Chương 1063 – Cá Của Bệ Hạ Ngài

Chapter Truyện / Chương 1063 – Cá Của Bệ Hạ Ngài

Ở trong mắt người ngoài, trận phong ba Thiên Long Ngư này, ở bên trong Thánh Hoàng Thành là kinh thiên, chỉ là gió bão dâng lên ở trong lòng những người đó, lại cũng chút mừng thầm. Đồng thời, âm thanh chỉ trích Bạch Tiểu Thuần, cũng càng lúc càng lớn.

Trong hoàng cung Thánh Hoàng Triều, tại nơi sâu nhất, nơi đó có một chỗ đầm nước, bốn phía xung quanh giả sơn mọc lên như rừng, mức độ linh khí thiên địa nồng đậm lại có thể tính là lớn nhất trong toàn bộ Thánh Hoàng Triều.

Nơi đây còn có cấm chế vô hình tràn ngập, cùng với lực lượng chí bảo bao phủ. Nếu có thể cẩn thận đi cảm nhận, vẫn có thể thấy được đầm nước này giống như nối liền thành một thể với toàn bộ thiên trì cùng với những ngọn núi lớn trong Thánh Hoàng Thành. Loại cảm giác dồi dào này đủ để cho người khác khi đến gần, tâm thần chấn động, nổ mạnh.

Có thể nói phóng tầm mắt ra toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực, mức độ phòng hộ ở đây cũng là số một số hai. Cho dù là Tà Hoàng đích thân tới đây, ở chỗ này cũng sẽ bị một ít hạn chế.

Càng không cần phải nói tới đám người Cổ Thiên Quân tu vi Thiên Tôn, Bọn họ nếu không phải vạn bất đắc dĩ, cũng sẽ không nguyện ý tới đây làm phiền Thánh Hoàng bế quan. Dù sao thân là tu sĩ, bình thường lúc bế quan, đều là đến thời khắc mấu chốt của thần thông hoặc tu vi nào đó. Như vậy mới có thể phong tỏa linh thức, hoàn toàn chìm đắm.

Một khi bị làm phiền, mặc dù đạt đến tu vi như Thánh Hoàng, sẽ không dễ dàng xuất hiện chuyện tẩu hỏa nhập ma, nhưng ở trong tâm thần có sóng dao động, cũng sẽ khiến cho tu luyện thất bại.

Nhưng bọn họ thật sự không đi không được…

Cổ Thiên Quân, Trần Tô, còn có một nam tử trung niên mặc văn bào, ba người đưa mắt nhìn nhau. Bốn vị Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, ngoại trừ một người trấn thủ ở Tiên Vực thứ hai, ba người ở Thánh Hoàng Thành, lúc này đều đến.

– Nếu tiếp tục như thế nữa, chờ tới lúc Thánh Hoàng xuất quan, những con Thiên Long Ngư đó của ngài ấy… Chắc hẳn sẽ tuyệt chủng.

Âm thanh Trần Tô lớn tiếng bi thương thảm thiết, cắn răng nghiến lợi truyền ra khắp nơi.

– Đây là Bạch Tiểu Thuần đáng chết, hoặc chúng ta chắc hẳn tìm cho hắn một tội danh, tạm thời có thể bắt được…

Vị trung niên mặc văn bào kia nhìn bộ dạng Trần Tô khoa trương bi thiết, trong lòng có chút khinh bỉ. Trong mắt lộ ra sự sắc bén thâm trầm. Bản thân hắn cũng lớn tiếng mở miệng.

– Dựa theo ý của Cổ mỗ, cần gì phải tới quấy rầy Thánh Hoàng. Để Cổ mỗ qua chém Bạch tặc này một kiếm là được!

Cổ Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sát cơ. Hắn đã sớm nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt, có ý định ra tay. Nhưng hắn bị Trần Tô cùng tu sĩ trung niên trước mắt này, không ngừng âm thầm ngăn cản.

Dựa theo cách nói của Trần Tô cùng văn sĩ trung niên, Thánh Hoàng Triều dù sao cũng không phải là Tà Hoàng Triều, ở đây tất cả đều nói tới quy định ngoài mặt. Bạch Tiểu Thuần không làm trái với pháp luật của Thánh Hoàng Triều, thân phận lại có phần đặc biệt. Cho dù bản thân ba người bọn họ là Thiên Tôn, cũng không tiện cứng rắn ra tay.

Quan trọng nhất, nếu Bạch Tiểu Thuần dễ giết thì cũng thôi… Bọn họ đã biết được trong tay Bạch Tiểu Thuần có Thế Giới Chi Bảo, cũng hiểu rõ bất kỳ một người nào trong ba người bọn họ, mặc dù có thể trấn áp Bạch Tiểu Thuần, nhưng một khi ra tay, trong thời gian ngắn không thể kết thúc trận chiến đấu được.

Trừ phi là ba người đồng thời ra tay. Nhưng nếu làm như vậy… Hậu quả quá lớn. Sợ là so với phong ba của Thiên Long Ngư, còn muốn nghiêm trọng hơn.

Những ngôn từ này, mấy ngày qua Cổ Thiên Quân nghe nhiều tới mức thấy phiền. Hắn tất nhiên hiểu rõ hai người này ngăn cản mình, phía sau lưng tồn tại nhân quả thế nào. Điểm này trong lòng Cổ Thiên Quân biết rõ. Đối với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng cảm giác vướng víu tay chân.

Trên thực tế trong lòng bọn họ cũng đều hiểu được, nếu những con Thiên Long Ngư này là vật thuộc về ba người bọn họ, Bạch Tiểu Thuần làm như vậy, bọn họ làm sao còn có thể quản được nhiều như vậy, đã sớm ra tay, Nhưng dù sao… Những con Thiên Long Ngư này, là Thánh Hoàng.

Trọng điểm lớn nhất khác… Là Bạch Tiểu Thuần mặc dù có thể liên tiếp câu cá nửa tháng, quyền quý khắp trong triều chỉ trong miệng nói phẫn nộ, biểu đạt đối với bên ngoài chính là bạo phát. Nhưng trên thực tế… Từ trước đến nay lại không có một người nào đi quản chuyện này.

Bởi vì Bạch Tiểu Thuần không ăn mảnh!

Nửa tháng này, mỗi ngày hắn đều sẽ lấy ra một phần Thiên Long Ngư, đưa cho quyền quý trong triều, bao gồm Trần Tô, bao gồm trung niên văn sĩ. Thậm chí ở chỗ của Cổ Thiên Quân. Trong nhà mỗi người đều có không ít Thiên Long Ngư Bạch Tiểu Thuần đưa tới.

Cầm cá của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ tất nhiên muốn càng nhiều hơn một chút. Chỉ có điều những gia hỏa này mỗi người đều là cáo già, nên biểu đạt phẫn nộ ắt cũng không thể thiếu. Lúc này sở dĩ ba người bọn họ đi tới nơi đây, muốn đi nhắc nhở Thánh Hoàng, cũng chỉ là muốn thể hiện ra ngoài một chút mà thôi.

Ba người nhìn nhau một cái. Lúc trước, bọn họ cố ý nói chuyện lớn tiếng, đã đều biểu đạt những gì cần biểu đạt. Trong lúc tu vi của bọn họ gia tăng, cũng tin tưởng lời lẽ của mình, chắc chắn đã truyền vào đến nơi Thánh Hoàng bế quan. Lúc này bọn họ cũng không nói thêm nữa.

Rất nhanh, lại có một sóng dao động cường hãn, bỗng nhiên từ bên trong đầm nước này, chợt bạo phát. Trong tiếng nổ lớn, toàn bộ Thánh Hoàng Thành đều chấn động.

Bên trong phúc địa, Bạch Tiểu Thuần đang ăn cá nướng, thân thể cũng run lên một cái. Hắn cẩn thận nhìn một chút về phía hoàng cung.

– Mấy ngày hôm trước, lão tặc Trần Tô này ám chỉ ta, nói Thánh Hoàng đang bế quan… Khí tức này, Thánh Hoàng xuất quan!

Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương. Nhưng vừa nghĩ tới nửa tháng này mình lại phân ra gần như ba phần Thiên Long Ngư ra ngoài, hắn đã cảm thấy an ổn không ít.

– Luật pháp không trách đám đông. Hơn nữa, ta bắt Thiên Tôn đưa tới, ăn mấy con cá chắc hẳn cũng không có việc gì đi.

Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi, ho khan vài tiếng. Trong lòng hắn có phần lo lắng không yên. Hắn nhìn đám cá ở trước mặt một chút, hung hăng cắn một cái. Hình như ăn Thiên Long Ngư nướng có thể khiến cho hắn an tâm hơn không ít.

Lúc này, sâu bên trong hoàng cung, theo khí tức từ bên trong đầm nước bạo phát ra, đầm nước tự mình tách ra. Toàn thân Thánh Hoàng mặc áo xanh, chậm rãi đi ra. Ba người Cổ Thiên Quân hít một hơi thật sâu, lập tức hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu.

Sắc mặt Thánh Hoàng có chút khó coi. Những lời ba người này nói trước đó, âm thanh lớn như vậy, lại cố ý gia tăng tu vi, hắn làm sao có thể không nghe được. Lúc này thần thức hắn bỗng nhiên tản ra, đảo qua toàn bộ Thánh Hoàng Thành. Đối với chuyện này, hắn đã hoàn toàn hiểu được.

Nhưng càng là hiểu rõ, tâm thần hắn lại càng chấn động. Nhất là phát hiện ra số lượng Thiên Long Ngư bên trong thiên trì đã ít đi gần như hai phần. Cho dù bản thân hắn là Thánh Hoàng, cũng chỉ cảm thấy trong lòng bị hung hăng đâm một cái. Loại cảm giác đau lòng này nhất thời lại vô cùng mãnh liệt.

– Cá của ta…

Thánh Hoàng cố gắng khống chế được hơi thở, hung hăng trợn mắt nhìn ba người Cổ Thiên Quân. Đối với ba Thiên Tôn này, hắn tất nhiên hiểu rất rõ ràng. Hắn hiểu rõ ba người này là một mặt cầm lợi ích từ Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc lại muốn thể hiện bản thân ra ngoài, mới có chuyện ngày hôm nay.

Mà nghĩ đến Bạch Tiểu Thuần lại có thể lấy đi phân chia nhiều Thiên Long Ngư như vậy, khiến cho hiện tại gia tộc quyền quý trong khắp triều, không nói người người đều có, nhưng những người nắm giữ quyền lợi cực lớn, một người cũng không thiếu. Sau đó, ngay cả Thánh Hoàng cũng trầm mặc.

Da mặt của hắn co giật vài cái, rất có cảm giác vận dụng một lực lượng vô cùng, lại đánh vào trên cây bông. Thứ nhất Bạch Tiểu Thuần có thân phận đặc biệt. Thứ hai Thiên Long Ngư bị phân cho quá nhiều người. Bất kể hắn làm như thế nào, đều rất đau đầu.

Trừng phạt Bạch Tiểu Thuần… Chuyện này tội không đáng chết, cũng khó mà giam giữ. Tối đa cũng chỉ là xử phạt mà thôi. Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần nghèo rớt mồng tơi. Thánh Hoàng cũng biết, đối phương căn bản cũng không lo lắng sẽ bị xử phạt.

Dù sao thân phận đặc biệt… Cái này khiến cho Thánh Hoàng đầu đau hơn. Hình như con đường duy nhất bày ở trước mặt hắn, chính là sung quân ra khỏi kinh thành. Nhưng điểm này, hắn lại tuyệt đối không đồng ý!

– Thật hay cho một Bạch Tiểu Thuần. Hắn làm vậy là muốn ép ta để cho hắn đi ra ngoài sao?

Một lát sau, Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, tay phải bỗng nhiên giơ lên, hất tay về phía toàn bộ thiên trì. Dưới một cái vung lên này, nhất thời một hàn khí kinh thiên bạo phát.

Trong những tiếng ầm ầm ầm, theo vô số người của hoàng cung Thánh Hoàng Thành, quan tâm tới chuyện này, mỗi người bọn họ đều hoảng sợ phát hiện, dưới hàn khí này ở khuếch tán, trực tiếp bao phủ toàn bộ thiên trì.

Chớp mắt một cái, ở trong vô số tiếng rắc rắc vang lên. Thiên trì của Thánh Hoàng Thành, rốt cuộc đóng băng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Tất cả cũng chính là thời gian trong hơn mười hít thở. Hàn khí của Thánh Hoàng Thành ngập trời. Tất cả mặt hồ đều đóng băng!

Lần đóng băng này không phải chỉ biến nước thiên trì hóa thành hàn băng, mà giống như phong ấn vậy. Băng đóng một tầng dày, giống như bị cắt đứt. Trừ phi là tu vi có thể đạt được tới mức độ phá vỡ được thuật pháp của Thánh Hoàng. Nếu không, căn bản là không phá nổi hàn băng, cũng tất nhiên… Không có cách nào tiếp tục câu cá!

– Ta đã phong tỏa mặt hồ nước, xem ngươi làm thế nào câu được!

Sắc mặt Thánh Hoàng khó coi, tay áo vung lên. Hắn không để ý tới ba người Trần Tô, lại đi vào đầm nước tiếp tục bế quan.

Ba người Trần Tô nhìn nhau một cái. Mỗi người đều ho khan vài tiếng, rời khỏi đó.

Rất nhanh, chuyện thiên trì bị phong tỏa, đã truyền ra ở khắp toàn bộ Thánh Hoàng Thành. Những quyền quý nhận được lợi ích từ chỗ Bạch Tiểu Thuần, đều lập tức im tiếng. Về phần những người khác, mặc dù cũng kêu là rầm rĩ, nhưng lại không tạo ra nổi gió bão gì.

Về phần Bạch Tiểu Thuần. Sau khi nhận thấy được thiên trì bị phong tỏa, hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, xem như mình đã vượt qua được cửa ải này. Nhưng nghĩ lại hắn lại cảm thấy không cam lòng.

– Quá hẹp hòi. Đường đường là Thánh Hoàng. Bên trong thiên trì này tổng cộng có hơn hai vạn con Thiên Long Ngư. Nửa tháng nay ta mới chỉ câu được hơn ba ngàn con. Còn có hơn một vạn con nữa. Ta cũng đã tốn tiền vốn lớn như vậy, nhiều Trí Huyễn Đan như vậy.

Bạch Tiểu Thuần có chút tiếc nuối. Chỉ có điều, nghĩ đến nửa tháng này mình ăn Thiên Long Ngư, tu vi đột nhiên tăng mạnh. Hiện tại hắn đã ăn tới mức gần như không thế nào tăng tu vi được nữa. Cảm giác tiếc nuối này cũng giảm đi rất nhiều.

Chỉ là nhìn thấy lớp hàn băng phía trên thiên trì này, Bạch Tiểu Thuần luôn cảm giác mình hình như bỏ quên cái gì đó…

– Kỳ quái, luôn cảm thấy hình như có điểm gì đó không đúng.

Chapter Truyện / Chương 1063 – Cá Của Bệ Hạ Ngài