Chương 710 – Giả Vờ Ngây Ngốc

Chapter Truyện / Chương 710 – Giả Vờ Ngây Ngốc

Mang theo hồn Bạch Hạo trở lại Cự Quỷ Thành, bảy ngày mệt mỏi liên tiếp làm Bạch Tiểu Thuần tiêu hao nhiều tinh lực, vì vậy hắn bế quan khôi phục.

Vào lúc hắn bế quan, Bạch Hạo xin chỉ thị, muốn ra ngoài nhìn xem, dù sao hắn chết đã lâu, hôm nay thức tỉnh, hắn muốn ra ngoài quan sát Cự Quỷ Thành, cũng quan sát thiên địa bên ngoài.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cẩn thận dặn dò một phen, cũng không thật hạn chế Bạch Hạo, dù sao Bạch Hạo hồn thể đặc thù, khôi phục trí nhớ kiếp trước nên có thể thiên biến vạn hóa, tâm trí của hắn rất thành thục, cho nên chắc không có nguy hiểm gì.

Trong hồn của Bạch Hạo vẫn in ấn ký của hắn, như vậy một khi Bạch Hạo gặp được nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần có thể lập tức biết rõ và xuất hiện kịp thời.

Làm xong những việc này, Bạch Tiểu Thuần mới yên tâm bế quan, hồn Bạch Hạo biến hóa một chút sau đó rời khỏi nơi bế quan.

Cái tên Bạch Tiểu Thuần, Bạch Hạo nhớ kỹ, cả đời này cũng không quên, nhưng càng làm hắn không thể quên chính là sau khi ra khỏi mật thất, trong mấy ngày kế tiếp hắn âm thầm nghe được từng chuyện từng chuyện trong lời của người khác… Hắn cảm thấy cả người không được tốt…

– Nhỏ giọng một chút, cũng đừng để Bạch Hạo nghe được, Bạch Hạo kia làm người vô sỉ, tâm ngoan thủ lạt, hắn đã giết cả phụ thân của mình, lục thân không nhận!

– Việc này tính là cái gì, ta có hảo hữu là ngục tốt Ma Lao, ta cũng nghe được hắn kể lại, lúc trước Bạch Hạo còn làm ngục tốt Ma Lao, hắn chính là đệ nhất hắc tiên của Ma Lao đó, cái gì gọi là hắc tiên, đó là tiên thủ tim đen, phàm là người bị hắn thẩm vấn trong Ma Lao đều thê thảm không cách nào hình dung.

– Hắc hắc, nói tới Bạch tổng quản thật sự là danh nhân chấn động thiên địa, cũng hiếm thấy trong cả Man Hoang chúng ta, tu vi Kết Đan có thể trói cả vương gia.

– Bạch Hạo này không những độc ác, càng ưa thích thê tử người khác… Vì Trần phu nhân, hắn bức tử tộc trưởng Trần gia, nghe nói Trần phu nhân còn ở quý phủ của hắn, cả ngày bị chà đạp một trăm lần, thật quá phận.

– Những việc này không phải trọng điểm, trọng điểm là Bạch Hạo cả gan làm loạn, đoạn thời gian trước hắn trói tất cả thiên kiêu của tám thành quyền quý Man Hoang, những thiên kiêu này đều vô cùng thê thảm, cho dù là nam hay nữ, tất cả bị hắn tra tấn chỉ còn da bọc xương, thật đáng sợ!

Những lời này truyền rõ vào tai hồn Bạch Hạo, sắc mặt của hắn vô cùng cổ quái, đến cuối cùng hắn lại há hốc mồm, hắn cũng không ngờ sư phụ dùng tên của mình làm ra bao nhiêu đại sự kinh thiên động địa.

Những gì Bạch Tiểu Thuần nói với hắn lúc trước, Bạch Hạo cũng cẩn thận tìm hiểu một cách rõ ràng, biết rõ sư phụ của mình lúc còn là Kết Đan đã đánh nhau vói Thiên Nhân không nói, về sau càng hung hăng càn quấy bắt cóc Cự Quỷ Vương, hết lần này tới lần khác về sau không có việc gì, ngược lại một bước lên mây, sau đó xét nhà ba đại gia tộc, thanh danh truyền khắp Cự Quỷ Thành, ngay cả hắn cũng khiếp sợ không nhỏ.

– Quá bưu hãn… Khó có thể tưởng tượng nổi!

Bạch Hạo xem như hiểu rõ, hắn cũng không còn lời gì để nói về sư phụ của mình, đồng thời hắn cũng nghe được tên của người khác nghị luận về cái tên Bạch Tiểu Thuần và chuyện Minh Hoàng bảng, biết rõ Man Hoang đang truy nã Bạch Tiểu Thuần, nội tâm kinh ngạc, sau khi im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên hắn hiểu ra sư phụ nói tên của hắn với mình là hoàn toàn tín nhiệm mình.

Mặc dù hắn cũng là người Man Hoang nhưng sau khi chết qua một lần liền xem nhạt nhiều việc, hắn không thèm để ý thân phận của Bạch Tiểu Thuần, chỉ nhận Bạch Tiểu Thuần là sư phụ của mình mà thôi.

Hồn Bạch Hạo yên lặng quay về mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan, lúc nhìn sư phụ hắn cũng phục rồi, cười khổ một phen, chui vào trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra nhìn túi trữ vật và mỉm cười, hắn đã lựa chọn nói tên thật với Bạch Hạo, cũng bởi vì hắn tín nhiệm Bạch Hạo, loại tín nhiệm này có phần đột ngột, trong lòng của hắn nghĩ thế, biểu hiện của Bạch Hạo, mặc dù không nói rõ nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra, nội tâm hắn vui mừng.

Hoàng hôn ngày hôm sau khi Bạch Hạo trở về, Bạch Tiểu Thuần vẫn bế quan khôi phục tinh lực tiêu hao, trong cung điện Cự Quỷ Thành, Cự Quỷ Vương đang ngồi trên ghế nhìn ngọc giản trong tay.

Ngọc giản truyền âm này tới từ hoàng cung Khôi Hoàng Thành, ngôn từ không có sắc bén, chỉ lãnh đạm hỏi một câu, hỏi vì sao Trần Mạn Dao chưa quay về.

Chỉ một câu nói bình thản nhưng làm Cự Quỷ Vương rung động, bởi vì người nói câu này chính là Đại Thiên Sư, là người thay thiên tử hiệu lệnh chư hầu.

Cự Quỷ Vương thà rằng đắc tội ba vương gia khác cũng không muốn trêu chọc Đại Thiên Sư, không chỉ bởi vì Đại Thiên Sư là Bán Thần có thực lực vượt qua bốn vương gia bọn họ, còn bởi vì tâm trí và thủ đoạn của đối phương làm hắn kiêng kị.

– Trần Mạn Dao…

Cự Quỷ Vương hít sâu một hơi, hắn có chút ấn tượng với cái tên này, biết rõ nàng là một trong những đệ tử của Đại Thiên Sư, nàng có tướng mạo tuyệt sắc.

Bạch Tiểu Thuần ném cho hắn những thiên kiêu kia nhưng không có Trần Mạn Dao, việc này Cự Quỷ Vương suy nghĩ một chút cũng hiểu rõ, hắn dở khóc dở cười mắng nhỏ.

– Ranh con, tám phần là vừa ý mỹ mạo của người ta, với tuổi của hắn cũng tới thời điểm tìm đạo lữ rồi… Nhưng không thể động vào Trần Mạn Dao.

Cự Quỷ Vương đau đầu, mặc dù hắn kiêng kị Đại Thiên Sư, chuyện Bạch Tiểu Thuần giam Trần Mạn Dao không làm hắn tức giận, ngược lại có chút thưởng thức, trên thực tế hắn và Bạch Tiểu Thuần đã phát sinh rất nhiều chuyện, đã đánh vỡ quan hệ tôn ti, cũng xác thực như lúc trước hắn lẩm bẩm, một khi Bạch Tiểu Thuần thực giúp hắn thuận lợi cướp đoạt Quỷ Vương Quả, hắn sẽ đối đãi với Bạch Tiểu Thuần như con mình.

Hắn cũng biết bản thân Bạch Tiểu Thuần ưu tú, thậm chí nhìn khắp Man Hoang cũng không tìm được kẻ thứ hai có gan làm loạn như Bạch Tiểu Thuần, nhất là những chuyện vừa qua cũng để lộ năng lực của hắn, Cự Quỷ Vương tán thưởng hắn túc trí đa mưu, có thể nói hữu dũng hữu mưu và thức thời, biết tiến thối, đúng là hiếm thấy.

Nếu không như vậy, dựa vào việc Bạch Tiểu Thuần trói người ném phiền toái cho hắn, Cự Quỷ Vương đã sớm trở mặt.

Lúc này hắn không biết nên khóc hay nên cười, Cự Quỷ Vương cũng thở dài, ẩn ẩn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần có chút giống mình… Nghĩ tới đây, Cự Quỷ Vương chỉ mắng vài câu, hắn đứng lên và ra khỏi vương điện.

Vào lúc xuất hiện đã đứng bên ngoài mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan, Cự Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng, cũng không giống lúc trước, không nhìn thẳng mà đi và bên trong, lúc này hắn đứng ngoài truyền âm vào.

– Bạch Hạo!

Âm thanh truyền vào trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần đang thổ nạp liền giật mình, hắn mở mắt ra nhưng không phản ứng, Cự Quỷ Vương đứng bên ngoài cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh, hắn lập tức đi vào mật thất và đứng trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn Cự Quỷ Vương xuất hiện trước mặt mình, hắn đứng lên ôm quyền cúi chào.

– Bái kiến vương gia!

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hơi oán thầm, cảm thấy Cự Quỷ Vương ưa thích tập kích đột nhiên, đây đã là lần thứ hai rồi, quá không biết lễ phép. Nghĩ tới đối phương vội vã như thế chắc không có chuyện tốt, vì vậy hắn nói:

– Vương gia, vài ngày trước ta tu luyện vô ý tổn thương tâm thần, hôm nay trong người trọng thương, ta không đi nơi nào cả, còn có Tạo Hóa Đan, ta đã ăn chín lần, vô dụng thôi.

Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng bổ sung một câu, bởi vì câu sau cùng là nhược điểm làm hắn thất bại trong lần trước, mặc dù nói hắn chỉ ăn ba viên Tạo Hóa Đan nhưng khi nói dối lại không chớp mắt.

– Có phải Trần Mạn Dao nằm trong tay ngươi không?

Cự Quỷ Vương trừng mắt, hắn rất không vui với thần thái của Bạch Tiểu Thuần như hiện tại, hắn hừ lạnh và hỏi.

Cự Quỷ Vương nói câu này lọt vào trong tai Bạch Tiểu Thuần không khác gì sấm sét giữa trời quang, đột nhiên trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, nội tâm chấn động, hắn biết không ổn.

Trần Mạn Dao nằm trong tay hắn, hắn còn chưa nghĩ ra nên tiếp xúc với đối phương thế nào, càng lo lắng Trần Mạn Dao nhận ra thân phận của mình, hắn đang xoắn xuýt, hắn nói cái gì cũng không chịu giao Trần Mạn Dao ra.

Lúc này hắn lập tức lắc đầu chối bỏ, thậm chí còn làm ra bộ dáng mờ mịt, ngây ngốc nhìn Cự Quỷ Vương.

– Vương gia, Trần Mạn Dao là ai? Nghe tên là nữ thì phải, vương gia coi trọng nàng? Vương gia yên tâm, ti chức nhất định sẽ bắt nàng tới.

Bạch Tiểu Thuần nói xong liền vỗ ngực cam đoan.

Nếu là kẻ không hiểu Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy cảnh này tất nhiên sẽ chần chờ, thật sự là do hành động Bạch Tiểu Thuần quá tốt, cho dù lời lẽ hay thần thái đều cực kỳ thật, dường như hắn thật không biết cái tên Trần Mạn Dao.

Cự Quỷ Vương quá hiểu Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn quát lớn.

– Ít giả vờ ngây ngốc với ta!

– Ta nói cho Bạch Hạo ngươi biết, ngươi không thể động vào Trần Mạn Dao, nàng có lai lịch quá lớn…

Biểu lộ của Cự Quỷ Vương nghiêm túc, một thân uy áp bộc phát bao phủ bốn phía, giọng nói giống như thiên lôi, muốn chấn nhiếp Bạch Tiểu Thuần.

Hắn dùng chiêu này với người khác còn được, nhưng Bạch Tiểu Thuần trong khoảng thời gian này cũng quen thuộc Cự Quỷ Vương, hắn ủy khuất nhìn Cự Quỷ Vương.

– Vương gia, ta thật sự không biết Trần Mạn Dao là ai.

– Đủ rồi, nơi này không có người ngoài, ngươi cùng đừng làm ra vẻ mặt này, lão phu biết rõ ngươi vừa ý mỹ mạo của Trần Mạn Dao, nàng là ái đồ của Đại Thiên Sư, hôm nay Đại Thiên Sư đã hỏi thăm, ngươi nhanh thả nàng ra, không phải xinh đẹp sao, có cái gì lớn chứ, về sau ta ban thưởng cho ngươi một ít.

Cự Quỷ Vương không kiên nhẫn lên tiếng, hắn cảm thấy chuyện này rất đơn giản, một người con gái mà thôi, hắn không cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ không rõ tình thế.

Cự Quỷ Vương đã nói rõ như thế, nội tâm Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, hắn thật không dám thả Trần Mạn Dao đi, bởi vì việc này liên quan tới mạng nhỏ của hắn, trong đầu hắn xuất hiện nhiều ý niệm, đang cân nhắc nên hóa giải lúc nào, Cự Quỷ Vương nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần do dự liền tức giận.

Lần này là giận thật sự, toàn thân của hắn tỏa ra sát khí băng hàn, trong mắt càng lạnh lùng nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.

– Lập tức giao Trần Mạn Dao ra đây, Bạch Hạo, chớ ép bản vương động thủ.

Ánh mắt Cự Quỷ Vương xuất hiện hàn ý, giọng nói rét lạnh như băng tuyết, cả mật thất biến thành hàn trì.

Chapter Truyện / Chương 710 – Giả Vờ Ngây Ngốc