Chương 1010 – Trời Liên Tục Trút Phong Hỏa

Chapter Truyện / Chương 1010 – Trời Liên Tục Trút Phong Hỏa

Giọng nói này mang theo niềm tin kiên định!

Giọng nói này, ẩn chứa sự điên cuồng không sợ hãi!

Giọng nói này còn ngưng tụ chấp nhất ơn thầy giống như trời, thà rằng thịt nát xương tan, cũng muốn báo đáp ơn thầy!

Trong thiên địa vang lên tiếng nổ lớn. Trong nháy mắt toàn bộ bầu trời Man Hoang đã bị một mảnh biển lửa sáng chói vô biên, chớp mắt bao phủ. Viển lửa này vừa xuất hiện. Đồng thời, bên trong Man Hoang, các chiến tu của hai bên đang giao chiến đều bị hoảng sợ, đều bị kinh hãi, đều hít hơi lạnh!

– Thiên… Thiên hỏa!

– Trời cao thiêu đốt. Cái này… Làm sao có thể như vậy được.

– Bên trong ngọn lửa kia… Có người!!

Theo tiếng kinh ngạc vang vọng, trong chớp mắt, biển lửa trên trời cao cuối cùng bị buộc phải quanh một thân ảnh khổng lồ.

Thân ảnh ấy giống như đủ cao cùng với trời cao, giống như một người khổng lồ hỏa diễm kinh thiên động địa, sinh ra ở bên trong biển lửa kia, tản ra uy áp khiến cho thế giới run rẩy. Hình như chậm rãi ngẩng đầu lên, từ xa nhìn thấy Thông Thiên Hải!

– Đó là… Minh Hoàng!

– Là Minh Hoàng!

Rất nhanh, sau khi nhìn thấy rõ ràng người khổng lồ này, tất cả bản thổ, tất cả hồn tu bên trong Man Hoang bất luận là Thiên Hầu hay Thiên Công, đều ở trong một cái chớp mắt này, kinh ngạc kêu lên thất thanh.

Ở trong thời khắc toàn bộ Man Hoang đều chấn động, Bạch Hạo ở trên trời cao, chợt lắc một cái, nhất thời này biển lửa nổi khắp bầu trời, giống như dời núi lấp biển, mãnh liệt phóng về phía Thông Thiên Hải!

Từ phía xa nhìn vào, hỏa biển trên bầu trời này mang theo khí thế không có cách nào hình dung, cuộn trào mãnh liệt lao nhanh, giống như muốn đốt cháy tất cả hư vô bên trong thế giới này.

Thậm chí giờ phút này, nước biển màu vàng của Thông Thiên Hải này ở trong trung ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt tới, cũng dâng lên sóng dao động vô tận, giống như muốn đi ngăn cản hỏa diễm tới gần. Nhưng tất cả lại giống như muối bỏ biển!

Biển lửa kia từ Man Hoang, mãnh liệt thiêu đốt đến, chớp mắt lại bao trùm Thông Thiên Hải, khiến cho bầu trời, biển rộng, lộ ra hỏa diễm vô tận. Bên trong ngọn lửa này ẩn chứa ý chí của Bạch Hạo, từ bốn phương tám hướng, từ bầu trời cùng với mặt biển, bỗng nhiên vọt về phía trung tâm Thông Thiên Đảo…!

Thông Thiên Hải hình như cũng không chịu nổi ngọn lửa này đốt cháy, đang bốc hơi lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hóa thành lực lượng thiên địa nồng đậm, không ngừng khuếch tán ra về bốn phía xung quanh.

Lực lượng thiên địa nồng đậm này mạnh nhất từ trước tới nay, khiến cho toàn thế giới, không chỉ là Thông Thiên đại lục, cho dù Man Hoang… Cũng ở trong một tích tắc này, bị lực lượng thiên địa kinh người này tràn ngập bao trùm.

Vô số cây khô gặp mùa xuân, vô số mãnh thú gào thét, vô số sinh linh… Đều ở trong một cái chớp mắt, tâm thần chấn động mãnh liệt!

Chỉ là… Một loại bất an đến từ bản năng, cũng theo linh khí nồng đậm trong thiên địa tản ra, hiện lên ở trong lòng chúng sinh. Dù sao không phải là do thiên địa biến hóa tự nhiên thành. Đây giống như là tu sĩ thiêu đốt linh hồn, tiêu hao ra!

Thông Thiên Hải không phải vô tận. Dưới sự thiêu đốt như vậy, mặc dù có thể khiến cho khí linh của thế giới này thoáng cái trở nên vô cùng nồng đậm. Nhưng cái giá lớn là Thông Thiên Hải không thể tổn hao nghịch chuyển!

Chỉ có điều… Bạch Hạo đã không chú ý tới những thứ này. Nhị thập nhị sắc hỏa này vượt qua cực hạn của thế giới. Cho dù là hắn lấy linh hồn của mình tới luyện thành, nhưng muốn khống chế, cũng cực kỳ khó khăn.

Mà đây chỉ là một trong những nguyên nhân. Còn có nguyên nhân trọng yếu hơn…

Bạch Hạo biết thời gian của mình, không nhiều lắm!!

Lấy linh hồn của mình luyện chế ra nhị thập nhị sắc hỏa, giống như Thông Thiên Hải, không phải là vô tận. Có thể nói là tồn tại hoàn toàn lấy việc thiêu đốt linh hồn của mình để trả giá. Sợ là không bao lâu, khi linh hồn của mình hoàn toàn thiêu đốt hầu như không còn, lúc đó chính là thời khắc nhị thập nhị sắc hỏa mạnh nhất từ trước tới nay sẽ biến mất!

Thời gian cấp bách, ý chí của Bạch Hạo hăng hái khuếch tán, huy động bốn phía xung quanh biển lửa, lao thẳng đến Thông Thiên Đảo!

Nếu như cảnh tượng như vậy dừng lại, như vậy trong hình ảnh này, không nhìn thấy được bầu trời, không nhìn thấy được Thông Thiên Hải. Có thể nhìn thấy được… Chỉ là hỏa diễm vô cùng vô tận, giống như mang theo cơn giận của trời, trong sự điên cuồng, mang theo tất cả trùng kích Thông Thiên Đảo!

Mà giờ phút này, Thông Thiên Đảo dường như không phải có bên trong Thông Thiên Hải, mà là tồn tại ở bên trong thiên hỏa. Bãi cát ở bốn phía xung quanh hòn đảo, trong nháy mắt lại hóa thành đất khô cằn. Thậm chí xuất hiện từng vết nứt!

Cho đến khi một tiếng nổ lớn kinh thiên, giống như người khổng lồ rít gào, giống như trời xanh trong u minh đang tức giận gào thét, đến từ trên bầu trời, đến từ trên mặt biển, đến từ hỏa diễm tám phương này. Chỉ trong chớp mắt một cái, liền trực tiếp đánh vào trên Thông Thiên Đảo.

Bãi cát xung quanh đảo vốn đã nứt ra, trong phút chốc lại tan vỡ nổ tung, chia năm xẻ bảy. Những khối vụn này không chờ bắn ra bốn phía, lại ở trong ngọn lửa kia, trực tiếp trở thành tro bụi!

Dường như nhị thập nhị sắc hỏa này đã ẩn chứa ý chí của Bạch Hạo, không chỉ muốn cứu Bạch Tiểu Thuần, còn phải biến Thông Thiên Đảo, thành lửa cháy hừng hực lan ra đồng cỏ. Cho dù sinh linh đồ thán cũng muốn hoàn toàn đốt cháy!

Tiếng sấm không ngừng vang vọng trên thế giới. Biển lửa này giống như cuồng phong, gào thét hiện lên ở khắp nơi, hình thành cái miệng lớn, chớp mắt một cái đã nuốt lấy Thông Thiên Đảo vào bên trong!

Trong một chớp mắt này, tất cả thực vật Trên Thông Thiên Đảo… Trực tiếp tiêu tan. Từng dãy núi cũng ở dưới ngọn lửa này, trực tiếp đỏ đậm, bị cứng rắn vỡ nát thành tro!

Càng không cần phải nói tới những lầu các khắc thế lan ngọc, ở trong ngọn lửa này quét ngang, trong nháy mắt tiêu tan sạch sẽ. Còn có quá nhiều dược thảo trân quý trên đảo này, còn có mọi chỗ trong thiên địa ẩn chứa càng nhiều lực lượng thiên địa, do nước Thông Thiên Hải ngưng luyện ra đầm nước, thác nước, tất cả đều ở trong hỏa diễm này, trở thành một phần hư vô.

Cũng may Bạch Hạo có thiện tâm. Lúc này mặc dù hỏa diễm xem như bao vây xung quanh Thông Thiên Đảo, nhưng hắn cuối cùng cũng không liên lụy tới những thị vệ trên đảo Thiên Tôn. Giờ khắc này, mỗi một thị vệ đang hoảng sợ, nhanh chóng chạy ra. Cho đến khi cách xa Thông Thiên Đảo, mỗi người bọn họ nhìn Thông Thiên Đảo bị ngọn lửa cắn nuốt, trong tâm thần đã nổi lên sóng to gió lớn.

– Cái này… Cái này…

– Lại dám tập kích bất ngờ Thông Thiên Đảo…

Những thị vệ này mỗi một người đều kinh ngạc kêu lên. Trong bọn họ còn có hai lão già, tản ra tu vi Bán Thần. Hai người này chính là thần vệ của Thông Thiên Đảo!

Chỉ có điều, cho dù là bọn họ, lúc này tâm thần cũng điên cuồng run rẩy. Bọn họ nhìn ngọn lửa kia, càng hoàn toàn không dám tới gần. Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn biển lửa vô tận này, lúc này từ bốn phía xung quanh Thông Thiên Đảo, lao thẳng đến khu vực trung tâm… Cũng chính là ba ngọn núi này, Đạo Cung cùng với bức tượng Thiên Tôn!

Trong tiếng nổ vang, hai ngọn núi trái và phải trong nháy mắt đỏ đậm, chợt sụp xuống, trở thành tro bụi. Sau đó, hỏa diễm ở bốn phía xung quanh lại trực tiếp cắn nuốt bức tượng Thiên Tôn ở bên trong.

Ở dưới ánh mắt của mọi người xung quanh, bức tượng Thiên Tôn tan chảy với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Cũng chính là thời gian mấy hơi thở, bức tượng Thiên Tôn sừng sững ở chỗ này đã lâu năm tháng, dần dần trở thành tro bụi…

Kể cả ngọn núi, kể cả Đạo Cung trên đó… Chớp mắt một cái ở đây đều… Trở thành hư vô!

Toàn bộ Thông Thiên thế giới tồn tại ở bên trong Thông Thiên thế giới, từ sau khi đuổi Khôi Hoàng Triều rời đi, trước sau tồn tại trong thiên địa này, chí cao vô thượng thánh địa… Lúc này, theo một đám thiên hỏa hạ xuống, tất cả đều hóa thành hư ảo…

Mà ở trên đống đổ nát này, tản ra khí tức hỏa diễm khiến cho thế giới run rẩy. Ở trong tiếng nổ lớn này, mơ hồ… Giống như hình thành một vị người khổng lồ hỏa diễm điên cuồng mãnh liệt!

Có thể mơ hồ nhìn thấy được, người khổng lồ này mặc đế bào hỏa diễm, mang theo đế quan hỏa diễm, đứng ở trên Thông Thiên Đảo, hướng về phía mặt đất lớn tiếng rít gào!

– Sư phụ, ta tới cứu sư phụ!

Cảnh tượng như vậy công kích rất lớn đối với đám thị vệ ở bốn phía xung quanh. Bọn họ không có cách nào hình dung. Sắc mặt mọi người đều tái nhợt, trong đầu chấn động. Bọn họ đứng ở nơi đó thân thể lay động, tâm thần nổi lên sóng lớn ngập trời, hoàn toàn khó có thể bình tĩnh.

Mà biển lửa này đốt cháy, vẫn không có kết thúc!

Lúc này theo người khổng lồ hỏa diễm rít gào, biển lửa này đến từ bốn phương tám hướng xung quanh, ngưng tụ ở trên Thông Thiên Đảo, rốt cuộc thiêu đốt tất cả tồn tại trên đảo nhỏ, theo từng vết nứt trên mặt đất, lao thẳng đến dưới nền đất Thông Thiên Đảo!

Dưới nền đất Thông Thiên Đảo, chính là trận pháp chỗ Địa Cung kia!

Thời khắc này bên trong Địa Cung, trận pháp mở ra vận chuyển toàn diện. Tất cả mọi hài cốt ở bốn phía xung quanh, bao gồm ba bộ thi hài Khôi Hoàng trước kia đều đã hoàn toàn dung hòa, trở thành một phần của trận pháp.

Mà ở vị trí trung tâm trận pháp, bên trong đầm nước màu đen, đầm nước đã biến mất. Thay vào đó lại là vô số phù văn màu đen. Những phù văn này đã lấp đầy thân thể của Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ.

Về phần Thiên Tôn, lúc này hai tay hắn lần lượt ấn Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ xuống. Trong thần sắc dữ tợn của hắn mang theo sự điên cuồng, đang gầm khẽ.

– Dung hợp! Dung hợp!! Dung hợp cho ta!!!

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ không ngừng run rẩy. Lúc này thân thể của bọn họ đang dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được… Giống như sắp dung hợp với nhau…

Cũng chính là vào lúc này, toàn bộ Địa Cung chợt lay động, giống như long trời lở đất, giống như tận thế hạ xuống. Tường đá bốn phía xung quanh Địa Cung, trong phút chốc lại đỏ ngầu. Trong chớp mắt một cái, theo tiếng nổ lớn rung trời vang lên, thình lình từ bên trong tường đá ở bốn phía xung quanh, từ bên trong nham đỉnh phía trên, trực tiếp lại có hỏa diễm kinh thiên… Ầm ầm hạ xuống!

Giống như… Trời trút phong hỏa!

Chapter Truyện / Chương 1010 – Trời Liên Tục Trút Phong Hỏa