Chương 1111 – Ba Kế Sách Của Thiên Sư

Chapter Truyện / Chương 1111 – Ba Kế Sách Của Thiên Sư

Bạch Tiểu Thuần không nói gì, ngược lại là ngồi ở trên ghế thượng thủ, nhìn Đại Thiên Sư, khóe miệng vừa đúng lộ ra vẻ tươi cười. Trong nụ cười này mang theo một tia tán thưởng có thể bị nhìn ra.

Loại tư thái này cũng không phải là bản thân Bạch Tiểu Thuần biết được, mà là hắn học tập Thánh Hoàng. Trên thực tế Bạch Tiểu Thuần có năng lực học tập rất mạnh mẽ. Cả đời này của hắn, trên đường đi tới, hễ là nhìn thấy được người ưu tú hơn so với mình, hắn đều sẽ từ trên người đó bắt chước được một ít động tác cùng với thần thái.

Nếu người tới là đám người quen Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên sẽ không làm như vậy. Mà nếu là kiêu hùng giống như Đại Thiên Sư, cho dù mục đích đối phương đến, chính là muốn trợ giúp, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn tin tưởng, nếu mình ở đây ngoại trừ tu vi ra, lại không có sở trường nào khác, như vậy xảy ra vấn đề, cũng chỉ là thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Cho nên hắn theo bản năng, lại bắt chước được hình dáng của Thánh Hoàng, lúc này trong sự ôn hòa, cũng mang theo vẻ cổ vũ.

Tất cả những điều này, bị Đại Thiên Sư nhìn ở trong mắt. Hắn cười, nụ cười này mang theo sự chân thành, có cảm xúc sâu hơn. Nếu như nói trước đó hắn đã là vui lòng phục tùng, như vậy giờ phút này, trong lòng của hắn có chút hài lòng. Hắn cũng có suy nghĩ giống như Cự Quỷ Vương. Lúc này hắn thật sự cảm thấy, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, đã lớn lên.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, mình kiên quyết không thể tiếp tục lại có loại tư tưởng này. Từ này về sau, không nói phần quân thần, nhưng phân biệt giữa chủ yếu và thứ yếu nhất định phải có. Nếu mình còn có loại tâm tình cho rằng đối phương lớn lên, như vậy sau này tất nhiên sẽ có một ngày, ở trên một điểm này phạm phải sai lầm lớn, đưa tới họa sát thân.

Đại Thiên Sư hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm nghiền lại. Thời điểm hắn lại mở mắt ra, trong mắt hắn lộ ra, lại là hoàn toàn cung kính. Hắn hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu thật sâu. Sau đó, Đại Thiên Sư lộ ra thần sắc nghiêm nghị, chậm rãi mở miệng.

– Thiên Tôn, hóa giải nỗi lo đầu tiên. Nếu chỉ là muốn đứng vững gót chân, chuyện này quá dễ dàng. Bất luận là thu mua lòng người, hay đảo khách thành chủ, lão phu đều có biện pháp làm được!

Trong mắt Đại Thiên Sư lộ ra vẻ nhìn xa trông rộng, âm thanh bình tĩnh, hình như vô cùng có tự tin.

– Biện pháp đơn giản nhất, chính là Thiên Tôn hạ chỉ, cho Tiên Vực thứ hai, từ Bán Thần cho tới Trúc Cơ, tất cả mọi người mỗi tháng thu được bổng lộc. Ở trên cơ sở vốn có, lại tăng thêm gấp đôi. Tất cả tiêu hao, từ thành Kinh Châu đưa ra!

– Kể từ đó, Linh Cửu nếu như từ chối, tất nhiên sẽ khiến cho tất cả oán khí. Nếu như đồng ý, lại thành toàn cho uy danh của Thiên Tôn. Điều này khiến cho hắn trước sau khó xử, rầu rĩ vô cùng. Vốn cũng không phải là do tiền tài của Thiên Tôn lấy ra, lấy ra đi tặng người, tất nhiên là tốt nhất.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, mắt nhất thời chợt sáng lên. Hắn chỉ cảm thấy một chiêu này tàn nhẫn vô cùng. Sử dụng tiền của người khác, đi thu mua lòng người. Hết lần này tới lần khác đối phương tiến thoái lưỡng nan. Nếu như bàn về trình độ khiến cho người buồn nôn, so với mình trước đó mạnh mẽ nói xấu, lại cao minh hơn rất nhiều.

– Chỉ có điều Thiên Tôn, theo lão phu thấy, ngồi vững vàng nơi đây không có bất kỳ ý nghĩa gì. Có Linh Cửu Thiên Tôn ở đây, như vậy ở trong quá trình này, không quan tâm chúng ta lấy được ưu thế gì, Linh Cửu Thiên Tôn cũng có thể trực tiếp phá tan quy tắc, ra tay đánh một trận!

– Ở dưới tu vi tuyệt đối này, tất cả kế sách đều chỉ là vô nghĩa. Đồng dạng, đây cũng là chỗ ưu thế của Thiên Tôn ngài.

– Cho nên, lão phu kiến nghị Thiên Tôn nghĩ lại. Mục tiêu của chúng ta không phải là đứng vững ở chỗ này, mà là làm như thế nào mượn ưu thế hôm nay, cùng với hành động tiếp theo, đi đạt được một thế cục càng có lợi hơn đối với chúng ta… Ví dụ như… Hiện tại bắc bộ đã không thuộc về Thánh Hoàng Triều…

Đại Thiên Sư nói đến đây, lại liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, dường như suy nghĩ tới điều gì. Lời Đại Thiên Sư nói không rõ ràng, nhưng hắn nghe vẫn hiểu được. Đây là có ý, hiện tại tất cả mọi thứ của mình, đều phải phục vụ vì một mục tiêu. Mục tiêu này… Chính là bắc bộ!

– Thu được một thân phận trên danh nghĩa sao…

Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở miệng.

Đại Thiên Sư cười, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần lại cúi đầu.

– Hiện tại lão phu nói một chút về nỗi lo thứ hai. Ngăn cản đến từ hai đại hoàng triều cũng tốt. Thời gian quá lâu dẫn đến người của Thông Thiên thế giới bị dung hợp cũng tốt. Biện pháp giải quyết, chỉ có một. Đó chính là… Tự lập!

– Chỉ cần tự lập, thậm chí cũng không cần ba phần thiên hạ, có thể có trình độ tự chủ nhất định, như vậy thì có thể khiến cho người của Thông Thiên thế giới, tập trung đến.

– Nhưng chỉ cần Thiên Tôn ngươi có chút biểu lộ ra một ít tâm tư muốn tự lập, nhất định khó thoát khỏi tai họa lớn! Nhưng hết lần này tới lần khác, càng tự lập muộn một ngày, lại chúng ta lại càng bị động!

– Mà lại trở về nỗi lo đầu tiên. Nếu như Thiên Tôn có thể thuận lợi giải quyết nỗi lo đầu tiên, đạt được mục tiêu, như vậy lão phu ở đây cũng lập được quân lệnh trạng, nhất định có thể giải quyết được chuyện tự lập!

– Thậm chí cũng không lo lắng khiến cho Thánh Hoàng kiêng kỵ. Bởi vì điều lão phu muốn làm, không phải là tự lập ở trên phương diện vũ trang, mà là… Tự lập ở trên phương diện lợi ích!

– Thánh Hoàng Triều sẽ không chú ý trong khoảng thời gian ngắn, tồn tại một châu luyện linh!

Đại Thiên Sư mỉm cười, trong thần sắc mang theo sự tự tin mãnh liệt, giống như lại trở về hắn năm đó khi còn ở Khôi Hoàng Triều, dựa vào sức một mình, quấy đảo phong vân.

– Về phần nỗi lo thứ ba, chỗ thế giới chúng ta, người mạnh là vua. Nếu có một ngày, Thiên Tôn thăng cấp Thái Cổ, tất cả vấn đề đều được giải quyết dễ dàng. Hiện tại điều lão phu làm, chỉ là khiến cho Thiên Tôn ngươi sau khi trở thành Thái Cổ, có thể thuận lý thành chương, nâng núi lên trời, trong nháy mắt đứng lên!

Đại Thiên Sư nói xong, lui ra phía sau vài bước, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền, lại cúi đầu.

– Thiên Tôn, nếu tán thành lời lão phu nói, vẫn mong cho ta ở bên trong Tử Lan Châu, an bài một thân phận phó tôn! Tử Lan Châu này là do lão phu lựa chọn ra từ trong mười một châu, ở gần sát biên giới bắc bộ. Đồng thời, cũng châu tồn tại giáp giới thích hợp nhất!

– Giống như lô cốt đầu cầu. Nắm giữ châu này, liền có thể thuận tiện chiến sự với bắc bộ! Thậm chí liên quan tới Đại Tôn của châu này. Thiên Nhân dưới trướng của hắn, lão phu cũng đã có nghiên cứu. Lão phu có lòng tin, chỉ cần trong thời gian ba tháng, châu này… Xem như thuộc về Thánh Hoàng Triều, nhưng trên thực tế đã là của chúng ta!

Đại Thiên Sư nói ra những lời này, càng tự tin hơn.

Bạch Tiểu Thuần lộ ra thần sắc cổ quái. Những lời Đại Thiên Sư nói trước đó, mặc dù có đạo lý, nhưng hắn vẫn cảm thấy, một câu cuối cùng này mới có sức thuyết phục nhất. Nếu như thật sự bàn về bản lĩnh người mất quyền lực, theo Bạch Tiểu Thuần, Đại Thiên Sư đây chính là trải qua gần như cả đời. Nếu như hắn tự xưng đứng thứ hai, sợ rằng Vĩnh Hằng Tiên Vực lớn như vậy, cũng không có ai dám nói mình là người đứng đầu tiên.

– Được!

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, khẽ gật đầu. Sau khi Đại Thiên Sư mỉm cười đứng dậy, Bạch Tiểu Thuần lập tức sử dụng thân phận của mình, an bài cho Đại Thiên Sư làm việc. Chuyện này vốn sẽ không dễ dàng như vậy. Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần ở bên trong thành Kinh Châu, những Bán Thần đó cũng không dám trêu chọc. Đối với yêu cầu của hắn, tất nhiên sẽ nhanh chóng thông qua.

Mà Linh Cửu Thiên Tôn lại cũng quỷ dị, không có ngăn cản. Hình như hắn trước sau đang chờ cơ hội nào đó xuất hiện, sau đó sẽ chuẩn bị một đòn tuyệt mệnh.

Mấy ngày sau, khi Đại Thiên Sư giống như nguyện thu được phong thưởng, hắn rời khỏi thành Kinh Châu, lao thẳng đến Tử Lan Châu. Trước khi đi, hắn cũng nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần suy đoán của hắn liên quan tới Linh Cửu Thiên Tôn.

Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên cũng ý thức được điểm này. Sau khi Đại Thiên Sư đi rồi, hắn càng nghĩ càng thấy rằng không thể bị động như vậy. Vì vậy hắn nắm chặt nắm đấm.

– Không thể để cho Linh Cửu Thiên Tôn này tiếp tục chờ đợi. Ta phải buộc hắn tới thỏa hiệp cùng ta!

Bạch Tiểu Thuần có quyết đoán, lập tức liền bắt đầu thực hiện. Hắn nghĩ tới trước hết, chính là thời điểm lúc Đại Thiên Sư nêu ví dụ, từng nói qua độc kế kia.

Thân là Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần cho dù không có người thuộc hạ nào, có thể tưởng tượng muốn phát động chuyện này, muốn làm cho cả Tiên Vực thứ hai đều biết tới chuyện này, cũng không phải chuyện gì quá khó khăn. Chỉ mấy ngày, ở bên trong Tiên Vực thứ hai này liền bắt đầu có một lời đồn như thế, bắt đầu khuếch tán.

– Nghe nói gì chưa? Thông Thiên Vương đề nghị, cấp cho tất cả tu sĩ Tiên Vực thứ hai, bổng lộc đều tăng lên gấp đôi!

– Trời ạ, nếu như vậy, hàng năm Tiên Vực thứ hai chi ra cũng sẽ gấp đôi. Con số này quá lớn. Linh Cửu Thiên Tôn có thể đồng ý sao?

– Loại chuyện tốt này, nếu như có thể thật sự thành công, ta sẽ lập tức đi bái kiến Thông Thiên Vương biểu thị cảm ơn!

Ở trong những tiếng bàn luận này, chuyện này càng truyền càng mãnh liệt. Cho tới cuối cùng, bên trong toàn bộ Tiên Vực thứ hai, chuyện này giống như gió bão, cho dù là áp chế cũng không thể áp chế xuống nổi.

Ai đi áp chế, ai sẽ bị nghi vấn… Dù sao loại chuyện này, đối với tất cả mọi người mà nói, đều là chuyện tốt!

Những Bán Thần bên trong thành Kinh Châu đó đều luống cuống. Nhưng chuyện này so với chuyện của Tử Lâm Hầu còn muốn vướng tay chân hơn. Bọn họ cũng không thể ở trong chuyện này, nói ra quá nhiều ngôn từ.

Về phần Linh Cửu Thiên Tôn, sau khi hắn nghe được chuyện này, toàn thân hắn lập tức phát ra lửa giận ngập trời. Hắn thiếu chút nữa đã hoàn toàn bạo phát. Chuyện này quả thật là ứng với phán đoán của Đại Thiên Sư. Linh Cửu ở đây đồng ý cũng không đúng, từ chối lại càng không đúng!

– Bạch Tiểu Thuần đáng chết!

Mà cũng vào thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần lần thứ hai tham dự hội nghị thường kỳ của thành Kinh Châu. Ở trên hội nghị thường kỳ này, hắn bình tĩnh, nói ra chuyện này!

Chapter Truyện / Chương 1111 – Ba Kế Sách Của Thiên Sư