Chương 1061 – Thiên Long Ngư, Theo Ta Đi

Chapter Truyện / Chương 1061 – Thiên Long Ngư, Theo Ta Đi

Trong nháy mắt, mắt Hải Thần Đại Tôn lộ ra sự khinh miệt. Nhưng khi Bạch Tiểu Thuần vừa ném lưỡi câu vào trong thiên trì, gần như mới vừa rơi xuống mặt nước, đột nhiên theo bọt nước động khẽ một tiếng, trong hồ nước lại có một con Thiên Long Ngư dài chừng hơn một trượng, trực tiếp cắn lưỡi câu…

Miệng cá cắn rất mạnh, trực tiếp nuốt vào trong bụng giống như rất sợ lưỡi câu rời đi. Ở trong sự vui mừng của Bạch Tiểu Thuần, hắn đứng dậy dùng sức kéo một cái. Nhất thời con Thiên Long Ngư dài hơn một trượng này sẽ theo dây câu bay lên, bị lôi ra khỏi mặt nước, kèm theo rất nhiều nước hồ. Những vây cá màu vàng trên người nó, ở dưới ánh mặt trời vô cùng chói mắt.

Những giọt nước xung quanh cũng là năm màu sặc sỡ, chiếu sáng tất cả mọi thứ nơi đây, nhất thời lại khiến cho không ít người ở phía xa phải chú ý. Con Thiên Long Ngư này cũng thuận lợi bị Bạch Tiểu Thuần bắt lấy. Chỉ thấy lúc này hắn mặt mày hớn hở, cao hứng bừng bừng thu Thiên Long Ngư vừa mới câu được vào bên trong túi trữ vật.

Tất cả đều diễn ra quá nhanh, khiến người ta tưởng là ảo giác. Mọi người đều trợn mắt hốc mồm. Đồng thời, trong đầu Hải Thần Đại Tôn cũng chấn động. Hắn gần như không dám tin tưởng vào mắt mình. Hắn giơ tay lên dùng sức dụi mắt. Khi nhìn thấy nước hồ bị dâng lên trên mặt đất, nhìn dáng vẻ phấn chấn này của Bạch Tiểu Thuần, lão đầu hít vào một hơi, nhất thời há hốc mồm.

– A, ngươi vừa rồi muốn nói gì?

Lúc này tâm tình Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, chỉ cảm thấy mình thật sự là một thiên tài. Những con Thiên Long Ngư này lại dám khinh bỉ mình. Hiện tại mình chỉ cần sử dụng thủ đoạn nho nhỏ, lại lập tức khiến cho Thiên Long Ngư trong hồ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ. Trong sự hưng phấn, hắn nghĩ đến lão đầu này trước đó đang câu cá ở bên cạnh hình như rất lợi hại. Câu nói sau cùng, hắn chỉ nói một chữ. Vì vậy hắn tò mò hỏi.

– Ta…

Trái tim Hải Thần Đại Tôn chợt đập mạnh. Lúc này trong đầu hắn vẫn đang chấn động không ngừng. Sau khi liên tục hít sâu mấy hơi, hắn mới miễn cưỡng khôi phục lại. Sau khi nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, hắn lúng túng sờ sờ mũi, cười gượng vài tiếng.

– Cái đó… Vận khí của Thông Thiên Công không tệ.

Nói xong, lão nhân này cũng vội vàng ném lưỡi câu của mình về phía mặt nước. Chỗ hắn ném xuống lại cùng một vị trí với chỗ lưỡi câu của Bạch Tiểu Thuần vừa rồi, không chênh lệnh một chút nào.

Trong lòng hắn càng thêm khẩn trương. Hắn nhìn thấy lúc này ở dưới mặt nước đã có không ít Thiên Long Ngư bơi tới. Mỗi con hình như có chút nôn nóng, nhưng lại không để ý tới lưỡi câu của hắn…

Bạch Tiểu Thuần nghe lời nói của lão đầu trước mặt, trong lòng có chút đắc ý, ho khan một tiếng. Sau đó, hắn lại ném lưỡi câu về phía trong hồ. Vị trí hắn ném xuống khác hẳn với vị trí lưỡi câu của lão đầu. Lần này hắn ném ở vị trí mặt nước trước mặt Hải Thần Đại Tôn.

Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần hạ lưỡi câu xuống, trong mắt của lão đầu lập tức nhìn sang, hơi thở cũng cũng có chút gấp rút. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lại chợt trợn tròn.

Hắn nhìn thấy được Thiên Long Ngư trong hồ nước, mỗi một con giống như phát cuồng vậy, trong nháy mắt lao thẳng đến chỗ lưỡi câu. Ngay cả nước ồ đều dâng lên cuộn sóng. Những con Thiên Long Ngư này giống như phía sau tiếp phía trước, bạo phát ra tất cả khí lực. Trong thời gian nháy mắt, lại có một con Thiên Long Ngư rất lớn cắn lưỡi câu. Nhìn kỹ, trong mắt nó hình như còn có sự kích động…

Cảnh tượng như vậy, khiến cho toàn thân Hải Thần Đại Tôn giống như bị thiên lôi đánh xuống. Cần câu cá trong tay hắn cũng thiếu chút nữa không giữ chặt được. Toàn thân hắn đều nhảy dựng lên, kinh ngạc la lên thất thanh.

– Không có khả năng!

Cả đời này hắn cũng chưa từng cảm thấy long trời lở đất giống như hiện tại. Những điều hiện ra trước mắt này, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn, lật đổ tâm thần hắn.

Hắn ngồi ở chỗ này hơn một trăm năm, không phải chưa từng thấy người câu được Thiên Long Ngư. Nhưng mỗi lần nhìn thấy được, đều là những con Thiên Long Ngư đó giống như đang chọn ba lấy bốn, giống như bố thí, lười biếng cắn câu. So với nói là câu cá, không bằng nói là Thiên Long Ngư muốn đổi một nhà khác, đổi một ngư nô khác…

Nhưng tất cả những điều hôm nay hắn nhìn thấy được, khiến cho tâm thần Hải Thần Đại Tôn đều long trời lở đất. Ở nơi này là đang câu cá. Đây rõ ràng… Là những con cá này đang lấy lòng Bạch Tiểu Thuần, rất sợ cắn không được lưỡi câu…

Hải Thần Đại Tôn mất hồn mất vía, chỉ vào hồ nước, nhìn Bạch Tiểu Thuần, mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng lại một câu nói cũng nói không nên lời.

Giờ phút này, những người ở phía xa trước đó đã chú ý tới nơi đây đều thi nhau hoảng sợ. Tâm thần mỗi một người đều chấn động. Dưới những tiếng vèo vèo vang lên. Rất nhanh, hơn mười người ở xung quanh vây lại. Những tiếng ngạc nhiên trong chớp mắt, liền bạo phát ra.

– Lại có người có thể thật sự câu được Thiên Long Ngư!

– Trời ạ, không phải là một con, mà là liên tiếp câu ra được hai con!

– Đây là vận khí gì vây? Như vậy cũng quá nghịch thiên đi!

– Không phải là vận khí. Đây là có duyên cùng Thiên Long Ngư!

Mọi người ở xung quanh huyên náo cực lớn. Đổi lại là thời điểm khác, Thiên Long Ngư trong hồ nước nhất định sẽ cảm thấy tranh cãi quá ầm ĩ sẽ tản ra. Nhưng hôm nay, Thiên Long Ngư trong hồ nước chẳng những không có ít. Thậm chí có người tinh mắt, sợ hãi kêu lên thất thanh.

– Các ngươi nhìn nơi đó kia… Trời ạ, nhiều Thiên Long Ngư như vậy, thế nào… Thế nào đều qua đây!

Theo lời nói của hắn truyền ra, mọi người ở bốn phía xung quanh đều ngẩng đầu. Nhất thời bọn họ hoàn toàn chấn động vì cảnh tượng bên trong hồ nước trước mắt. Chỉ thấy mặt hồ nước bốn bề sóng dậy. Dưới mặt nước, mỗi một con Thiên Long Ngư giống như mù quáng, điên cuồng từ bốn phương tám hướng vọt tới…

Đảo mắt nhìn qua, sợ rằng phải có hơn mấy ngàn con Thiên Long Ngư dưới nước này, hình thành một cảnh tượng hoành tráng, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, đều không ngừng hít sâu.

Về phần Hải Thần Đại Tôn, hiện tại đã hoàn toàn phát mộng. Nhìn mặt nước, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần đang thu con Thiên Long Ngư thứ hai vào trong túi trữ vật, hắn chỉ cảm thấy tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều tràn ngập quỷ dị cùng không thể tưởng tượng nổi.

Bạch Tiểu Thuần cũng có chút kinh hãi. Hắn nhìn nước trong ao những con Thiên Long Ngư này hình như có chút điên cuồng. Hắn ý thức được tác dụng của Trí Huyễn Đan, có thể còn muốn lớn hơn một chút so với trong sự tưởng tượng của mình.

Nhất là trước đó hắn mỗi ngày đều ném đan dược, đột nhiên vài ngày không ném, giống như đang bị nghiện thoáng cái ngừng thuốc, sợ là những con Thiên Long Ngư này, mỗi một con giống như đói bụng đã lâu, ngày hôm nay đột nhiên có lưỡi câu dính một chút mùi vị của Trí Huyễn Đan, dĩ nhiên là phát điên.

– Chuyện này có chút ầm ĩ…

Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương. Nhưng vừa nghĩ Trí Huyễn Đan không sắc không vị, đã sớm bị những con Thiên Long Ngư này hấp thu. Cho dù là kiểm tra cũng không điều tra ra manh mối gì.

Dù sao đan dược của Thông Thiên thế giới cùng Vĩnh Hằng Tiên Vực, mặc dù phương hướng như nhau, nhưng kết cấu ở bên trong lại hoàn toàn khác nhau.

Chủ yếu nhất là Bạch Tiểu Thuần luyến tiếc những con Thiên Long Ngư từng hữu duyên với mình, hận không thể trực tiếp bỏ tọt vào trong bụng của mình. Vì vậy Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, lần thứ ba ném lưỡi câu về phía hồ nước.

Giờ phút này, tất cả ánh mắt mọi người ở bốn phía xung quanh, trong phút chốc đều nhìn theo sát lưỡi câu. Hải Thần Đại Tôn thậm chí cũng bắt đầu ngừng thở, mắt không chớp nhìn lưỡi câu Bạch Tiểu Thuần.

So với cảnh tượng hai lần trước còn muốn khoa trương hơn, trong phút chốc lại xuất hiện ở trong mắt của mọi người, đưa tới những tiếng kêu ngạc nhiên. Trong nháy mắt bọn họ giống như đặt mình ở bên trong phố xá sầm uất vậy. Hải Thần Đại Tôn thật giống như bị thiên lôi liên tục công kích, liên tục lùi ngược lại mấy bước. Lúc hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như thấy quỷ!

Chỉ thấy ở lần thứ ba khi Bạch Tiểu Thuần ném lưỡi câu này ra, còn không đợi rơi xuống mặt nước, lại có tới hơn mười con Thiên Long Ngư cuối cùng chủ động từ dưới mặt nước vọt ra.

Ở trong rất nhiều bọt nước bắn ra, hơn mười con Thiên Long Ngư ở giữa không trung, mỗi một con nối đuôi nhau, điên cuồng bay lên, giống như sử dụng toàn lực muốn đẩy đối thủ ra, giống như thật sự đánh giá, phía sau tiếp phía trước muốn cướp giật lưỡi câu.

Thậm chí ở dưới mặt nước, lúc này vẫn có rất nhiêu con Thiên Long Ngư khác đều lao ra khỏi mặt nước, cảnh tượng với trình độ kinh người như vậy, nghe đã rợn cả người. Cũng may cuối cùng có một con Thiên Long Ngư, trở thành người thắng sau cùng, vô cùng đắc ý, lại có kích động cắn vào lưỡi câu, để mặc cho Bạch Tiểu Thuần câu nó lên, cũng không có mở miệng. Phí hết một thời gian, Bạch Tiểu Thuần mới lấy lưỡi câu ra.

Trải qua những con Thiên Long Ngư này lăn qua lăn lại, khí tức Trí Huyễn Đan ở trên lưỡi câu cũng đã sớm tiêu tan sạch sẽ. Nếu không, chắc hẳn con Thiên Long Ngư sẽ còn chưa nhả ra.

Mọi người ở bốn phía xung quanh trầm mặc một thoáng ngắn ngủi. Sau đó những tiếng bàn tàn còn ầm ĩ, mãnh liệt hơn so với trước.

– Đây… Đây là đang câu cá sao?

– Từ trước đến nay ta chưa thấy qua người nào có duyên cùng Thiên Long Ngư như vậy…

– Phương diện này có vấn đề. Nhất định là có vấn đề!

Âm thanh như sóng, truyền ra khắp nơi. Bạch Tiểu Thuần liền chột dạ. Nhất là khi nhìn thấy được Hải Thần Đại Tôn đứng ở nơi đó, giống như bị kích thích quá sâu. Toàn thân hắn đều có chút khiếp sợ. Sau đó, hắn vội vàng lấy con Thiên Long Ngư này đi, tiếc nuối dự định kết thúc lần câu cá này.

– Bọn chúng… Rốt cuộc vì cắn câu, mà đánh nhau?

Hải Thần Đại Tôn ngây người nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn một chút về phía lưỡi câu quý giá của mình lúc này còn đang ở dưới mặt nước, không có con cá nào hỏi thăm… Hắn cảm thấy mình ở nơi này câu cá hơn một trăm năm, cùng với Bạch Tiểu Thuần câu cá, không phải ở cùng một thiên trì…

Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần muốn đi, hơi thở của Hải Thần Đại Tôn nhất thời vô cùng gấp gáp. Hắn chợt nhảy lên, trực tiếp ngăn cản lối đi của Bạch Tiểu Thuần. Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang kinh hãi cảnh giác, hai mắt của Hải Thần Đại Tôn đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào… cần câu cá trong tay của Bạch Tiểu Thuần…

– Bạch đạo hữu, cái cần câu cá này của ngươi, có bán hay không?

Chapter Truyện / Chương 1061 – Thiên Long Ngư, Theo Ta Đi