Chương 1062 – Xảy Ra Chuyện Lớn

Chapter Truyện / Chương 1062 – Xảy Ra Chuyện Lớn

– A?

Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra, nhìn Hải Thần Đại Tôn trước mặt hai mắt đỏ bừng, mơ hồ có chút dữ tợn. Hắn lại cúi đầu nhìn cần câu trong tay mình một chút, lập tức liền hiểu rõ. Hải Thần Đại Tôn này nhìn ra được mánh khóe, cho là mặc dù mình có thể câu được Thiên Long Ngư, tất cả những điều này đều bởi vì cần câu cá này đặc biệt.

– Không hổ danh là Bán Thần lợi hại nhất trên phương diện câu cá… Có thể ở chỗ này câu cá hơn một trăm năm, nhãn lực thật sự quá độc đáo!

Bạch Tiểu Thuần rất xúc động. Thực ra, trọng điểm khiến cho hắn có thể câu cá, chính là mùi Trí Huyễn Đan trên lưỡi câu cá này.

– Bạch đạo hữu, ngươi ra cái giá đi. Lão phu rất muốn có lưỡi câu cá này!

Hải Thần Đại Tôn hít một hơi thật sâu, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại. Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần do dự, hắn có chút nóng nảy.

Nếu như đổi lại thành những người khác, hắn đã sớm cướp lấy. Nhưng bản thân Bạch Tiểu Thuần là Thông Thiên Công. Bất luận là chức quan hay tu vi, đều cao hơn bản thân mình. Hai điểm này hắn mặc dù không để ý tới, nhưng hắn vẫn phải e ngại thân phận đứng đầu Thông Thiên thế giới của Bạch Tiểu Thuần.

Do đó, hắn không có cách nào ép buộc, chỉ có thể cam tâm tình nguyện buôn bán.

Mà giờ khắc này mọi người ở bốn phía xung quanh, tất cả sau khi nghe được lời Hải Thần Đại Tôn nói, đều thi nhau chuyển suy nghĩ đến trên chiếc cần câu này. Càng nghĩ bọn họ càng cảm thấy cần câu này có vấn đề. Dần dần, trong mắt bọn họ đều lộ ra nhiệt tình như lử.

Chỉ là e ngại thân phận của Hải Thần Đại Tôn, trong lòng bọn họ đều do dự. Nhưng có một vài tu sĩ mắt thấy tình cảnh như vậy, lập tức liền lấy ra ngọc giản, nhanh chóng truyền âm, nói chuyện này cho quyền quý phía sau gia tộc.

– Bạch đạo hữu, ngươi mới tới Thánh Hoàng Thành ta, trong tay nhất định không tính là dư dả. Như vậy… Lão phu ra trăm vạn tinh thạch, mua cái cần câu này của ngươi có được không!

Hải Thần Đại Tôn vội vàng nói. Hắn cũng lo lắng còn kéo dài, sau khi bị những người khác nghe được, chắc hẳn cũng tới cướp nhau mua. Tới khi đó, hắn muốn thuận lợi lấy được cái cần câu cá này, lại càng khó khăn.

– Cái này…

Bạch Tiểu Thuần do dự một chút. Hắn không phải là không muốn bán. Nhưng hắn thật sự biết cần câu cá này đã mất hiệu lực. Nếu bị người mua đi, căn bản là câu không ra Thiên Long Ngư. Nếu như bán, vậy quá lừa người.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình là một người tốt. Loại chuyện trắng trợn lừa người như vậy, hắn làm luôn cảm thấy có chút không được tự nhiên.

– Hải Thần Đại Tôn, cần câu cá này cho dù ngươi mua, cũng vô dụng.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, cuối cùng vẫn quyết định bản thân mình không hãm hại lão đầu này. Lúc lời nói vừa ra, Hải Thần Đại Tôn lập tức sốt ruột. Hắn đang muốn mở miệng, nhưng lại bị Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên ngăn cản.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, trên người lộ ra một cảm giác phóng khoáng, lo lắng mở miệng.

– Hải Thần Đại Tôn, câu cá không thể nôn nóng. Cần phải biết rằng có được là do ta may mắn, mất đi là số mạng của ta. Trong lòng hiểu được như vậy, có khả năng tâm bình khí hòa, tự nhiên tâm thần cũng có thiên địa, thiên địa nạp vạn vật. Vạn vật có linh, cùng người khác sinh ra cộng hưởng. Đồng thời, lại khiến Thiên Long Ngư cảm giác ứng với, do đó chủ động tiến tới, kết làm duyên suốt đời. Đây là nhân sinh.

– Ngươi xem, ta vừa rồi là đang câu cá, nhưng trên thực tế, Bạch mỗ là đang suy tư nhân sinh. Sở dĩ những con cá kia đến, không phải là bởi vì lưỡi câu, mà bởi vì bọn chúng muốn trở thành một phần cuộc sống ta của ta.

Bạch Tiểu Thuần một tay cầm cần câu, một tay đặt ở sau người, dáng vẻ xúc động, lời nói vang vọng. Mọi người ở bốn phía xung quanh nghe được đều có chút sửng sốt.

Sắc mặt Hải Thần Đại Tôn nhất thời đen lại. Những lời nói này là dô hắn giống như khoe khoang, nói ra khỏi miệng, vào thời điểm trước khi Bạch Tiểu Thuần câu cá. Lúc này hắn nghe vào trong tai, chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần trước mắt này đáng giận đến cực hạn. Bạch Tiểu Thuần càng từ chối như vậy, hắn lại càng kiên định.

– Sẽ cho ngươi thêm ba mươi viên Thần Chướng Đan!

Hải Thần Đại Tôn cắn răng mở miệng. Đối với cần câu cá này, hắn thật sự đã rơi vào tình thế bắt buộc. Cho dù chỉ có thể câu được mấy con, hắn cũng cảm thấy giá trị.

– Hải Thần Đại Tôn, ngươi đi mua cần câu cá này, thật sự vô dụng. Ngươi cần gì phải gây khó xử cho ta.

Bạch Tiểu Thuần rất đau đầu.

– Bớt nói nhảm đi. Cho dù là vô dụng, lão phu cũng muốn mua. Sẽ cho ngươi thêm mười viên Tiên Khư Đan. Nói một câu, bán hay không!

Hải Thần Đại Tôn càng đỏ mắt hơn, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ. Kinh nghiệm và lý lịch của lão phu ở Thánh Hoàng Triều cực cao. Trần Tô nhìn thấy lão phu, cũng phải gọi một tiếng sư phụ!

Những lời này, rõ ràng là có chút uy hiếp. Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Hải Thần sẽ không làm như vậy. Nhưng hôm nay hắn thật sự sốt ruột.

Bạch Tiểu Thuần vừa nghe thấy lời uy hiếp này, mắt lại trợn trừng lên.

– Lão đầu, ngươi mua cần câu cá này, sau này nếu như vô dụng, ngươi cũng đừng tới tìm ta. Tất cả mọi người làm chứng cho ta!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, lớn tiếng mở miệng.

Hắn đã nói như thế, Hải Thần Đại Tôn cũng có chút do dự. Nhưng hắn chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần bên kia khi nhìn thấy được mình do dự, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý, hắn nhất thời cắn răng.

– Không thành vấn đề!

Những linh thạch cùng đan dược trao đổi này, mặc dù đối với Bán Thần bình thường mà nói, là cực kỳ khoa trương. Nói là tài phú nửa cuộc đời cũng không kém hơn là bao nhiêu. Nhưng đối với Hải Thần Đại Tôn mà nói, mặc dù không phải chín con trâu mất một sợi lông, nhưng không ảnh hưởng tới toàn cục.

Hắn lập tức lấy ra túi trữ vật, cất vật trao đổi vật vào xong, liền ném cho Bạch Tiểu Thuần. Sau khi Bạch Tiểu Thuần kiểm tra một hồi, xác định không sai. Hắn liếc mắt nhìn Hải Thần Đại Tôn một hồi, mới đưa cần câu tới. Hắn vung tay áo lên, đi ra khỏi đám người, trở về phúc địa.

Bên cạnh thiên trì, Hải Thần Đại Tôn cầm cần câu, trong lòng nóng như lửa đốt, vội vàng đến chỗ vị trí của Bạch Tiểu Thuần trước đó. Sau có chút do dự, hắn không có thả cần câu, mà xoay người rời đi.

Mọi người ở bốn phía xung quanh đều đang quan sát. Mắt thấy Hải Thần Đại Tôn rời đi, tất cả đều sốt ruột. Nhưng bọn họ cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể dần dần tan ra.

Sau khi đi dạo một vòng xung quanh Thánh Hoàng Thành này, Hải Thần Đại Tôn đến một chỗ không có ai, bắt đầu âm thầm thử câu cá. Nhìn lưỡi câu chìm vào trong hồ nước, Thiên Long Ngư bên trong mới bắt đầu còn tới gần một chút, nhưng rất nhanh lại không để ý tới. Sắc mặt Hải Thần Đại Tôn không đổi, thu lại cần câu. Ánh mắt hắn lóe lên.

– Thật sự cho rằng lão phu choáng váng sao? Số tiền bạc đó không tính là gì cả. Cho dù cần câu cá này không có hữu hiệu, nhưng phía trên này nhất định có vấn đề. Trong thời gian ngắn ta nghiên cứu không ra, nhưng sớm hay muộn, nhất định có thể tìm tới manh mối trong đó!

Sau khi ánh mắt Hải Thần Đại Tôn đảo qua ở trên cái cần câu, cuối cùng ánh mắt rơi vào ở trên lưỡi câu cá. Hắn cầm ở trước mặt, cẩn thận nhìn một chút, sau đó lại ngửi một chút.

– Nhìn như bình thường, nhưng tất có điểm kỳ dị!

– Huống hồ, nhiều người như vậy đều nhìn thấy được, cần câu cá này có thể câu được ba con Thiên Long Ngư, lại không có người nào nhìn thấy được cần câu cá này sử dụng lần thứ tư. Như vậy chỉ cần tăng một thêm một chút khoa trương, bán ra với giá trên trời, để thu thập, tàng trữ, cũng không phải không có khả năng!

Sau khi Hải Thần Đại Tôn rời đi, theo mọi người tản ra, chuyện quá mức truyền kỳ như vậy, rất nhanh, lại truyền ra ở bên trong Thánh Hoàng Thành. Quyền quý khắp trong triều cũng không có người nào quá mức kinh ngạc. Nhất là nghe nói cần câu bị Hải Thần Đại Tôn mua đi rồi, mỗi một người lập tức liền nghĩ đến chỗ mấu chốt.

Ngay cả Thánh Hoàng cũng nghe nói về chuyện này. So với việc những người khác, hắn đối với những con Thiên Long Ngư mình nuôi trong đó, càng hiểu hơn. Hắn biết cái gọi là hữu duyên, có thể thật sự tồn tại, lại rất khó liên tiếp ba con đều hợp ý.

Trong cảm giác vô cùng kinh ngạc, ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên, thần thức tu vi Thái Cổ nhất thời tản ra, dung nhập trong thiên trì. Sau khi đảo qua trên người của một con Thiên Long Ngư, không nhìn ra có chút dao động nào của pháp thuật.

Thậm chí hắn ra lệnh một tiếng, cần câu Hải Thần Đại Tôn lấy đi, cũng được đưa đến trước mặt của hắn. Sau khi cẩn thận kiểm tra, hắn cũng không hề phát hiện ra manh mối gì.

Điều này khiến cho Thánh Hoàng cũng nghi ngờ. Chỉ là ít đi ba con Thiên Long Ngư, Thánh Hoàng suy nghĩ một chút, sau đó cũng không có quá lưu ý. Lúc này đến thời khắc mấu chốt để hắn tu luyện một loại đạo pháp. Hắn không rảnh phân tâm. Vì vậy hắn đi vào mật thất, bắt đầu bế quan tu luyện.

Suốt đêm không nói chuyện. Trong một đêm này Bạch Tiểu Thuần có chút lo lắng không yên. Nhưng mãi cho tới hừng đông, cũng không thấy có ai tìm đến mình. Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại sáng lên.

– Lại có thể không có việc gì!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, liếm môi. Đầu tiên, hắn lấy ra một trong ba con Thiên Long Ngư này ra nướng ăn. Một con hầm ăn. Một con đơn giản cắt thành lát cắt xâu vào ăn…

Sau khi thổ nạp tu luyện, tới lức hoàng hôn, khi hắn mở mắt ra, trong mắt hắn mang theo ánh sáng. Hắn hăng hái bừng bừng cầm một cái cần câu bình thường. Sau khi tìm một chỗ, hắn liền bắt đầu câu cá…

Ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần một hơi liền câu hơn hai mươi con. Đám người vây xem, mỗi người đều đang ngây ra như phỗng. Sau đó tất cả đều phát ra những tiếng kinh ngạc, bàn tán không ngừng.

Ngày thứ ba, Bạch Tiểu Thuần phát hiện rốt cuộc không còn có người đến ngăn cản mình, vì vậy cắn răng một cái, rốt cuộc một hơi câu hơn một trăm con…

Quyền quý trong triều đều chấn động, đều xem chừng. Nhưng Thánh Hoàng đang bế quan…

Sau đó ngày thứ tư, ngày thứ năm… Lá gan của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn. Số lượng những con Thiên Long Ngư hắn câu được càng lúc càng nhiều. Ban đầu từ hơn một trăm con, biến thành mỗi ngày sáu bảy trăm con!

– Trời ạ, xảy ra chuyện lớn!

– Bạch Tiểu Thuần này đã câu mấy nghìn con. Toàn bộ thiên trì cũng chỉ có hơn hai vạn con!

– Đây là đào góc tường của Thánh Hoàng! Cũng sắp bị đào rỗng rồi!

Loại tốc độ câu cá này giống như gió bão, ở trong toàn bộ Thánh Hoàng Triều không ngừng bạo phát ngập trời! Chỉ kéo dài trong thời gian nửa tháng, trận gió bão hung bạo này càng ngày càng mãnh liệt, cho đến mức kinh thiên động địa. Văn võ cả triều Thánh Hoàng Triều đã hoảng sợ đến cực hạn. Thậm chí có mấy Thiên Tôn cũng chấn động. Nhưng thân phận Bạch Tiểu Thuần mẫn cảm, bọn họ lại tìm không ra được manh mối, không có cách nào ngăn cản. Bọn họ chỉ có thể kiên trì. Cho dù Thánh Hoàng bế quan, bọn họ cũng cứng rắn xông vào bái kiến.

Ở trong trận phong ba này, chỉ có vị Lưu Thiên Hầu kia giậm chân, thở dài một tiếng.

– Cũng đừng có trách là không báo trước!

Chapter Truyện / Chương 1062 – Xảy Ra Chuyện Lớn