Chương 1 – Hắn Tên Là Bạch Tiểu Thuần

Mạo Nhi Sơn là một trong nhiều ngọn núi ở bên trong Đông Lâm sơn mạch. Ở dưới chân núi có một thôn làng, người dân ở đây thuần phác, làm ruộng sinh sống, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.
Một buổi sáng sớm nọ…
Ở trước cổng chính của thôn làng, toàn bộ hương thân trong thôn đang đứng tiễn đưa một thiếu niên chừng 15, 16 tuổi. Thiếu niên này tuy trông gầy yếu nhưng trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn rất là ngây thơ. Quần áo trên người hắn chỉ là một bộ thanh sam bình thường đã bị phai màu trở thành màu trắng, hai mắt hắn toát lên vẻ lanh lợi, trong sáng. Hắn tên là Bạch Tiểu Thuần.
– Các vị hương thân phụ lão, ta sắp phải đi tu tiên rồi nhưng ta không nỡ rời xa các ngươi.
Trên mặt thiếu niên tràn ngập vẻ không nỡ, bộ dáng của hắn vốn ngây thơ, lúc này nhìn hắn lại càng chất phác.
Các vị hương thân quay mặt nhìn nhau, rồi cũng làm ra vẻ không nỡ rời xa hắn.
– Tiểu Thuần, tuy cha mẹ ngươi mất sớm nhưng ngươi là… Một đứa trẻ ngoan!!! Chẳng lẽ ngươi không muốn trường sinh, không muốn trở thành tiên nhân để có thể trường sinh, có thể sống rất lâu sao? Đi đi! Chim ưng con rồi cũng sẽ lớn lên, sẽ có một ngày phải bay đi.
Một lão giả tóc hoa râm ở trong đám người bước ra cất lời khuyên nhủ, lúc nói đến ba chữ ‘đứa trẻ ngoan’ thì giọng nói của lão có chút ngập ngừng.
– Ở bên ngoài, dù gặp bất cứ chuyện gì ngươi cũng phải cố gắng vượt qua. Ra khỏi thôn rồi thì đừng quay trở lại, bởi vì con đường của ngươi là ở phía trước!
Lão nhân hiền lành vỗ vỗ bả vai của thiếu niên.
– Trường sinh…
Thân hình của thiếu niên run lên. Hắn mạnh mẽ đứng dậy, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Nhìn sự cổ vũ của lão giả này cùng với tất cả thôn dân có mặt, hắn khẽ gật đầu mấy cái, liếc nhìn mọi người thật kỹ rồi quay người bước nhanh ra khỏi thôn.
Thấy thân ảnh của thiếu niên đã đi xa, mọi người trong thôn lập tức trở nên kích động. Vẻ lưu luyến trong mắt họ được nỗi vui sướng thay thế. Lão giả mặt mũi tràn đầy hiền lành lúc trước giờ cũng đang run rẩy, nước mắt chảy thành dòng.
– Trời xanh có mắt, cái tên bạch thử lang này cuối cùng cũng đi… Cuối cũng cũng đi rồi! Là ai nói cho hắn biết đã nhìn thấy tiên nhân ở gần đây? Ngươi đã vì thôn mà lập được đại công đấy!
– Tên bạch thử lang này rốt cuộc đã chịu đi rồi. Đáng thương cho mấy con gà nhà ta! Chỉ vì nó sợ gà gáy sáng mà không biết đã dùng cách gì xui khiến đám con nít đi bắt gà, đem gà trong thôn ăn sạch sẽ…
– Hôm nay, năm mới đến rồi!
Âm thanh hoan hô, phấn khởi vang khắp thôn làng. Thậm chí có người còn lấy cả chiêng trống ra đánh, họ rất cao hứng.
Bên ngoài thôn, Bạch Tiểu Thuần còn chưa đi xa lắm. Hắn chợt nghe thấy âm thanh khua chiêng gõ trống từ trong thôn truyền ra, còn nghe thấy cả tiếng hoan hô vang trời. Hắn dừng lại, vẻ mặt có chút cổ quái, sau đó khẽ ho một tiếng, không để ý đến tiếng chiêng trống truyền tới nữa mà theo sơn đạo đi lên Mạo Nhi Sơn.
Ngọn Mạo Nhi Sơn này mặc dù không cao nhưng lại có nhiều bụi cỏ dại. Tuy đã là buổi sáng nhưng không gian vẫn tối đen, bốn bề yên tĩnh.
– Nghe Nhị Cẩu nói, mấy ngày hôm trước, hắn bị một con lợn rừng đuổi theo, khi chạy vào trong núi thì nhìn thấy trên bầu trời có tiên nhân bay qua…
Bạch Tiểu Thuần đi trên sơn đạo, trái tim nhảy lên ‘thình thịch’. Bỗng nhiên từ mé rừng truyền tới từng âm thanh ‘rào rào’ giống như tiếng lợn rừng đang chạy. Âm thanh đến bất chợt khiến Bạch Tiểu Thuần vốn đang khẩn trương, lo lắng liền cảm thấy lạnh cả sống lưng.
– Ai? Ai ở đó?
Tay phải hắn vội lấy từ trong bọc hành lý ra bốn cây búa, sáu lưỡi rìu. Chưa hết lo lắng, hắn lại lấy từ trong ngực ra một cây nhang màu đen, cầm chặt trong tay.
– Đừng đến đây, ngàn vạn lần đừng đến đây. Ta có búa, ta có rìu, nhang trong tay ta còn có thể triệu hoán thiên lôi, có thể dẫn tiên nhân hàng lâm. Nếu ngươi dám đi ra, ta liền đánh chết ngươi!
Bạch Tiểu Thuần vừa run, vừa hô to rồi kẹp chặt những thứ vũ khí kia, vội vàng chạy theo sơn đạo. Khi hắn chạy, búa, rìu liên tục va chạm vào nhau tạo lên âm thanh ‘lách cách’.
Nhưng hình như hắn đã quá lo lắng, những tiếng ‘rào rào’ kia rất nhanh biến mất, cũng không thấy có dã thú nào chạy đến. Sắc mặt của hắn tái nhợt. Hắn đưa tay lau mồ hôi, trong đầu đã có ý buông tha không muốn tiếp tục đi lên núi nữa. Nhưng rồi hắn lại nghĩ tới cây nhang mình đang cầm trong tay, cây nhang trước khi cha mẹ qua đời lưu lại cho hắn.
Nghe nói tổ tiên hắn khi xưa đã tình cờ cứu giúp một vị tiên nhân gặp nạn. Sau khi thoát nạn, vị tiên nhân đó đã đưa cho tổ tiên hắn cây nhang này để báo đáp, nói sẽ nhận một người có huyết mạch Bạch gia làm đệ tử. Chỉ cần đốt nó lên là tiên nhân sẽ đến.
Trước đây, cây nhang này đã từng được hắn đốt lên hơn mười lần rồi nhưng cuối cùng vẫn không thấy vị tiên nhân kia đến. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần hoài nghi không biết vị tiên nhân kia có thật hay không. Hôm nay, hắn quyết định thử đốt thêm một lần cuối, vì dù sao thì cây nhang này cũng không còn nhiều lắm, lại nghe người trong thôn nói cách đây vài ngày đã nhìn thấy có tiên nhân bay qua chỗ này. Thế là hắn liền leoônn liề lên núi vì biết đâu, ở gần thêm một chút thì tiên nhân sẽ dễ nhận ra hơn cũng không chừng.
Sau một lúc do dự, Bạch Tiểu Thuần lại cắn răng tiếp tục leo lên núi. Cũng may ngọn núi này cũng không cao, nên chẳng bao lâu sau hắn đã leo lên tới đỉnh núi, rồi há miệng thở phì phò. Đứng ở trên đó, hắn nhìn xuống thôn trang hiện lên thấp thoáng dưới chân núi, thần sắc có chút cảm khái sau đó cúi đầu nhìn đoạn nhang đen chỉ còn bằng móng tay ở trong tay.
– Ba năm rồi… Cầu mong cha mẹ phù hộ cho ta, lần này nhất định ta phải thành công!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, cẩn thận đem cây nhang đốt lên. Gió lớn nổi lên bốn phía, bầu trời kéo mây đen dầy đặc, từng tia chớp lóe lên sáng lòa, sấm nổ ‘ầm ầm’ bên tai Bạch Tiểu Thuần.
Âm thanh vang dội làm cho thân hình Bạch Tiểu Thuần run lên, hắn có cảm giác như thể lúc nào cũng có thể bị sét đánh chết. Hắn muốn phun nước bọt dập tắt cây nhang nhưng lại dừng lại vì không cam lòng.
– Trong ba năm qua, ta đã đốt cây nhang này mười hai lần rồi. Đây là lần thứ mười ba, lần này ta nhất định phải kiên trì. Bạch Tiểu Thuần ta không sợ, chắc ta sẽ không bị sét đánh chết đâu…
Bạch Tiểu Thuần nhớ tới kinh nghiệm trong ba năm qua. Mười hai lần trước mỗi lần hắn đốt cây nhang thì đều có sấm chớp nổi lên như thế này mà tiên nhân thì không thấy đến. Hắn vốn sợ chết nên mỗi lần sấm chớp nổi lên là đều phun nước bọt dập tắt cây nhanh. Cây nhang này nhìn thì bất phàm nhưng khi hắn phun nước vào là nó tắt ngay.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang hãi hùng khiếp vía, chật vật chờ đợi trong tiếng sấm thì cách đó không xa trên bầu trời có một đạo trường hồng đang gào thét, bay đến rất nhanh.
Trong đạo trường hồng này là một nam tử trung niên. Nam tử này mặc quần áo hoa lệ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt nhưng thần sắc trông rất mỏi mệt. Thậm chí nếu nhìn kỹ thì có thể thấy hắn đang thực sự rất mệt mỏi.
– Ta rất muốn nhìn xem rốt cuộc ngươi là hạng người gì mà đốt một cây nhang suốt ba năm qua!
Vừa nghĩ đến những chuyện mình đã trải qua trong ba năm qua, nam tử này liền nổi giận.
Ba năm trước, hắn phát giác có người đốt cây nhang mà mình đã cho đi lúc vẫn còn ở Ngưng Khí kỳ. Nhớ tới đoạn nhân tình ở chốn phàm trần năm đó, hắn vội vàng bay tới.
Lần đó, theo tính toán của hắn thì sẽ rất nhanh tìm tới vị trí của cây nhang nhưng hắn lại không ngờ rằng, vừa mới cảm nhận được mùi nhang, còn chưa đi được bao xa thì mùi nhang kia trong nháy mắt đã biến mất, mối liên hệ bị cắt đứt. Nếu chỉ là một lần thì cũng thôi, nhưng trong ba năm qua, khí tức kia xuất hiện tới hơn mười lần, nhưng lần nào cũng vậy, khi hắn đang bay đi tìm kiếm giữa chừng thì mùi nhang lại biến mất. Hắn cứ bay tới tới bay lui như vậy, giằng co suốt ba năm…
Giờ phút này hắn đã thấy ngọn Mạo Nhi Sơn ở phía xa, thấy Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên đỉnh núi. Trong chớp mắt hắn liền bay tới đỉnh núi, sau đó vung tay đem cây nhang không còn nhiều lắm kia dập tắt.
Tiếng sấm liền im bặt. Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, hắn ngẩng đầu nhìn vị trung niên đang đứng bên cạnh mình.
– Ngài là tiên nhân sao?
Bạch Tiểu Thuần e dè hỏi, rồi lén lút với lấy một cây búa ở sau lưng.
– Bản tọa là Lý Thanh Hậu. Ngươi là hậu nhân của Bạch gia sao?
Ánh mắt của nam tử trung niên lóe lên, không thèm để ý tới cây búa ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần, mà bắt đầu đánh giá hắn một phen. Hắn thấy kẻ trước mắt này lông mày xanh, đôi mắt đẹp, trông tương tự với cố nhân năm đó, tư chất cũng không tệ, vẻ phiền muộn ở trong đáy lòng cũng bớt đi một ít.
– Vãn bối đúng là hậu nhân của Bạch gia, tên là Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt nhìn rồi nhỏ giọng đáp. Tuy trong lòng hắn có chút sợ hãi, nhưng vẫn đứng thẳng.
– Ta hỏi ngươi, châm một cây nhang mà thôi, vì sao ngươi lại châm trong những ba năm?
Tu sĩ trung niên này nhàn nhạt mở miệng, hỏi tới vấn đề mà trong suốt ba năm qua hắn rất muốn biết.
Bạch Tiểu Thuần nghe thấy câu hỏi này, đầu óc liền nhanh chóng chuyển động. Sau đó hắn làm ra bộ dáng phiền muộn, ánh mắt nhìn xuống thôn trang xa xa ở dưới chân núi.
– Vãn bối là một người trọng tình trọng nghĩa, không nỡ rời xa những hương thân trong thôn làng dưới chân núi kia. Mỗi lần vãn bối đốt hương, bọn họ đều không nỡ để vãn bối rời đi. Hôm nay vì việc vãn bối rời đi mà bọn họ rất bi thương.
Tu sĩ trung niên sững sờ. Lí do này lúc trước hắn không nghĩ tới, vẻ phiền muộn trong mắt lại bớt đi thêm một chút nữa. Xem ra bản tính kẻ này cũng không tệ lắm. Nhưng khi hắn nhìn về phía thôn làng, dùng thần thức đảo qua, nghe thấy tiếng khua chiêng gõ trống cùng với những câu hoan hô vì bạch thử lang đã rời đi thì sắc mặt lại trở nên khó coi. Hắn cảm thấy đau đầu. Kẻ trước mắt này nhìn bề ngoài thì thật thà chất phác, trông rất vô hại nhưng trong lòng lại chứa đầy những ý nghĩ xấu xa kỳ quái.
– Nói thật đi!
Tu sĩ trung niên vừa trừng mắt, vừa quát lên như tiếng sấm làm Bạch Tiểu Thuần giật mình, sợ hãi tới mức thân thể run lên.
– Việc ấy cũng không trách được vãn bối. Cái cây nhang gì đó của ngài, mỗi lần vãn bối đốt lên đều kéo theo thiên lôi, sấm chớp, nhiều lần thiếu chút nữa là đánh chết vãn bối rồi. Vãn bối tránh thoát được mười ba lần đã là rất không dễ dàng.
Bạch Tiểu Thuần ra vẻ đáng thương nói.
Tu sĩ trung niên nhìn Bạch Tiểu Thuần, im lặng một lúc rồi nói.
– Ngươi đã sợ như vậy, vì sao còn dám đốt nhang tới hơn mười lần?
– Vãn bối sợ chết! Nhưng không phải tu tiên có thể trường sinh sao? Vãn bối muốn trường sinh!
Bạch Tiểu Thuần ủy khuất nói.
Tu sĩ trung niên lại im lặng. Hắn cảm thấy chấp niệm của kẻ này cũng đáng khen, cứ ném vào môn phái ma luyện một phen xem sao, biết đâu tính tình lại có thể thay đổi ít nhiều. Vì vậy sau khi suy nghĩ một chút, hắn liền hất tay áo quấn quanh Bạch Tiểu Thuần rồi hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía chân trời.
– Đi cùng ta.
– Đi đâu? Bay cao quá…
Khi Bạch Tiểu Thuần thấy mình đang bay trên trời, phía dưới là vực sâu vạn trượng thì sắc mặt tái nhợt, quăng cây búa đi, gắt gao ôm chặt lấy đùi của vị tiên nhân.
Tu sĩ trung niên nhìn xuống chân của mình, rồi bất đắc dĩ nói.
– Linh Khê Tông.