Chương 1060 – Long Ngư Cũng Điên Cuồng

Chapter Truyện / Chương 1060 – Long Ngư Cũng Điên Cuồng

Công Tôn Uyển Nhi bị đưa đi. Thánh Hoàng Triều từ trên xuống dưới rất phấn chấn. Vô số con dân tu sĩ, tâm tình đều sung sướng, có loại cảm giác mở mày mở mặt.

Dù sao lần này Tà Hoàng vì đổi lấy Công Tôn Uyển Nhi, đã đưa ra địa phương ba châu. Mặc dù ba châu này đã từng thuộc về Thánh Hoàng Triều. Nhưng ở nhiều năm qua, trong mâu thuẫn cùng xung đột phạm vi nhỏ, những nơi này đã từ từ bị Tà Hoàng Triều nuốt hết.

Nhưng hôm nay, Tà Hoàng Triều không thể không nhổ ra những nơi đã chiếm lấy. Đối với những tu sĩ không biết chuyện mà nói, chuyện này giống như dưới tình huống hai triều khai chiến, thu được một lần đại thắng.

Chỉ có điều ở trong mắt quyền quý của Thánh Hoàng Triều cùng với Thánh Hoàng, chuyện không phải như vậy. Tuy là địa phương ba châu, nhưng vì mấy năm liên tục tranh chấp, khiến cho ba châu này đã trở nên cằn cỗi vô cùng.

Đối với Tà Hoàng Triều mà nói dường như rất yếu. Thánh Hoàng Triều cũng cần ba châu loại có còn hơn không này, tới làm cho lòng người phấn chấn. Đồng thời hắn cũng hiểu không nên ép quá mức. Nếu không, sẽ dẫn đến Tà Hoàng không tiếc cứu sống lại Quỷ Mẫu, buông tha giao dịch lần này.

Đồng thời, vì loại buông tha này là bởi vì lòng tham của Thánh Hoàng Triều, Tà Hoàng cũng có thể ăn nói được với những Thiên Tôn khác dưới trướng của hắn, sẽ không làm lạnh lòng người.

Cho nên ở trong này nắm giữ sự đúng mực, là rất quan trọng. Cuối cùng tạo thành một kết quả như vậy, hai bên cũng có thể tiếp nhận được, cũng coi như hóa giải chuyện này.

Chỉ có điều tất cả những điều này, đã không quan hệ cùng Bạch Tiểu Thuần. Từ đầu đến cuối, hoàng triều hai bên đều không có nhắc một chữ tới Bạch Tiểu Thuần. Hình như Tà Hoàng Triều đã quên, Thánh Hoàng Triều cũng vậy. Ở dưới lợi ích chung của hai bên, tác dụng của Bạch Tiểu Thuần ở trong chuyện này, tuy không có cách nào che giấu, lại vận dụng khả năng lớn nhất, làm mờ nhạt đi.

Bạch Tiểu Thuần cũng không có lưu tâm. Lúc này hắn đang nhăn mặt, nhíu mày ngồi ở bên trong phúc địa. Trong mắt hắn có chút tơ máu, trong đầu không ngừng dâng lên vô số suy nghĩ. Mỗi một suy nghĩ đều có liên quan tới Thiên Long Ngư.

Hắn cũng không muốn cứ luôn nhớ mong Thiên Long Ngư. Thật ra, trong mấy ngày qua Bạch Tiểu Thuần ở Thánh Hoàng Thành tìm hiểu rõ ràng. Hắn phát hiện phương hướng luyện đan ở đây giống như ở Thông Thiên thế giới, nhưng kết cấu lại là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hoàn toàn khác nhau, hơn nữa tiêu hao cũng cực lớn.

Nhất là đưa lên đến độ cao Bán Thần có thể sử dụng, không chỉ rất thưa thớt, giá lại càng khoa trương.

Bạch Tiểu Thuần mới đến, túi tiền không có quá nhiều, cũng không kém là bao nhiêu. Tuy có dược thảo, nhưng lại không có quá nhiều phương pháp luyện đan. Từ trong không trung sáng tạo ra, tiêu hao kinh người. Trừ phi là nghĩ biện pháp kiếm lấy linh thạch. Nếu không, hắn chỉ sợ là công hầu nghèo nhất.

– Tiết kiệm tiền nhất, chính là Thiên Long Ngư!

Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt, ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng nước thiên trì. Lúc này bày ở trước mặt hắn chỉ có một con đường tu luyện, lại không có biện pháp nào khác. Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.

– Ta cũng không tin, những con cá này lại dám khinh bỉ ta. Xem ta thu thập các ngươi như thế nào!

Bạch Tiểu Thuần đứng dậy thoáng một cái, cầm cần câu lại đi chỗ mép lá sen. Lần này hắn đổi vị trí khác. Lại qua mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng, không thể không bỏ qua câu cá.

Hắn xem như đã phát hiện ra, cá ở nơi đây thực sự đều thành tinh. Mặc cho hắn đi câu ở vị trí nào, nhìn thấy được đều là những con Thiên Long Ngư đó bơi quanh lưỡi câu, sau đó dùng ánh mắt khinh bỉ giễu cợt nhìn hắn.

Liên tục qua mấy ngày, chịu đựng sự giễu cợt của mấy nghìn con Thiên Long Ngư, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy thiên địa cũng có chút tối tăm. Tin tức hắn câu cá đã bị người khác nhìn thấy, sau đó truyền ra ở bên trong đám quyền quý của Thánh Hoàng Thành.

– Thông Thiên Công lại có thể đang câu cá?

– Quả nhiên là tiểu tử dã man từ bên ngoài đến. Lúc đầu trên triều đình, nghe ngôn từ của hắn, còn tưởng là một nhân vật gì lợi hại. Hiện tại vừa nhìn, chẳng qua là một người ngu dốt mà thôi. Rốt cuộc nhìn không thấu đây là sách lược của Thánh Hoàng. Nếu như hắn có thể câu được, lão phu từ nay về sau theo họ hắn!

– Xem ra trên lá sen của Thánh Hoàng Thành ta, từ nay về sau lại có thêm một người chấp nhất giống như Hải Thần Đại Tôn vậy.

Trong tiếng cười nhạo khuếch tán ở bên trong quyền quý Thánh Hoàng Thành, không có ý tốt, có chỉ là sự châm chọc.

Bọn họ vốn đã coi thường người của Thông Thiên thế giới. Thái độ của bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần, so với thái độ của Cổ Thiên Quân lúc đó đối mặt với Bạch Tiểu Thuần, cũng không khác biệt là mấy.

Ở trong suy nghĩ của bọn họ, người của Thông Thiên thế giới, chẳng qua là tồn tại phụ thuộc mà thôi. Đây là Thánh Hoàng Triều thương hại bọn họ, mới thu bọn họ lưu lại mà thôi.

Thánh Hoàng tất nhiên cũng biết chuyện Bạch Tiểu Thuần câu cá, lắc đầu cười.

– Cũng tốt. Thông Thiên Công này có thể an tâm câu cá, ngược lại cũng miễn một ít thủ đoạn cho bản hoàng sau này.

Bên trong toàn bộ Thánh Hoàng Thành, duy nhất chỉ có Lưu Dũng, su khi nghe được chuyện này, đều giật mình kinh ngạc, thần sắc biến hóa kịch liệt. Hắn vội vã lại tấu lên, trong ngôn từ bi thương thảm thiết. Nếu để cho Bạch Tiểu Thuần tiếp tục câu nữa, sợ là Thiên Long Ngư ở cả thiên trì, đều sẽ gặp phải tai ương.

Chỉ là ngôn từ của hắn, vì bản thân cũng là người của Thông Thiên thế giới, vì vậy không có ai để ý tới. Cho dù là Thánh Hoàng sau khi xem xong, cũng ném sang một bên, cho rằng chỉ là nói chuyện giật gân mà thôi.

Ở nơi này, bất luận là Thiên Long Ngư trong thiên trì, hay quyền quý khắp trong triều bên ngoài thiên trì, đều lấy ánh mắt châm chọc, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần kiên trì, cuối cùng bị hao tổn sạch sẽ.

– Nãi nãi của ngươi, lão tử không câu nữa!

Bạch Tiểu Thuần nổi giận, nhìn chằm chằm vào những con Thiên Long Ngư trong hồ nước đang lắc lư cái đuôi, lúc quay đầu lại khinh bỉ mình. Khóe miệng hắn chậm rãi lộ ra nụ cười dữ tợn. Thần thức hắn tản ra. Nhân lúc không có ai chú ý, hắn lập tức lấy từ bên trong túi trữ vật ra một viên Trí Huyễn Đan, ném tới trong thiên trì.

Trí Huyễn Đan vào nước liền tan ra, không sắc không vị, càng khó có thể bị người khác phát hiện. Trong nháy mắt Trí Huyễn Đan lại khuếch tán ra, bị những con Thiên Long Ngư đó ăn vào trong miệng.

Nhìn những con Thiên Long Ngư đó, Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, xoay người rời đi. Ở trong cuộc sống sau này, hắn thường xuyên đi tới mép lá sen, nhân lúc không có ai chú ý, lại thả lỏng ống quần. Một viên Trí Huyễn Đan theo ống quần hắn, lại rơi vào bên trong hồ nước.

Vì không để cho người khác chú ý, mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ném không nhiều lắm. Tối đa cũng chính là hai tới ba viên mà thôi. Thỉnh thoảng có thời gian chỉ có một viên. Hắn hiểu được tiến hành theo chất lượng, duy trì kiên trì, ở những chỗ khác nhau, liên tục ném Trí Huyễn Đan hơn nửa tháng…

Từ từ, mới bắt đầu không có bao nhiêu con Thiên Long Ngư có phản ứng đối với Trí Huyễn Đan này. Nhưng dần dần bắt đầu có không ít con Thiên Long Ngư, mỗi ngày hình như bơi gấp gáp hơn một ít.

Cho đến cuối cùng, mỗi lần đan dược của Bạch Tiểu Thuần vừa vào trong nước hồ, lại có không ít Thiên Long Ngư lập tức chạy tới, miệng há to nuốt nước ao ẩn chứa Trí Huyễn Đan…

Cũng may những con Thiên Long Ngư bình thường có người câu cá, đều thích tập trung lại cùng một chỗ đồng thời khinh bỉ. Bạch Tiểu Thuần lại tìm một ít nơi hẻo lánh, bản thân cũng đủ cẩn thận, cũng không có khiến cho người nào chú ý.

Làm thỏa đáng, Bạch Tiểu Thuần đơn giản lấy bộ dạng câu cá, để che dấu tình trạng những con Thiên Long Ngư tập trung.

Mỗi lần hắn nhìn những con Thiên Long Ngư đó mở miệng nuốt nước hồ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần đều vô cùng đắc ý.

– Chính là Thiên Long Ngư. Cho các ngươi biết sự lợi hại của Bạch gia gia ta. Trí Huyễn Đan này, người ăn một lần còn nghiện. Ta cũng không tin các ngươi không nghiện!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ. Đối với Trí Huyễn Đan hắn có lòng tin rất mạnh mẽ. Hắn tin tưởng, những con Thiên Long Ngư này ở trong liên tục nửa tháng nuốt nước hồ có chứa Trí Huyễn Đan, sự ỷ lại đối với Trí Huyễn Đan, tất nhiên sẽ dần dần tăng cường.

Tính toán thời gian một chút, ở trong những ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần không lại ném Trí Huyễn Đan vào trong thiên trì nữa. Hắn muốn cho mức độ nghiện của những Thiên Long Ngư này phát tác.

Cho đến một ngày, hắn lại đi tới mép lá sen, nhìn thấy lại có thể có không ít người vây quanh, còn truyền ra tiếng kêu kinh ngạc.

– Trời ạ, Thiên Long Ngư này cũng quá thông minh. Các ngươi nhìn này. Nó lại có thể đang học câu cá!

Bạch Tiểu Thuần vội vàng tới gần. Hắn lập tức nhìn thấy được có một con Thiên Long Ngư lại có thể ở dưới mặt nước, trong miệng ngậm một cây hải tảo, giống như học tu sĩ khác đi câu cá. Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, biết đã đến lúc rồi.

Vì vậy hắn mang theo sự chờ mong, hăng hái bừng bừng lấy ra lưỡi câu đã sớm lại chuẩn bị xong, có dính một ít khí tức của Trí Huyễn Đan. Hắn đảo mắt nhìn qua bốn phía xung quanh, phát hiện ở khu vực vị Hải Thần Đại Tôn đang câu rất lớn, lại yên tĩnh, thích hợp câu cá. Vì vậy hắn chạy tới, ngồi ở cách vị Hải Thần Đại Tôn này không xa, Hắn đang muốn thả lưỡi câu xuống.

Hải Thần Đại Tôn nhíu mày. Hắn nhận ra được Bạch Tiểu Thuần. Hắn biết đối phương là Thông Thiên Công. Nhưng thứ nhất quan cảm của hắn đối với Thông Thiên thế giới, đều giống như mọi người. Thứ hai, nơi này làn nơi hắn câu cá. Hơn một trăm năm đều như vậy. Thông Thiên Công này không mời mà tới, khiến cho hắn cảm thấy không vui.

Nhất là nhìn thấy được cần câu của Bạch Tiểu Thuần, chỉ là loại bình thường nhất này, còn xa mới bằng cần câu do mình chế tạo, tính đàn hồi cực lớn đồng thời cũng ẩn chứa linh khí. Hơn nữa lúc này Bạch Tiểu Thuần vì chờ mong, khiến người ta tự nhiên có cảm giác có chút xúc động. Điều này khiến cho Hải Thần Đại Tôn càng không thích.

Làm cường giả Bán Thần có tư cách lâu năm thậm chí cùng một thời đại với Cổ Thiên Quân, thậm chí đối với Trần Tô thời trẻ, còn có ơn chỉ điểm. Hắn ở bên trong Thánh Hoàng Triều, kinh nghiệm và lý lịch sâu đậm. Lúc này mí mắt hắn vừa nhấc lên, hờ hững mở miệng.

– Ra mắt Thông Thiên Công.

– Thông Thiên Công, câu cá không thể nôn nóng. Cần phải có may mắn, mất là mạng ta. Tâm ngộ ra như vậy, mới có khả năng tâm bình khí hòa, tự nhiên tâm thần có thiên địa, thiên địa nạp vạn vật, vạn vật có linh, cùng người khác sinh ra cộng hưởng. Đồng thời, lại khiến cho Thiên Long Ngư cảm ứng được, do đó chủ động trở về, kết làm duyên suốt đời. Đây là nhân sinh.

– Người đời đều nói lão phu đang câu cá. Nhưng trên thực tế, lão phu là đang suy tư nhân sinh. Tâm tính ngươi như vậy, đừng nên lãng phí thời gian ở đây.

Hải Thần Đại Tôn chậm rãi mở miệng. Một khí tức xuất trần, từ trên người hắn mơ hồ tản ra.

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Hắn cảm thấy lão nhân này nói chuyện quá huyền ảo, mình nghe không hiểu. Nhưng hắn vẫn cảm thấy đối phương đang câu cá, bộ dạng hình như rất lợi hại. Vì vậy sau khi gật đầu, hắn tiện tay ném lưỡi câu tới bên trong thiên trì, bắt đầu câu cá.

Hải Thần Đại Tôn mắt thấy Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc vẫn lựa chọn câu cá, trong lòng càng không vui. Đồng thời, trong mắt hắn mang theo sự khinh miệt.

– Ngươi…

Hắn còn chưa nói chuyện xong, sóng nước thoáng động khẽ…

Chapter Truyện / Chương 1060 – Long Ngư Cũng Điên Cuồng