Chương 1055 – Hoa Lệ Gặt Hái

Chapter Truyện / Chương 1055 – Hoa Lệ Gặt Hái

Cự Quỷ Vương không phải tên là Cự Quỷ.

Chỉ có điều hiển nhiên ở Thánh Hoàng Triều nhìn lại, cái chữ vương này tất nhiên sẽ không đọc lên, lại không biết tán thưởng. Cự Quỷ Vương quả thực bị cắt tên. Cho dù là trong Man Hoang cũng không có mấy người biết tên hắn. Chuyện này Cự Quỷ Vương đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn nói thầm mấy câu.

– Lão tử họ Chu!

Theo thánh chỉ truyền ra, bước chân của Cổ Thiên Quân dừng lại, đứng ở giữa không trung, quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Hắn một đường không nói lời nào, lúc này mới thản nhiên mở miệng.

– Bạch đạo hữu, chiến thuyền không thể đi vào. Xin mời.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Thánh Hoàng Thành, lại ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung trên đóa hoa sen cực lớn kia, cảm nhận được ở bên trong, hiện tại đang có mấy ngàn người, giống như đang dùng thần thức quan sát mình.

Hít một hơi thật sâu, Bạch Tiểu Thuần liền sửa lại quần áo một chút, giơ tay phải vung lên, thu Công Tôn Uyển Nhi vào túi trữ vật. Sau đó, bước lên trước, Cự Quỷ Vương theo ở phía sau. Hai người lao thẳng đến hoàng cung trên hoa sen.

Trong lòng Cổ Thiên Quân thầm cười lạnh. Hắn cũng không quay đầu lại lao về phía trước. Rất nhanh, ba người lại xuất hiện ở ngoài hoàng cung Thánh Hoàng Thành. Vừa tiến tới gần, một uy áp kinh người, lại từ bản thân nơi hoàng cung này bạo phát ra, hình thành trùng kích. Nhất thời Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương lại bị ngăn cản.

Trùng kích này không có lực sát thương, nhưng bên trong lộ ra khí tức khủng khiếp, dường như có thể chớp mắt một cái liền có thể nghiền ép Bạch Tiểu Thuần vậy. Thần sắc Bạch Tiểu Thuần biến đổi. Hắn lập tức cảm nhận được ở bên trong khí tức nơi này, một cảm giác giống như khí linh của Hàn Môn lão tổ vậy.

– Thế Giới Chi Bảo…

Bước chân của Bạch Tiểu Thuần dừng lại. Lúc này khí tức kia đập vào mặt, còn có mang theo thần thức uy nghiêm, chớp mắt đảo qua, giống như xác nhận thân phận Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương. Sau đó, thần thức này mới tản đi. Sức cản cũng theo đó biến mất.

Chỉ là lực cản này thoáng hiện sau đó biến mất, đã khiến cho toàn thân của Cự Quỷ Vương mồ hôi đầm đìa. Ở dưới uy áp này, hắn thở dốc. Theo hai người đi vào cửa lớn của hoàng cung, xuất hiện ở trước mặt bọn họ, thình lình là một bậc thang giống như sườn núi vậy!

Bậc thang này có gần vạn bậc. Phía trên… Chính là chỗ chính điện trong hoàng cung rộng rãi này!

Có thể nhìn thấy được, ở đó có không ít người, đưa lưng về phía hai người, đứng ở hai bên. Ở phương hướng chính diện với bọn họ, nơi Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được, có một khí tức mênh mông, vượt qua thần chỉ, giống như đứng đầu chúng sinh!

– Thánh Hoàng… Không đúng, là Sanh Hoàng!

Bạch Tiểu Thuần hít thở một hồi. Trong lòng thầm khẩn trương. Sau khi âm thầm thì thầm vài câu này, cảm giác khẩn trương cũng tản đi không ít. Lúc này tâm thần hắn mới vững vàng, đi về phía bậc thang.

Trán Cự Quỷ Vương đổ mồ hôi. Hắn không có tu vi của Bạch Tiểu Thuần, cũng không có biện pháp tới giảm bớt áp lực như của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hắn dù sao cũng là Cự Quỷ Vương, đã từng là một trong bốn Đại Thiên Vương tại Man Hoang. Mặc dù vì tu vi bị đè ép, khiến cho mồ hôi chảy xuống, nhưng theo vài lần hít thở, hắn rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm tình.

Hắn cùng Bạch Tiểu Thuần bước lên bậc thang. Hai người thẳng đường đi tới. Chính điện hoàng cung trước mắt, càng hiện rõ ra. Mà bóng dáng những tu sĩ đứng ở hai bên đưa lưng về phía bọn họ cũng chậm rãi tăng nhanh.

Cho đến thời điểm hai người bước lên bậc thang cuối cùng, thật sự đứng ở trước hoàng điện, bọn họ thấy được trên bậc thang này, tồn tại một chỗ quảng trường cực lớn. Cuối quảng trường, có chín cây cột cực lớn. Trên mỗi một cây cột đều điêu khắc long phượng. Từng con long phượng này trông rất sống động, giống như thật sự tồn tại.

Ở giữa chín cây cột trụ này có đặt một cái đỉnh cực lớn màu xanh!

Có từng làn khói xanh, từ bên trong đỉnh bay lên trên không trung, dung nhập trong tầng mây…

Hai bên quảng trường, mấy nghìn người vẫn đang đứng không nhúc nhích, cung kính nhìn về phía cuối quảng trường này, nơi đại điện rộng lớn tồn tại!

Trước cửa đại điện, có hai lão già tóc trắng, người còng lưng, hai tay cắm vào bên trong ống tay áo, cúi đầu hướng về phía nội điện, để bày tỏ cung kính. Trong đại điện, bị ánh mắt mọi người chăm chú nhìn… Chỉ có một người!

Đó không phải là một người mặc đế bào, mà là một bộ áo xanh tùy ý, ngồi ở trên ghế dựa trong điện, trong tay cầm một quyển sách cổ, đang cúi đầu xem, dáng vẻ trung niên, tướng mạo tuấn lãng, mang theo vẻ ôn hòa. Dường như nếu hắn cười, nhất định giống như gió xuân thổi tới, khiến người ta chìm đắm trong sự thân thiết, nguyện ý máu chảy đầu rơi.

Bốn phía xung quanh yên tĩnh. Dường như nếu hắn không mở miệng, mọi người nơi đây, không người nào dám nói sớm. Ở trong sự yên tĩnh này, ngay cả Cổ Thiên Quân cũng chỉ cúi đầu, sau đó đứng ở vị trí đầu não phía bên phải đám người, cúi đầu không nói.

Toàn bộ đại điện hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương đứng ở chính giữa. Nhưng không có ai đi liếc mắt nhìn bọn họ. Tất cả đều đang đợi người trung niên áo xanh này ngẩng đầu.

– Thật biết cách khoe khoang!

Ở trong sự trầm mặc này, ở dưới áp lực này, tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên. Nhưng hắn cảm thấy mình không thể kinh sợ. Trong lòng hắn thầm an ủi mình. Đồng thời, hắn cũng có chút ê ẩm. Thật ra phong thái của Thánh Hoàng này bày ra khiến cho hắn cảm thấy quá mức chói mắt.

Cũng may Thánh Hoàng này không để cho đám người chờ quá lâu. Dường như nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần đến, ánh mắt của hắn từ trong quyển sách cổ trong tay dời đi, rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên quảng trường. Trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười.

Nụ cười này vừa ra, giống như trăm hoa đua nở, gió xuân tản ra. Toàn bộ hoàng cung thoáng cái đều sáng lên. Ngay cả mây mù ở bốn phía xung quanh, cũng trong nháy mắt giống như bay lên múa, nhảy cẫng khuếch tán ra. Đồng thời, hoa sen hình như càng thêm nở rộ, mùi thơm phả ra. Long ngư trong thiên trì này cũng bơi lộ thỏa thích hơn.

– Bạch đạo hữu, bản hoàng đã nghe tiếng về ngươi từ lâu.

Trong vẻ tươi cười kia, giọng nói của Thánh Hoàng ôn hòa vô cùng, lộ ra vẻ thân thiết. Đồng thời, trong mắt của hắn càng lộ ra sự chân thành làm cho không người nào có thể đi nghi ngờ.

Bạch Tiểu Thuần nín thở, tập trung tinh thần. Trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng bản thân mình lúc trước ở Man Hoang, nhìn thấy được Khôi Hoàng. Hắn lập tức tiến lên vài bước, ôm quyền, hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu thật sâu, lớn tiếng mở miệng.

– Tu sĩ Thông Thiên thế giới Bạch Tiểu Thuần, bái kiến Thánh Hoàng!

– Cảm ơn Thánh Hoàng nhân ái, để cho người của Thông Thiên thế giới ta, ở bên trong lãnh thổ của Thánh Hoàng, có thể được bảo toàn. Đồng thời, càng có thể thích ứng với thiên địa Vĩnh Hằng Tiên Vực.

– Bạch mỗ không thể báo đáp, nên dứt khoát cùng Cự Quỷ đạo hữu đi một chuyến tới Tà Hoàng Triều, vốn định bắt Tà Hoàng tới, muốn đưa cho Thánh Hoàng. Đáng tiếc Bạch mỗ đối với Vĩnh Hằng Tiên Vực vẫn chưa quen thuộc, không có tìm được cơ hội. Cuối cùng chỉ có thể thuận lợi bắt được một vị Thiên Tôn. Lễ vật tuy nhẹ, nhưng tình ý không tầm thường. Vẫn mong Thánh Hoàng đừng nên ghét bỏ.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, trên mặt đầy vẻ tiếc nuối. Dường như đối với vận may của Tà Hoàng này, hắn có chút xúc động.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, trên gương mặt Thánh Hoàng này vốn mang theo nụ cười, dáng vẻ tươi cười cũng cứng lại một chút. Hiển nhiên cho dù hắn là Hoàng giả tôn quý, cũng bị lời nói của Bạch Tiểu Thuần làm cho sửng sốt một chút.

Hắn đã như này, càng không cần phải nói tới mấy nghìn quyền quý đang đứng ở hai bên quảng trường. Những người này mỗi người đều không nhịn được nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc cổ quái, còn có khinh bỉ. Thậm chí cũng không ít người cũng lộ ra sự cảnh giác mãnh liệt.

Thật sự bọn họ đã thấy qua vô sỉ. Thân là người của Thánh Hoàng Triều, ra vẻ đạo mạo vốn chính là một loại bản năng đối đãi. Mà nếu Bạch Tiểu Thuần như vậy, ngay trước mặt Thánh Hoàng, nói khoác mắt cũng không chớp cái nào, nhất là lại dám khoa trương vượt trời… Loại bản lãnh này, bọn họ thật đúng là từ trước tới nay chưa từng thấy qua.

– Hắn muốn bắt Tà Hoàng?

– Bởi vì chưa quen thuộc đường, cho nên không tìm được Tà Hoàng?

– Quá vô sỉ. Nói khoác không có việc gì. Nhưng nói khoác không có giới hạn như vậy, lại là hắn không đúng!

Cự Quỷ Vương trợn trừng mắt. Hắn vốn còn có chút khẩn trương. Nhưng nghe giọng điệu của Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần biểu tình tiếc nuối này, hắn bỗng nhiên không còn khẩn trương nữa. Trên mặt hắn kín đáo lộ ra ra sự thoải mái. Hắn lại nhìn mọi người ở bốn phía xung quanh một chút. Cự Quỷ Vương mơ hồ lại có loại ảo giác, hình như ở đây không phải là Vĩnh Hằng đại lục, mà là Khôi Hoàng Thành của Man Hoang…

– Nghĩ đến… Không lâu sau đó, toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực đều sẽ biết tới sự vô sỉ cùng với năng lực gây tại họa của gia hỏa này…

Nhìn vẻ mặt của mọi người ở bốn phía xung quanh, cũng chú ý tới dáng vẻ tươi cười có chút cứng đờ của Thánh Hoàng, trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời có chút đắc ý. Hắn thấy, bầu không khí trước đó quá mức bị động. Chỉ khi mình nắm ở trong tay sự chủ động ở mức độ nhất định, mới có thể ở trong trận trao đổi này, lấy được lợi thế lớn hơn nữa.

Thời điểm hắn suy nghĩ tiếp theo phải mở miệng như thế nào, đột nhiên, ở trong hơn một nghìn tu sĩ đứng ở phía bên trái hắn đột nhiên truyền ra âm thanh chói tai khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quen thuộc.

– Bạch Tiểu Thuần, nơi này là Thánh Hoàng Cung. Đừng vội nói năng bậy bạ!

Âm thanh vừa ra, từ bên trong đoàn người có một người đi ra, hướng về phía Thánh Hoàng ôm quyền cúi đầu.

– Thánh Hoàng bệ hạ, từ trong lời nói của Bạch Tiểu Thuần người này trước đó, thần vạch ra ba trăm tội lớn. Nhưng lớn nhất, chính là hắn khi quân. Vẫn mong phạt nặng Bạch Tiểu Thuần này, trừng trị người này tội khi quân!

– Lưu Dũng!

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.

Lúc nhìn lại, nhận ra người nói chuyện, tròng mắt hắn cũng trợn trừng. Nơi đây người rất nhiều. Trước đó hắn không cẩn thận nhìn. Hiện tại nhìn người trước mắt này chính là Lưu Thiên Hầu ban đầu ở Man Hoang, đã vạch ra một trăm tội lớn của mình, Bạch Tiểu Thuần bối rối!

Lưu Thiên Hậu cũng không liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Lúc này trong lòng hắn phấn chấn đắc ý. Vận khí của hắn tốt. Nơi hắn truyền tống đến, chính là bên trong Thánh Hoàng Thành này. Có thể nói, hắn là người đầu tiên sẵn sàng góp sức, còn không hề giấu giếm đều nói cho Thánh Hoàng những chuyện bản thân mình biết, đổi lấy chức quan hiện tại.

Cho dù chức quan không phải quá lớn, nhưng hắn vẫn thỏa mãn. Hiện tại ở chỗ này thấy được Bạch Tiểu Thuần trước đây ép mình không thể không đi thủ Trường Thành, từ đó về sau càng hãi hùng khiếp vía, cả ngày lẫn đêm bất an, lo lắng bị trả thù, hắn tất nhiên phải hung hăng đâm lên một đao, hoàn thành đại nghiệp năm đó chưa xong.

– Quân tử báo thù, nghìn năm cũng không muộn. Bạch Tiểu Thuần, ở Man Hoang ta không làm gì được ngươi. Nhưng ở chỗ này, ta muốn ngươi chờ xem. Ta phải vạch một nghìn tội lớn của ngươi!

Chapter Truyện / Chương 1055 – Hoa Lệ Gặt Hái