Chương 640 – Cự Quỷ Vương Tự Tin

Chapter Truyện / Chương 640 – Cự Quỷ Vương Tự Tin

Con chó giãy dụa, đối với tộc lão Thái gia nó biến thành khủng bố tới cực điểm, thậm chí bởi vì ăn rất nhiều Phát Tình Đan cho nên tộc lão Thái gia cảm giác rõ mình không cách nào khống chế thân thể.

Hết lần này tới lần khác Bạch Tiểu Thuần không buông tay, đối với tộc lão Thái gia mà nói đây là giày vò và tra tấn, thậm chí hắn có cảm giác hối hận khi kích thích Bạch Tiểu Thuần.

Trong lúc run rẩy, tộc lão Thái gia do dự.

– Bạch Hạo, có chuyện gì từ từ nói, ta có thể…

Tộc lão Thái gia đang muốn lên tiếng nhưng Bạch Tiểu Thuần cắt ngang.

– Ta không muốn nghe nữa rồi.

Bạch Tiểu Thuần nói xong câu này liền buông tay, con chó hét lớn lao thẳng vào người tộc lão Thái gia.

Trong nháy mắt người bên ngoài nghe được âm thanh chưa từng nghe thấy, cũng nghe tiếng kêu thảm thiết chưa từng có, tiếng kêu này vượt qua lúc trước rất nhiều, cũng không biết nên hình dung như thế nào.

Tình huống này tạo thành thống khổ cả đời.

Lính canh ngục khu Giáp hít vào một hơi khí lạnh, thân thể rét run, bọn họ đạt thành nhận thức chung với nhau, tuyệt đối không được chọc Bạch Hạo.

Sắc mặt bốn hắc tiên không ngừng biến hóa, bởi vì có sương mù nên bọn họ không thể nhìn tình huống bên trong nhưng trong đầu sinh ra vô số tưởng tượng, tâm thần bọn họ rung động, cũng có cùng một suy nghĩ.

– Quá hung tàn…

– Không ai có thể thừa nhận thống khổ như vậy… Chẳng những tra tấn thân thể, càng làm tâm linh sụp đổ… Đường đường tu sĩ Nguyên Anh, tộc lão Thái gia cao cao tại thượng…

– Bạch Hạo quả nhiên là người tàn nhẫn, loại thủ đoạn này cũng dùng được, hắn… Hắn mới thật sự là hắc tiên, quả nhiên tâm quá đen.

Lý Húc mở to mắt, mơ hồ sinh ra hàn ý, Bạch Hạo… Quả nhiên lòng dạ độc ác trong truyền thuyết, chuyện gì cũng có thể làm được…

Trong tiếng gào thét thống khổ còn có tiếng rống điên cuồng của con chó, hai âm thanh dung hợp với nhau tạo thành hào khí khủng bố bao phủ khu Giáp, không qua bao lâu, chỉ mới trôi qua vài chục hô hấp, tộc lão Thái gia gào thét thê lương, hắn khàn giọng nói.

– Ta nói, ta nói… Oan hồn thuộc tính mộc… Tiêu hao oan hồn thuộc tính mộc ít nhất.

– Bảo nó dừng lại…

Tộc lão Thái gia kêu thảm thiết, chẳng những nói ra đáp án Lý Húc muốn, thậm chí lo lắng mọi người không tin, hắn còn nói rất nhiều, thậm chí cuối cùng hắn thét lên thảm thiết, cực kỳ bi thương nói ra việc động trời.

– Ba đại gia tộc… Sắp làm phản…

Tộc lão Thái gia triệt để thống khổ, loại tra tấn này làm tâm linh của hắn hỏng mất, chẳng qua cho dù hắn nói ra nhưng tiếng kêu thảm thiết vẫn không dừng lại.

Đám người bên ngoài sau khi nghe câu sau cùng đều biến sắc, nhất là Lý Húc, trong mắt hắn mang theo hào quang khiếp sợ.

– Ba đại gia tộc sắp làm phản?

– Ba đại gia tộc dựa vào cái gì mà dám làm phản Cự Quỷ Vương!

Mọi người kinh hãi, Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi lồng giam, sắc mặt âm trầm, sau khi đi ra nhìn Lý Húc một cái, hắn không nói gì sau đó rời đi.

Không cần hói nói cái gì, đám người xung quanh đã nghe cả rồi, nếu như như vậy còn là tộc lão Thái gia nói dối thì chẳng còn ai có thể ép hắn nói thật.

Nhìn Bạch Tiểu Thuần đi xa, Lý Húc hít sâu một hơi, lúc trước hắn có chút thành kiến với Bạch Tiểu Thuần, hiện tại thành kiến đã biến mất, hắn chỉ còn lại thưởng thức với hắn mà thôi.

– Đây mới thực sự là hắc tiên!

Lý Húc tin tưởng tộc lão Thái gia nói có tám chín phần mười là sự thật, phải biết rằng đối phương còn nói cả chuyện ba đại gia tộc làm phản đã đủ chứng minh tất cả.

Về phần bốn hắc tiên của Ma Lao, bốn người nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần với ánh mắt kính nể, sâu trong nội tâm cũng hiểu mình chênh lệch với đối phương rất lớn.

– Không được phép truyền việc hôm nay ra ngoài!

Lý Húc trầm giọng nói ra, thu hồi ánh mắt nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần rời đi, hắn lạnh lùng nhìn xung quanh, người trong nơi này biết việc quan trọng, bọn họ đều gật đầu không nói ra.

Ma Lao là khu vực độc lập và phong bế, muốn phong tỏa tin tức vẫn làm được.

Thậm chí bảo đảm không sơ hở chút nào, Lý Húc còn tự mình hạ lệnh phong bế Ma Lao, trong thời gian này ai muốn ra ngoài phải thông qua hắn cho phép, bằng không chẳng ai được phép ra ngoài.

Sau khi an bài xong Lý Húc rời đi một mình, hắn tự mình bay lên đại điện Vô Thường Công trên pho tượng cực lớn.

Về phần tộc lão Thái gia không ai quan tâm tới, hắn như bộ xương bị phong ấn trong nhà giam…

Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng bước từ khu Giáp trở về khu Đinh, trong gian phòng của mình, hắn ngồi xuống và cau mày không nói gì, một mặt bởi vì những lời tộc lão Thái gia vừa nói làm hắn đồng tình với Bạch Hạo, một phương diện khác chính là tộc lão Thái gia nói chuyện ba đại gia tộc làm phản.

– Ba đại gia tộc, dựa vào cái gì làm phản?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ mãi mà không rõ, mặc dù hắn hơn phân nửa không tham gia vào nhưng cũng biết chênh lệch giữa Thiên Nhân và Bán Thần là rất lớn.

Phải biết rằng trong Tinh Không Đạo Cực Tông, Thiên Nhân ít ỏi nhưng có một Bán Thần, chỉ có một Bán Thần đã có thể áp đảo tất cả Thiên Nhân, từ tình hình có thể thấy ba đại gia tộc Cự Quỷ Thành không dám làm phản Bán Thần.

Quan trọng hơn căn cơ của ba đại gia tộc nằm ở nơi này, lúc quyết định làm phản phải hiểu rõ có thể dẫn tới đại họa diệt tộc!

– Chuyện này chắc chắn có che giấu, có lẽ cũng chính là che dấu này, Cự Quỷ Vương đã hoài nghi ba đại gia tộc từ lâu nhưng tại sao hắn không ra tay?

Bạch Tiểu Thuần suy tư thật lâu, hắn cảm thấy không hiểu.

– Ba đại gia tộc có nắm chắc nhất định… Lá bài tẩy của bọn họ là cái gì?

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, trong Cự Quỷ Thành có bức tượng cự quỷ, Vô Thường Công đứng trong đại điện, Lý Húc đứng ôm quyền cúi đầu với Vô Thường Công.

– Bẩm báo Vô Thường Công, tộc lão Thái gia khai báo…

Hai mắt Vô Thường Công tỏa sáng, hắn lắng nghe Lý Húc nói tiếp.

– Không cần nói với ta, ngươi theo ta đi báo cáo với vương gia!

Nói xong Vô Thường Công bước thẳng lên đỉnh pho tượng.

Lý Húc nghe xong khẽ giật mình, lúc này kích động cúi đầu đi theo, trong nháy mắt hai người đi tới đỉnh pho tượng, trên đường đi không ai ngăn cản, lúc vào trong lầu các bọn họ nhìn thấy thân ảnh khôi ngô của Cự Quỷ Vương.

– Bái kiến vương gia!

Hai người cung kính mở miệng.

Cự Quỷ Vương đứng ở biên giới lầu các nhìn toàn bộ vương thành, trong mắt hắn sinh ra hào quang giống như không có bí mật nào trốn khỏi mắt hắn, sau nửa ngày hắn mới lên tiếng.

– Có kết quả sao?

Lý Húc cố nén thân thể run rẩy vì kích động, sau khi ổn định tâm thần liền dâng ngọc giản lên.

Cũng không thấy Cự Quỷ Vương thi pháp, ngọc giản bay vào trong tay của hắn, sau khi xem xong, hai mắt Cự Quỷ Vương tỏa ra hào quang sáng ngời, ngọc giản biến thành tro bụi…

Cảnh này làm trái tim Lý Húc run rẩy, hắn cúi đầu tâm thần bất định, mặc dù hắn tự tin nội dung trong ngọc giản tám chín phần mười là thật thế nhưng lại sợ xảy ra vấn đề, hắn không thừa nhận nổi hậu quả của việc này.

– Các ngươi lui ra đi.

Hồi lâu sau, Cự Quỷ Vương lên tiếng, Lý Húc thở ra, lại nhìn lén sang Vô Thường Công, phát hiện Vô Thường Công từ đầu đến cuối vẫn như thường, hắn cũng yên tâm đi theo Vô Thường Công.

Lúc hai người rời đi, trong lầu các, ánh mắt Cự Quỷ Vương nhìn qua khu vực của mười hầu gia, lại nhìn hướng ba đại gia tộc ngoài thành, sau nửa ngày hắn mới tươi cười.

– Thậm chí có thể tra khảo ra chuyện làm phản… Tiêu hao oan hồn thuộc tính mộc ít nhất sao… Quả nhiên như ta sở liệu… Ba đại gia tộc muốn mượn chuyện Minh Hoàng truyền thừa trắng trợn thu thập oan hồn, xem như nhọc lòng rồi.

– Dựa theo bình thường mà nói, ngũ hành oan hồn tiêu hao bình quân, sẽ không xuất hiện tình huống oan hồn thuộc tính nào thiếu rất nhiều…

– Như vậy xem ra, trôi qua nhiều năm như thế, ba tiểu gia hỏa của ba đại gia tộc đã thăm dò ra nhược điểm công pháp của ta, tính ra ta đã tới suy biến kỳ…

– Trong suy biến kỳ, tu vi không ngừng giảm xuống… Quan trọng hơn, trong suy biến kỳ, ta bị lực lượng mộc thuộc tính khắc chế…

– Đây là cơ hội duy nhất của bọn chúng… Vô Thường Công cũng không thể tin hoàn toàn, năm công mười hầu trong Cự Quỷ Thành có bao nhiêu kẻ rắp tâm hại ta đây… Ta rất chờ mong, lúc này phải giải quyết vài vấn đề mới được.

Cự Quỷ Vương cười thản nhiên, sắc mặt mang theo ý bế nghễ, dường như năm công mười hầu trong mắt của hắn chỉ là con sâu cái kiến.

– Bạch Hạo thật tốt, hạt giống gây chuyện… Cũng có chút thiên phú luyện hỏa…

Cự Quỷ Vương mỉm cười, trong mắt hắn Bạch Hạo chỉ là một quân cờ có tác dụng mà thôi.

Chapter Truyện / Chương 640 – Cự Quỷ Vương Tự Tin