Chương 1037 – Hi vọng Quật Khởi

Chapter Truyện / Chương 1037 – Hi vọng Quật Khởi

Sắc trời đã tối, gió càng thêm lạnh.

Giống như trong một chớp mắt này, trời cao cũng ý thức được tâm tư người ở bên trong miếu thờ này. Trong tiếng gió rít gào, thời tiết càng thêm lạnh giá. Gió thổi qua mặt đất, thổi qua thị trấn, thổi qua ngàn nhà vạn hộ, rơi vào trên bầu trời tối tăm, một mảnh mây đen dùng mắt thường cũng không nhìn thấy rõ, giống như dung hợp cùng đêm tối. Cũng vào giờ phút này… Truyền đến vài tiếng sấm rền.

Tiếng sấm ầm ầm, vang vọng ở bên trong thiên địa này. Sau đó, dần dần… Có lẽ là nước mưa, có lẽ là hoa tuyết, từ trên trời rơi xuống.

Trong mưa mang theo tuyết, trong tuyết lại có mưa, ở đầu mùa đông này, lúc thì gấp gáp, lúc lại thong thả, rơi xuống mặt đất…

Miếu thờ đổ nát không che được nước mưa, tất nhiên cũng không ngăn cản được gió lạnh cùng hoa tuyết. Rất nhanh, ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương lại có mưa tuyết từ trên nóc nhà đổ nát, rơi vào trên mặt đất.

Lá khô ở bốn phía xung quanh, ở trong mưa tuyết này run rẩy, hình như cố gắng muốn khiến cho tuyết rơi khỏi than, mau chóng hóa thành nước mưa. Nhưng chúng lại quên mất nước mưa kia càng giá lạnh hơn hoa tuyết.

Đối mặt với lời nói của Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần giống như những chiếc lá khô này. Hắn mặc dù không run, nhưng trong lòng giống bị mưa cùng tuyết rơi xuống, không phân biệt rõ cuối cùng vì là cái nào, người càng thêm băng hàn.

– Quả thực không thể tiếp tục như thế nữa. Giết đi. Có thể giết được bao nhiêu, chúng ta lại giết bấy nhiêu…

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Tay phải của hắn nhặt bầu rượu ở bên cạnh lên, theo thói quen hắn đang muốn uống, lại bị Cự Quỷ Vương thoáng lộ ra một sự tức giận, tiến lên vung mạnh tay, trực tiếp lại đánh bay bầu rượu của Bạch Tiểu Thuần.

Bầu rượu kia rơi ở phía xa, trực tiếp vỡ tung ra, rượu bắn đầy ra đất. Đảo mắt không biết là rượu hay là mưa tuyết.

– Uống, nãi nãi của ngươi chỉ biết uống!

– Lão phu biết ngươi từng trải qua rất nhiều chuyện. Nhưng vậy thì thế nào. Có ai không mất đi? Ngươi mất nhiều, ta thì sao? Còn có những người khác thì sao? Toàn bộ Thông Thiên thế giới, mỗi người đều mất đi người thân, bằng hữu!

– Nếu như Vĩnh Hằng đại lục này không phải tràn ngập ác ý, như vậy cho dù ngươi ở chỗ này uống chết, lão phu cũng tuyệt không để ý tới nửa điểm. Nhưng bây giờ không phải là như vậy!

– Ngươi có từng suy nghĩ tới Tử Mạch hay không? Có từng suy nghĩ tới những này trưởng bối của Nghịch Hà Tông, những bằng hữu, còn có tất cả những người ngươi quen biết hay không!

Cự Quỷ Vương gầm khẽ. Những lời này, hắn một mặt là nói với Bạch Tiểu Thuần, đồng thời cũng tự nói với mình. Giống như Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng đã từng mê man, cũng từng rơi vào tình trạng tinh thần sa sút.

– Giết? Một mình ngươi, cho dù lại thêm lão phu nữa, chúng ta có thể giết bao nhiêu? Ngươi ở Khôi Hoàng Thành của Man Hoang bộ dáng thế nào. Kế sách của ngươi, các ân lệnh của ngươi. Khi ngươi lấy hồn Trúc Cơ làm hồn Thiên Nhân, lấy Đại Thiên Sư làm bối cảnh, thủ đoạn làm cho tất cả quyền quý của Khôi Hoàng Triều quyền phải run như cầy sấy!

– Giết chóc, là bạo phát cuối cùng, cũng sự điên cuồng cuối cùng sau khi đã hoàn toàn bất lực, không phải là lựa chọn hàng đầu hiện tại!

Cự Quỷ Vương lộ ra bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Mấy ngày nay hắn đã nhìn ra được, bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần hiện tại, không phải là kẻ sợ chết trói mình lại ở trong ký ức của hắn. Mà dường như sau khi sợ chết tới cực điểm suy sụp, xuất hiện một người cực kỳ điên khác đi tới!

Hắn càng hiểu rõ, một người chỉ biết tới giết chóc, ở trên Vĩnh Hằng đại lục xa lạ này, vĩnh viễn cũng không thật sự đi về phía đỉnh phong.

– Điều bây giờ chúng ta phải làm, là tìm đến tất cả người của Thông Thiên thế giới! Không phải giết, không phải uống, càng không phải là không chịu cầu tiến giống như ngươi bây giờ!

Cự Quỷ Vương vung tay áo lên, mở miệng ra nói từng chữ một cái giống như búa tạ.

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, thân thể dần dần run rẩy. Trong mắt hắn xuất hiện tơ máu. Mỗi câu mỗi lời Cự Quỷ Vương nói ra, đều giống như thanh đao, hung hăng đâm vào trong tim của hắn. Một lát sau, hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía Cự Quỷ Vương.

– Ta không phải không chịu cầu tiến! Ta tìm!

Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, âm thanh khàn khàn. Hắn giơ tay phải lên, vung mạnh. Nhất thời từ bên trong túi trữ vật ở trong ngực hắn, lập tức liền có vô số lệnh bài giống như ngọn núi nhỏ, rơi ở một bên.

Những lệnh bài này, đều là lệnh bài thân phận. Tu sĩ của Thông Thiên thế giới, chỉ cần không phải là tán tu, bất luận là Man Hoang hay tông môn bốn mạch, bình thường đều sử dụng lệnh thân phận bài của mình để truyền âm.

– Nhưng ta tìm được, đều là thi thể. Ta chỉ có thể chôn cất bọn họ sau đó lấy xuống lệnh bài thân phận!

Tơ máu trong mắt Bạch Tiểu Thuần càng nhiều hơn, dường như lệ khí cùng áp lực tích lũy ở bên trong thân thể, cuối cùng ở trong một chớp mắt này, ở trong tiếng gào thét này phát ra ngoài.

– Ta cũng muốn tiếp tục tìm. Mặc dù ta khiếp sợ khi nhìn thấy được từng thi thể, nhưng ta hiểu rõ, ta phải tìm, ta nhất định phải tìm kiếm. Nhưng Vĩnh Hằng đại lục lớn như vậy, một châu lại có thể tương đương với toàn bộ Thông Thiên thế giới. Chỉ Tiên Vực thứ ba, lại có kích thước lớn hơn mười Thông Thiên thế giới. Ta làm sao tìm được!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần càng thêm khàn khàn, khí tức toàn thân trở nên gấp gáp.

Cự Quỷ Vương nhìn những lệnh bài này. Đối mặt với chỗ lệnh bài giống như hòn núi nhỏ, trên thực tế là từng mạng người của Thông Thiên thế giới hình thành, hắn trầm mặc. Một lát sau, Cự Quỷ Vương ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, mở miệng lần nữa.

– Cho dù chúng ta không tìm được bọn họ, nhưng có thể để cho bọn họ tới tìm chúng ta. Đồng thời, chúng ta còn có thể tạo dựng ra một hi vọng ở trong lòng của bọn họ!

Cự Quỷ Vương nói xong, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị. Tốc độ nói của hắn cũng càng lúc càng nhanh.

– Sau khi có hi vọng, bọn họ mới có thể kiên trì nổi. Đây mới là điều chúng ta phải làm!

– Hi vọng…

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn về phía Cự Quỷ Vương. Trong mắt của hắn bắt đầu trở nên rõ ràng, xuất hiện thêm một tia thần thái.

– Không sai Chính là hi vọng!

Hai mắt Cự Quỷ Vương càng lúc càng sáng. Sau khi hắn đi lại vài vòng ở bên trong miếu thờ này, bước chân hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, chúng ta đi tìm nơi nương tựa… Thánh Hoàng!

– Tà Hoàng lấy nô dịch làm chủ, khó có thể hợp tác. Nhưng Thánh Hoàng kia mặc dù theo lời đồn đại là ra vẻ đạo mạo, nhưng dù sao Thánh Hoàng Triều tự xưng là nhân hòa. Có tầng vải này, chúng ta lại có cơ sở cùng với hắn hợp tác!

– Chỉ có điều tìm nơi nương tựa không thể không có chút chuẩn bị nào đã qua. Càng không thể đi tay không. Nói vậy, cũng không gây ra chấn động. Điều chúng ta phải làm… Là đánh ra danh trạng!

– Danh trạng này chính là trọng điểm!

Thần sắc Cự Quỷ Vương dần dần trở nên phấn khởi. Ánh sáng trong mắt hắn càng tăng lên. Rất nhiều ý nghĩ đang xoay chuyển ở trong đầu của hắn, khiến cho ý nghĩ của hắn càng thêm rõ ràng.

– Tiểu Thuần, vì cái danh trạng này, chúng ta phải ở bên trong Tà Hoàng Triều này, làm mấy chuyện lớn oanh oanh liệt liệt. Kể từ đó, vừa có danh trạng, đồng thời có thể khiến cho thanh danh của chúng ta nổi lên. Ở Tà Hoàng Triều này thậm chí trên Vĩnh Hằng đại lục… Uy chấn tám phương!

– Nếu chúng ta không tìm được mọi người, như vậy thì phải cho mọi người biết sự tồn tại của chúng ta, biết tung tích của chúng ta. Nếu như đối với mọi người của Thông Thiên thế giới mà nói, Vĩnh Hằng đại lục giống như đêm tối, như vậy điều chúng ta muốn làm, lại là trở thành… cây đuốc sáng ngời trong đêm tối, trong mắt người của Thông Thiên thế giới…!

– Chúng ta càng sáng chói, càng chói mắt, bọn họ lại càng dễ dàng tìm được chúng ta. Đồng thời… Địa vị của chúng ta càng cao, thế lực càng lớn, cũng có thể từ mặt bên đi trấn áp hai đại hoàng triều, khiến cho người của Thông Thiên thế giới chúng ta, thu được thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức!

– Ngươi càng mạnh, lại càng không ai dám khi dễ ngươi cùng với người nhà của ngươi!

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần càng thêm gấp gáp. Theo lời Cự Quỷ Vương nói, thể xác và tinh thần hắn chấn động. Vào giờ phút này, trong mắt của hắn cũng giống như người mê man, nắm lấy một chút hi vọng!

Hi vọng này, chính là cho Thông Thiên thế giới, cũng là cho hắn!

– Có danh trạng, mới có thể khiến cho Thánh Hoàng ngại danh tiếng, bất kể như thế nào cũng phải cho chúng ta một một quan nửa chức! Đến khi đó, chúng ta mượn thổ nhưỡng của Thánh Hoàng Triều, chưa chắc đã không thể khai thác ra một mảnh thiên địa mới, sáng tạo ra một căn cơ thuộc về Thông Thiên thế giới chúng ta ở Vĩnh Hằng đại lục!

Lời Cự Quỷ Vương nói đầy khí phách, vang vọng bên trong miếu thờ. Đồng thời, bên ngoài tuyết mưa lớn hơn. Tiếng gió thổi theo nóc nhà thủng, mang theo nước mưa giống như thiên quân vạn mã cùng dung hòa trong hoa tuyết chui vào, khiến cho tuyết mưa trên mặt đất càng nhiều, cũng khiến cho một mảnh lá khô trước mặt Bạch Tiểu Thuần đã bị tuyết mưa bao trùm.

Cúi đầu nhìn trên những lá khô này càng lúc càng nhiều nước thấm vào, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Lồng ngực hắn lên xuống. Hắn chậm rãi ngẩng đầu. Một khí tức tuyệt đối khác hẳn với lúc tinh thần sa sút, hiện ra ở trên người Bạch Tiểu Thuần. Nhất là hai mắt của hắn, lúc này rõ ràng có tinh quang cùng linh động.

– Chúng ta phải chuẩn bị đánh ra danh trạng như thế nào?

Ánh mắt Cự Quỷ Vương lóe lên, nhìn khí tức của Bạch Tiểu Thuần lúc này đầy phấn chấn, tâm thần hắn cũng rung lên.

– Đầu của mấy Bán Thần Tà Hoàng Triều, thì như thế nào?

Chapter Truyện / Chương 1037 – Hi vọng Quật Khởi