Chương 465 – Man Hoang Vân Thú

Chapter Truyện / Chương 465 – Man Hoang Vân Thú

Đoạn hành trình tới Trường Thành quá khủng bố, so sánh với đoạn từ Đông Hải Thành đến Giới Thành chẳng khác gì đi du lịch, mặc dù có một ít khó khăn cũng vượt qua dễ dàng.

Đoạn từ Giới Thành đi Trường Thành thường xuyên có sóng to gió lớn, cho dù trên mặt đất hay bầu trời, thực vật hay hung thú đều vô cùng quái dị, Bạch Tiểu Thuần nhiều lần hãi hùng khiếp vía, không chỉ có hắn như vậy, tu vi và gan dạ như Triệu Thiên Kiêu cũng cẩn thận cảnh giác với mọi thứ trên đường đi.

Sắc mặt Trần Nguyệt San hơi tái nhợt, mấy tùy tùng bị chấn nhiếp tâm thần nhiều lần, thậm chí đại đa số thời điểm vẫn rơi vào khủng hoảng, hơi có gió thổi cỏ lay sẽ trông gà hóa cuốc.

Nơi này quá khác biệt với thế giới mà bọn họ nhận biết, linh khí càng ngày càng mỏng manh, thậm chí đám người Triệu Thiên Kiêu có cảm giác hít thở không thôi, ngay cả phi hành cũng dựa vào pháp khí và tinh thạch.

Nếu có thể tiết kiệm một tia linh khí bản thân, bọn họ sẽ không vận dụng, thậm chí tránh phát tiết linh khí ra ngoài, Triệu Thiên Kiêu không tiếc phong ấn mình.

Mọi người đều làm như thế, Bạch Tiểu Thuần đã sớm làm rồi.

Phong ấn bản thân, mặc dù giảm một ít cảm giác nhưng có thể giải quyết vấn đề linh khí tiết ra ngoài, linh khí nơi đây mỏng manh như giấy, bản thân có cảm giác bước vào thế giới khác.

Mặc dù dùng phương pháp này có thể giải quyết vấn đề linh khí tiết ra ngoài nhưng không thể giải quyết nguy cơ nơi đây, cho dù là oan hồn kéo thành đan hay một ít tồn tại kỳ lạ trong thiên địa đám người Bạch Tiểu Thuần cảnh giác tránh xa các nơi kỳ lạ.

Cho dù như thế, sau khi rời khỏi Giới Thành hai tháng, bọn họ khoanh chân đả tọa trên pháp khí phi thuyền của Triệu Thiên Kiêu, đột nhiên phương xa có tiếng gào thét vang lên.

Âm thanh này tấn công tâm thần mọi người, Triệu Thiên Kiêu mở mắt ra, ánh mắt hắn co rút lại, nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động không nhỏ, hắn nhìn thấy tầng mây trên bầu trời đang cuồn cuộn đáng sợ.

Tầng mây khổng lồ xung quanh tụ tập lại hóa thành Giáp Xác Trùng, thân thể Giáp Xác Trùng vô cùng to lớn, nó cao chừng ngàn trượng, dù Giáp Xác Trùng do tầng mây tạo thành nhưng nó có màu đen!

Giáp Xác Trùng to lớn này ngăn cản đường đi của mọi người, nó ngửa mặt lên trời gào to, tiếng gào oanh động tứ phương.

– Man Hoang Vân Thú!

Trần Nguyệt San kinh hô, sắc mặt Triệu Thiên Kiêu biến hóa, thân thể những tùy tùng của hắn run rẩy không dứt.

– Man Hoang Vân Thú lai lịch không rõ, không biết nguyên nhân hình thành, căn cứ ghi chép, cho dù trong Man Hoang hay trong ngoài Trường Thành đều có ngưng tụ.

– Không có hình dáng cụ thể, chúng có thể hóa thành mọi thứ, có thể hóa thành ngọn cây cọng cỏ cũng không chừng, trước mắt chúng biến thành Giáp Xác Trùng.

– Vân Thú, không thể nói là thú, nó là thời tiết biến hóa!

– Vân Thú lớn như vậy sẽ kinh động Trường Thành quan tâm.

Triệu Thiên Kiêu lên tiếng, hắn điều khiển pháp khí tránh né Giáp Xác Trùng

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động thật lớn, cảm giác nguy cơ sinh ra, hắn cảm giác nguy cơ này tới từ Giáp Xác Trùng trước mặt

Vào lúc mọi người muốn cải biến phương hướng, Giáp Xác Trùng cao ngàn trượng dừng gào thét, nó dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn qua mọi người bên dưới.

Chỉ ánh mắt đã có thể làm đám người Bạch Tiểu Thuần hồn phi phách tán, đầu óc rung động rất mạnh, những người khác cũng giống như thế, cho dù là Triệu Thiên Kiêu cũng đổ mồ hôi lạnh khắp người.

Không chờ mọi người kịp phản ứng, Giáp Xác Trùng lại gào thét dữ dội, nó há miệng hút mạnh…

Nó vừa hút phong lôi cuồn cuộn, phong bạo hình thành, hấp lực khổng lồ bao phủ trời đất, cái miệng Giáp Xác Trùng khổng lồ hóa thành lỗ đen thôn phệ vạn vật.

Mặt đất run rẩy, vô số cát bay đá chạy nhấc lên, tầng mây vặn vẹo, ở xa xa có một ít loài chim hung bạo bị hấp vào trong lỗ đen.

Mặt đất nổ vang, ngay cả ngọn núi nhỏ cũng bị kéo lên khỏi mặt đất và bay vào miệng Giáp Xác Trùng.

Tâm thần đám người Bạch Tiểu Thuần sinh ra sóng gió ngập trời, mỗi người đều bám chặt thân thuyền, nếu tóc và quần áo không được linh lực bảo hộ đã sớm bị kéo dứt và xé rách, ngay cả thân thuyền cũng vặn vẹo, trong khoảng thời gian ngắn không có biện pháp giãy dụa.

Giáp Xác Trùng màu đen hóa thành vòng xoáy khổng lồ trên bầu trời, chiếc thuyền giống như chiếc lá rơi rụng, không ngừng chao đảo và tùy thời sẽ vỡ vụn.

Triệu Thiên Kiêu vội vàng, Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng, tất cả mọi người đều vội vàng, bọn họ cũng không tiết kiệm linh khí, toàn lực bộc phát tu vi điều khiển chiếc thuyền, ngay cả linh thạch trong chiếc thuyền cũng vận chuyển ngăn cản lực hút.

Tiếng nổ mạnh vang lên liên tục, linh thạch trên chiếc thuyền nhanh chóng mất đi linh khí, chúng vỡ tan thành bụi phấn.

Mượn nhờ lực lượng vỡ vụn này, phối hợp tu vi của mọi người, rốt cuộc chiếc thuyền giãy dụa ra khỏi lực hút và lao nhanh về phía trước.

Sau khi bọn họ rời xa, Giáp Xác Trùng gào thét giận dữ nhưng không truy kích, nó chỉ lạnh lùng nhìn chiếc thuyền đi xa.

Bạch Tiểu Thuần hô hấp không thông, hắn vẫn rót toàn bộ tu vi vào trong chiếc thuyền, những người khác cũng như thế, bọn họ không tiếc trả giá bỏ chạy, sau khi chạy đi rất xa mới bay chậm lại, vào lúc dừng trên đỉnh núi, mấy người bọn họ mới thở dài một hơi, ánh mắt nhìn nhau, nội tâm vẫn còn sợ hãi.

– Vân Thú kia… Ít nhất có thực lực Nguyên Anh viên mãn…

– Vân Thú…

Bạch Tiểu Thuần nhìn sang phương xa, hắn cảm giác mình vừa nhặt được cái mạng nhỏ, nếu chiếc thuyền không thể thoát ra khỏi lực hút vừa rồi, hắn không biết mình sẽ như thế nào sau khi bị Vân Thú thôn phệ.

Chuyện này không có đáp án, trong Man Hoang có Vân Thú xuất hiện, không chỉ tu sĩ đau đầu, ngay cả thổ dân Man Hoang cũng đau đầu, đây là thời tiết biến hóa, không phải sức người tạo thành, tất cả người và quái vật bị cắn nuốt không ai xuất hiện kể cho bọn họ nghe tình cảnh sau khi bị thôn phệ là như thế nào.

– Nơi đây có quá nhiều đồ vật cổ quái…

Bạch Tiểu Thuần cau mày than thở.

– Chúng ta có lệnh bài, ở chỗ này… Chỉ cần cẩn thận một ít, có lẽ… Vấn đề không lớn, trừ khi rời khỏi Trường Thành đi Man Hoang…

Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, an ủi Bạch Tiểu Thuần.

Sắc mặt Trần Nguyệt San tái nhợt gật đầu, nơi đây hoang vắng, bọn họ cũng chỉ có thể tin tưởng lực lượng lệnh bài, nơi này vẫn nằm trong Trường Thành, đối với đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông mà nói, ở khu vực này sẽ an toàn hơn rất nhiều.

– Thật sao?

Bạch Tiểu Thuần không tin, hắn xuất lệnh bài thân phận ra, hiện tại hắn đã hối hận khi theo Triệu Thiên Kiêu tới nơi này, suy nghĩ mình nên ở gần Đông Hải Thành mười năm là tốt rồi, như vậy sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Sắc trời dần tối lại, khi linh thạch trên thuyền nổ tung đã xuất hiện không ít khe hở, không thể sử dụng tiếp.

Cũng may xuất hành này đám người Triệu Thiên Kiêu chuẩn bị rất phong phú, sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, Trần Nguyệt San lại mang một chiếc thuyền khác ra, lắp đặt linh thạch sau đó mọi người đi lên thuyền.

Chỉ có điều bọn họ vô cùng cẩn thận trên đoạn đường kế tiếp, do tu vi tiêu ao quá nhiều, thiên địa linh khí mỏng manh gần như không có, chỉ có thể dựa vào linh thạch khôi phục, mặc dù chậm chạp hơn không ít nhưng cũng tốt hơn lúc trước quá nhiều.

Thời gian hai tháng lại trôi qua, trong hai tháng đám người Bạch Tiểu Thuần gặp không ít nguy hiểm, cũng may đều an toàn vượt qua, dù vậy tâm thần mọi người càng ngày càng mệt mỏi.

Cũng may tu vi bọn họ không ngừng khôi phục, không nói trở lại đỉnh phong nhưng đã khôi phục thất thất bát bát, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy an toàn hơn không ít.

– Ta cũng không ngờ nơi này vẫn trong Trường Thành đã nguy hiểm như vậy… Không biết ngoài Trường Thành thì thế nào…

Triệu Thiên Kiêu cảm khái, ngẩng đầu nhìn ra phương xa.

– Tiểu Thuần, ta sẽ không cải biến mục đích, sau khi tới Trường Thành, nhất định phải đi ngoài Trường Thành lịch lãm rèn luyện một thời gian, ngươi có đi chung hay không?

Bạch Tiểu Thuần cảm khái nhìn thiên địa, nghe Triệu Thiên Kiêu nói vậy liền lắc đầu.

– Ta không đi… Ta… Ta cảm thấy nên quen thuộc tình hình Trường Thành mới tính tiếp.

Bạch Tiểu Thuần vội vàng lấy cớ.

Chapter Truyện / Chương 465 – Man Hoang Vân Thú