Chương 1054 – Thánh Hoàng Thành

Chapter Truyện / Chương 1054 – Thánh Hoàng Thành

Giọng nói này giống như từ tám phương truyền đến, không phân biệt được rõ cụ thể đến từ một phương hướng nào, lại giống như vang vọng ở trong năm tháng, trực tiếp lại đập vào trong tâm thần của mọi người nơi đây.

Thậm chí còn khiến người ta có một loại cảm giác thân thiết nói không nên lời. Dường như bên trong âm thanh lời nói này, có lực lượng đặc biệt nào đó, có thể khiến cho tâm thần người ta trong nháy mắt cũng bình tĩnh trở lại.

Thân thể Cự Quỷ Vương chấn động. Ngay cả Công Tôn Uyển Nhi cũng hô hấp bình thường không ít. Càng không cần phải nói tới những Bán Thần trên Tiên Vực đang quan sát nơi này. Trong mắt mỗi một người lộ ra sự cuồng nhiệt. Cuối cùng bọn họ đồng thời hướng về phía Thánh Hoàng Thành, cung kính cúi đầu.

Cho dù Cổ Thiên Quân, lúc này thần sắc sau khi biến hóa vài lần, hai mắt nhắm nghiền. Khi hai mắt lại mở ra, đã hoàn toàn không nhìn thấy được sát cơ cùng tức giận trên người hắn trước đó. Khí tức lạnh như băng, trở thành thứ duy nhất.

– Bạch đạo hữu, mời!

Cổ Thiên Quân thản nhiên mở miệng.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động. Hắn cảm nhận được âm thanh kỳ dị của Thánh Hoàng. Đồng thời, một tia niệm lực xuất hiện ở trong cơ thể hắn khi đối mặt với đạo pháp của Quỷ Mẫu Thiên Tôn lúc trước, vào giờ phút này lại lặng lẽ không một tiếng động vận chuyển, lưu chuyển, xua tan loại cảm giác bị ảnh hưởng này.

– Thánh Hoàng thật là lợi hại!

Bạch Tiểu Thuần không khiến cho tâm tình của mình lộ rõ ở trên nét mặt. Lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, hướng về phía Thánh Hoàng Thành hơi ôm quyền, sau đó xoay người đi vào trong chiến thuyền, đứng ở đầu thuyền, không nói một lời.

Cổ Thiên Quân lạnh lùng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Hắn cũng không lên tiếng nữa, mà thân thể thoáng một cái, hóa thành một đạo kiếm quang, lao thẳng đến phía trước. Những Bán Thần ở bên bờ đều hít một hơi thật sâu. Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, suy nghĩ đều giống nhau.

– Người này… So với người của Thông Thiên thế giới chúng ta đã gặp, khác nhau!

Đây là cảm tưởng trực tiếp nhất trong lòng gần như tất cả Bán Thần nơi đây. Lúc mỗi một người thu hồi ánh mắt, theo Cổ Thiên Quân, bày ra bộ dạng dẫn đường nghênh đón chính thức.

Lại như vậy, một hồi ra oai phủ đầu mang theo sự sỉ nhục ý còn có nguy cơ bị ngôn từ sắc bén của Bạch Tiểu Thuần hóa giải. Mọi người đi trước, chiến thuyền ở phía sau, rời khỏi Vĩnh Hằng Hải, xuất hiện ở bên trong lãnh địa của Thánh Hoàng Triều, một đường mênh mông cuồn cuộn, giống như theo gió vượt sóng đi về phía Thánh Hoàng Thành…

Bầu không khí nặng nề mang theo một tia nghiêm trọng. Một đường không có người nào nói chuyện. Một lúc lâu sau, ảnh hưởng đến từ âm thanh của Thánh Hoàng, ở trên người Cự Quỷ Vương mới tiêu tan. Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, sâu bên trong mắt hắn mang theo sự hoảng sợ.

– Xa ở bên trong Thánh Hoàng Thành, khoảng cách như vậy, hắn truyền đến một câu nói, có thể khiến cho lão phu thất thần lâu như vậy!

Trong lòng Cự Quỷ Vương khiếp sợ không gì sánh được. Đối với sự đáng sợ của Hoàng giả Thái Cổ, lúc này xem như hắn dã cảm nhận được cực kỳ sâu sắc.

– Đó là vì ngươi lần đầu tiếp xúc với Hoàng giả Thái Cổ, mới có thể như vậy. Cũng may mà ngươi là người của Thông Thiên thế giới. Nếu như là con dân của Thánh Hoàng Triều này, niệm lực của bản thân bị ảnh hưởng xuống, sợ là mấy ngày cũng vẫn không có cách nào khôi phục lại bình thường, rơi vào một loại cuồng nhiệt có thể vì hắn điên cuồng trả giá tất cả!

Công Tôn Uyển Nhi cười yếu ớt mở miệng. Nàng vốn chính là tu vi Thiên Tôn. Nặc dù bị phong ấn, nhưng cảnh giới vẫn còn. Đạo chủng của bản thân giãy dụa. Hơn nữa nàng vốn chính là tu sĩ của Tà Hoàng Triều. Tất cả những điều này khiến cho nàng khôi phục, mặc dù không bằng Bạch Tiểu Thuần, lại chậm hơn không quá nhiều.

– Sau khi trải qua kinh nghiệm lần này, ngươi lại gặp phải chuyện giống như vậy, chỉ cần không phải là Hoàng giả Thái Cổ tận lực làm, cũng sẽ không mãnh liệt như vậy.

Sau khi Công Tôn Uyển Nhi giải thích, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đứng ở đầu thuyền. Sâu bên trong đôi mắt nàng có ánh sáng kỳ dị. Thật ra Bạch Tiểu Thuần ở đây, theo nàng rất đặc biệt.

– Chẳng lẽ lại thật sự giống như lời hắn nói. Bên trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này, người thật sự có thể ngang hàng cùng với hắn, chỉ có hai đại Hoàng giả… Hay nói công pháp hắn tu luyện, không cho phép hắn cúi đầu về phía hai đại Hoàng giả!

Thời điểm Công Tôn Uyển Nhi dường như suy nghĩ tới điều gì, Cự Quỷ Vương cũng chậm rãi vững vàng xuống. Hắn cũng nhìn bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, hồi tưởng từng cảnh tượng trước đó. Sau đó hắn đột nhiên cảm giác được, có thể… Bạch Tiểu Thuần thật sự có thể trở thành, hi vọng của toàn bộ Thông Thiên thế giới!

Cảm nhận được hai ánh mắt phía sau, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đắc ý, theo áp lực trước đó thả lỏng, vẫn theo thói quen dâng lên.

Chỉ có điều vừa nghĩ tới sự cường đại của hai đại hoàng triều, còn có hai đại Hoàng giả cảnh giới Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được áp lực.

– Như vậy không được. Mỗi lần vừa nghĩ đến đều có áp lực, sau này làm sao có thể điều chỉnh tốt tâm tính.

Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ. Trong sự trầm ngâm, ánh mắt hắn lóe lên, có chủ ý.

– Tên của hai hoàng triều, thật ra rất thú vị. Tà Hoàng Triều, đây không phải là gạch cua sao?

– Còn có Thánh Hoàng Triều… Con trai?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, đột nhiên cảm giác được áp lực của hai đại hoàng triều này đối với mình, thoáng cái lại giảm đi rất nhiều. Hắn nhịn không được, quay đầu lại liếc mắt thoáng nhìn Công Tôn Uyển Nhi.

– Uyển nhi, gạch cua triều của các ngươi, thích ăn cua sao?

– A?

Công Tôn Uyển Nhi sửng sốt, có chút không kịp phản ứng. Khi nàng hiểu được, liền hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Cảm nhận khác thường trước đó, trong nháy mắt tan vỡ. Thật ra cách nói gạch cua này, cả đời này đây vẫn là lần đầu tiên nàng nghe người ta nhắc tới.

Bị Công Tôn Uyển Nhi trừng mắt như thế, Bạch Tiểu Thuần có chút ngượng ngùng, vội vàng quay đầu lại, tiếp tục chắp tay sau lưng, bộ dạng ngạo nghễ, đứng ở mũi thuyền, nhìn sơn hà phía dưới mặt đất.

Trên đường đi, hắn thấy được vô số dãy núi, vô số sông lớn, còn có từng thành trì… Cảm nhận sự rộng lớn của Thánh Hoàng Triều. Vì trước đó hắn từ Vĩnh Hằng Hải tới nơi đây, vốn chính là chỗ kinh thành của Tiên Vực Thánh Hoàng Triều. Cho nên qua mấy ngày sau, theo bình nguyên trên mặt đất càng lúc càng nhiều, cuối cùng ở vào hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần thấy được ở phía xa… Thình lình tồn tại một ngọn núi lớn kinh thiên!

Ở bình nguyên trên mặt đất này, ngọn núi này giống như lực lượng mới xuất hiện, chấn động trời cao. Ngọn núi này quá lớn. Mặc dù là khoảng cách rất xa, cũng có thể thấy được rõ ràng đường nét hoàn chỉnh của nó.

Có thể nói, đây là lần đầu tiên trong đời Bạch Tiểu Thuần gặp được ngọn núi lớn kinh người như vậy. Ngọn núi này đủ chiếm kích thước chừng nửa châu. Như này tương đương với nửa Thông Thiên thế giới!

Nếu như người phàm từ dưới chân núi bắt đầu leo lên, cả đời cũng không leo lên được tới đỉnh núi!

Thậm chí nói nó nối liền cùng trời cao, cũng không phải là đặc biệt khoa trương!

Mà ở trên đỉnh núi cao vô tận này, ở trong tầng mây kia, ngọn núi này không có đỉnh, có chỉ là một mảnh thiên trì cực lớn!

Núi lớn kinh thiên, hiện tại hồ rút nhỏ không ít, nhưng vẫn rất rộng. Có sương mù từ bên trong hồ dâng lên, dung nhập bên trong tầng mây ở bốn phía xung quanh, khiến cho nơi đây giống như Tiên Cảnh chân chính.

Nhất là bên trong thiên trì đó còn tồn tại rất nhiều lá sen. Những lá sen này, mỗi một cái đều giống như hòn đảo. Nhìn kỹ, lại có thể thấy được ở trên mỗi một lá sen, chung quy đều xây dựng những kiến trúc!

Không phải xanh vàng rực rỡ, lại là khắc lan ngọc thế, tràn ngập tiên ý!

Lá sen có tới hơn mấy ngàn cái, nằm rải rác ở trên hồ nước. Ở vị trí trung tâm, được những chiếc lá sen vây quanh, thình lình là một đóa hoa sen cực kỳ khổng lồ!

Hoa sen này một mình nở ra, tản ra mùi thơm thấm lòng người. Mà ở trên nhị của đó hoa sen kia, thình lình tồn tại một chỗ… Trắng nõn như ngọc vậy… Hoàng cung!

Hoa sen làm cung, lá sen làm thành, tập chung lại một chỗ, hình thành chính là kinh thành của Thánh Hoàng Triều, Thánh Hoàng Thành!

Thành trì như vậy vượt qua khả năng tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần. Hắn tưởng tượng không ra ngọn núi lớn như vậy, Hoàng Thành như vậy trong thiên trì như vậy!

Chẳng những là Bạch Tiểu Thuần chấn động, Cự Quỷ Vương càng như vậy. Hắn đứng ở nơi đó từ phía xa nhìn thiên trì, trợn mắt há hốc mồm. Hình như so sánh hai bên, toàn bộ Thông Thiên thế giới cũng chỉ rộng được như vậy.

Duy nhất chỉ có thần sắc Công Tôn Uyển Nhi là vẫn như bình thường. Hiển nhiên tất cả Thánh Hoàng Thành này, nàng đã biết. Trong lòng làng, kinh thành Tà Hoàng Triều, so với Thánh Hoàng Thành, cũng không hơn kém là bao.

Chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần giật mình, Cổ Thiên Quân ở phía trước dẫn đường, thần sắc vẫn như thường, nhưng những Bán Thần ở bốn phía xung quanh hắn đó, mỗi người đều lộ ra thần sắc ngạo nghễ. Thánh Hoàng Thành, là thánh địa của bọn họ, cũng là niềm kiêu ngạo của bọn họ.

Lúc này theo chiến thuyền tới gần, ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần cũng chú ý tới trong hồ nước, hình như có từng con long ngư giống như du long vậy, ở trong trong hồ nước bơi đi thảnh thơi, tản ra khí tức tôn quý. Đồng thời, những con long ngư này thỉnh thoảng lại vọt ra khỏi mặt nước. Vẩy cá màu vàng ở dưới ánh mặt trời chiều chiếu xuống, phản xạ ra ánh sáng rực rỡ.

Khiến cho Thánh Hoàng Triều bị mây mù lượn quanh, càng thêm Tiên Cảnh!

Thời khắc này, những tu sĩ ở bên trong Thánh Hoàng Thành nơi này đều chú ý tới chiếc chiến thuyền rắn mối xương trắng này ở trên bầu trời, gào thét cùng mọi người tới.

Từng ánh mắt nhất thời lộ vẻ xem chừng. Nhất là ở trong hoàng cung, ở trước Thánh Hoàng triệu tập, lúc này toàn bộ văn võ cả triều Thánh Hoàng Triều mấy nghìn người, giống như vào triều. Tất cả đều đang ngẩng đầu nhìn. Trong ánh mắt bọn họ, có sự hiếu kỳ, có sự sắc bén, còn có sự cao cao tại thượng giống như tu sĩ nước lớn, nhìn dân nghèo của nước nhỏ vậy.

Cũng chính là vào lúc này, theo đám người Bạch Tiểu Thuần tới gần Thánh Hoàng Thành, trong nháy mắt một âm thanh chói tai, ở trong hoàng cung, phóng lên cao.

– Thánh Hoàng có chỉ, triệu tu sĩ Thông Thiên thế giới Bạch Tiểu Thuần, Cự Quỷ, vào cung yết kiến!

Chapter Truyện / Chương 1054 – Thánh Hoàng Thành