Chương 464 – Tàn Cốt Cự Nhân

Chapter Truyện / Chương 464 – Tàn Cốt Cự Nhân

Bởi vì tất cả mọi người không nói lớn tiếng, cho dù nói chuyện cũng chỉ rù rì với nhau, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình phải nhập gia tùy tục, suy nghĩ mình nên học bộ dáng của mọi người mới tốt, vì vậy cũng bày ra sắc mặt lạnh lùng, hắn dùng gương mặt âm trầm dung nhập vào đám người.

Lúc này hắn phát hiện cảm giác quái dị đã biến mất, dường như hắn dung hợp với xung quanh, điều này làm Bạch Tiểu Thuần vui vẻ, hắn định tiếp tục đi xung quanh, bỗng nhiên dừng bước trước một cửa hàng.

– Tán Hồn Các?

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cái tên cửa hàng, hắn lại dò xét bên trong, phát hiện cửa hàng bán rất nhiều bình, những cái bình này tồn tại lực lượng kỳ dị nào đó, cho nên rất nhiều tu sĩ đều dừng bước quan sát cửa hàng này.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hiếu kỳ cho nên đi vào, sau khi vào cửa hàng hắn đi tới trước một cái bình, Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên không nhỏ.

Trong cái bình có một đám sương mù rất yên tĩnh, dường như sương mù đã bị phong ấn, lúc Bạch Tiểu Thuần tới gần thì sương mù sôi trào, nó ngưng tụ thành mặt người sau đó nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần.

Đó là gương mặt một người con gái vô cùng dữ tợn, ánh mắt hung tàn muốn lao ra khỏi bình tấn công Bạch Tiểu Thuần, đây là một oan hồn.

Bạch Tiểu Thuần vội vàng không kịp chuẩn bị cho nên kinh hô thành tiếng, chỉ trong nháy mắt tu sĩ xung quanh khó chịu nhìn hắn, cùng lúc đó tất cả sương mù trên các bình đều sôi trào, chúng hóa thành gương mặt người, cảnh tượng giống như Bạch Tiểu Thuần vừa đánh thức một đám người đang ngủ.

Bị nhiều oan hồn nhìn chằm chằm như vậy, da đầu Bạch Tiểu Thuần run run, thậm chí hắn còn nghe được tiếng cười quái dị, ngẫu nhiên có tiếng khóc quanh quẩn.

Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn nghe được tiếng ca, sau khi những tiếng cười tiếng khóc dung hợp với nhau hình thành lực lượng dung nhập vào thần hồn của hắn, hắn nghe được những tiếng nói khác nhau.

– Thả ta ra ngoài!

– Đại ca ca, ngươi còn nhớ rõ ta không… Chúng ta quen nhau.

– Em bé nhỏ như ngươi, năm đó lão phu thôn phệ không biết bao nhiêu!

– Ha ha ha ha…

Những âm thanh này càng ngày càng nhiều, chúng hình thành phong bạo vang vọng trong đầu Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, ánh mắt sinh ra hàn quang, hàn khí trào ra khỏi người hắn, hắn bấm niệm pháp quyết vận dụng Bất Tử Cấm hình thành phong ấn và điểm vào ngực mình.

Lúc này tất cả âm thanh đã biến mất, mọi thứ khôi phục như thường, những oan hồn kia chỉ nhìn chằm chăm vào Bạch Tiểu Thuần, dường như phát hiện không thể rung chuyển tâm thần hắn, lúc này mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, cuối cùng hóa thành sương mù bất động như trước.

Các tu sĩ khác trong cửa hàng nhìn Bạch Tiểu Thuần với sắc mặt ngưng trọng, bọn họ tiếp tục lựa chọn oan hồn cho mình

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhíu mày nhìn xung quanh, trong góc cửa hàng có một lão giả bước ra, tóc lão giả có màu xám, hắn mỉm cười chắp tay sau lưng nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Mới tới?

Lão giả hỏi thăm.

Bạch Tiểu Thuần gật đầu, hắn buồn bực, cũng mơ hồ đoán được nguyên nhân vì sao nơi này không thích nói chuyện.

– Sau khi tới Giới Thành này, nếu như không muốn bị đám oan hồn dây dưa không dứt, nhất định phải nói nhỏ, tốt nhất là truyền âm.

– Khu vực này có quá nhiều oan hồn, có nhìn thấy, có không nhìn thấy, trong bình này phong ấn vong hồn, trong và ngoài Trường Thành có tài nguyên tốt nhất là hồn, cho dù tu hành hay luyện đan, thậm chí chế tạo pháp bảo đều có thể dùng oan hồn để thay thế.

Lão giả mỉm cười giải thích với Bạch Tiểu Thuần, nói xong hắn quay người rời đi.

Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cảm tạ, cuối cùng hắn đã hiểu rõ nguyên nhân, hắn phát hiện Trúc Cơ Hồn ở nơi này có giá trị không nhỏ, giá trị Kết Đan Hồn càng lớn, không nhìn thấy sau Nguyên Anh.

Không bao lâu, Bạch Tiểu Thuần rời khỏi cửa hàng này, lúc dung nhập vào đám người, hắn cẩn thận hơn trước, lúc đi lại không nói một lời, vào lúc trăng sáng lên cao, Bạch Tiểu Thuần dừng chân bên ngoài cửa hàng.

Cửa hàng này buôn bán… Thổ dân!

Tương tự với hài cốt bên ngoài tường thành, những thổ dân này không khác gì tu sĩ, thân thể to lớn hơn một ít mà thôi, mỗi người cao hơn một trượng, vừa cao vừa to.

Đám thổ dân này bị phong ấn toàn thân, đặt nằm trong quan tài, nữ có nam có, thân thể rất cường đại, đây chính là đặc điểm rõ nét nhất miêu tả về bọn họ.

– Tiền bối, hoang bộc của ta không nói tốt nhất Giới Thành nhưng tuyệt đối số một số hai.

Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tiến vào, lúc này một đám tiểu nhị tu vi Trúc Cơ, sắc mặt vàng như nến vây quanh Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt cung kính tiến lên bắt chuyện.

Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ quan sát một lúc, hắn nhìn kỹ hàm răng của những thổ dân sắc bén như hung thú, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh.

– Ngươi xem hàm răng và xương cốt của bọn chúng, lực lượng thân thể cực kỳ cường hãn, đây là tôi tớ tốt nhất, trên người chúng bị hạ phong ấn, tiền bối có thể dùng ý niệm thao túng sinh tử của chúng.

– Không giống Trần Mạn Dao…

Bạch Tiểu Thuần hơi tò mò, sau khi hỏi kỹ giá, cố tình muốn mua nhưng lại phát hiện trong Giới Thành trừ linh thạch ra, có thể sử dụng quân công làm tiền tệ, điểm cống hiến không có tác dụng tại đây.

– Một thổ dân lại mắc như vậy…

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nói thầm một câu, tiểu nhị làm ở nơi này nhiều năm, biết cách nhìn mặt nói chuyện, ẩn ẩn đoán được suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, vì vậy hắn cười nói.

– Có lẽ tiền bối đến nơi này không lâu, giá cả đám thổ dân này không đắt, phải biết những thổ dân bên ngoài và bên trong Trường Thành khác nhau rất lớn, nếu thổ dân ngoài tường thành bắt giữ tu sĩ Trúc Cơ sẽ có giá gấp mười lần so với chúng ta bán thổ dân.

– A? Đám thổ dân bên ngoài Man Hoang cũng buôn bán tu sĩ?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Đương nhiên, tu sĩ chính là thuốc bổ với đám thổ dân ngoài Trường Thành, bọn chúng thiếu linh khí, trong cơ thể tu sĩ có linh hải, tu sĩ chính là tinh thạch của chúng!

Tiểu nhị trả lời.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy da đầu run lên, hắn nghĩ tới cảnh mình bị đám thổ dân ngoài Trường Thành bắt giữ, lại tưởng tượng mình bị hấp thu như tinh thạch…

– Nơi này quá nguy hiểm…

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khổ sở đi ra khỏi cửa hàng, cũng không còn tâm tư đi xung quanh, vì vậy hắn quay lại khách sạn, cả đêm trằn trọc suy nghĩ.

Mặt trời ló dạng, Triệu Thiên Kiêu sáng sớm đã gọi Bạch Tiểu Thuần dậy, mọi người rời khỏi Giới Thành đi tới Trường Thành.

Tốc độ của bọn họ chậm hơn trước nhiều, bởi vì linh khí nơi đây mỏng manh, nếu tiêu hao quá lớn sẽ khó bổ sung kịp thời, đoạn giữa Giới Thành và Trường Thành chính là khu vực nguy hiểm nhất.

Mặt đất nơi này biến thành màu đen, dường như bị máu tươi dội rửa nhiều năm nên biến thành màu tím, ngay cả nước sông cũng có màu tím đen.

Nơi này trừ những ngọn núi trọc thì không nhìn thấy bất cứ thảm thực vật nào, chỉ có thể nhìn thấy sơn thôn hoang phế không biết bao nhiêu năm tháng, có khi gặp phải oan hồn kéo cả đàn cả lũ bay qua, thậm chí Bạch Tiểu Thuần phát hiện có ít nhất mấy chục Kết Đan Hồn trong đó, chúng tỏa ra uy áp cường đại.

Cũng may những oan hồn này không có nhiều tính công kích, mặc dù bay qua trước mặt mọi người cũng không dừng lại, đám người Triệu Thiên Kiêu vô cùng ngưng trọng, càng không cần nói Bạch Tiểu Thuần.

Hắn ngậm chặt miệng không phát ra bất cứ âm thanh nào, chờ tới lúc đám oan hồn rời đi thật xa mới thở ra một hơi.

Khi đi tới nơi này bọn họ không phát hiện tung tích tu sĩ, nơi này rất hoang vu, đất đá cằn cỏi, ngẫu nhiên xuất hiện một ít thực vật cổ quái lại làm đám người Thiệu Thiên Kiêu cảnh giác tránh xa.

Bởi vì thực vật nơi đây quá quái dị và hung tàn.

Bạch Tiểu Thuần từng nhìn thấy một cây đại thụ chạy trên mặt đất đuổi theo con báo đen kịt cao ba trượng, sau khi đuổi kịp nó liền hấp thu sinh mệnh lực của con báo.

Có đôi khi trong cái khe nào đó xuất hiện một bàn tay lớn thò ra, bàn tay này hư thối hơn phân nửa nhưng tốc độ cực nhanh, khí thế rất mạnh bắt lấy một con quái điểu màu đen bay ra, sau khi bóp nát quái điểu liền nhắm nháp máu tươi.

Chapter Truyện / Chương 464 – Tàn Cốt Cự Nhân