Chương 2 – Hỏa Táo Phòng

Linh Khê Tông thuộc Đông Lâm Châu, thuộc khu vực hạ du Thông Thiên đông mạch, trải rộng cả hai bờ nam, bắc của con sông này. Tông này đến nay đã truyền thừa hơn vạn năm, chấn nhiếp bát phương.

Linh Khê Tông có tổng cộng tám ngọn núi cao hùng vĩ, mây mù che phủ. Bên bờ bắc có bốn ngọn núi, bên bờ nam có ba ngọn núi, ngọn núi cuối cùng thì đứng sừng sững ngay giữa Thông Thiên Hà.

Nửa phần trên của ngọn núi cuối cùng này bị tuyết phủ trắng xóa, khiến người khác không cách nào nhìn thấy đỉnh núi. Nửa phần dưới của ngọn núi bị nước sông kim sắc khoét mòn rồi chảy xuyên qua, nhìn từ xa ngọn núi này không khác gì một cây cầu.

Lúc này có một đạo cầu vồng đang bay nhanh đến bên bờ nam của Linh Khê Tông. Bên trong đạo cầu vồng kia là vị tu sĩ trung niên Lý Thanh Hậu và Bạch Tiểu Thuần. Lý Thanh Hậu mang theo Bạch Tiểu Thuần bay thẳng vào trong khu tạp dịch trên đỉnh ngọn núi thứ ba. Bên trong đạo cầu vồng loáng thoáng có tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần truyền ra ngoài.

Bạch Tiểu Thuần có cảm giác như hắn suýt chút nữa thì bị dọa chết rồi. Một đường phi hành tới đây, hắn đã nhìn thấy vô số ngọn núi cao khiến rất nhiều lần bản thân hắn mất hẳn cái cảm giác đang ôm chặt đùi của vị tiên nhân.

Bất chợt hắn thấy có chút choáng váng, lúc tỉnh táo lại thì thấy bản thân đang đứng bên ngoài một khu lầu các. Lúc này hắn đứng trên mặt đất nhìn thế giới xung quanh hoàn toàn khác hẳn với cảnh sắc trong thôn làng của hắn, hai chân vẫn còn chưa hết run rẩy.

Bên cạnh khu lầu các là một phiến đá lớn được dựng thẳng đứng, trên đó viết ba chữ lớn với nét bút rồng bay phượng múa

Khu Tạp Dịch.

Bên cạnh phiến đá có một nữ tử mặt rỗ đang ngồi, nàng vừa nhìn thấy Lý Thanh Hậu tới, liền nhanh chóng đứng dậy bái kiến.

– Đưa kẻ này đến Hỏa Táo phòng.

Lý Thanh Hậu nói xong, cũng không để ý tới Bạch Tiểu Thuần chút nào mà quay người hóa thành cầu vồng bay đi.

Nữ tử mặt rỗ kia khi nghe thấy ba chữ Hỏa Táo phòng thì có chút giật mình, sau đó khẽ đưa ánh mắt liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái. Nàng đưa cho hắn một cái túi tạp dịch của tông môn rồi không chút biểu tình nói sơ qua một chút về công việc của hắn sau đó dẫn Bạch Tiểu Thuần đi ra khỏi khu vực này. Dọc đường đi, đình viện san sát, lầu các chen chúc nhau, đá xanh trải đường, mùi hoa cỏ thơm ngát khiến cho cảnh sắc nơi đây không khác gì tiên cảnh. Nhìn thấy thế trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng chợt phấn khích, có chút mong đợi, đồng thời tâm trạng lo lắng cũng vơi đi không ít.

– Nơi này rất tốt, tốt hơn thôn làng nhiều.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ chờ mong. Càng đi về phía trước, phong cảnh càng tươi đẹp, rực rỡ hơn, thậm chí hắn còn đi ngang qua một vài nữ tử đẹp tuyệt trần. Bạch Tiểu Thuần ưa thích nơi này đến cùng cực rồi.

Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần càng thêm cao hứng hơn vì sau khi dừng lại, trước mặt hắn chính là một tòa lầu các bảy tầng sáng óng ánh, trên trời còn có tiên hạc bay lượn.

– Sư tỷ, chúng ta đến nơi rồi sao?

Bạch Tiểu Thuần kích động hỏi.

– Ừ, là chỗ kia.

Nét mặt nữ tử mặt rỗ không chút biểu tình, bình thản trả lời, tiện tay chỉ vào con đường nhỏ bên hông tòa lầu các này.

Theo hướng đối phương chỉ, Bạch Tiểu Thuần lòng đầy mong chờ nhìn theo, nhưng cả người hắn chợt cứng đờ, làm hắn phải đưa tay dụi dụi mắt rồi nhìn kỹ lại một lần nữa. Con đường nhỏ kia có chút gồ ghề loang lổ, bốn phía tồi tàn rách nát. Bên đường có một vài căn nhà tranh lụp xụp như tùy thời có thể sụp đổ, thậm chí còn có chút mùi lạ bốc ra từ nơi đó…

Bạch Tiểu Thuần gần như khóc không ra nước mắt, cố gắng níu kéo một tia hi vọng cuối cùng, quay lại hỏi nữ tử mặt rỗ kia.

– Sư tỷ hình như ngươi có chút nhầm lẫn…

– Không đâu.

Nữ tử mặt rỗ bình thản đáp, đi thẳng tới con đường nhỏ này. Sau khi nghe thấy câu trả lời của đối phương, Bạch Tiểu Thuần liền cảm thấy tất cả những điều tốt đẹp nhất lúc trước sụp đổ hoàn toàn, vẻ mặt đau khổ đi theo sau nữ tử mặt rỗ.

Đi được một đoạn, hắn liền nhìn thấy cuối còn đường nhỏ này có mấy cái nồi đen to lớn đang chạy tới chạy lui. Nhìn kỹ lại thì thấy phía dưới mấy cái nồi đen kia đều có một người mập mạp, không phải là mập mạp bình thường mà là toàn thân núc ních tựa như chỉ cần ép một chút thể nào cũng có thể chảy được mỡ ra ngoài. Đặc biệt là tên gia hỏa sau cùng, cả người tựa như một núi thịt di độngạt di đ, thậm chí nhìn hắn thôi cũng đủ khiến Bạch Tiểu Thuần lo lắng không biết khi nào thì hắn nổ tung.

Bốn phía xung quanh những người này là mấy trăm cái tô, mà họ thì đang chuyên chú thêm nước thả gạo chuẩn bị nấu cơm.

Phát hiện thấy có người đến, hơn nữa còn là vị nữ tử mặt rỗ này, tên mập mạp như núi thịt di động kia tỏ ra vô cùng kinh hỉ, vác theo một chiếc muôi lớn chạy đến, mặt đất chợt rung lên, một thân thịt mỡ của hắn cũng theo đó mà rung rung. Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm, theo bản năng sờ soạng tìm kiếm mấy cái búa trên người.

– Sáng nay tiểu sinh đã nghe có tiếng chim khách hót vang, nguyên lai là tỷ tỷ đến đây. Lẽ nào tỷ tỷ đã hồi tâm chuyển ý, cảm thấy ta có vài phần tài năng văn chương, muốn nhân dịp hôm nay là ngày tốt nên muốn cùng tiểu sinh kết thành đạo lữ.

Ánh mắt híp của tên mập mạp kia sáng ngời, vừa kích động chạy đến vừa nói.

– Ta đưa người này đến đây gia nhập vào Hỏa Táo phòng các ngươi, người cũng đã đưa đến rồi, cáo từ!

Nữ tử mặt rỗ kia vừa nhìn thấy tên mập mạp này chạy tới, sắc mặt liền khó coi, còn có phần tức giận, nhanh chóng lui về phía sau.

Bạch Tiểu Thuần chợt hít sâu một hơi. Trên đường đi hắn cũng lưu ý đến nữ tử mặt rỗ này, tướng mạo của nàng quả thật là chẳng khác gì Thị Nở, không ngờ tên mập mạp này khẩu vị nặng đến vậy, lại muốn làm đạo lữ của nữ tử mặt rỗ này.

Bạch Tiểu Thuần còn chưa nghĩ xong thì đã nghe tên mập mạp kia kêu lên một tiếng rồi chợt xuất hiện trước mặt hắn, che kín hoàn toàn ánh sáng trên đầu hắn. Mà bản thân Bạch Tiểu Thuần thì lại hoàn toàn lọt thỏm vào bên trong bóng râm.

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn tên mập mạp to lớn trước mặt, từng múi thịt trên người tên mập mạp này vẫn còn chưa hết rung rinh, hắn khó khăn lắm mới có thể nuốt một ngụm nước miệng xuống cổ họng. Người mập mạp như thế này lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

Vẻ mặt tên mập mạp đầy u oán thu lại ánh mắt vốn đang nhìn về phía nữ tử mặt rỗ đang rời đi kia, sau đó nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Ôi! Ôi!! Không ngờ lại là người mới, có thể đẩy Hứa Bảo Tài đã an bài xong xuôi xuống phía sau, thật không đơn giản.

– Sư huynh, tại hạ… Tại hạ là Bạch Tiểu Thuần…

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy thân hình đối phương có chút to lớn, gây ra cho hắn một áp lực không nhỏ, nên bất giác theo bản năng lùi lại vài bước.

– Bạch Tiểu Thuần? Ừ… Làn da trắng, nhỏ nhắn hoạt bát, không tệ, không tệ. Tên của ngươi rất hợp với khẩu vị của ta nha.

Ánh mắt tên mập mạp chợt sáng lên, rồi hắn chụp lấy bả vai của Bạch Tiểu Thuần, thiếu chút nữa khiến cho Bạch Tiểu Thuần ngã ngửa ra phía sau.

– Không biết đại danh của sư huynh là?

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong mắt cóÁnng mắ chút xem thường nhìn liếc qua tên mập mạp này. Trong lòng cũng thầm suy đoán cho vui xem tên của hắn là gì.

– Ta là Trương Đại Bàn, kia là Hoàng Nhị Bàn, còn kia là Hắc Tam Bàn…

Tên mập mạp cười hắc hắc nói.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được mấy cái tên đó, liền cảm khái, người cũng như tên, cũng không còn chút ý tưởng chơi đùa nào trong lòng nữa.

– Về phần ngươi, sau này gọi là Bạch Cửu… Tiểu sư đệ, ngươi quá gầy! Cứ như vậy mà ra ngoài thì thật sự là ném đi mặt mũi của Hỏa Táo phòng chúng ta. Bất quá cũng không sao, yên tâm đi, tối đa thì một năm sau là ngươi sẽ béo lên thôi, gọi ngươi là Bạch Cửu Bàn đi.

Trương Đại Bàn vỗ ngực một cái, lớp mỡ trên ngực hắn nhất thời rung rung.

Nghe được ba chữ ‘Bạch Cửu Bàn’, khuôn mặt Bạch Tiểu Thuần chợt đắng nghét.

– Ngươi đã là cửu sư đệ của chúng ta, thì cũng không phải là người ngoài rồi. Hỏa Táo phòng chúng ta từ trước đến giờ đều có truyền thống vác nồi. Nhìn thấy cái nồi này sau lưng ta không, nó chính là vua trong các loại nồi, được chế tạo từ thiết tinh, bên trên có khắc trận pháp địa hỏa. Nồi này nấu Linh Mễ cho hương vị cũng vượt trội hơn hẳn so với các loại nồi thông thường. Ngươi cũng nên chọn lấy một cái đi, về sau vác trên lưng, như vậy mới uy phong.

Trương Đại Bàn đưa tay vỗ vỗ chiếc nồi đen sau lưng, rồi tiếp tục khoe khoang.

– Sư huynh, chuyện vác nồi này, ta có thể không làm được không…

Bạch Tiểu Thuần chợt liếc mắt nhìn về cái nồi sau lưng Trương Đại Bàn, rồi chợt nghĩ tới cảnh tượng vác nồi sau lưng của đám người Hỏa Táo phòng, sau đó liên tưởng tới hình ảnh bản thân cõng một cái nồi đen sau lưng như vậy thì vội vàng nói.

– Như vậy sao được, vác nồi chính là truyền thống của Hỏa Táo phòng ta. Chỉ cần sau này trong tông môn, người khác nhìn thấy trên lưng ngươi vác nồi đen là có thể biết ngươi là người của Hỏa Táo phòng, cũng không dám khi dễ ngươi. Hỏa Táo phòng chúng ta tuy vậy nhưng cũng rất có lai lịch đấy!

Trương Đại Bàn trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, tiếp đến hắn cũng không nói gì mà mang Bạch Tiểu Thuần đến thẳng một gian nhà cỏ phía sau. Nơi này để đầy từng chồng khoảng mấy ngàn cái nồi lớn, đa số trong đó đều có một tầng tro bụi bao phủ phía trên, hiển nhiên có lẽ nơi này đã lâu rồi không có người nào tới đây.

– Cửu sư đệ, ngươi chọn một cái đi. Chúng ta còn phải đi nấu cơm, nếu cơm mà khê thì đám đệ tử ngoại môn kia lại được thể ồn ào nữa.

Trương Đại Bàn nói một câu rồi nhanh chóng quay người đi đến chỗ mấy người mập mạp kia, tiếp tục vác cái nồi lên chạy tới chạy lui.

Bạch Tiểu Thuần thầm than, nhìn từng cái nồi chất bên kia, hắn cũng đang cân nhắc xem mình nên chọn cái nào. Chợt nhìn thấy trong góc phòng có một cái nồi bị đè bên dưới.

Cái nồi này nhìn qua cũng có chút đặc biệt, không phải hình tròn mà là hình bầu dục, nhìn thoáng qua có vẻ không giống nồi cho lắm. Ngược lại thì có phần giống cái mai rùa hơn, thậm chí hắn còn nhìn thấy có chút đường vân mờ mờ.

– Ồ?

Hai mắt của Bạch Tiểu Thuần chợt sáng ngời, hắn nhanh chóng bước tới rồi ngồi xổm xuống nhìn kỹ cái nồi này một chút. Sau đó mới lôi nó ra tiếp tục nhìn kỹ một lượt, ánh mắt đầy thỏa mãn.

Từ nhỏ hắn vốn đã đặc biệt ưa thích Ô Quy, vì Ô Quy đại biểu cho sự trường sinh. Mà sở dĩ hắn muốn tu tiên cũng chính là vì trường sinh. Hôm nay nhìn thấy cái nồi có hình dạng giống mai rùa này, hắn cảm thấy đây là một điềm tốt, đại biểu cho cát lợi.

Sau khi hắn lôi cái nồi ra khỏi gian nhà này, từ phía xa Trương Đại Bàn chợt nhìn thấy bèn cầm chiếc muôi lớn nhanh chóng chạy tới.

– Cửu sư đệ, ngươi thế nào mà lại chọn cái nồi này. Cái nồi này đặt ở đây không biết bao nhiêu năm rồi nhưng không ai dám dùng tới là vì nó rất giống mai rùa. Nên cho tới giờ cũng chưa có người nào dám vác nó trên lưng hết, cái này… Tiểu sư đệ, ngươi chắc chắn chứ?

Trương Đại Bàn vỗ vỗ bụng, hảo tâm khuyên bảo.

– Chắc chắn, ta nhất định sẽ lấy cái nồi này.

Bạch Tiểu Thuần càng nhìn cái nồi này càng thêm yêu thích, kiên định nói.

Trương Đại Bàn lại khuyên bảo một phen, nhưng thấy Bạch Tiểu Thuần nhất định như vậy liền nhìn hắn với ánh mắt cổ quái, cũng không nói thêm gì nữa. Hắn bèn an bài một gian nhà cỏ tại Hỏa Táo phòng cho Bạch Tiểu Thuần rồi lại tiếp tục bận rộn đi mất.

Lúc này, trời đã về chiều, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi bên trong gian nhà cỏ, hắn đem cái nồi hình mai rùa của mình cẩn thận nhìn kỹ thêm. Hắn phát hiện ra mặt sau của cái nồi này còn có hơn mười đường vân nữa, chẳng qua là rất mờ nhìn sơ thì không thể phát hiện ra được.

Hắn cảm thấy cái nồi này có chút bất phàm, bèn cẩn thận đặt trên bếp lò. Sau đó mới bắt đầu nhìn ngó qua gian nhà cỏ ở của mình, gian nhà cỏ này khá đơn sơ, chỉ có một cái giường đơn, một cái bàn, trên tường còn treo một chiếc gương đồng thường dùng hàng ngày. Ngay khi hắn đang nhìn quanh gian nhà cỏ, cái nồi hình mai rùa phía sau lưng hắn vốn không có gì lạ thường, chợt lóe lên một tia tử sắc rồi nhanh chóng biến mất!

Đối với Bạch Tiểu Thuần thì hôm này đã xảy ra rất nhiều chuyện. Tuy rằng hắn đã tới thế giới tiên nhân mà hắn tha thiết được đến, nhưng trong lòng hắn lại có chút mông lung.

Một lát sau, hắn hít sâu một hơi, trong ánh mắt đầy kì vọng.

– Ta muốn trường sinh!

Bạch Tiểu Thuần bèn ngồi một bên, sau đó lấy ra túi tạp dịch của tông môn mà lúc nãy nữ tử mặt rỗ đưa cho hắn.

Bên trong có một viên đan dược, một thanh kiếm gỗ, một nén nhang, quần áo của đệ tử tạp dịch và một cái lệnh bài. Cuối cùng là một quyển sách trúc, trên đó ghi một hàng chữ nhỏ.

– Tử Khí Ngự Đỉnh Công, Ngưng Khí Thiên.

Lúc này đã là hoàng hôn, cũng chính là lúc đám người Trương Đại Bàn bận rộn nhất. Trong gian nhà cỏ, Bạch Tiểu Thuần đang xem quyển sách trúc, ánh mắt đầy mong chờ. Hắn vì trường sinh mà tới đây, mà đại môn trường sinh lại đang nằm trong tay hắn. Hắn bèn hít sâu vài hơi, sau đó mới mở quyển sách trúc ra nhìn vào bên trong.

Một lát sau, ánh mắt hắn đầy hưng phấn. Trên quyển sách trúc này có vẽ ba hình vẽ, dựa theo lời trong quyển sách trúc này thì tu hành chia ra làm hai cảnh giới Ngưng Khí và Trúc Cơ, mà Tử Khí Ngự Đỉnh Công này được chia làm mười tầng tương ứng với mười tầng Ngưng Khí.

Hơn nữa, tu đến tầng thứ nhất, thì có thể khống chế ngoại vật theo ý mình. Từ tầng thứ ba trở đi có thể khống chế trọng lượng vật thể của gần một nửa cái đỉnh, đến tầng thứ sáu thì có thể khống chế trọng lượng của hơn một nửa đỉnh, đến tầng thứ chín thì khống chế được một cái đỉnh hoàn chỉnh, về phần đến viên mãn thì có thể khống chế trọng lượng bằng hai cái đỉnh.

Chẳng qua công pháp trên quyển sách trúc này chỉ có ba tầng đầu, cũng không đề cập đến những tầng phía sau. Hơn nữa nếu muốn tu luyện thì phải dựa theo một loạt hô hấp và tư thế đặc biệt theo hình vẽ trong quyển sách trúc thì mới có thể tu hành được Tử Khí Ngự Đỉnh Công này.

Bạch Tiểu Thuần đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, điều chỉnh hô hấp đồng thời nhắm hai mắt lại, thực hiện đúng tư thế theo hình vẽ trong quyển sách trúc. Tuy nhiên hắn chỉ có thể kiên trì trong ba nhịp thở sau đó cả người sẽ đau nhức đến nỗi phải kêu lên một tiếng, và không cách nào tiếp tục được nữa. Hơn nữa, phương thức hô hấp này khiến cho bản thân hắn cũng cảm thấy không đủ không khí để hô hấp chút nào.

– Quá là khó khăn, tuy phía trên bức hình vẽ thứ nhất có nói rõ, khi tu luyện có thể cảm nhận được một tia khí tức ẩn ẩn lưu chuyển bên trong cơ thể. Nhưng ta ngoại trừ cảm thấy khó chịu ra thì cũng không cảm giác được gì nữa.

Bạch Tiểu Thuần có chút buồn rầu, nhưng vì trường sinh, hắn lại cắn răng thử lần nữa. Cứ trắc trở như vậy cho đến lúc chạng vạng tối, hắn vẫn không thể cảm nhận được tia khí tức nào bên trong cơ thể cả.

Hắn không biết rằng, cho dù là người có tư chất tuyệt hảo đi chăng nữa, nếu không có ngoại lực trợ giúp mà chỉ đơn thuần tu hành Tử Khí Ngự Đỉnh Công tầng thứ nhất thì cũng cần ít nhất một tháng mới có thể cảm nhận được một tia khí tức. Hắn chỉ mới tu luyện có vài canh giờ, căn bản không có khả năng cảm nhận được khí tức kia.

Lúc này, khi cả người truyền ra từng cơn đau nhức, Bạch Tiểu Thuần bèn duỗi lưng một cái. Hắn đang định đi rửa mặt thì đột nhiên bên ngoài cửa sổ chợt truyền tới từng đợt âm thanh ồn ào. Khi Bạch Tiểu Thuần thò đầu ra ngoài cửa sổ thì nhìn thấy một thanh niên xanh xao vàng vọt, vẻ mặt tái nhợt đứng ở n rđứngbên ngoài cửa chính của gian viện Hỏa Táo phòng.

– Ai là kẻ thay thế Hứa Bảo Tài ta? Lăn ra đây cho ta!