Chương 466 – Trường Thành Uy Nghiêm

Chapter Truyện / Chương 466 – Trường Thành Uy Nghiêm

– Tiểu Thuần, ngươi cũng đã biết chúng ta đi tới nơi này để thí luyện, tuy thời gian chỉ mười năm nhưng mỗi đều phải hoàn thành ba nhiệm vụ, mặc dù có thể lựa chọn nhiệm vụ nhưng nhất định phải hoàn thành ngoài Trường Thành, nói trực tiếp một ít, tông môn yêu cầu chúng ta… Nhất định phải ra khỏi Trường Thành!

Triệu Thiên Kiêu nghiêm túc nói một câu.

– Đến lúc đó ngươi đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi… Nếu không vừa tới thời gian mười năm, ngươi không qua khảo hạch sẽ khó có thể trở về.

Triệu Thiên Kiêu vỗ vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần run lên, vừa nghe trong mười năm phải ra Trường Thành ba lần, hắn đã cảm thấy thế giới này tối tăm, trước kia hắn cũng nghe được lời này nhưng không lưu ý, cảm thấy không có gì lớn cả, trong thời gian nửa năm đi tới Trường Thành, hắn tự mình trải qua vô số nguy hiểm khủng khiếp, cảm giác nếu mình không cẩn thận sẽ đánh mất mạng nhỏ, hiện tại phải ra khỏi Trường Thành hoàn thành ba nhiệm vụ, hắn cảm thấy mình sắp đi vào chỗ chết.

– Không phải chỉ ba lần sao, tính là cái gì, Triệu sư huynh không cần nói nữa, tới lúc cần thiết ta sẽ làm việc cần làm.

Mặc dù nội tâm sợ hãi nhưng Bạch Tiểu Thuần có thói quen không lộ ra ngoài, thậm chí hắn còn hất hàm lên không thèm quan tâm.

– Tốt, đây mới là Bạch sư đệ trong mắt Triệu Thiên Kiêu ta!

Triệu Thiên Kiêu cười ‘ha hả’, hắn dùng sức vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.

– Sư huynh không cần nói nhiều, dựa theo lộ trình, nửa tháng sau chúng ta sẽ tới Trường Thành, chúng ta chia tay tại đó… Hi vọng lần sau gặp lại chúng ta đều xông ra uy danh thuộc về mình!

Triệu Thiên Kiêu lấy bầu rượu ra uống một ngụm và đưa cho Bạch Tiểu Thuần, khí thế trên người hắn bộc phát giống như ngọn núi vững chắc, Trần Nguyệt San si mê nhìn bóng lưng Triệu Thiên Kiêu.

Bạch Tiểu Thuần cũng ưỡn ngực cầm bầu rượu uống ngụm lớn, khí thế cũng bộc phát, cho dù là Trần Nguyệt San hay mấy tùy tùng đều sùng kính nhìn Triệu Thiên Kiêu, không có nhìn về phía hắn.

– Khục khục, ít xuất hiện, ta là người ít xuất hiện mà…

Bạch Tiểu Thuần tự an ủi mình.

Thời gian nửa tháng trôi qua tức thì, sáng sớm hôm nay mặt trời lên cao, lúc tia sáng mặt trời đầu tiên xé tan màn đêm, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, hắn nhìn về phía chân trời, dựa vào ánh sáng hắn nhìn thấy một sơn mạch to lớn nhưng vô cùng chỉnh tề, đó là… Trường Thành!

Nhìn thấy Trường Thành trước mặt, tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động rất lớn, hắn không dám hình dung những gì mình nhìn thấy, Trường Thành quá to lớn, nó không khác gì cự long đang uốn lượn.

Những nơi hắn nhìn thấy chính là Trường Thành.

Độ cao hơn hai ngàn trượng, nó như cánh cửa phân cách trong và ngoài, thổ dân và tu sĩ không ai có thể vượt qua nửa bước.

Trường Thành cao hai ngàn trượng đột ngột mọc lên giữa mặt đất giống như kết nối với bầu trời, lại giống như phong ấn vạn vật trong thiên địa.

Nhìn từ xa có thể phát hiện màn sáng màu đen kết nối với Trường Thành.

Tường thành không phải màu đen, mà là màu tím… Thậm chí Bạch Tiểu Thuần đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi huyết tinh trên tường thành… Có thể tưởng tượng nơi đây vốn là màu đen, bởi vì nhiễm máu tươi nên mặt đất hay tường thành đều biến thành màu tím.

Nhìn xung quanh vô cùng hoang vu không có ngọn cỏ, khí tức khắc nghiệt bao phủ tâm thần, khí tức này không ngừng hội tụ vào tường thành, trên bầu trời có một vòng xoáy màu tím ngưng tụ vô số năm tháng không tiêu tan, vòng xoáy không ngừng xoay tròn và phát ra âm thanh ầm ầm.

Từng tia chớp màu đỏ trong vòng xoáy xẹt qua bầu trời.

Trường Thành màu tím, màn sáng màu đen, mỗi một viên gạch trên tường thành đều tỏa ra uy áp kinh người, đây chính là vách tường phòng ngự Man Hoang xâm nhập.

Thậm chí ở chỗ này cũng cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, Trường Thành lớn hơn Giới Thành cả trăm lần… Vô số pháp khí cực lớn đang lơ lửng, những pháp khí kia vô cùng dữ tợn và tràn ngập lực sát thương, một khi mở ra đủ để hủy thiên diệt địa.

Trong Trường Thành có một thành trì, thành trì này lớn hơn Đông Hải Thành, Giới Thành gấp mười lần, sừng sững trên vùng đất và nó là một cánh cửa.

Vô số khí tức hội tụ tại cánh cửa này, mỗi một đạo khí tức đều trải qua vô số lần huyết chiến, vô số lần chém giết sinh tử mới ngưng tụ thành, cảm nhận sơ lược cũng nhiều hơn trăm vạn.

Bên trong có không ít Nguyên Anh, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được một đạo khí tức quen thuộc, khí tức này mang theo uy áp chấn nhiếp thiên địa.

Đó là… Thiên Nhân!!

Cả Thông Thiên đại lục không có bao nhiêu Thiên Nhân, nơi này tồn tại một người, Bạch Tiểu Thuần không xa lạ gì, Triệu Thiên Kiêu càng không xa lạ gì, bởi vì hắn là phụ thân Trần Nguyệt San, chính là lão giả ba mắt.

Hắn đã sớm tới nơi này, hắn sẽ tọa trấn nơi đây chấn nhiếp Man Hoang trong trăm năm!

Tòa thành có một ngọn tháp hình ngôi sao năm cánh, ngọn tháp cao vạn trượng sừng sững trong thành trì, trong và ngoài Trường Thành đều nhìn thấy rõ ràng, trong tháp tỏa hào quang sáng ngời, mỗi lần hào quang lưu chuyển đều làm hư không chấn động.

Trên đỉnh tháp có một hạt châu lớn chừng trăm trượng, bên trong có một đám sương mù đục ngầu, sau khi ngưng tụ liền hóa thành một con mắt cực lớn!

Phàm là người bị nó nhìn thẳng, nội tâm rung động rất mạnh, dường như bị ý chí cả thiên địa nghiền ép.

– Tinh Không Tháp!

Vào lúc Bạch Tiểu Thuần rung động, Triệu Thiên Kiêu giảng giải cho hắn hiểu.

Triệu Thiên Kiêu nhìn ngọn tháp với ánh mắt sùng kính và cuồng nhiệt.

– Đây chính là thánh vật trong Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta, Tinh Không Tháp, hạt châu bị phong ấn bên trong… Nghe nói là Chân Linh!

– Chân Linh!

Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Ta cũng không biết Chân Linh là cái gì, chỉ nghe sư phụ nói có Chân Linh tọa trấn mới làm Trường Thành không phải là tử vật và có được tính mạng.

– Tòa tháp này không chỉ có tác dụng phòng ngự và đủ loại lực lương kỳ diệu, nó là hạch tâm của Trường Thành, quân công và phân phối tài nguyên đều dựa vào nó thao tác.

Triệu Thiên Kiêu nâng tay phải chỉ về ngọn tháp.

– Tiểu Thuần, ngươi nhìn năm quân kỳ xung quanh Tinh Không Tháp kìa.

Xung quanh tòa tháp cao có năm quân kỳ, chúng đều treo trên cao, đón gió phất phơ, mỗi một mặt quân kỳ đều tỏa ra hào quang chói mắt, cho dù người đứng ở nơi xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Năm quân kỳ có màu sắc khác nhau, đồ đằng khác nhau, bất cứ đồ đằng nào cũng độc nhất vô nhị, Bạch Tiểu Thuần quan sát năm quân kỳ, ấn tượng khắc sâu nhất chính là đồ đằng lột da thổ dân.

Hình tượng của đồ đằng không ngừng biến hóa, thổ dân bị lột da kêu gào thống khổ, Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn sơ qua đã có ảo giác như vậy.

– Năm quân kỳ đại biểu năm quân đoàn trong Thiết Huyết đường, năm quân đoàn đều lập quân công hiển hách, Bác Bì Kỳ, Hắc Yêu Kỳ, Thất Sát Kỳ, Đồ Man Kỳ và Diệt Hồn Kỳ!

– Bác Bì Kỳ!

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, cờ xí bốn quân đoàn khác còn khá tốt nhưng Bác Bì Kỳ lại gây chấn động mạnh với Bạch Tiểu Thuần.

– Mỗi một quân đoàn đều có một quân kỳ riêng, đại biểu chiến pháp của mình, cũng đại biểu uy nghiêm bản thân, ngươi nhìn Bác Bì Kỳ, nghe nói quân đoàn này vô cùng khát máu, mỗi lần xuất chiến đều lột da quân địch, cho nên thổ dân ngoài Trường Thành nghe tên đã sợ mất mật!

Trong mắt Triệu Thiên Kiêu mang theo thần thái sùng bái, hắn khát vọng được gia nhập năm đại quân đoàn.

Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, hắn cảm thấy mình nên rời xa năm quân đoàn này.

– Tiểu Thuần, ngươi biết không, thế lực thổ dân ngoài Trường Thành tồn tại một Truy Sát Bảng, chỉ cần người nổi danh sẽ bị thế lực Man Hoang truy sát!

– Tướng quân của năm quân đoàn kia đều nằm trong top mười, nhất là tướng quân Bạch Lân quân đoàn Bác Bì cùng họ với ngươi, bài danh của hắn gần với Thiên Nhân, nằm ở vị trí thứ sáu!

Triệu Thiên Kiêu hô hấp dồn dập kể những gì mình biết.

Bạch Tiểu Thuần nghe xong cũng hiểu một ít về Trường Thành, cũng cảm nhận được mức độ nguy hiểm khi ở đây, hắn bất an đến cực điểm.

Chapter Truyện / Chương 466 – Trường Thành Uy Nghiêm