Chương 1029 – Bạch Tú Tài

Chapter Truyện / Chương 1029 – Bạch Tú Tài

Thời gian trôi qua. Dần dần, Thông Thiên thế giới tan vỡ, đã qua nửa năm.

Bầu trời xa lạ, đất đai xa lạ, thành trì xa lạ, người xa lạ…

Còn có cái khác chính là, ở đại lục này, là do năm mảnh mặt đất vô cùng mênh mông tạo thành. Chúng đều được gọi là… Tiên Vực.

– Tiên Vực…

Ở trên Tiên Vực trong phạm vi to lớn lớn, có kích thước lớn hơn gấp mười lần Thông Thiên thế giới. Tại hướng đông nam, từng dãy núi cực kỳ khổng lồ giống như con rồng sống chạy qua ngang dọc, lan tràn tới vô tận, do đó ở vị trí đan xen, hình thành rất nhiều thành trì…

Bên trong một huyện thành nhỏ.

Có một người thanh niên mặc trường bào màu trắng đầy nếp uốn, phía trên còn dính không ít dầu mỡ cùng vết bẩn, mắt say lờ đờ đi ở trên đường. Trong tay hắn mang theo một bầu rượu, thỉnh thoảng đưa lên bên mép uống một ngụm lớn. Hắn giống như tự giễu, thì thào nói nhỏ.

– Tiên Vực sao…

Toàn thân của người thiếu niên đầy vẻ chán chường, dường như không có tinh thần gì. Ở trong tình trạng say khướt này, ngay cả bước đi cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Hiện tại chắc hẳn là trời thu. Gió thu mang theo một tia lạnh giá, từ dãy núi giống như con rồng phía xa thổi tới, cuốn theo lá khô vàng, thổi qua bên trong huyện thành nhỏ nhân khẩu không nhiều lắm, thậm chí có chút hẻo lánh này. Có lẽ là thu lạnh thổi vào người, giống như có thể chui vào xương tủy, tiến vào bên trong, tản ra sự lạnh giá. Phần lớn những người đi lại ở ngoài đường mặc trang phục dày một chút, đi lại vội vàng.

Dường như ở trong gió thu lạnh lúc hoàng hôn, không có người nào nguyện ý đi lại ở ngoài đường, chỉ muốn mau chóng trở lại trong căn nhà ấm áp, cùng người thân làm bạn, hưởng thụ hơi ấm gia đình.

Chỉ có người thanh niên này, hình như không tìm được phương hướng của nhà, giống như người lãng khách lưu lạc ở bên ngoài, ở ngoài đường di chuyển trong sự mờ mịt, đi về phía trước, để mặc cho gió rét lạnh kia thổi vào mặt, hoàn toàn không thèm để ý tới. Dường như gió lạnh này ở trong cảm nhận của hắn, còn xa mới bằng được sự cô quạnh ở trong lòng. Ở trong hoàng hôn nơi này, bóng lưng của hắn chỉ còn lại có sự hiu quạnh…

Một vài chiếc lá khô vàng ở trong gió thổi qua, dường như tìm được cảm giác đồng mệnh tương liên ở trên người của người thanh niên này, không muốn rời đi, bay ở xung quanh hắn, theo hắn đi xa, thật lâu không tiêu tan.

– Tiên Vực… Chó má… Gì chứ…

Toàn thân của người thanh niên tràn ngập mùi rượu. Hắn vừa lẩm bẩm vừa đi lại ở trên con đường này. Hắn cầm bầu rượu lên, đặt ở bên miệng muốn tiếp tục uống. Nhưng sau khi phát hiện bầu rượu đã trống rỗng, người thanh niên mắng vài câu, há miệng lớn, ngửa cổ, lắc lắc bầu rượu vài cái. Cho đến khi có vài giọt rượu rơi xuống, tan ra ở trong miệng của hắn, lúc này hắn mới bập miệng vài cái.

Thời điểm hắn ngẩng đầu, ánh chiều hoàng hôn chiếu xuống đôi mắt vô thần của hắn, chiếu rọi vào sâu trong hai mắt hắn lộ ra vẻ mờ mịt cùng với cay đắng.

– Lại không còn rượu… Rượu ở thế giới này là ngon nhất.

Người thanh niên cúi đầu, vừa lẩm bẩm, vừa đi về phía tửu phường quen thuộc. Ở trong gió thu làm bạn, hắn mơ mơ màng màng đi tới.

Tửu phường không xa. Chỉ là người thanh niên giống như đạp trong mây mù, một sâu một cạn có vẻ tập tễnh, sử dụng thời gian một nén nhang, ở dưới dư quang của hoàng hôn, hắn mới đi tới tửu phường, đẩy cửa lớn của tửu phường ra. Một hơi nóng khác hẳn với gió lạnh bên ngoài, kèm theo tiếng huyên náo ầm ĩ, đập vào mặt.

Bên trong tửu phường, tuy rằng chỉ có bảy tám cái bàn, nhưng lúc này đã ngồi đầy từ lâu, ngay cả bốn phía xung quanh không bàn không ghế, cũng không còn chỗ ngồi, thậm chí cũng có không ít hài đồng, theo người lớn của mình qua, đang chạy đi chạy lại ở bên trong tửu phường này. Người ở bên trong huyện thành, bình thường không có chuyện gì giải trí, vì vậy tửu phường bán Tiên Nhân Túy này, liền trở thành một trong mấy nơi náo nhiệt ở bên trong thị trấn này.

Bất luận là chuyện cười của hàng xóm hay tin đồn của các hộ gia đình lớn ở bên trong thị trấn, cho tới lời đồn đại liên quan tới tiên nhân, ở bên trong tửu phường, đều bị những người ở đây, sau khi uống nhiều, mang theo sự thần bí, lớn tiếng nhắc tới, đưa tới tiếng cười của vô số người.

Đối với phần lớn chúng sinh mà nói, hàng ngày mang theo một vài tiếng cười bình thản, chính là lạc thú lớn nhất.

– Đây không phải là Bạch tú tài sao? Chủ quán, xem ra Tiên Nhân Túy ở chỗ của ngươi, lại có thêm một vị khách quen.

Sau khi người thanh niên đi vào, mấy đại hán say khướt ở bên trong tửu phường nhất thời lại chỉ vào người thanh niên, nở nụ cười.

Lời nói này, đối với người thanh niên cũng say khướt kia, không biết là có ý tốt hay là ác ý.

Đối với người thanh niên trước mắt này, người của huyện thành nhỏ này có thể xa lạ, nhưng đối với các khách quen của tửu phường này, đều đã quen thuộc.

Cho dù người thanh niên này chỉ mới xuất hiện ở bên trong huyện thành nhỏ từ mấy tháng trước, cũng không nó chuyện với người khác, cũng không có người nào biết hắn tên là gì. Chỉ có điều thoạt nhìn khí chất của hắn khác với các đại hán khác, toàn thân lại mặc trường bào màu trắng, còn có dáng vẻ chán chường. Thi thoảng trong mắt hắn lộ ra sự mờ mịt cùng thống khổ. Điều này sẽ không ảnh hưởng tới suy đoán trong lòng của mọi người đối với người thanh niên này.

Đây là một văn nhân, cũng một người tú tài.

Vì hắn mặc áo bào trắng, vì vậy mọi người ở trên phương diện xưng hô, cũng lại gọi hắn là… Bạch tú tài.

– Bạch tú tài này chắc là đi thi bị thi rớt, không còn mặt mũi về nhà, lúc này mới cả ngày mua say…

– Không đúng. Theo ta nghĩ, Bạch tú tài này nhất định là cả nhà đã chết. Đoán chừng là trên đường gặp phải giặc cướp, chịu không nổi đả kích này, mới có thể mệt mỏi như vậy.

Mọi người bên trong tửu phường không nhớ được Bạch tú tài này đã tới mua rượu bao nhiêu lần. Lúc này nhìn dáng vẻ chán chường này của đối phương, đều đang xúc động suy đoán.

Những tiếng ầm ĩ bàn luận, truyền vào trong tai của người thanh niên. Hắn giống như không nghe được, lảo đảo đi tới trước quầy tửu phường, trong tay cầm bầu rượu đặt ở phía trên, âm thanh mang theo sự lười biếng, thì thào mở miệng.

– Chủ quán, cho một bầu… Tiên Nhân Túy. Tiên Nhân Túy ở chỗ các ngươi… Đúng là rượu ngon.

Chủ tửu phường là một lão nhân. Toàn thân lão nhân này mặc áo xanh, nhìn người thanh niên tinh thần sa sút trước mắt này, thở dài, trầm giọng nói.

– Bạch tú tài, đã sắp tới cuối năm rồi. Ngươi giữ lại tiền bạc của mình, nhanh trở về nhà đi.

– Nhà…

Trong chớp mắt, người thanh niên run rẩy nở nụ cười. Chỉ là nụ cười kia mang theo sự mờ mịt, còn có một tia thống khổ. Hắn chợt lấy từ trong người ra một xấp tiền dầy, đập vào trên bàn.

– Chủ quán, ngươi khi dễ ta không có tiền sao?

Chủ tửu phường nhíu mày. Mắt thấy người thanh niên này không nhìn thấy được lòng tốt của người khác, hắn có chút không vui, cầm tiền, rót đầy bầu rượu, sau đó ném tới, rồi không tiếp tục để ý tới nữa.

Người thanh niên tiếp nhận bầu rượu, trong mắt thoáng lộ ra sự si mê đối với rượu, vội vàng uống một ngụm lớn. Trên mặt hắn thoáng có chút ửng đỏ. Trong mắt càng thêm mơ hồ. Nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ tươi cười, lảo đảo đi từ trong tửu phường ra ngoài.

Lúc này, mấy hài đồng ỏ bên trong tửu phường đã đuổi nhau, chạy ầm ĩ đến bên cạnh người thanh niên. Mắt thấy bộ dạng của người thanh niên như vậy, bọn chúng đều vòng quanh hắn chơi đùa, thỉnh thoảng truyền ra tiếng non nớt của trẻ nhỏ, gọi tửu quỷ.

Người thanh niên không để ý đến chúng. Sau khi đi ra khỏi tửu phường, trời bên ngoài đã tối. Gió thu lại càng lạnh hơn. Thời điểm nhìn lại, các nhà ở bốn phía xung quanh đều đã lên đèn. Duy nhất chỉ có ở trong lòng của hắn, vẫn tối tăm một mảnh.

Ở dưới sự vô tình này, bóng tối trong lòng lại càng lan tràn ra tới hai mắt. Trong một mảnh đục ngầu, thân ảnh của hắn dần dần lắc lư đi xa, đi thẳng tới một chỗ miếu thờ cũ nát, hắn mới ngã xuống, dựa vào bức tường của miếu thờ, cầm bầu rượu, một ngụm, lại một ngụm…

Gió thu càng lạnh hơn. Tiếng gió từ bốn phía xung quanh thổi tới cũng càng lớn hơn, giống như âm thanh nức nở, vang vọng ở bên tai, thổi những chiếc lá khô đầy đất. Trên mặt đất phát ra những tiếng xào xạc. Có một vài lá khô bị gió cuốn lên, rơi vào trên người của người thanh niên.

Người thanh niên kinh ngạc nhìn chiếc lá vàng khô rơi vào trên mu bàn tay. Chiếc lá cây này… Che trên một vết thương rất nhỏ giống như bị lửa đốt trên mu bàn tay của hắn.

– Hạo nhi…

Người thanh niên nhỏ giọng kêu lên. Vào giờ phút này sự bi thương trong lòng hắn lại hiện ra. Hắn chỉ có thể uống rượu, dùng Tiên Nhân Túy này để khiến cho mình chìm đắm ở trong cảm giác mơ hồ say khướt, chìm đắm ở trong men say, hình như chỉ có như vậy… Mới có thể khiến cho hắn quên được quá khứ bi thương cùng với sự mơ hồ đối với sau này.

Hắn, chính là Bạch Tiểu Thuần.

Đã từng vui sướng, đã từng mỉm cười, lại giống như thời tiết này. Mùa hè trôi qua, trời thu… Bất tri bất giác, đã trở thành tất cả.

Biến mất, còn có nhà của hắn. Theo toàn bộ Thông Thiên thế giới tan vỡ, một tiếng động trời long đất lở vang lên. Trước khi hắn mất đi ý thức, cuối cùng nghe được tiếng nổ lớn.

Tất cả mọi thứ, sau khi hắn tỉnh dậy ở thế giới xa lạ này, cũng đã bị mất…

Nhà… không có.

Nghịch Hà Tông, Lý Thanh Hậu… Hồng Trần Nữ, Tống Quân Uyển, tất cả… Cũng đã mất.

Cũng may, hình như Thiên Tôn cũng mất. Chỉ là sau khi làm hết tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần không có nổi cảm giác khuây khỏa khi báo được thù. Trong lòng hắn có chỉ sự bi thương, đã hóa thành biển rộng, nhấn chìm hắn ở bên trong.

Hắn cũng muốn tỉnh lại, thậm chí sau khi bị truyền tống đến Tiên Vực này, hắn dùng vài tháng, sử dụng khả năng mình có được, sử dụng tu vi của mình, sử dụng thần trí của mình, sử dụng tất cả năng lực của mình để đi tìm.

Nhưng hắn tìm được… Tất cả đều là thi thể. Hết lần này tới lần khác, mỗi một người từ Thông Thiên đại lục bị truyền tống ra, đồng thời, vì không chịu nổi mà trở thành thi thể đã chết, trở thành bóng ma đè nặng trong lòng Bạch Tiểu Thuần, trở thành những giọt nước mắt khiến hắn run rẩy, trở thành một đòn chấn động khiến cho hắn mất đi tất cả!

Tìm mấy tháng, vô số thi thể này, có Nguyên Anh, thậm chí cũng có Thiên Nhân. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần suy sụp. Hắn không dám tìm nữa. Hắn không dám ở trong quá trình tìm kiếm này, có một ngày, giống như mình nghĩ, sẽ nhìn thấy được Lý Thanh Hậu, nhìn thấy được Hồng Trần Nữ, nhìn thấy được Tống Quân Uyển, nhìn thấy được tất cả người quen, chỉ là thân thể đã tử vong.

Bạch Hạo ngã xuống. Tính toán của người thủ mộ. Nước mắt của Đỗ Lăng Phỉ. Thế giới tan vỡ. Thậm chí cuối cùng từng thi thể một… Khiến cho Bạch Tiểu Thuần, không chịu nổi.

Cuối cùng, ở trong huyện thành nhỏ này, tâm linh mệt mỏi khiến hắn không còn sức lực, lặng lẽ, sống mơ mơ màng màng…

Hắn vốn cũng không phải là nhân vật lớn dã tâm bừng bừng giống như Thiên Tôn. Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, chỉ là một người muốn tìm kiếm vui sướng trường sinh… Bạch Tiểu Thuần.

– Nếu như còn sống, các ngươi… ở nơi nào…

Trong miệng Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nỉ non, hai mắt lộ ra sự cay đắng nhắm nghiền, say tới mức ngủ mất.

Chapter Truyện / Chương 1029 – Bạch Tú Tài