Khi Bạch Tiểu Thuần thò đầu ra, người thanh niên xanh xao vàng vọt liền lập tức nhìn thấy. Ánh mắt hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần với khí thế rất là hung hăng.
– Chính ngươi là kẻ đoạt danh ngạch của ta phải không?
– Không phải ta!
Bạch Tiểu Thuần muốn rụt đầu lại thì đã không còn kịp nữa rồi, nên liền vội bày ra bộ dáng vô tội.
– Nói láo. Trông ngươi gầy như vậy, đầu cũng nhỏ như vậy, rõ ràng là người mới tới!
Hứa Bảo Tài nắm chặt nắm đấm, nhìn hằm hằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Việc này thật sự là không có quan hệ với ta.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đối phương tức giận như muốn phát nổ thì lập tức cảm thấy ủy khuất, nhỏ giọng nói.
– Ta không cần biết. Ba ngày sau, tại sườn núi phía nam của tông môn, ta và ngươi quyết một trận tử chiến. Nếu như ngươi thắng thì việc này Hứa mỗ nhịn. Còn nếu như ngươi thua thì cái danh ngạch này liền thuộc về ta.
Hứa Bảo Tài lớn tiếng nói, rồi lấy một trang huyết thư từ trong lồng ngực ra, trực tiếp ném vào bệ cửa sổ trước mặt Bạch Tiểu Thuần. Ở trên đó có viết vô số chữ ‘Sát’ đỏ như máu rậm rạp chằng chịt.
Bạch Tiểu Thuần nhìn trang huyết thư kia, nhìn thấy trên đó có rất nhiều chữ ‘Sát’ đỏ như máu, cảm thấy như có sát khí đập vào mặt, đáy lòng liền thấy sợ hãi. Nhất là nghe thấy đối phương nói muốn quyết một tử chiến thì lại càng hít vào một hơi khí lạnh.
– Sư huynh. Đừng làm lớn chuyện. Dùng máu của mình viết nhiều chữ như vậy… Chắc đau lắm.
– Đừng làm lớn chuyện? Mấy năm nay ta ăn mặc tiết kiệm, tích cóp linh thạch trong bảy năm, bảy năm đó, trọn vẹn bảy năm đó!! Mấy ngày trước, ta đem tất cả linh thạch tích cóp được hiếu kính cho chấp sự mới đổi được một xuất tiến vào Hỏa Táo phòng, nhưng lại bị ngươi một chân chen vào. Ta với ngươi không thể đội trời chung. Ba ngày sau, không phải ngươi chết thì chính là ta chết!
Hứa Bảo Tài cuồng loạn, nghiến răng nghiến lợi nói.
– Ta không đi.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng lấy đầu ngón tay kẹp lấy huyết thư ném ra ngoài cửa sổ.
– Ngươi!
Hứa Bảo Tài đang muốn nổi giận thì chỉ cảm thấy mặt đất rung lên, không biết từ lúc nào ở bên cạnh hắn đã có thêm ra một núi thịt. Trương Đại Bàn đứng ở đó, lạnh nhạt dò xét Hứa Bảo Tài.
– Cửu Bàn, đi rửa bát với Hoàng Nhị Bàn đi. Còn ngươi, đừng có ở chỗ này hô to gọi nhỏ nữa, cút qua một bên chơi đi.
Trương Đại Bàn vung tay lên, một trận gió liền xuất hiện thổi về phía Hứa Bảo Tài.
Sắc mặt của Hứa Bảo Tài biến đổi. Hắn liên tục bị đẩy lùi về phía sau mấy bước, đang muốn nói thêm cái gì đó, nhưng sau khi nhìn thấy Trương Đại Bàn thì lại nhịn xuống, cuối cùng đưa mắt oán độc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, rồi mới hậm hực rời đi.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác được ánh mắt oán độc của đối phương lúc rời đi. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn quyết định mình tốt nhất là không nên tùy tiện ra khỏi Hỏa Táo phòng. Cứ ở lại chỗ này thì đối phương cũng không dám tiến đến.
Nhoáng một cái đã mấy ngày trôi qua, Bạch Tiểu Thuần đã dần dần thích ứng được với công việc của Hỏa Táo phòng. Ban ngày làm việc, ban đêm thì tu hành Tử Khí Ngự Đỉnh Công. Đáng tiếc là tiến triển hơi chậm, hắn thủy chung không có cách nào kiên trì quá bốn nhịp thở. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất là buồn rầu.
Một đêm nọ, lúc hắn đang tu hành thì đột nhiên nghe thấy âm thanh hưng phấn của những vị sư huynh mập mạp trong Hỏa Táo phòng ở bên ngoài.
– Đóng cửa, đóng cửa. Hoàng Nhị Bàn, nhanh đi đóng cửa!
– Hắc Tam Bàn, nhanh đi xem xét xem bốn phía có ai nhìn lén không!
Bạch Tiểu Thuần sững sờ. Lần này hắn đã khôn ra, không nhìn lén từ cửa sổ nữa, mà đứng sau khe cửa nhìn ra. Chỉ thấy mấy tên mập mạp ở bên ngoài linh hoạt vô cùng, bước như bay ở trong sân, thần thần bí bí, rất là bận rộn.
Rất nhanh, cửa lớn của Hỏa Táo phòng đã bị đóng kín, mà không biết người nào đã triển khai thủ đoạn gì, lại khiến cho bốn phía nổi lên một tầng sương mù mỏng, làm cho mấy cái thân ảnh mập mạp lại càng thêm thần bí.
Bạch Tiểu Thuần nhìn một hồi lâu, cho đến khi nhìn thấy mấy tên mập mạp không còn chạy tới chạy lui nữa, mà thần bí vây quanh một bụi cỏ ở trước Hỏa Táo phòng. Dù là có sương mù, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ được thân ảnh uy vũ của Trương Đại Bàn đang thấp giọng nói cái gì đó. Hắn cảm thấy những chuyện bí ẩn thế này, mình biết ít một chút thì tốt hơn, vì vậy hắn lùi lại phía sau một chút, cố gắng làm ra tư thái mình không nhìn thấy gì.
Nhưng đúng vào lúc này, âm thanh của Trương Đại Bàn truyền đến.
– Cửu Bàn, nếu ngươi đã thấy rồi thì còn không nhanh tới đây.
Âm thanh của hắn không lớn lắm, giống như là tận lực hạ giọng.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, trên mặt bày ra bộ dáng nhu thuận, bộ dáng như cả người lẫn vật đều vô hại bước ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần vừa mới tới gần thì Trương Đại Bàn đã bị túm lấy dẫn tới bên cạnh mấy người mập mạp đang cùng vây quanh một chỗ. Hắn bỗng ngửi thấy một mùi hương không giống bình thường. Khi hít vào trong lỗ mũi thì lập tức hóa thành vô số dòng nước ấm, dung nhập toàn thân.
Bạch Tiểu Thuần lại nhìn sang những người khác, đều thấy thần sắc của bọn họ đều lộ ra vẻ sảng khoái. Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn nhìn thấy ở trong tay Trương Đại Bàn đang cầm một khối linh chi lớn cỡ đầu trẻ con. Khối linh chi này sáng lóng lánh, chỉ nhìn qua thôi cũng biết cũng không phải là vật phàm.
– Cửu sư đệ, ăn một miếng đi.
Trương Đại Bàn liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, đưa linh chi ở trong tay tới trước mặt hắn, khẽ nói.
Bạch Tiểu Thuần nhìn khối linh chi, lại nhìn mấy vị sư huynh mập ở bên cạnh. Thấy Bạch Tiểu Thuần do dự, Trương Đại Bàn lập tức nổi giận, bày ra bộ dáng nếu như ngươi không ăn thì chúng ta sẽ không để ngươi yên.
Không chỉ có hắn mà đám người Hoàng Nhị Bàn, Hắc Tam Bàn ở bốn phía cũng đều bày ra bộ dáng như vậy, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nuốt một ngụm nước bọt, loại chuyện đem linh chi trân quý phi phàm, giá trị xa xỉ coi như đùi gà đưa cho mình, lại còn buộc mình phải cắn một miếng, nếu như không ăn liền trở mặt như thế này, lúc hắn nằm mơ đã từng gặp qua, còn trong hiện thực thì đây là lần đầu tiên.
Trái tim của Bạch Tiểu Thuần nhảy lên ‘phanh phanh’, cắn răng một cái, cầm lấy linh chi, cắn mạnh xuống một miếng lớn. Linh chi vừa vào miệng liền biến đổi, sau khi dung nhập toàn thân liền hóa thành từng trận cảm giác sảng khoái còn mãnh liệt hơn so với lúc trước vô số lần, làm cho mặt Bạch Tiểu Thuần đỏ hết cả lên.
– Tốt, ăn linh chi trăm năm mà Tôn trưởng lão chỉ định muốn dùng làm nước canh này, chúng ta mới thực sự là chính mình.
Thần sắc Trương Đại Bàn lộ ra vẻ thỏa mãn, cũng há miệng cắn xuống một khối nhỏ, rồi ném cho một tên mập khác. Rất nhanh, tiếng ‘răng rắc, răng rắc’ vang lên, mọi người đã đem khối linh chi này ăn hết một vòng. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần thì đều lộ ra bộ dáng tươi cười.
Bạch Tiểu Thuần ‘ha ha’ cười cười, lập tức hiểu ra đây là thông đồng làm bậy. Mà mấy vị sư huynh này đều đã ăn đến mập mạp như vậy rồi mà không có việc gì, có thể thấy phương pháp ăn này là khá an toàn. Khó trách Hứa Bảo Tài kia lại muốn hạ chiến thư cho mình, lại ghi nhiều chữ ‘Sát’ như vậy…
– Sư huynh, linh chi này ăn ngon thật, ăn vào làm toàn thân ta nóng hết cả lên, phát nhiệt luôn rồi.
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, trông mong nhìn về phía Trương Đại Bàn.
Trương Đại Bàn nghe thấy câu này thì hai mắt sáng lên, cười ‘ha hả’, vô cùng hào sảng lấy ra một khối hoàng tinh ở trong ngực đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
– Sư đệ, hiện tại đã biết chỗ này tốt rồi chứ. Lúc trước sư huynh không có lừa ngươi đâu. Ăn đi, về sau sẽ bao ngươi ăn no!
Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, vừa nhận lấy đã cắn xuống một miếng lớn. Vừa ăn xong, lại thấy Trương Đại Bàn lấy ra một khối địa bảo có màu vàng óng ánh, tỏa mùi thơm ra bốn phía.
Lần này không đợi Trương Đại Bàn nói, Bạch Tiểu Thuần đã vội vàng cắn xuống. Lúc miệng đầy vị chua ngọt, toàn thân sảng khoái thì Trương Đại Bàn lại lấy tiếp ra một linh quả màu đỏ. Linh quả này có mùi ngọt đậm, bên trong còn có một sợi khí đang xoay tròn.
Đêm hôm đó, linh chi, linh quả, địa bảo… Bạch Tiểu Thuần đều ăn một miếng, mấy tên mập mạp cũng đều như thế. Ăn đến lúc Bạch Tiểu Thuần thấy trước mắt mê muội, giống như là say rượu, toàn thân phát nhiệt, thậm chí đỉnh đầu còn có khói trắng toát ra. Hắn cảm thấy cơ thể của mình đã mập ra một vòng rồi.
Nhìn hắn không ngừng ăn, ánh mắt đám người Trương Đại Bàn lại càng thêm nhu hòa. Đến cuối cùng thì đều vỗ bụng nở nụ cười, trong tiếng cười mang theo cảm giác thỏa mái khi cùng ‘thông đồng làm bậy’.
Bạch Tiểu Thuần say đến chóng cả mặt. Hắn giơ một chân đạp một cái vào bụng Trương Đại Bàn, một chân đạp vào bụng một tên mập mạp khác ở bên cạnh, sau đó cũng cười lên ‘ha hả’.
– Đệ tử tạp dịch ở những phòng khác vì muốn đạt được danh ngạch đệ tử ngoại môn mà rất đau đầu. Còn chúng ta vì muốn vứt bỏ danh ngạch đệ tử ngoại môn cũng đều rất đau đầu, ai cũng không muốn đi, ai mà thèm đi làm đệ tử ngoại môn, ở chỗ này tốt hơn.
Trương Đại Bàn càng nhìn Bạch Tiểu Thuần, càng cảm thấy thuận mắt, đắc ý nói. Hắn lại lấy ra một gốc nhân sâm, trên đầu gốc nhân sâm này có vô số đoạn râu rậm rạp chằng chịt, nhìn qua liền có thế thấy gốc nhân sâm đã sinh trưởng không ít năm.
– Cửu sư đệ, tu vi của mỗi người bọn ta sớm đã đủ để trở thành đệ tử ngoại môn, nhưng chúng ta đều che giấu. Ngươi xem này, đây là một cây nhân sâm trăm năm, đệ tử ngoại môn nếu muốn ăn một miếng cũng phải đánh nhau đến vỡ đầu. Nhưng ngươi xem ta này…
Trương Đại Bàn trực tiếp nhổ ra mấy sợi râu sâm, sau khi ném vào miệng, nhai ‘kẽo cà kẽo kẹt’ rồi nuốt xuống, sau đó đem gốc nhân sâm này đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
– Sư huynh, ta đã ăn no rồi… Lần này thật sự là không ăn được nữa…
Bạch Tiểu Thuần hai mắt mê ly. Thật sự là hắn no lắm rồi, nhưng khi hắn vừa mở miệng, Trương Đại Bàn đã nhổ xuống một sợi râu, dứt khoát nhét vào trong miệng của hắn.
– Cửu sư đệ ngươi gầy quá, cứ như vậy mà đi ra ngoài, sẽ không có cô nương nào trong tông môn ưa thích, bọn họ đều ưa thích mấy sư huynh uy vũ sung mãn như bọn ta ấy. Ăn đi… Hỏa Táo phòng chúng ta có một câu rất hay, đó là ‘Thà chết đói ở Hỏa Táo phòng; Cũng không đi ngoại môn tranh phong’. Trương Đại Bàn ‘ợ’ lên một cái, rồi một bên lấy ra một chồng chén không, một bên chỉ vào ngôi nhà cỏ ở bên cạnh. Ngôi nhà đó có treo một câu đối.
– Đúng, đúng, tất cả chúng ta thà chết đói ở đây, ừ… Thà chết đói.
Nhìn câu đối này xong, Bạch Tiểu Thuần vỗ vỗ bụng, rồi cũng ‘ợ’ lên một cái.
Đám người Trương Đại Bàn nghe thấy thế đều cười ‘ha hả’, cảm thấy tên Bạch Tiểu Thuần này càng lúc càng đáng yêu.
– Hôm nay cao hứng, ta nói cho cửu sư đệ ngươi biết một việc. Hỏa Táo phòng chúng ta ăn cái gì cũng đều có chú ý đấy. Có một câu chân ngôn, cửu sư đệ ngươi phải nhớ kỹ. ‘Linh chi ăn cạnh góc, chủ cán không thể đụng, cắt thịt xuống ngoan đao, cạo xương lưu ba phần, linh cháo trộn thêm nước, quỳnh tương non nửa chén’.
– Sáu câu chân ngôn này là do các vị tiền bối Hỏa Táo phòng trong bao nhiêu năm qua tổng kết ra đấy. Ngươi chỉ cần dựa theo khẩu quyết này mà ăn thì ta cam đoan sẽ không xảy ra sự tình gì. Thôi được rồi, tất cả giải tán đi. Bữa ăn khuya hôm nay chấm dứt, những tên đệ tử ngoại môn kia còn đang chờ cơm đấy.
Trương Đại Bàn vừa nói, vừa múc cơm ra từng cái chén một.
Bạch Tiểu Thuần có chút mơ mơ màng màng, trong đầu toàn là sáu câu chân ngôn kia. Nhìn đám người Trương Đại Bàn múc cơm, lại nhìn từng cái bát một. Sau khi ‘ợ’ thêm một cái, liền ngồi xổm xuống cầm lấy một cái chén không, nhìn chăm chú một chút, rồi nhếch miệng nở nụ cười.
– Sư huynh, cái bát này không được tốt lắm.
Sau khi đám người Trương Đại Bàn nghe thấy thế thì đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Các ngươi nhìn cái bát này xem. Bát này thoạt nhìn không lớn nhưng trên thực tế lại chứa được rất nhiều. Vì sao chúng ta lại không làm cho nó thoạt nhìn thì rất lớn, nhưng trên thực tế lại chứa được rất ít nhỉ? Nói thí dụ như là đem đáy cái bát này đắp… Dày thêm một chút? Bạch Tiểu Thuần bày ra bộ dáng nhu thuận, cười tủm tỉm nói.
Trương Đại Bàn sửng sốt, có cảm giác như bị sét đánh, thân hình đầy mỡ chậm rãi run lên, hai mắt sáng ngời. Mấy tên mập mạp khác cũng đều hô hấp dồn dập, thân hình đầy thịt mỡ cũng đều run rẩy.
‘Đùng’ một tiếng, Trương Đại Bàn vỗ mạnh xuống đùi, ngửa mặt lên trời cười ‘ha hả’.
– Tốt, tốt, tốt. Đây chính là một ý kiến có thể lưu danh thiên cổ, tạo phúc cho vô số hậu bối Hỏa Táo phòng ta. Không nghĩ tới cửu sư đệ ngươi thoạt nhìn thì vô hại nhưng trong bụng lại có ‘hàng’ như vậy. Hắc hắc, ngươi trời sinh là người của Hỏa Táo phòng ta!
