Chương 1272 – Tìm Kiếm Vĩnh Hằng Chi Mẫu

Chapter Truyện / Chương 1272 – Tìm Kiếm Vĩnh Hằng Chi Mẫu

Ở trong nháy mắt Thánh Hoàng mở miệng, Bạch Tiểu Thuần đã đạp không đi lên. Thời điểm xuất hiện ở giữa không trung, hắn đến bên cạnh Thánh Hoàng, còn vung tay phải lên, hình thành một tầng vách ngăn vô hình, bao phủ chỗ khu vực hai người đứng, khiến cho lời nói cùng thần niệm của bọn họ, sẽ không bị khuếch tán ra, cũng sẽ không bị người nào phát hiện.

Thật ra, Thánh Hoàng truyền âm, cùng phán đoán mơ hồ trước đo của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho trong lòng hai người đều chấn động. Hậu quả của chuyện này ảnh hưởng quá lớn. Một khi là sự thật, như vậy Nghịch Phàm Chúa Tể trên trời cao, sợ là căn bản cần tới thời gian nửa giáp năm tháng, có thể giải phong ấn, tỉnh lại.

Nguyên nhân cứu hắn là lực lượng duy trì phong ấn, ngoại trừ huyết mạch ra, quan trọng hơn chính là quy tắc biến hóa trong Vĩnh Hằng Tiên Vực đến từ Vĩnh Hằng Chi Mẫu, lại giống như trước kia, sau khi Tà Hoàng giả bị Bạch Tiểu Thuần kéo xuống lớp da người, lộ ra thân thể ở trong trời đất này sẽ bị vặn vẹo, khô héo, quy tắc của Vĩnh Hằng Tiên Vực, từ trên trình độ nào đó mà nói, chính là một tầng bảo vệ đối với Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Nhưng hôm nay, theo Tiểu Tiểu không được tán thành, phương diện nghi vấn này, nhất thời khiến thể xác và tinh thần của Thánh Hoàng đều chấn động. Lúc này hắn quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, hít thở nghiêm trọng, trong mắt không giấu được sự bất an.

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu nhất định xảy ra vấn đề!

– Nếu không vì sao tu vi của Tiểu Tiểu rõ ràng đã đột phá, lại có thiên tôn kiếp, nhưng lại hết lần này tới lần khác không có được Vĩnh Hằng Chi Mẫu công nhận!

– Loại chuyện này, từ trước tới nay chưa từng xuất hiện qua. Trên thực tế ở một tháng trước, ta đã bắt đầu nỗ lực hô hoán Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Trước kia cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng.

Nhưng một tháng này, lại trước sau hoàn toàn không có chút cảm nhận nào. Giống như… Một tia ý thức cuối cùng của Vĩnh Hằng Chi Mẫu, đều rơi vào trong sự hôn mê vĩnh viễn!

– Nghĩ đến tất cả những điều này cùng Tà Hoàng, cùng Chúa Tể thiên ngoại, đều có liên quan cực lớn. Ta nghi ngờ tất cả những điều này chính là một phần kế hoạch của bọn họ trước đây!

Thánh Hoàng một hơi, nói ra tất cả suy đoán cùng bất an của mình.

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc không nói, cúi đầu nhìn về phía mọi người trong hoàng cung bên dưới. Mỗi người bọn họ đều nhìn lên bầu trời, trong thần sắc đều có sự lo lắng. Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng. Hắn biết, chuyện này sợ là không giấu được bao lâu.

– Bên ngoài có tai họa lớn người Chúa Tể khổng lồ thức tỉnh, bên trong có nguy cơ Vĩnh Hằng Chi Mẫu ngủ say. Khôi Hoàng, không quan tâm chúng ta trước đây có có mâu thuẫn hay không, hiện tại xảy ra trước mặt chúng ta, cũng chỉ có hoàn toàn liên thủ!

– Chúng ta liên thủ, nếu có thể có một người thành Chúa Tể, như vậy chúng ta có thể còn có một tia cơ hội ở dưới tai họa lớn này, giữ lại hạt giống Vĩnh Hằng Tiên Vực…

Thánh Hoàng cay đắng mở miệng. Thật ra mấy ngày này, so với việc Bạch Tiểu Thuần ở đây làm bạn người nhà, Thánh Hoàng bên này đã lo lắng đến cực hạn.

Việc này, Bạch Tiểu Thuần đều hiểu. Hắn cũng biết hai người nhất định phải liên thủ. Hắn cũng hiểu rõ nếu có thể đột phá thành là Chúa Tể, tất cả có lẽ thật sự có thể có một tia sinh lực như vậy.

Chỉ là muốn thăng cấp Chúa Tể, thật sự thật quá khó khăn. Cần thu được gần như tất cả ý chí của một thế giới tán thành. Loại trình độ tán thành này, vượt xa so với thăng cấp Thái Cổ cần. Thậm chí nếu như ví dụ Thái Cổ thành con nuôi của ý chí thế giới, như vậy Chúa Tể… Chính là con trai đầu vợ cả của ý chí thế giới!

Phương diện này khác nhau cực lớn, đồng thời đối với ý chí thế giới hi sinh cũng là kinh người. Trên thực tế bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay Thánh Hoàng, đều hiểu rất rõ… Dưới trạng thái bình thường, Vĩnh Hằng Tiên Vực có khả năng có Chúa Tể xuất hiện là không lớn. Thậm chí những năm gần đây, sở dĩ lại không có Thái Cổ xuất hiện, chính bởi vì Vĩnh Hằng Chi Mẫu suy yếu, không có thừa ý chí cùng số mệnh, đi chống đỡ Thái Cổ thứ ba xuất hiện.

Cho nên Bạch Tiểu Thuần trước đó cùng Tà Hoàng giả đánh một trận, bất luận là Thánh Hoàng hoặc Tà Hoàng, đối với cảnh giới Thái Cổ của Bạch Tiểu Thuần, đều cảm giác không thể tưởng tượng nổi cùng chấn động.

Trên thực tế nếu không phải Bạch Tiểu Thuần dưới cơ duyên tạo hóa, thu được một tia số mệnh cuối cùng Tiên Giới, cho dù là cho tới bây giờ, hắn cũng vẫn không có cách nào thăng cấp Thái Cổ.

– Trong khoảng thời gian này, ta trước sau đang thử hô hoán Vĩnh Hằng Chi Mẫu, tất cả đều thất bại. Ngày hôm nay Tiểu Tiểu thăng cấp, ý chí của Vĩnh Hằng Chi Mẫu cũng không có hạ xuống, đủ để nói rõ Vĩnh Hằng Chi Mẫu đã xảy ra chuyện!

– Nhưng muốn trở thành Chúa Tể, lại hết lần này tới lần khác nhất định phải thu được Vĩnh Hằng Chi Mẫu tán thành mới được. Khôi Hoàng, chúng ta nhất định phải tìm kiếm Vĩnh Hằng Chi Mẫu, khiến người tỉnh lại, thu được cơ hội trở thành Chúa Tể!

Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, nói ra suy nghĩ cuối cùng của mình.

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu ở chỗ nào?

Bạch Tiểu Thuần đột nhiên hỏi. Vấn đề này, hắn cũng từng suy nghĩ rất lâu. Nhưng Khôi Hoàng Triều nội tình không đủ, Thông Thiên thế giới tan vỡ. Người thủ mộ tử vong. Tất cả những điều này khiến cho rất nhiều truyền thừa biến mất. Trong đó cũng bao gồm bí văn miệng truyền miệng có liên quan tới Vĩnh Hằng Chi Mẫu.

Nhưng Thánh Hoàng Triều lại không phải như vậy. Đối với những bí văn này, Thánh Hoàng hiểu rất rõ ràng kỹ càng tỉ mỉ, lại tự mình từng trải qua một ít. Lúc này nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, thần sắc Thánh Hoàng nghiêm nghị, trầm giọng mở miệng.

– Ta cũng không biết Vĩnh Hằng Chi Mẫu rốt cuộc ở chỗ nào. Nhưng ta biết, địa phương Vĩnh Hằng Chi Mẫu ở lại, cắt đứt tất cả thần thức cùng cảm ứng bên ngoài. Trừ khi là Chúa Tể, bằng không không có người nào có thể tìm được nó. Trong truyền thuyết, ở sâu bên trong lòng đất Vĩnh Hằng Tiên Vực, có Vĩnh Hằng Hà. Con sông này hư ảo mờ mịt, không nhìn thấy được, không tìm được…

– Người ngoài không có cách nào tiến vào trong. Thế gian này ngoại trừ tu vi Chúa Tể ra, chỉ có một vật… Có thể dẫn theo chúng ta tìm được Vĩnh Hằng Hà, lại tìm được Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Đó chính là… Vĩnh Hằng Chi Quy!

– Ta năm đó coi trọng Vĩnh Hằng Chi Quy như vậy, ngoại trừ nó có lời đồn là điềm lành ra, quan trọng nhất, lại là muốn lưu lại cho mình một con đường thăng cấp Chúa Tể!

Giọng Thánh Hoàng thành khẩn. Hắn không có nói sai, đến lúc này, hắn cũng không cần thiết phải đi nói dối. Đây thực sự chính là ý nghĩ của hắn trước đây. Nếu không phải là hiện tại tai họa lớn sắp giáng xuống, hắn tuyệt đối sẽ không đi nói ra những điều này.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động. Việc này hắn vẫn là lần đầu biết được. Sau khi cẩn thận phân tích tất cả những lời Thánh Hoàng nói, Bạch Tiểu Thuần lập tức lại đoán được đây không phải là giả. Được xem là linh của Vĩnh Hằng Chi Hoa, thế gian này nếu nói có ai có thể tìm tới linh của Vĩnh Hằng Chi Hoa hình thành ý chí Vĩnh Hằng Tiên Vực, như vậy cũng chỉ có Tiểu Ô Quy mới có thể làm được.

Sau khi suy nghĩ tìm hiểu sơ qua, Bạch Tiểu Thuần không chút do dự, lập tức lại tản thần niệm ra, bao phủ Khôi Hoàng Thành. Không bao lâu, hắn lại nhận thấy được tung tích của Tiểu Ô Quy, Hắn giơ tay phải lên hư không chộp một cái. Trong chớp mắt tiếp theo, Tiểu Ô Quy trong miệng ngậm một con cá lớn, vẻ mặt giật mình ngây người xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi muốn làm gì?

Tiểu Ô Quy bị dọa cho giật mình. Trước đó, nó vừa lấy ra một Thiên Long Ngư đến từ thiên trì Thánh Hoàng Thành nuôi dưỡng thành, lại lập tức bị một vòng xoáy không có cách nào giãy dụa trực tiếp hút đi. Thời điểm xuất hiện, nó đã ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng. Cảnh tượng như vậy từ trước đến nay nó chưa từng trải qua, lúc này nhất thời có chút kinh ngạc hoảng hốt.

– Đây không phải là Thiên Long Ngư… Đều là Bạch Tiểu Thuần bảo ta làm!

Thân thể của Tiểu Ô Quy run run một cái, lập tức lại trực tiếp nuốt con Thiên Long Ngư trong miệng xuống. Tim nó đập giống như tiếng gõ trống, có loại cảm giác có tật giật mình.

Cho dù Thánh Hoàng ở đây vì lo lắng cho chuyện Chúa Tể thiên ngoại cùng với Vĩnh Hằng Chi Mẫu ngủ say, sau khi chú ý tới Thiên Long Ngư trong miệng Tiểu Ô Quy, da mặt co giật vài cái.

Thật ra, trước đây sau khi Tiểu Ô Quy mất tích, cùng biến mất với nó… Là gần như chín phần Thiên Long Ngư trong thiên trì… Ban đầu, Thánh Hoàng tưởng bị Tiểu Ô Quy một hơi ăn hết. Nhưng bây giờ nhìn như vậy, hiển nhiên là bị nó trộm nuôi dưỡng, thỉnh thoảng đi ăn…

Hơn nữa nuôi Thiên Long Ngư, cần phải tiêu tốn tinh lực không nhỏ, Thánh Hoàng tin tưởng chỉ dựa vào một mình Tiểu Ô Quy, thì không có cách nào đi quy nuôi dưỡng mô lớn. Có thể trợ giúp nó, cũng chỉ có thể là Bạch Tiểu Thuần trước mắt này.

Lúc này hắn liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, không nói chuyện.

Bạch Tiểu Thuần cũng có chút xấu hổ, trừng mắt với Tiểu Ô Quy. Đối với chuyện Tiểu Ô Quy trộm được rất nhiều Thiên Long Ngư, năm đó hắn không biết. Sau này tuy có phát hiện, nhưng cũng cảm thấy chuyện này cũng không tệ lắm. Hắn cũng hiểu rõ những con Thiên Long Ngư đó, hiện tại gần như đều ở trong tay của đám Thiên Tôn Cự Quỷ Vương, là bọn họ liên thủ nuôi dưỡng chúng.

– Được rồi. Ta cũng không hỏi ngươi chuyện liên quan tới Thiên Long Ngư. Tiểu Ô Quy, ta hỏi ngươi, ngươi có thể tìm được Vĩnh Hằng Hà, dẫn theo chúng ta tìm được Vĩnh Hằng Chi Mẫu hay không?

Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng biểu tình nghiêm túc, lập tức hỏi.

Tiểu Ô Quy trợn trừng mắt. Vừa nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, trong lòng nó thở phào nhẹ nhõm. Lại nhìn thấy được vẻ mặt chú ý của Thánh Hoàng, vì vậy nó càng xác định Bạch Tiểu Thuần không phải đang bẫy mình. Chỉ có điều với trái tim của một kẻ trộm thật sự vừa bị bắt, trong lòng rất không chắc chắn, vội vàng gật đầu.

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu? Chính là đóa hoa này sao? Tìm được nó mặc dù có chút khó khăn, nhưng Quy gia có chuyện gì làm không được. Chuyện này không thành vấn đề!

Tiểu Ô Quy vội vàng mở miệng.

Chapter Truyện / Chương 1272 – Tìm Kiếm Vĩnh Hằng Chi Mẫu