Chương 1080 – Tàn Phiến Rơi Xuống

Chapter Truyện / Chương 1080 – Tàn Phiến Rơi Xuống

Mắt nhìn theo bóng lưng của Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt giống như đưa đám. Trong lòng hắn có chút bất ổn. Hắn đã nhìn ra được, hành trình tới tàn phiến lần này, tuyệt đối sẽ không đơn giản.

Nhất là nghĩ đến Thánh Hoàng mất tích nửa tháng này, rõ ràng là có liên quan đến tới khảo sát tàn phiến này. Còn có ánh mắt đầy vẻ lo lắng của Thánh Hoàng. Tất cả đều khiến cho trái tim của Bạch Tiểu Thuần treo lên.

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang nở ở đây rầu rĩ, những tu sĩ quyền quý Thánh Hoàng Triều ở bốn phía xung quanh, trong lòng mỗi một người lại có chút hả hê, thậm chí còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật ra hơn một năm qua, năng lực gây tại họa của Bạch Tiểu Thuần này, bọn họ đã nhìn thấy rất rõ ràng. Nghĩ đến những con Thiên Long Ngư, nghĩ đến số hạt sen, nghĩ đến số củ sen, tất cả những điều này đều khiến cho bọn họ cảm thấy, nếu như Bạch Tiểu Thuần này tiếp tục ở lại Thánh Hoàng Thành, như vậy tiếp theo, hắn với tu vi Thiên Tôn, nhất định sẽ khiến cho tất cả mọi người gà bay chó sủa, kêu khổ không dừng.

Hiện tại Bạch Tiểu Thuần này bị Thánh Hoàng đuổi đi. Ở trong mắt tất cả mọi người đều thấy, đây là quyết định anh minh thần võ!

Chỉ có điều những tư tưởng này đều giấu ở trong lòng. Mọi người sẽ không biểu hiện ra người. Thậm chí có người còn chủ động tới chào hỏi cùng Bạch Tiểu Thuần, trò chuyện cười nói với nhau.

– Chúc mừng Thông Thiên Vương, thăng cấp Thiên Tôn. Ha ha, trước đó còn chưa kịp chúc mừng. Thông Thiên Vương không nên trách tội.

– Thông Thiên Vương quả nhiên là nhận được thánh quyến sâu. Loại tạo hóa đi lên trên thiên ngoại chi bảo tìm kiếm cơ duyên như vậy, thật khiến cho chúng ta không ngừng hâm mộ.

– Cầu chúc Thiên Vương, lần này vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã, có thu hoạch lớn.

Đám người cười nói, sau khi hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền, trong lòng mỗi một người đều vui vẻ rời đi.

Chỉ có Lưu Thiên Hầu, mặc dù trước đó từng trải qua nhiều lần công kích, nhưng lúc này hắn vẫn cảm thấy, quyết định này của Thánh Hoàng hình như vẫn còn có chút không thích hợp. Nhưng hắn càng nghĩ, cũng không nghĩ ra được có chỗ nào không đúng. Cuối cùng hắn chỉ có thể thở dài một tiếng, lắc đầu rời đi.

Thật ra mấy ngày này, Tiểu Ô Quy hành hạ đối với hắn không ít. Cho nên Lưu Thiên Hầu này vốn hăng hái, lúc này quả thực không có căn cứ chính xác, đã không dám nói lung tung.

Cho đến lúc mọi người rời khỏi, Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày đứng ở nơi đó. Một lát sau hắn lắc đầu. Lúc này hắn mới rời khỏi hoàng cung, trở lại phúc địa của mình. Sau đó hắn ngồi ở chỗ kia, trái lo phải nghĩ, than thở.

– Ta mặc dù trở thành Thiên Tôn, so với trước đây đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhưng lúc này đây rõ ràng Thánh Hoàng cũng ở đau đầu. Chiếc tàn phiến trên không trung kia nhất định có nguy hiểm cực lớn.

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy bất an. Nhưng hắn hiểu rõ, Thánh Hoàng đã hạ ý chỉ, cuối cùng còn nói ra những lời giống như đao chém sắt, rất rõ ràng là đang uy hiếp, nếu như mình không tuân theo, như vậy đợi chờ mình, sợ rằng đúng là nguy cơ lớn hơn nữa.

– Cùng với không ngừng đề phòng, không bằng đi liều mạng một lần?

Sau một hồi rầu rĩ, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái. Hắn không phải là không sợ chết. Mà là hắn cảm thấy lần này, người đi cũng không ít. Mình cẩn thận một chút, không tham lam. Dựa vào tu vi Thiên Tôn, muốn bảo toàn tính mạng vẫn có thể làm được.

Nếu như lần này Thánh Hoàng chỉ để cho một mình hắn đi, như vậy lúc này cho dù Bạch Tiểu Thuần chạy trốn, cũng tuyệt đối không do dự dù chỉ nửa bước.

– Nếu muốn đi, vậy phải chuẩn bị tốt một chút mới được.

Bạch Tiểu Thuần hung hăng nắm tóc, hơi thở có chút dồn dập. Sau đó, hắn không dám lãng phí thời gian, lập tức ra ngoài. Hắn dựa vào các loại tài nguyên thu hoạch được trong một năm qua, bắt đầu ở bên trong Thánh Hoàng Thành, trắng trợn thu mua một hồi.

Bất luận là phù văn, pháp bảo, đan dược, và các loại vật phẩm, đều bị hắn lấy trình độ lớn nhất đi chuẩn bị.

Cùng lúc đó, chuyện liên quan tới ba vị Thiên Tôn do Thánh Hoàng phái ra, muốn đi tra xét tàn phiến trên trời cao, đã ở truyền ra Thánh Hoàng Thành thậm chí trong Thánh Hoàng Triều. Chuyện này cũng gây ra chấn động rất lớn.

Nhất là những người không biết tất cả tình hình, đều tìm đến mấy vị Thiên Tôn được Thánh Hoàng điểm danh phải đi, biểu lộ ra ý nghĩ muốn đi theo. Chuyện này Thánh Hoàng không có ngăn cản. Bất luận là Cổ Thiên Quân hay Tư Mã Vân Hoa, hoặc là khác như mấy Bán Thần Hải Thần Đại Tôn, đều có quyền lợi quyết định đưa theo số lượng người nhất định.

Nhưng người biết vẫn không ít. Rất nhanh, lại có lời đồn chuyến này nguy cơ cực lớn. Điều này khiến cho không ít người động tâm, đều lùi bước. Nhưng bất kể như thế nào, Tu Chân giới vĩnh viễn không thiếu loại người cầu phú quý trong nguy hiểm. Mấy ngày sau, ở trong hoàng cung có tiếng chuông vang vọng. Hai người Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa dẫn đầu đội ngũ, bao gồm sáu vị Bán Thần Hải Thần Đại Tôn ở bên trong, cùng với hơn mười vị cường giả Thiên Nhân tạo thành đội ngũ, lại tập trung ở trên quảng trường hoàng cung.

Đoàn người gần như đều có mặt toàn bộ, chỉ thiếu có Bạch Tiểu Thuần.

Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần đang than thở đi ra khỏi phúc địa. Hắn đi một bước lại quay đầu lại, nhìn động phủ mình đã ở lại hơn một năm, trong lòng cũng không hề muốn rời đi.

– Không biết tiếp theo, tới lúc nào mới có thể trở về…

Bạch Tiểu Thuần vừa thở dài, vừa lấy từ bên trong túi trữ vật ra từng món áo giáp mình mua được. Những cái áo giáp đều được hắn tự mình lựa chọn. Nếu không phải là số lượng túi đựng của hắn đã không còn nhiều lắm, cần phải tiết kiệm, hắn hận không thể luyện linh tất cả ngoài hai mươi lần.

Lúc này không có điều kiện làm như vậy, hắn chỉ có thể mua nhiều một ít. Mỗi một món đều được đánh dấu phù văn phòng hộ. Hắn vừa đi, vừa mặc…

Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy lo lắng. Nhân lúc tạm thời còn không có người nào chú ý, hắn lấy ra Quy Văn Nồi, đặt ở trước ngực của mình. Hắn còn mặc áo giáp ra bên ngoài. Theo từng món một áo giáp được mặc vào, từ phía xa nhìn lại, thân thể hắn vốn cao gầy, lúc này cũng trở nên tròn vo. Cho đến sau khi hắn đến cửa lớn của hoàng cung, trên người của hắn không biết đã mặc bao nhiêu cái áo giáp. Toàn thân hắn thoạt nhìn rất mập mạp. Bước đi đều thoáng lắc lư. Cái này vẫn chưa xong… Trên đầu của hắn còn đội một cái mũ giáp màu đen tản ra từng trận ánh sáng trắng phòng hộ. Sau lưng của hắn còn có một cái bát tô mới mua được gần đây.

Loại tạo hình này, nếu như đổi lại là người của Nghịch Hà Tông, nhất định sẽ không xa lạ. Nhưng ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực này, vẫn là lần đầu tiên xuất hiện, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, mỗi người đều ngẩn ra. Thị vệ của hoàng cung cũng thiếu chút nữa thì không nhận ra được người trước mắt, là đường đường Thông Thiên Vương tu vi Thiên Tôn.

Cho dù là đám người Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa, Hải Thần Đại Tôn lúc này đang chờ đợi ở trên quảng trường hoàng cung, khi phát giác ra, quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đi tới một cái, trong chớp mắt, bọn họ đều ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn bóng dáng Bạch Tiểu Thuần này giống như trở thành kẻ béo mập. Hình như cất bước cũng có chút chật vật. Hắn đi từng bước một, đi qua bên cạnh bọn họ, cho đến lúc hắn đứng ở nơi đó, mọi người mới phản ứng được. Trong đầu mỗi một người đều cảm thấy chấn động.

– Cái này… Hắn làm sao mặc được nhiều như vậy…

– Trời ạ, pháp bảo phòng hộ trên người Bạch Tiểu Thuần này, cũng có thể tạo thành một trăm tiểu đội!

– Trên đầu hắn mang theo mũ giáp. Trời nóng bức này, hắn không buồn chán sao…

– Đây tính là cái gì? Các ngươi nhìn cái nồi nấu phía sau lưng hắn này. Không thể tưởng tượng nổi, thứ này hắn mua được ở chỗ nào vậy?

Đám người Cổ Thiên Quân đều bị chấn nhiếp. Càng không cần phải nói tới những tu sĩ Thiên Nhân đó. Lúc này bọn họ hoàn toàn chấn động nhìn cảnh tượng trước mặt như vậy. Thậm chí có một vài người, tim cũng bỗng nhiên treo lên. Thật ra Bạch Tiểu Thuần mặc trang phục như vậy, khiến cho bọn họ không thể không suy tính lại một chút. Lần này địa phương mình phải đi, khủng khiếp tới mức nào, mới có thể khiến cho đường đường Thiên Tôn, chuẩn bị đến mức độ khiến cho người ta giận sôi gan như vậy.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng. Sau khi chú ý tới sự chấn động của mọi người, hắn cũng có một ít đắc ý. Trong lòng hắn thầm suy nghĩ, mình ở Thông Thiên thế giới mấy năm nay, nếu không có ý thức nguy cơ giống như này, sợ là đã sớm mất đi cái mạng nhỏ.

– Cho dù bây giờ ta là Thiên Tôn, nhưng cảm giác nguy cơ không thể khinh thường. Cẩn thận có thể dùng được thuyền vạn năm.

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang xúc động, muốn thổn thức vài câu, chợt có một tiếng hừ lạnh, bỗng nhiên từ trong hoàng cung truyền ra. Mọi người ở bốn phía xung quanh tâm thần run lên. Trong đó bao gồm cả Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, thần sắc cũng trở nên nghiêm nghị, hướng về phía hoàng cung cúi đầu.

Lấy này, đồng thời bóng dáng của Thánh Hoàng, từ trong hoàng cung đi ra. Kẻ cường hãn giống như hắn, khi ánh mắt đảo qua mọi người, nhìn thấy được bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần lúc này, trong lòng cũng không bình tĩnh nổi.

-… Cố kìm chế, giả vờ không nhìn thấy được, Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, giơ tay phải bỗng nhiên vung lên. Nhất thời tu vi Thái Cổ của hắn khuếch tán ra thiên địa. Trong thế giới có tiếng nổ lớn, phong vân biến sắc. Một đạo ánh sáng thần thánh tràn ngập, không phải từ trên trời hạ xuống, mà là đột ngột từ mặt đất nhô lên, lao thẳng đến trời cao!

Càng lúc càng nhanh, một đường giống như muốn phân chia thiên địa. Trong lúc lao lên trên, nó còn tạo ra rất nhiều gợn sóng, lan về bốn phía xung quanh. Ở khoảng cách rất xa cũng có thể thấy rõ ràng.

Trong chớp mắt, ánh sáng này lại dường như hình thành một lối đi, nối liền mặt đất cùng tàn phiến trên trời cao!

– Các vị, còn không lên đường!

Giọng nói của Thánh Hoàng bỗng nhiên truyền ra. Lúc này, Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa hít một hơi thật sâu. Trong mắt hai người lộ ra sự quyết đoán, một bước đi ra. Bọn họ theo thông đạo ánh sáng, lao thẳng đến trời cao!

Những người khác đều lục tục bay ra. Bạch Tiểu Thuần chậm rãi từ tốn, bất đắc dĩ trở thành người cuối cùng bước lên cột ánh sáng, theo ánh sáng đi về phía tàn phiến trên chí bảo viễn cổ trời cao.

Khoảng cách với tàn phiến càng lúc càng gần. Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn về phía mặt đất. Trong mắt hắn, toàn bộ Thánh Hoàng Thành cũng càng lúc càng nhỏ.

Cho đến đã nhìn không rõ nữa, ở dưới tia sáng này sự bảo vệ, tất cả gió mạnh trên trời cao cũng hoàn toàn không có cách nào xuyên qua. Còn có uy áp đến từ người khổng lồ Chúa Tể này trên trời cao. Cho dù là Thiên Tôn, cũng vẫn không có cách nào chống cự được uy áp này, bị áp chế không thể rời khỏi Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Chỉ có cường giả Thái Cổ mới có thể chống lại uy áp này, mới có thể dựa vào lực tu vi, đưa mọi người lao ra khỏi Vĩnh Hằng Tiên Vực!

Rất nhanh, một tiếng nổ lớn vang vọng ở bên trong tâm thần của mọi người. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động. Hắn chỉ cảm thấy giống như thân thể thoáng cái lại trở nên nhẹ đi, dường như từ trong sự dây dưa nào đó, đột nhiên tránh thoát ra được. Hắn nhìn bốn phía.

Trong tầm nhìn của hắn…

Một mảnh tinh không tối tăm!

Chapter Truyện / Chương 1080 – Tàn Phiến Rơi Xuống