Chương 604 – Giết Ta Chính Là Phản Tộc

Chapter Truyện / Chương 604 – Giết Ta Chính Là Phản Tộc

Sau khi tổ địa đóng lại, muốn mở từ bên ngoài cần phải mất thời gian, căn bản không thể mở ra ngay lập tức, trong lúc bối rối đôi mắt tộc trưởng Bạch gia đỏ rực.

– Các vị tộc lão, giúp ta một tay, nghịch tử đáng chết!

Từ khi hắn lên tiếng, lập tức mấy lão tổ thuộc chủ mạch bay lên hợp lực với tộc trưởng Bạch gia, ý đồ gia tốc mở tổ địa.

Các tộc lão khác lại do dự, nhất là đại tộc lão Công đường không ra tay.

– Các ngươi dám không ra tay, nếu như Tề nhi nhà ta xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối không buông tha các ngươi!

Thái phu nhân giận dữ rống to thê lương, không vui nhìn các tộc lão khác.

Rơi vào đường cùng, Thái phu nhân đành phải khẩn cầu sứ giả Thái gia.

Với tư cách nhà mẹ đẻ của nàng, người Thái gia do dự một chút cũng ra tay, bọn họ cùng ra tay nhưng cánh cửa không mở ra.

Cho dù là Thiên Nhân lão tổ ra tay cũng không làm được, nhanh nhất cũng cần một nén nhang mới có thể mở cửa.

Bên ngoài rối loạn, Bạch gia triệt để đại loạn, tất cả tộc nhân đều có suy nghĩ khác nhau, trong tổ địa, từ khi Bạch Tiểu Thuần ra tay đánh dãy núi vỡ vụn, Bạch Tề đã bài trừ một nửa cấm chế liền khiếp sợ, hô hấp cứng lại, lảo đảo lui về phía sau, hắn nhìn thấy tu vi Bạch Tiểu Thuần hình thành phong bạo, từ trong phong bạo hắn nhìn thấy đôi mắt Bạch Tiểu Thuần.

Đầu óc Bạch Tề đau đớn như bị người nào dùng búa bổ vào đầu, hắn kêu lên thảm thiết, nội tâm hắn sợ hãi không cách nào hình dung.

Ánh mắt kia cực kỳ đáng sợ, Bạch Tề nhìn thấy liền run rẩy, ánh mắt nhìn mình như là con sâu cái kiến, sống hay chết chỉ bằng ý niệm của đối phương.

– Điều đó không có khả năng, đây không phải sự thật!

Tâm thần Bạch Tề run rẩy, từ trình độ nào đó mà nói hắn chưa từng trải qua nguy cơ sinh tử, dường như mỗi tấc huyết nhục, xương cốt toàn thân đều sợ hãi, hắn sợ tới tột cùng, hắn buông tha bài trừ cấm chế, muốn điên cuồng cấp tốc lui về phía sau, trong đầu hắn chỉ có một ý niệm là phải bỏ chạy trối chết.

– Chỉ cần có thể kiên trì một thời gian, phụ thân nhất định sẽ tới cứu ta!

Bạch Tề kinh hãi lui ra sau.

Trong nháy mắt hắn lui ra sau, Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tề, ánh mắt mang theo ý nghiền ngẫm.

– Tại sao không đi bài trừ cấm chế? Ta tới giúp ngươi nhé?

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, nội tâm người trong tổ địa và ngoài tổ địa đều run lên, hắn tiến lên phía trước một bước.

Khoảng cách giữa hắn và Bạch Tề còn cách nhau hơn ba nghìn trượng, hơn ba ngàn trượng với Bạch Tiểu Thuần mà nói chỉ gần trong gang tấc, hoàn toàn không đủ nhìn.

Hắn bước đi như Thiên Nhân, một bước ba trăm trượng, thân thể xuất hiện tàn ảnh, tàn ảnh chưa biến mất đã xuất hiện tàn ảnh khác.

Nhất là sát ý của hắn tăng lên theo mỗi bước đi, trực tiếp phóng lên trời, náo động tổ địa, bầu trời màu tím cũng trở nên tối tăm.

– Hắn muốn giết Bạch Tề!

Trong tổ địa, tất cả người Bạch gia hoảng sợ ngây người, thân thể Bạch Lôi run rẩy, vào lúc này hắn nuốt nước bọt và sợ ngây người.

Ngũ tiểu thư im lặng, ánh mắt nàng sáng ngời.

Cùng lúc đó bên ngoài tổ địa cũng xuất hiện tất cả tình huống, khi sát ý kinh thiên trên người Bạch Tiểu Thuần bùng nổ, Bạch Tề sợ hãi tâm thần run rẩy, hắn kêu thê lương bỏ chạy ra xa, vào lúc này mọi người kinh hô.

– Bạch Tề nguy hiểm!

– Trời ạ, Bạch Hạo thật sự dám giết người.

Chẳng những tộc nhân khiếp sợ, cho dù là các tộc lão cũng ngưng trọng, Bạch Tiểu Thuần đang ở trong tổ địa, hắn không xem trọng bảo vật khác cũng thôi, nếu hắn thật dám giết người trước mặt bọn họ, việc này trở nên nghiêm trọng.

Kỳ thật việc này không công bình, bởi vì thân phận biến đổi, nếu Bạch Tề giết Bạch Hạo, bọn họ dù cau mày nhưng không có nghiêm trọng cỡ này.

Nhưng bây giờ đã khác, bọn họ nhìn ra Bạch Tề là người lão tổ chỉ định, nhưng Bạch Tiểu Thuần đột nhiên quật khởi, cho dù bọn họ rung động mạnh và đột ngột, nhất thời nửa khắc vẫn không theo kịp thân phận hai người biến hóa với nhau.

Vào lúc này đại tộc lão Công đường cũng không ngồi nhìn, cùng các tộc lão khác bước lên mở tổ địa, hắn có suy nghĩ khác với các tộc lão khác, hắn yêu quý tư chất Bạch Hạo, hắn không thể trơ mắt nhìn thiên kiêu nhẫn nhịn tới bây giờ của Bạch gia đi lên con đường không lối về.

– Bạch Hạo, không thể sai lầm, tất cả mọi chuyện của ngươi, lão phu sẽ làm chủ cho ngươi!

Đại tộc lão Công đường lo lắng, hắn biết rõ, một khi Bạch Hạo giết Bạch Tề, nhất là loại thời điểm quật khởi giết người này chẳng khác gì quay lưng với Bạch gia!

Hắn làm như vậy chẳng khác gì tuyên bố… Phản bội Bạch gia!!

Vào lúc các tộc lão kinh hãi ra tay, sứ giả Cự Quỷ Thành nhìn chằm chằm vào thân ảnh Bạch Tiểu Thuần trong hình, ánh mắt mang theo lo lắng.

– Nghịch tử ngươi dám!

Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, tộc trưởng Bạch gia hoàn toàn điên cuồng, hắn gào thét dữ dội, nội tâm như bị xé nứt, không ngừng lo lắng oanh kích bia đá.

– Tiểu tạp chủng, ngươi dừng tay!

Thái phu nhân thét lên, thân thể nàng run rẩy, vào lúc này tóc tai bù xù, nàng trông như kẻ điên, giọng nói bén nhọn và chói tai.

Dường như cảm nhận được bên ngoài rối loạn, cửa vào không ngừng bị oanh kích, sát ý của Bạch Tiểu Thuần mạnh hơn! Sau khi hắn bước tới một bước liền quay đầu nhìn bầu trời, dường như ánh mắt xuyên thấu cửa đá nhìn tộc trưởng Bạch gia và Thái phu nhân đang điên cuồng.

– Hiện tại sốt ruột rồi sao…

Bạch Tiểu Thuần cười lạnh, hắn nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện vòng xoáy đang xoay tròn, không cần suy tư quá nhiều hắn cũng hiểu có người ý đồ mở tổ địa.

– Không biết Thiên Nhân lão tổ có xuất thủ hay không…

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn thu hồi tâm tư nhìn Bạch Tề đang bỏ chạy ra xa, trên người bộc phát sát khí tiến lên một bước.

Hắn bước ra một bước thiên địa nổ vang, dường như có bàn chân cự nhân xuyên thủng không gian, xuyên qua hư vô vặn vẹo, vạn vật trong mắt Bạch Tiểu Thuần chậm lại, thân ảnh của hắn bước một bước vượt xa bước đầu tiên, vượt qua bảy trăm mét.

Một bước này làm bầu trời vặn vẹo như sắp sụp đổ, mặt đất rung động rất mạnh, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh giống như xuyên thủng bình chướng, hắn còn cách Bạch Tề hơn hai ngàn trượng.

– Bạch Hạo, tộc lão bên ngoài đang nhìn, ngươi dám giết ta sao?

Bạch Tề sợ hãi không thể hình dung nổi, lúc Bạch Tiểu Thuần đi ra hai bước, miêu tả chậm chạp nhưng trên thực tế quá nhanh, nhanh đến mức hắn chưa chạy được mười trượng.

Cảm giác nguy cơ tử vong bao phủ tâm thần, Bạch Tề sợ tới mức hồn phách run rẩy.

Tộc trưởng Bạch gia cùng Thái phu nhân bên ngoài tổ địa cũng khiếp sợ, bọn họ trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần đi tới gần Bạch Tề, tốc độ cực nhanh, bọn họ càng ngày càng tuyệt vọng.

Lúc này tổ địa mở ra cần thời gian, cho dù như thế nào, bọn họ cũng không kịp đi vào cứu Bạch Tề, lúc này đôi mắt Thái phu đỏ thẫm, nàng gào thét thê lương.

– Bạch Hạo, ngươi chết không yên lành!!

Tộc trưởng Bạch gia tức giận thở hổn hển, sắc mặt hắn lo lắng âm trầm đến mức tận cùng, hắn lo lắng con mình bị diệt sát.

Hắn lại quên, Bạch Hạo… Cũng là cốt nhục thân sinh của hắn!

Tộc nhân khác dừng hít thở nhìn Bạch Tiểu Thuần trong tổ địa giống như ma thần giết tới gần Bạch Tề.

Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lên, sát ý đầy trời, hắn đi ra bước thứ ba, lúc bước chân vừa chạm đất liền bộc phát ra tốc độ cực nhanh, vượt qua trước kia rất nhiều, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua hai ngàn trượng!

Hắn đứng trước mặt Bạch Tề, khí thế bộc phát kinh thiên động địa hình thành phong bạo, Bạch Tề không khác gì cây liễu trong gió, thân thể run rẩy và cảm giác tuyệt vọng bao phủ tâm thần.

Một bước ba trăm trượng, hai bước bảy trăm trượng, ba bước… Hai ngàn trượng! Tốc độ cực nhanh, lúc này người Bạch gia sợ hãi không khác gì sóng thần oanh kích tâm thần.

Tiếng hít vào một hơi khí lạnh biến mất, trái tim mọi người nằm trên cổ họng…

– Bạch Hạo, ta là ca ca của ngươi, ngươi dám giết ta chính là phản tộc!

Bạch Tề trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần xuất hiện trước mặt mình, uy áp đối phương tỏa ra làm hắn sợ đến mức hồn phi phách tán, ngoài mạnh trong yếu gào thét thê lương.

– Thì tính sao!

Bạch Tiểu Thuần nói một câu giống như mùa đông giá lạnh.

Chapter Truyện / Chương 604 – Giết Ta Chính Là Phản Tộc