Chương 1283 – Đạo Của Bạch Tiểu Thuần

Chapter Truyện / Chương 1283 – Đạo Của Bạch Tiểu Thuần

Một cánh cửa lớn của mật thất, giống như cắt đứt thành hai thế giới.

Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trong mật thất, hai mắt nhắm nghiền, trong lòng bình tĩnh. Sau khi tất cả tâm thần tư tưởng đều từ từ ổn định, lúc hắn lại mở đôi mắt ra, trong mắt của hắn lộ ra sự quyết đoán cùng kiên định!

Ánh mắt như vậy, ở trên người Bạch Tiểu Thuần không thông thường. Theo tu vi tăng trưởng, theo lịch duyệt tăng, theo từng trải các loại khúc chiết đến nay, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thấy được, bản thân đã trưởng thành lên rất nhiều.

Nhất là trước đó ở bên trong Thông Thiên thế giới được một lần nữa hoàn nguyên, đi qua dấu chân suốt đời, tâm Bạch Tiểu Thuần cũng càng thêm trầm ổn.

Bắt đầu truy tìm suy nghĩ của hắn trước, lại trải qua xác định ý nghĩ của Vĩnh Hằng Chi Mẫu…

– Đạo của Nghịch Phàm Chúa Tể, là hủy diệt tất cả, mất đi tất cả, giống như tắt đèn lửa của tinh không, khiến cho tinh không vô tận, hóa thành tối tăm, không có sinh lực, chỉ có chết!

– Mà đạo của hắn, nếu như trái lại, chính là một lần nữa thắp sáng từng ngọn đèn đã tắt trong tinh không này… Lại giống như đạo của hắn là mất đi, đạo của ta chính là ánh sáng!

Mắt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng màu sắc kỳ dị. Đây chính là tư tưởng của hắn, cũng chính là mục tiêu lần này hắn bế quan, muốn truy tìm!

Về phần đi làm như thế nào, điểm này trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có phương hướng. Chính xác mà nói, phương hướng này đến từ chính một gốc cây thực vật hắn đã từng nhận được!

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, trong lòng khẽ hô hoán. Theo tiếng hô hoán, chỗ mật thất của hắn nhất thời chấn động. Thậm chí hoàng cung cũng rung động. Cuối cùng toàn bộ Khôi Hoàng Thành, đều đang chấn động.

Cảnh tượng như vậy, lập tức lại khiến cho vô số người kinh ngạc nghi ngờ. Nhưng sự kinh ngạc nghi ngờ này không duy trì liên tục bao lâu, đột nhiên ở một chỗ trên mặt đất bên ngoài Khôi Hoàng Thành, mặt đất ầm ầm vỡ nát. Một thực vật cực lớn mọc lên ngập trời. Rất nhanh, dây thứ hai, dây thứ ba, dây thứ tư… Trong chớp mắt, chừng mấy trăm dây trồng mọc lên, bay lượn tám phương.

– Đó là cái g?

– Trời ạ, ở dưới Khôi Hoàng Thành chúng ta, tự nhiên tồn tại thực vật như vậy!

– Khí tức này… Đây đã là khí tức vượt qua Bán Thần, có thể so sánh với Thiên Tôn!

Theo những tiếng bàn tán vang vọng, mấy trăm dây leo thực vật giống như cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần triệu hoán, trong lúc vung vẩy cuối cùng lại từ thực chất hóa làm ánh trăng hư ảo, phóng lên cao, lao thẳng đến, tập trung lại ở bầu trời Khôi Hoàng Thành.

Ở dưới sự chú ý của vạn người, những ánh trăng này ngưng tụ thành một đoàn trăng sáng, tản ra ánh sáng, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, tâm thần đều dao động. Ở nơi quầng sáng giống như ánh trăng sáng này, sáng chói đến cực hạn, giống như từ trong không trung trên bầu trời, thực sự xuất hiện thêm mặt trăng trong nháy mắt. Quầng sáng này bỗng nhiên lóe lên, cuối cùng lại lao thẳng đến hoàng cung Khôi Hoàng Thành.

Chớp mắt tới gần, không đợi những người khác kịp phản ứng, lại lao thẳng đến mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan trong hoàng cung. Đám người Đại Thiên Sư vừa muốn ngăn cản, tâm thần của bọn họ lập tức nhận được thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, vì vậy đều dừng lại, nhìn ánh trăng kia dần dần biến mất ở bên ngoài mật thất.

Thời khắc này, trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó. Trong tay phải hắn giơ lên, từ bên trong cửa lớn của mật thất này, quầng sáng chói qua xuyên qua, lại trực tiếp ngưng tụ ở trong tay hắn.

Bên trong tản ra cảm giác vui mừng nhảy nhót giống như chim sẻ, hình như nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, lại giống như thấy được chủ nhân.

Trên mặt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ tươi cười. Theo thần niệm thoáng động, ánh sáng của quầng sáng trong tay hắn dần dần tiêu tan, cuối cùng hóa thành một hạt giống phát ra ánh trăng. Sau khi loại hạt giống này rơi vào trong tay Bạch Tiểu Thuần, ánh trăng ôn hòa, chiếu rọi mật thất.

Chính là Nguyệt Lượng Hoa!

Năm đó trước khi Bạch Tiểu Thuần bế quan, lưu lại Nguyệt Lượng Hoa, khiến cho nó ngủ say ở trong lòng đất Khôi Hoàng Thành, làm một trong những lá bài tẩy bảo vệ Khôi Hoàng Thành. Mặc dù trước sau không có dùng tới, nhưng hôm nay theo tư tưởng củ Bạch Tiểu Thuần lên xuống, đối với phương pháp bố trí đạo như thế nào, Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đầu tiên, chính là Nguyệt Lượng Hoa!

Chính xác mà nói, hắn nghĩ tới là năm đó ở bên trong Thông Thiên thế giới, sau khi Nguyệt Lượng Hoa trưởng thành đến trình độ nhất định, hắn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng, nó hóa thành vô số hạt giống bồ công anh, nhẹ nhàng tung bay ở trong thiên địa, khuếch tán khắp nơi.

Cảnh tượng kia, trước đây khiến Bạch Tiểu Thuần rất xúc động, ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Hiện tại nhớ lại vẫn giống như rõ ràng ở trước mắt.

– Muốn đi đạo hoàn toàn ngược lại cùng Nghịch Phàm, muốn một lần nữa thắp sáng những ngọn đèn đã bị tắt trong tinh không… Cần, chính là năng lực của Nguyệt Lượng Hoa này…

Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói.

Đối với biện pháp này, trước đó ở trong đầu hắn đã suy tư rất lâu, sớm đã có hình thức ban đầu. Lúc này hắn nheo cặp mắt lại, lại trầm ngâm một hồi, trong mắt của hắn lộ ra sự quyết đoán.

– Không phải không có biện pháp nào khác. Nhưng trên thực tế không kịp… Hiện tại phương thức nhanh nhất, chính là… Dung nhập Nguyệt Lượng Hoa, mượn năng lực sinh sôi nảy nở tản ra của nó, hóa thần thức của ta thành vô số hạt giống, lấy Vĩnh Hằng Tiên Vực làm trung tâm của mảnh tinh không này, không ngừng khuếch tán về bốn phía xung quanh…

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Sau khi xác định ý nghĩ này, lại không chút do dự nào, thần thức của hắn bỗng nhiên tản ra, lại trực tiếp bao phủ ở trên hạt giống Nguyệt Lượng Hoa.

Sau khi dần dần bao trùm lên loại hạt giống này, từ từ hạt giống biến mất ở trong tay Bạch Tiểu Thuần. Thời điểm xuất hiện, đã ở trong thần hải của hắn, sau đó mọc rễ nẩy mầm, khuếch tán ra toàn thân. Sau một hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn dung hợp cùng Nguyệt Lượng Hoa. Trong quá trình dung hợp này, hắn không có đi tổn thương đối phương.

Ngược lại là… Một khi Bạch Tiểu Thuần thành công có đạo của mình, thành công đốt sáng lên tinh không tối tăm này, như vậy Nguyệt Lượng Hoa này, chính là thực vật phối hợp với hắn, địa vị của nó tới một mức độ nào đó, thậm chí đã có thể so sánh với… Vĩnh Hằng Chi Hoa!

Đối với tất cả những điều này, Nguyệt Lượng Hoa có đầy đủ linh trí hiển nhiên rất rõ ràng. Lúc này nó có vẻ đặc biệt kích động, toàn lực phối hợp, hoàn toàn không có chút chống lại nào, sau khi mặc cho Bạch Tiểu Thuần dung hợp, nó dần dần rơi vào giấc ngủ say, hoàn toàn để lại quyền chủ đạo cho Bạch Tiểu Thuần.

Thời gian trôi qua, không biết qua bao lâu, Bạch Tiểu Thuần tự nhiên hoàn toàn chìm đắm ở trong tâm thần, quên đi tất cả. Thời điểm hoàn toàn trở thành Nguyệt Lượng Hoa, trên người của hắn bắt đầu tản ra một chút ánh trăng nhu hòa. Những ánh trăng nhẹ nhàng tung bay, từ thân thể hắn bay ra, sau đó bay về phía bầu trời.

Lúc vừa mới bắt đầu, chỉ có hơn mười điểm ánh trăng, nhẹ nhàng ở trên trời cao, dần dần dung nhập hư vô, giống như rời khỏi Vĩnh Hằng Tiên Vực, bồng bềnh ở trong tinh không này. Nhưng rất nhanh, số lượng điểm ánh trăng ấy lại càng lúc càng nhiều, dần dần lên tới hơn một trăm, hơn một nghìn, hơn một vạn… Cho đến khi vượt qua mười vạn, trăm vạn, ngàn vạn… Cuối cùng đã thành vô số. Tất cả đều từ bên trong thân thể Bạch Tiểu Thuần tản ra, bay khỏi mật thất, nhẹ nhàng bay về phía trời cao, bay về phía toàn bộ tinh không, không ngừng khuếch tán ra.

Từ phía xa nhìn lại, những ánh trăng ôn hòa giống như tơ liễu vậy, lại giống như cây bồ công anh thật sự, càng tản càng rộng. Cảnh tượng như vậy, cũng dần dần bị chúng sinh Vĩnh Hằng Tiên Vực chú ý. Bọn họ nhìn những ánh trăng bồ công anh này từ Khôi Hoàng Thành dâng lên, mặc dù không biết đó là cái gì, nhưng lại ở trên những cây bồ công anh, cảm nhận được ngọn lửa sinh mệnh thiêu đốt.

Những cái này, không chỉ là do thần niệm Bạch Tiểu Thuần biến thành, còn ẩn chứa sinh lực của hắn, sinh mệnh của hắn, đạo của hắn, tất cả mọi thứ của hắn…

Mà ở trong mật thất, thân thể hắn lúc này cũng dần dần khô khốc, giống như vô hạn già nua, giống như chỉ còn lại có một thể xác. Linh hồn của hắn, đạo của hắn, tu vi của hắn, tất cả mọi thứ của hắn, đều theo những cây bồ công anh này, tản về phía toàn bộ tinh không.

Vô số những cây bồ công anh ẩn chứa sinh mạng cùng thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, ở trong tinh không này nhẹ nhàng tung bay, từ từ khuếch tán ra. Chúng không phải di chuyển tự do không mục đích, mà là trong lúc khuếch tán ra, tìm kiếm mọi chỗ đổ nát đã từng bị hủy diệt, lại giống như đang tìm… Nơi những ngọn nến bị tắt trên giá nến ở mọi chỗ.

Một khi tìm được, nó sẽ rơi vào trên đống đổ nát này, dung nhập vào nơi đây, mọc rễ nẩy mầm…

Thời gian ngày lại ngày trôi qua. Mặc dù trong lòng mọi người trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, nguy cơ vẫn còn. Nhưng bọn họ hiểu rõ, bất luận là Thánh Hoàng hay Bạch Tiểu Thuần, đều đang cố gắng, đều đang thử đi thay đổi trận tai họa lớn này.

Mà cái bọn họ cần phải làm, chỉ có chờ đợi, cùng với ở trong chờ đợi như vậy không ngừng tu hành, cho dù tu hành không có tác dụng quá lớn, nhưng không người nào nguyện ý buông tha quyền lợi sinh tồn. Cho dù là tu luyện tác dụng không lớn, nhưng chung quy so với không có việc gì làm, trong lòng sẽ yên ổn hơn.

Về phần những người không chịu cầu tiến, không phải là không có. Nhưng ở dưới Thiên Tôn của hai hoàng triều lớn dẫn dắt cùng trấn áp xuống, tất cả những nỗ lực của hạng người mất hết nhân tính, nghiêm khắc trấn áp.

Kể từ đó, liền khiến cho được Vĩnh Hằng Tiên Vực từ trên chỉnh thể, cho dù tai họa lớn sắp hạ xuống, nhưng vẫn tương đối ổn định hơn rất nhiều…

Năm tháng trôi qua, rất nhanh mười năm trôi qua. Tiểu Bảo mười tuổi. Tính cách của hắn cùng Bạch Tiểu Thuần rất tương tự, khiến cho đám người Hầu Tiểu Muội mỗi lần nhìn thấy được biểu tình bướng bỉnh cùng với bộ dạng sợ chết này của Tiểu Bảo, cũng không nhịn được nhìn về phía mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan.

Trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi mười năm, vẫn không nhúc nhích…

Chapter Truyện / Chương 1283 – Đạo Của Bạch Tiểu Thuần