Chương 495 – Bạch Ma

Chapter Truyện / Chương 495 – Bạch Ma

Các đại tù trưởng trăm bộ lạc Man Hoang rung động tâm thần, bọn họ khiếp sợ không nhỏ.

Uy lực của lò đan trong mấy lần chiến tranh trước đã làm bọn họ sợ hãi, hiện tại mười lò đan trước mặt quá lớn, mỗi người bọn họ không ai không giật mình.

– Quá… Quá lớn!

– Một khi mười lò đan nổ tung…

Đám đại tù trưởng thổ dân mở to mắt nhìn, nội tâm bọn họ sinh ra sóng to gió lớn, không chỉ bọn họ khiếp sợ, mấy chục vạn thổ dân đang tấn công liều chết cũng sợ hãi, trí nhớ đau đớn lúc trước xuất hiện trong đầu đám thổ dân.

– Bạch Ma!!

– Đáng chết, là Bạch Ma!

Vô số thổ dân hoảng sợ muốn lui ra phía sau, cái tên Bạch Ma đã truyền khắp cả Man Hoang trong thời gian ngắn, sau khi Bạch Tiểu Thuần hại thổ dân Man Hoang thê thảm, bọn chúng đã gọi hắn như vậy.

Bạch Tiểu Thuần cũng không biết mình có danh xưng này nhưng cái tên Bạch lại có danh tiếng lớn trong Man Hoang.

– Không tiếc mọi giá phong ấn những lò đan kia!

Vào lúc cả chiến trường nhìn sang lò đan, đột nhiên có tiếng quát lớn vang vọng tâm thần thổ dân, sau tiếng quát lớn các hồn tu và đại tù trưởng các bộ lạc toàn bộ ra tay, không tiếc hao phí tu vi tạo thành tấm lưới lớn trong thiên địa.

Tốc độ tấm lưới nhanh nhưng tốc độ lò đan bay tới còn nhanh hơn, trong nháy mắt hai bên va chạm với nhau, mấy lò đan hơi dừng lại nhưng vẫn có hai lò đan đỏ rực như mặt trời rơi xuống đất, mấy thổ dân không kịp tránh né đã bị đè bẹp.

Vào lúc va chạm với mặt đất đã sinh ra tiếng nổ kinh thiên động địa, lỗ tai mọi người bị điếc tạm thời do tiếng nổ quá lớn, tiếng nổ lấn át tất cả tiếng chém giết và tiếng động khác.

Lò đan trăm trượng sụp đổ và nổ tung.

Không thể hình dung tình cảnh khi lò đan phát nổ, hình ảnh không khác gì tận thế, đất rung núi chuyển, trong lò đan sinh ra biển mây màu xanh da trời bao phủ bốn phía, trong nháy mắt đã bao phủ phạm vi vạn trượng.

Những nơi đám mây bao phủ đều có tiếng kêu thảm thiết, thân thể mấy vạn thổ dân bị thiêu đốt thê thảm, mảnh vỡ lò đan vỡ vụn không khác gì sao băng bay khắp bốn phía!

Vẫn chưa chấm dứt, sóng xung kích lan ra tám hướng, lực trùng kích quá mạnh nên cuốn thổ dân bay theo, bọn họ không thể khống chế thân thể nên va chạm lung tung.

Tiếng nổ ầm ầm lớn hơn cả sấm sét, thổ dân rung động khi phát hiện có đám mây năm màu bộc phát sau sóng xung kích, lúc đám mây chạm vào thân thể thổ dân, các thổ dân kêu thảm thiết và toàn thân thối rửa.

Có không ít khoa tay múa chân giống như đang gặp chuyện vui vẻ nhất trên đời.

Mọi việc không dừng lại tại đây, sau khi lò đan thứ hai, thứ ba và thứ tư va chạm với mặt đất, tiếng nổ ầm ầm lan ra khắp chiến trường, phạm vi mười vạn trượng bị san bằng thành bình địa.

Đây chỉ là tác dụng của bốn lò đan, sáu lò đan khác bị Man Hoang dùng tất cả thủ đoạn phong ấn không cho phát nổ.

Dù chỉ có bốn lò đan nổ tung cùng đủ tạo thành tổn thương khó hình dung.

Rất nhiều thổ dân biến thành tro bụi trong ngọn lửa, rất nhiều mãnh vở của lò đan biến thành sao băng xuyên thấu thân thể nhiều người, thảm trạng thê thảm khó nói thành lời.

Sương mù năm màu tạo thành lực sát thương lớn nhất.

Những nơi chúng đi qua không còn ngọn cỏ, bên trong sương mù ẩn chứa nhiều quái đan, những quái đan cùng nhiều dược liệu hỗn hợp quái dị nên tác dụng vô cùng khó lường, đừng nói những thổ dân, cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng không ngờ tác dụng của chúng mạnh như vậy.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp chiến trường, không ít hồn tu phun máu tươi rút lui ra phía sau, bên phía Man Hoang thảm đạm, cũng không phải nói bốn lò đan diệt bao nhiêu thổ dân, bởi vì người chết cũng đã chết, chỉ có người sống mới bị ảnh hưởng.

Nếu thổ dân bị diệt sát quá nhiều cũng chỉ tăng chiến ý và quyết tâm cho Man Hoang, hiện tại thổ dân không ngừng rút lui ra phía sau, trong mắt bọn họ hoảng sợ, là hoảng sợ với những thứ mờ mịt và không biết.

– Bạch… Bạch… Ma!

Vô số thổ dân la hét như tâm thần, trong lời nói của bọn họ ẩn chứa hoảng sợ và khủng hoảng khó hình dung, lúc bọn họ nhìn Bạch Tiểu Thuần trên tường thành chỉ mang theo bất lực, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận rõ ràng.

Trên thực tế không chỉ thổ dân như thế, ngay cả tu sĩ năm đại quân đoàn cũng kinh hãi quên cả hô hấp, bọn họ kính sợ và sùng bái Bạch Tiểu Thuần đến tận cùng.

Hắn là người tạo ra tạc lô, hắn cũng là người luyện thành Tụ Hồn Đan, ngay cả mười lò đan khủng bố cũng là hắn luyện thành… Từng sự kiện và hình ảnh trùng kích năm đại quân đoàn, lúc này không ai không biết đến cái tên Bạch Tiểu Thuần.

Lúc tất cả ảnh hưởng lắng xuống, tu sĩ năm đại quân đoàn đều đưa mắt nhìn vào mặt đất vừa xảy ra vụ nổ, dưới đất có bốn hố sâu… Còn có sáu lò đan bị phong ấn không thể phát nổ.

Cả chiến trường an tĩnh khó có thể hình dung, trừ Thiên Nhân đang đánh nhau và đám người Bạch Lân chiến đấu với thần hồn luyện hồn sư ra, tất cả tu sĩ khác đều giật mình, tâm thần bọn họ rung động khó nói thành lời.

Năm tế đàn màu đen tạo thành trận pháp phá tan bầu trời cũng bị ảnh hưởng, lão giả áo đen đang tụng niệm kinh văn phải mở mắt ra nhìn, ánh mắt nhìn chiến trường sau đó lại nhìn lên trời quan sát hai người Trần Hạ Thiên đang giao chiến, hắn trầm mặc một lát lại nhìn sang Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên tường thành.

Cái nhìn này như muốn nhìn thấu Bạch Tiểu Thuần từ trong ra ngoài.

Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác hít sâu vài hơi mới bình tĩnh lại, hắn phải hãi hùng khiếp vía khi phát hiện chiến công của mình tăng lên nhanh chóng tới mức không phát hiện cả con số.

– Nhiều điểm như vậy, ta có thể trở thành Thiên phu trưởng rồi.

Bạch Tiểu Thuần nhìn kỹ con số và nội tâm vô cùng kích động, đột nhiên mây máu trên bầu trời xuất hiện một con mắt.

Con mắt này rời khỏi mây máu và nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, đó chính là ánh mắt của nữ Thiên Nhân áo đỏ, nàng muốn đánh chết Bạch Tiểu Thuần ngay lập tức.

Trần Hạ Thiên không đồng ý để nàng làm như vậy, hắn cười lớn ngăn cản, sau đó hai người đại chiến càng kịch liệt hơn trước…

Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, lại thấy đối phương không tiếp tục làm gì hắn mới thở ra một hơi, mọi việc vẫn chưa chấm dứt, trong Man Hoang địch ý rất rõ ràng, các đại tù trưởng đứng sau đại quân thổ dân dùng ánh mắt oán độc thù hận nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Những ánh mắt kia vô cùng dữ tợn như sắp phát điên…

– Tại sao nhìn ta… Nơi này quá nguy hiểm, ta phải trở về.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương, hắn hạ quyết tâm rút lui ra phía sau, đột nhiên trên bầu trời có tiếng nổ tung vang lên.

Thân thể lão giả áo đen ngồi giữa năm tế đàn đã vỡ vụn không ít, trong ngôi sao năm cánh do trận pháp tạo thành sinh ra tiếng nổ lớn.

– Đói… Đói…

Đột nhiên có giọng nói từ trên trời vang vọng bốn phương, từng quỷ thủ vươn dài ra ngoài, chúng nắm lấy lão giả áo đen kéo vào trong cái khe…

Lão giả áo đen không phản kháng, tùy ý để những quỷ thủ kéo vào bên trong, sau đó trong cái khe có tiếng nhắm nuốt vang lên.

Tu sĩ năm đại quân đoàn cảm thấy quỷ dị khi phát hiện tình cảnh này, bọn họ ngơ ngác và hít thở không thông.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thẳng vào khe nứt trong trận pháp, hắn cảm thấy không ổn, vì vậy lập tức rời khỏi tường thành, không chờ hắn kịp rời đi, đột nhiên trong cái khe có tiếng nổ kinh thiên động địa, sau tiếng nổ cái khe nứt ra, bên trong xuất hiện cái miệng cự nhân.

Cự nhân quá lớn cho nên cái khe chỉ vừa cái miệng hắn lộ ra ngoài.

Cái miệng màu xanh nhưng hàm răng đen kịt, phía trên còn dính huyết nhục, cái miệng thò ra khỏi cái khe liền hét lớn.

– Đói… Đói…

Âm thanh quanh quẩn chấn động tâm thần mọi người, cái miệng đưa về phía tường thành và hấp mạnh.

Bầu trời tối tăm, hư vô vặn vẹo, mặt đất chấn động, trong cái miệng sinh ra hấp lực khó có thể hình dung, ngay cả màn sáng trận pháp cũng không thể ngăn cản, tu sĩ năm đại quân đoàn sợ hãi biến sắc, bọn họ sợ là vì thân thể không bị khống chế bay về phía cái miệng cự nhân!

Các tu sĩ gào thét thảm thiết, có rất nhiều tu sĩ đang đứng trên tường thành thoát ly màn sáng bay ra ngoài!

Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, hắn không thể lui ra phía sau, hắn hét lớn và thân thể bay ra lên trời, trực tiếp thoát ly màn sáng xuất hiện trên chiến trường và bay thẳng đến cái miệng rộng trên cao.

Chapter Truyện / Chương 495 – Bạch Ma