Chương 445 – Hiện Tại Ta Có Thể Ăn Cơm Thật

Chapter Truyện / Chương 445 – Hiện Tại Ta Có Thể Ăn Cơm Thật

Ngon

Nơi này có hơn một trăm gian phòng, mỗi gian phòng không quá lớn cũng thì thôi, nhưng bọn họ cũng không được ở một mình, mà là năm người ở chung với nhau…

Mặc dù sinh hoạt chung với nhau nhưng có trận pháp cách trở, so sánh với nơi hắn đang ở căn bản chênh lệch như trời và đất.

Bạch Tiểu Thuần tìm cả buổi, rốt cục hắn ở trong một căn phòng tìm được Thần Toán Tử. Sắc mặt Thần Toán Tử vô cùng phiền muộn, hắn đang ngồi trong khu vực của mình, nhìn gian phòng lờ mờ, vừa nghĩ mình phải ở nơi đây nửa năm, trong nội tâm cũng rất nghẹn khuất.

Vào lúc đang nghẹn khuất, hắn lại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần…

– Thiếu Chủ…

Thần Toán Tử lập tức hô to.

– Đi, đi theo ta, phòng của ta rất lớn.

Bạch Tiểu Thuần vung tay lên, hắn nói rất khoe khoang. Thần Toán Tử mừng như điên, mấy tu sĩ khác trong gian phòng rất hâm mộ, Thần Toán Tử nhanh chóng theo sau lưng Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, chắp tay sau lưng tiếp tục tìm kiếm những người khác. Rất nhanh hắn ở căn phòng khác tìm được Tống Khuyết… Trùng hợp là Tống Khuyết lại ở chung gian phòng với Trần Mạn Dao.

Sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã đến, Trần Mạn Dao lập tức cười tươi, trong mắt lộ ra thần thái giống như móc câu cá, không ngừng câu Bạch Tiểu Thuần. Sắc mặt Tống Khuyết vẫn âm trầm không thay đổi, mấy ngày qua hắn rất bực bội, đây là lần đầu tiên hắn sống chung phòng với những người khác.

– Khuyết nhi, tiểu cô của ngươi phó thác ngươi cho ta, ta không thể trơ mắt nhìn ngươi chịu tội. Đến đây đi, đi với cô phụ, đi tới phòng của ta, linh thực phải ăn mỗi ngày nhiều lắm, một mình ta ăn không hết.

Bạch Tiểu Thuần cảm khái nói một câu.

Sắc mặt Tống Khuyết đen lại, trong lòng cắn răng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng vui vẻ. Tống Khuyết nhìn hắn không thuận mắt, cho nên hắn cũng nhìn Tống Khuyết không thuận mắt, thỉnh thoảng phải chế nhạo hắn vài câu. Hắn đang định mời Trần Mạn Dao, Trần Mạn Dao đã nói trước.

– Tiểu Thuần ca ca, ta đi với ngươi, đi phòng của ngươi ở. Ta biết rõ buổi sáng ngươi ăn không hết nhiều linh thực, ta sẽ ăn giúp ngươi!

Trần Mạn Dao che miệng cười cười, nàng đi tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, đứng chung chỗ với Thần Toán Tử.

Bạch Tiểu Thuần thấy Tống Khuyết không nói lời nào, vì vậy lắc đầu, mang theo Trần Mạn Dao và Thần Toán Tử định rời đi. Lúc đi tới cửa hắn không nhịn được quay đầu nhìn Tống Khuyết.

– Ngươi thực không đi? Chỗ ta rất tốt… Linh khí nồng đậm hơn nơi này rất nhiều, tu hành rất nhanh chóng.

Tống Khuyết thực không muốn đi, hắn nhìn gian phòng tầng thứ năm này, nhìn tu sĩ lạ lẫm xung quanh, hắn nhớ tới cả đời mình tới bây giờ chưa từng ở chung với người nào cả.

Nhất là nghe được Bạch Tiểu Thuần nói phòng của hắn có linh khí nồng đậm, lại còn tu hành nhanh hơn nơi đây, cuối cùng Tống Khuyết đã tìm được lý do cho bản thân mình.

– Ta muốn vượt qua hắn, đại trượng phu co được giãn được. Thời gian nửa năm này ta không thể bị hắn bỏ lại quá xa, sở dĩ ta đồng ý, không vì hưởng thụ, mà là vì ta muốn tu hành!

Đáy lòng Tống Khuyết tự nói với mình như vậy, hắn cắn răng một cái mặt đen đứng lên đi đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn còn tưởng rằng Tống Khuyết sẽ không theo, vì vậy vỗ vỗ vai Tống Khuyết:

– Như vậy mới đúng, chúng ta là người một nhà, quan hệ giữa ta và tiểu cô của ngươi rất thân thiết, về sau ngươi phải nghe lời, có khi nào cô phụ bạc đãi ngươi chứ?

Bạch Tiểu Thuần cảm thán. Hắn cảm giác mình thân là trưởng bối, cho dù thế nào vẫn phải chiếu cố Tống Khuyết một chút. Chờ sau khi trở lại Nghịch Hà Tông, Tống Quân Uyển biết rõ nhất định sẽ rất cảm động.

Vì vậy khẽ cười một tiếng, hắn mang theo ba người Tống Khuyết trở lại tầng thứ ba…

Vừa mới đi vào phòng của hắn, dùng định lực của Tống Khuyết cũng phải hít thở dồn dập, triệt để há hốc mồm. Hắn ngơ ngác nhìn gian phòng lớn như vậy, nhìn xem những linh thực kia, nhìn cơ quan khôi lỗi, nhìn đá xanh dưới mặt đất, nhìn ban công bên ngoài mà lòng đau đớn…

Đáy lòng hắn âm thầm thề, hắn nhất định phải hảo hảo tu hành, nhất định phải tranh thủ tiến vào top mười, đãi ngộ nơi này chênh lệch với nơi hắn ở quá lớn.

Thậm chí chênh lệch này lớn tới mức con mắt Tống Khuyết cũng phải ướt át.

Thần Toán Tử đứng bên cạnh không ngừng hít vào một hơi khí lạnh, hắn nhìn cửa sổ, ba ngày… Hắn chỉ có đi ra ngoài mới nhìn thấy ánh mặt trời, nơi đó đâu đâu cũng ồn ào, mà sóng gió lại rất lớn. Nơi của Bạch Tiểu Thuần chẳng những có cửa sổ, thậm chí còn có ban công.

Đãi ngộ chênh lệch cũng làm Thần Toán Tử bị kích thích.

Ngay cả Trần Mạn Dao cũng ngơ ngác. Không nói cảm giác lúc trước của nàng không mạnh bao nhiêu, hiện tại so sánh hai bên với nhau, cho dù là nàng cũng cảm thấy an bài của Tinh Không Đạo Cực Tông khác biệt lớn tới mức đau lòng.

Bạch Tiểu Thuần ho nhẹ một tiếng, hắn nhìn sắc mặt ba người. Mặc dù chưa từng có tâm tư khoe khoang bao nhiêu, nhưng hắn lại lo lắng bị hiểu lầm, vì vậy nhanh chóng giải thích:

– Đều tại ta, nếu như lần trước ta cố gắng thêm một chút, nói không chừng sẽ tiến vào top ba. Nơi ở của ba người kia còn lớn hơn chỗ của ta không ít, nơi của ta chỉ có thể xem là tầm thường…

Bạch Tiểu Thuần thật sự muốn giải thích, nhưng lời này lọt vào tai ba người lại biến hóa khác thường.

Bạch Tiểu Thuần xem thấy không đúng, đang định giải thích thêm lần nữa, bỗng nhiên mặt biển ngoài ban công có tiếng gào thét chói tai. Ở ngoài có tiếng rít thật dài, dù trong phòng có trận pháp ngăn cách cũng nghe rõ ràng, hình như có lực công kích rất mạnh làm cả chiến thuyền lay động.

Bạch Tiểu Thuần biến sắc, ba người Tống Khuyết cũng khiếp sợ. Bốn người nhanh chóng đi tới ban công, bọn họ đều nhìn ra biển cả xa xa có một đạo hào quang màu bạc từ dưới đáy biển lao thẳng lên trời.

Trùng kích lúc trước chính là đạo hào quang màu bạc này tạo ra, bởi vì nó bay lên sinh ra sóng cồn. Chỉ sóng cồn đã có thể làm thuyền chấn động như vậy, có thể tưởng tượng tia sáng bạc này không tầm thường!

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, nhìn không ra bên trong tia sáng bạc có cái gì, nhưng lại có thể cảm nhận được trong tia sáng bạc kia có một đám khí tức thiên đạo.

Khí tức này người ngoài không phát hiện ra, Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Đạo Kim Đan có cảm nhận rõ ràng nhất.

– Đây là cái gì…

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày suy nghĩ. Mi tâm của hắn vỡ ra, hắn thi triển Thông Thiên Pháp Nhãn quan sát tình hình. Vừa nhìn tâm thần hắn chấn động, mi tâm càng đau đớn, hắn nhanh chóng nhắm mắt lại, bởi vì Thông Thiên Pháp Nhãn không chịu nổi nên lúc nhắm mắt thì có máu tươi chảy ra.

Tuy như thế nhưng tâm thần Bạch Tiểu Thuần sinh ra sóng gió ngập trời, mặc dù hắn không nhìn rõ toàn bộ nhưng vẫn có thể thấy một phần!

Trong hào quang màu bạc kia chính là một con… Rồng!

Dường như con rồng này đã bị thương, nó bay lên cao… Nhất là long huyết của nó cũng có màu bạc.

Vào lúc ngân long xuất hiện, lão giả ba mắt Thiên Nhân cảnh đang cảnh giới của chiến thuyền liền mở mắt ra. Con mắt thứ ba của hắn đóng mở liên tục, sắc mặt biến hóa, trong mắt còn xuất hiện vẻ mừng rỡ và không tưởng tượng nổi.

– Ngân Nguyệt Long Ngư!

– Năm người Lỗ Liệt lập tức theo lão phu ra ngoài bắt con thú kia!

Lão giả ba mắt gầm lên, thân thể lập tức biến mất, lúc xuất hiện đã ở giữa không trung. Cùng lúc đó năm tu sĩ Nguyên Anh cùng tầng với hắn cũng thuấn di xuất hiện, bọn họ đứng quanh lão giả ba mắt nhìn qua tia sáng bạc xa xa, sắc mặt bọn họ sinh ra khát vọng.

– Đi, bắt con long ngư này lại, năm người các ngươi sẽ có ban thưởng!

Hai mắt lão giả ba mắt nóng bỏng, trực tiếp lao tới phía trước, năm Nguyên Anh theo sát phía sau, sáu người đuổi theo tia sáng bạc.

Hiện tại trên chiến thuyền có không ít người phát hiện không đúng, liên lục đi ra ngoài quan sát, nhìn thấy cảnh tượng này đều động dung không thôi.

Trên tầng thứ hai, đệ nhất Triệu Thiên Kiêu lao ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Trần Nguyệt San cũng xuất hiện, chỉ có Tả Đạo từ đầu đến cuối đều không có xuất hiện.

Không có người chú ý tới Công Tôn Uyển Nhi ở trong phòng. Hiện tại nàng đứng ở ban công nhìn qua tia sáng bạc, khóe miệng còn cười quỷ dị, trên ngón trỏ tay phải của nàng hiện tại có máu tươi màu bạc, nàng nâng ngón tay lên liếm một cái.

– Hiện tại ta có thể ăn cơm thật ngon.

Công Tôn Uyển Nhi cười khẽ, dường như nàng rất vui vẻ.

Đám người lão giả ba mắt tốc độ cực nhanh, tốc độ của chiến thuyền cũng rất nhanh, hai bên kéo gần khoảng cách, chỉ hơn mười hô hấp đã đuổi theo tia sáng bạc.

Đám người trên chiến thuyền không ngừng bàn tán xôn xao nhưng nhanh chóng an tĩnh lại, hiện tại… Nguyên Anh và Thiên Nhân trên chiến thuyền đều rời đi, mọi người nhìn biển rộng bốn phía liền sinh ra cảm giác không an toàn xuất hiện trong lòng mọi người.

Thời gian trôi qua, ba ngày qua đi, lão giả ba mắt và năm Nguyên Anh vẫn không trở lại. Không biết tại sao người trên chiến thuyền đều xuất hiện áp lực không nói nên lời, dường như trên thuyền có khí tức quỷ dị đang từ từ lan tỏa ra xung quanh…

Chapter Truyện / Chương 445 – Hiện Tại Ta Có Thể Ăn Cơm Thật