra công kích, cũng hóa thành từng tầng sóng khí, trở thành gió bão ở bốn phương tám hướng, quét ngang thế giới.

Ở dưới chiến trường Bán Thần, trên bầu trời, Thiên Nhân của Cự Quỷ Thành, Thiên Nhân của Thông Thiên đông mạch, đều đang đánh một trận sinh tử. Những tiếng sấm thường vượt qua thiên lôi, ở bên trong thiên địa này, không ngừng phát tiết bạo phát.

Đám người Hồng Trần Nữ, Nghịch Hà Tông Linh Khê lão tổ, Bạch Trấn Thiên, Trần Hạ Thiên cùng với Đồng Tử, không ngờ đều ở bên trong!

Mà vị Thiên Nhân lão tổ Thiết Huyết đường kia lại không ở đây. Người cũng không có mặt còn có vị U Minh Công của Cự Quỷ Thành ở trong trí nhớ Bạch Tiểu Thuần!

Lúc này, Thiên Nhân phía bên Thông Thiên có ba vị. Phía bên Man Hoang, ngoại trừ Hồng Trần Nữ ra, còn có một người. Bạch Tiểu Thuần nhận ra người này. Đó là một trong những Thiên Công của Khôi Hoàng Thành.

Lúc này cuộc chiến của sáu người đã đến một khắc sinh tử. Hiển nhiên bên trong đại trận sinh tuyệt đều bị cắt đứt. Mọi người nơi đây chìm đắm ở trong giao chiến khẩn trương, hoàn toàn không có cách nào phát hiện ra!

Ở thời điểm nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần đến, tiếng nổ vang chợt bạo phát mãnh liệt hơn. Chính là vị Thiên Công kia, cười thảm trước khi chết, rốt cuộc không tiếc tự bạo, hình thành lực hủy diệt. Đồng Tử không tránh kịp, trực tiếp bị bao phủ. Sau tiếng nổ lớn, tử vong không chỉ là hắn, còn có vị… Đồng Tử của Tinh Không Đạo Cực Tông!

Hồn phi phách tán, đồng quy vu tận!

Gần như ở trong chớp mắt khi hai người tử vong, Hồng Trần Nữ cũng phun ra một búng máu. Ở dưới sự liên thủ của Trần Hạ Thiên cùng Bạch Trấn Thiên, nàng vốn đã bị trọng thương, thương thế quá nặng. Trong tiếng cười thảm, nàng nhanh chóng lui về phía sau.

Trần Hạ Thiên hít thở ồ ồ, chợt gào thét.

– Hàn Tông, nếu ngươi còn tiếp tục không lấy ra toàn lực, sau trận chiến này, lão phu diệt cả nhà Nghịch Hà Tông của ngươi!

Nói xong, hắn cùng với Bạch Trấn Thiên, lao đến đuổi theo Hồng Trần Nữ. Trong mắt hắn lộ ra sát cơ kinh người. Hiển nhiên, đối với nữ nhi của Cự Quỷ Vương, thống lĩnh của quân đoàn Cự Quỷ, hắn đã ở thế ở phải giết!

– Giết nàng, có thể khiến cho Cự Quỷ Vương phân tâm, liền có thể tranh thủ cho lão tổ một đòn tuyệt sát!

Mắt thấy Trần Hạ Thiên cùng Bạch Trấn Thiên đều nhanh chóng phóng đi, Linh Khê lão tổ cảm thấy cay đắng. Hắn biết từ khi khai chiến tới nay, Nghịch Hà Tông thương vong ít nhất. Tất cả những điều này đều là do Hồng Trần Nữ nương tay. Hắn vốn không muốn ở chỗ này ra tay với Hồng Trần Nữ. Nhưng vừa vặn ở Thông Thiên, mình đã không thể làm theo ý mình. Lúc này hắn thở dài một tiếng, cất bước đi.

Nhưng ngay khi ba người đồng thời tới gần, Hồng Trần Nữ ở trong tiếng cười thảm, bên trong con mắt lộ ra hàn quang, giống như sắp triển khai thần thông thuật pháp nào đó với cái giá cực lớn. Nhưng vào lúc này…

Một tiếng rít gào từ phía xa trong thiên địa, giống như có thể xé rách hư vô, ầm ầm truyền đến.

– Dừng tay!

Theo âm thanh đến, lại là một cầu vồng trực tiếp mở ra hư vô thông suốt, mang theo khí thế vô thượng, kinh thiên động địa!

Chớp mắt!

Tới gần!

Chapter Truyện / Chương 996 – Hạ Xuống Cự Quỷ Thành