Chương 1123 – Chúng Ta Tạo Cái Nghiệt Gì

Chapter Truyện / Chương 1123 – Chúng Ta Tạo Cái Nghiệt Gì

Bạch Tiểu Thuần cũng chỉ là liếc mắt thoáng nhìn, lại vội vàng thu hồi ánh mắt. Càng không cần phải nói tới khí linh đồng tử lúc này đang ở trên bầu trời. Hắn vốn đang dương dương đắc ý chuẩn bị nhìn Bạch Tiểu Thuần xấu mặt.

Hắn đã hoàn toàn há hốc mồm. Thậm chí hắn cũng không dám đi tin tưởng vào tất cả những gì hiện tại chính mình đang nhìn thấy. Hắn nhìn những người tí hon của tộc Hắc Đan đang điên cuồng. Bên tai hắn truyền tới là các loại tiếng kêu kỳ quái, các loại tiếng thở dốc, các loại gào thét. Còn thỉnh thoáng xen lẫn có chút âm thanh cảm thán giống như cảm thấy mỹ mãn. Tất cả những điều này, khiến cho thân thể khí linh run rẩy. Hắn dùng sức dụi dụi con mắt.

– Không thể như vậy được…

– Ta nhất định là nhìn nhầm…

– Ha ha, đây là ảo giác. Điều này nhất định là ảo giác…

Trong lúc khí linh đồng tử run rẩy, thì thào nói nhỏ, giống như nhân sinh quan của mình vào giờ phút này cũng tan vỡ.

Chẳng qua là sau khi hắn hết lần này đến lần khác xác thực, hết lần này đến lần khác dụi mắt, đào lỗ tai, nhìn mặt đất hỗn loạn không có quá nhiều biến hóa, nghe âm thanh còn mãnh liệt hơn so với vừa rồi, lúc này khí linh đồng tử a lên một tiếng. Hắn mở miệng hít sâu một hơi thật dài. Hắn ý thức được tất cả những điều này hoàn toàn là sự thật. Lúc này hắn cuối cùng cũng suy sụp.

– Các ngươi… Các ngươi lại là Hắc Đan nhất tộc, Hắc Đan nhất tộc ngay cả Chúa Tể cũng phải kiêng kỵ. Đáng chết… Các ngươi nhất định là giả!

Khí linh muốn khóc. Bất kể như thế nào hắn cũng chưa từng nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này dựa vào dối trá vô sỉ, ở trên phương diện luyện đan lại có thể còn khủng khiếp hơn so với những người của Hắc Đan nhất tộc.

– Không có việc gì. Ta nhất định sẽ không thua. Sở dĩ Hắc Đan nhất tộc cường hãn, ngoại trừ chế luyện các loại quái đan ra, trong tính cách của bọn họ mang theo sự kiên định cùng với tuyệt đối không khuất phục. Đó mới là chỗ đáng của bọn họ sợ!

– Ta tin tưởng, Hắc Đan nhất tộc tỉnh táo lại, nhất định sẽ quyết chí tự cường, nhất định sẽ một lần nữa tỉnh lại quật khởi. Cửa ải này, tuyệt đối sẽ không thể bị thông qua!

Khí linh đồng tử không ngừng an ủi cho chính mình. Bản thân mình cũng mắc bệnh tâm thần. Bạch Tiểu Thuần này thật sự đáng sợ. Lúc này cho dù hắn không muốn thừa nhận, cũng phải thận trọng nhìn nhận.

Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung. Hắn nhìn xuống trên mặt đất hỗn loạn, cố tình lại đưa thêm một nắm đán dược. Nhưng sau khi sờ sờ túi trữ vật, hắn không thể không tiếc nuối thở dài. Đan dược của hắn thật sự không nhiều lắm.

– Không được. Ta cũng là dược sư, hiểu rất rõ dược sư. Một dược sư thành công nhất định phải có tính cách kiên cường cùng với phẩm chất quyết không buông tha. Còn phải có sự cố chấp mới có thể.

Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ nhìn những người tí hon của tộc Hắc Đan trên mặt đất. Hắn biết rõ, mình có thể khiến cho những người tí hon này tạm thời bị hại. Nhưng bọn họ luôn sẽ có một ngày tỉnh táo. Đến khi đó, nếu như mình có đầy đủ đan dược còn hoàn hảo. Nhưng với tình hình hôm nay, rất có thể là ở trong cuộc sống sau này, từ từ thất bại. Vừa nghĩ tới hậu quả thất bại ở trong tay của người Hắc Đan nhất tộc này, Bạch Tiểu Thuần lại rùng mình một cái không khỏi hít vào một hơi.

Suy nghĩ tìm hiểu một lát sau, trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt lóe lên. Mắt hắn chợt sáng lên một cái. Hắn vỗ mạnh một cái vào đầu, mặt mày rạng rỡ.

– Ta thế nào lại quên mất. Ta ngoại trừ ưu điểm đan dược có hiệu quả ra, còn có một ưu điểm lớn hơn nữa, đó chính là luyện đan… Thời điểm luyện đan xuất hiện các trường hợp, khiến ta trước đây cần phải tránh đi, phải áp chế xuống. Nhưng ở chỗ này… Ta muốn chính là bất ngờ!

– Về phần nguyên liệu luyện đan… Ta mặc dù không có nhiều lắm, nhưng những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc này nhất định có…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời kích động. Trong nháy mắt, thân thể hắn thoáng một cái, nhân lúc những người tí hon tộc Hắc Đan điên cuồng, hóa thành một đạo cầu vồng, lập tức liền rời khỏi nơi đây, lao thẳng đến chỗ từng bộ lạc người tí hon tộc Hắc Đan trong dãy núi này.

Sự thực cũng đúng như là Bạch Tiểu Thuần phán đoán. Bên trong dãy núi chỗ bộ lạc những người tí hon tộc Hắc Đan này, quả nhiên có chứa vô số nguyên liệu luyện dược. Có xương thú, có thảo dược, còn có một vài tảng đá kỳ dị. Cũng có không ít thứ Bạch Tiểu Thuần đều chưa từng nhìn thấy qua.

Ở dưới sự quan sát của hắn, hắn dĩ nhiên nhìn ra được, những vật phẩm này nhìn giống như là thật, nhưng trên thực tế lại giống như cửa ải này, đều không phải là thật sự, dường như đều là ảo ảnh được biến hóa ra.

Chỉ có điều dùng để luyện đan, vẫn có thể. Chỉ là đan dược cuối cùng chế luyện ra, có thể mang ra ngoài hay không, đây là một vấn đề. Chỉ có điều bây giờ điều cần Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ không phải là cái này. Mà là phải làm sao khiến cho Hắc Đan nhất tộc này hoàn toàn khuất phục!

– Ta xem như là đã nhìn ra, muốn qua được cửa ải này, chính là phải khiến cho những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc này phải cúi đầu.

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, triển khai tốc độ cao nhất, ở bên trong dãy núi này, tại mọi chỗ trong các bộ lạc của Hắc Đan nhất tộc, thi triển ra hoàn mỹ bản lĩnh thổi ba thước đất hắn luyện ra được khi còn ở Khôi Hoàng Thành. Toàn bộ giống như một đàn châu chấu, đi qua nơi nào, nơi đó không còn một ngọn cỏ.

Chỉ là ở đây bộ lạc Hắc Đan nhất tộc quá nhiều. Tất cả bộ lạc lớn nhỏ không nói là vô số, nhưng cũng khoảng chừng hơn mấy trăm ngàn. Cho dù Bạch Tiểu Thuần có bản lĩnh cướp đoạt, cũng không đủ thời gian. Qua một lúc lâu sau, khi hắn cướp đoạt gần như bảy phần, những người tí hon tộc Hắc Đan trên mặt đất bên ngoài, mỗi một người cuối cùng dần dần khôi phục ý thức.

Sau khi bọn họ ở tỉnh táo, phát hiện ra một canh giờ trước đã có chuyện gì đáng sợ xảy ra, tất cả bọn họ đều ngẩn ra. Nhưng rất nhanh, mỗi một người lại bạo phát ra tiếng gào thét càng thê lương hơn so với một canh giờ trước.

– Ta muốn giết ngươi!

– Lô đỉnh, Hắc Đan nhất tộc chúng ta cùng ngươi không đội trời chung!

– Ngươi nhất định phải chết. A a a, ta xin thề, có ngươi không Hắc Đan nhất tộc ta!

Vô số người tí hon của Hắc Đan nhất tộc đều gầm thét, giận dữ ngập trời. Hình như cả đời này, bọn họ cũng chưa từng điên cuồng giống như ngày hôm nay. Chuyện tức giận kinh thiên như vậy, đối với tất cả người tí hon của Hắc Đan nhất tộc mà nói, chính là vô cùng nhục nhã cả đời này cũng không có cách nào cọ rửa hết!

Lúc này bọn họ đã không chú ý tới phải coi Bạch Tiểu Thuần là lô đỉnh nữa. Bọn họ chỉ có một ý niệm duy nhất, chính là tìm được Bạch Tiểu Thuần, hành hạ hắn một vạn năm!

Thậm chí vì thế, từng người bọn họ đều lấy ra hoặc là tổ truyền, hoặc là quái đan tuyệt thế bản thân mình cũng luyến tiếc sử dụng. Mỗi một người với sát khí ngập trời, lấy ra thái độ nghiêm túc còn hơn so với hủy diệt thế giới này, ở bên trong thiên địa này, điên cuồng tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần.

Có thể tưởng tượng được, chỉ cần bọn họ tìm được, nhất định chính là một hồi đan chiến tuyệt thế!

Chỉ là ở trong thời điểm những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc này phát cuồng, Bạch Tiểu Thuần đã sớm đi ẩn nấp. Xét thấy dấu vết lúc ban đầu bị Hắc Đan nhất tộc phát hiện ra, hắn không phải dừng lại ở nơi nào đó, mà là di chuyển ẩn thân, nghe bên ngoài truyền tới tiếng người của Hắc Đan nhất tộc rít gào, hắn cũng hãi hùng khiếp vía. Cùng lúc đó, hắn cảm giác giật mình đối với tốc độ khôi phục của những người tí hon này. Về phương diện khác cũng không cam chịu.

– Hừ, các ngươi chờ đấy cho ta. Chúng ta vẫn chưa xong đâu!

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng. Hắn ở một chỗ ẩn thân, lấy ra từng lò luyện đan nhỏ trước đó đã cướp đoạt được. Hắn cũng không cảm thấy phiền phức, lại lấy từ bên trong túi trữ vật của mình ra không ít lò luyện đan lớn, bắt đầu luyện đan.

– Không phải là đánh lâu dài sao? Ta phải sợ các ngươi sao?

Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, hai tay bấm quyết, lập tức lại phân phối dược thảo cướp đoạt được. Nhất thời tất cả lò luyện đan lớn nhỏ xung quanh hắn đồng thời chấn động.

Một khi luyện đan, bản thân Bạch Tiểu Thuần lập tức rơi vào tình trạng điên cuồng. Hai mắt của hắn đỏ bừng. Lúc này trong đầu hắn cân nhắc không phải là thành đan, mà là làm như thế nào để biến đổi đa dạng, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Rất nhanh, khi những người của Hắc Đan nhất tộc đó tìm được nơi Bạch Tiểu Thuần ẩn thân, mỗi một lò luyện đan lại xuất hiện màu đỏ đậm. Thậm chí có không ít lò luyện đan cũng xuất hiện dấu hiệu muốn vỡ nát. Thời điểm trước kia, khi cảnh tượng như vậy xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đều hiểu ý, kinh sợ. Nhưng hôm nay hắn lại mừng như điên. Hắn vung tay áo một cái, trực tiếp lại ném tất cả những lò luyện đan này ra ngoài.

Hắn cũng không để ý xem nơi mình cụ thể ném tới là chỗ nào. Sau khi đã ném ra tất cả, nhất thời những tiếng nổ mạnh vang lên. Những tiếng nổ này lại kéo dài, ầm ầm ầm không ngừng.

Ở dưới những tiếng gầm thét giận dữ của những người tí hon tộc Hắc Đan, thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng một cái, lại rời đi. Thời điểm hắn lại xuất hiện, là ẩn thân một chỗ khu vực khác, tiếp tục luyện đan.

Thời gian trôi qua. Ba ngày sau, những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc càng phát điên. Ba ngày nay đối với bọn họ mà nói, thậm chí còn muốn hành hạ so với trước đây. Uy lực của những lò luyện đan cùng với vụ nổ, không ngừng chấn động toàn thế giới. Mà những lò luyện đan này nổ tung phát ra lực trùng kích, lại cực kỳ điên cuồng mãnh liệt. Nhất là những lò luyện đan lớn do Bạch Tiểu Thuần mang theo bên người, đối với những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc mà nói, giống như kinh thiên động địa.

Không đơn thuần chỉ là như vậy… Ở trong những lò luyện đan này nổ tung, giằng co được ba ngày, trên trời cao bắt đầu ngưng tụ ra mây đen. Lại có mưa a xít, giống như mưa to rơi xuống.

Những hạt mưa a xít này rơi vào trên người những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc, y phục của bọn họ trong nháy mắt lại bị tan ra. Thân thể của bọn họ còn xuất hiện cảm giác đau đớn mãnh liệt. Thậm chí ngay cả mặt đất, dường như cũng bị ăn mòn. Càng không cần phải nói tới những ngọn núi này.

– Trời ạ, ở nơi này là mưa a xít. Đây rõ ràng là mưa độc!

– Đáng chết, đáng chết, đáng chết a!

Những người tí hon này đều phát điên. Thời điểm tức giận trong lòng mỗi một người càng cuồng bạo hơn, ở trong trận mưa a xít này xuất hiện những tia chớp sấm sét màu tím. Những tia chớp từ trong không trung lao ra, đánh về phía cả vùng, ầm ầm ầm lao xuống, căn bản cũng không có dừng lại, , giống như quét rác, gào thét lao đến, gào thét phóng qua…

Điều này khiến cho những người tí hon của Hắc Đan nhất tộc đó, mỗi một người căn bản là không có cách nào ra ngoài. Bọn họ chỉ có thể trốn ở bên trong dãy núi. Nhưng rất nhanh, bọn họ liền phát hiện, tai họa lớn hơn nữa không ngờ đã hạ xuống.

Đó là sương mù, từ trong khe nứt của tảng đá có sương mù chui ra…

Những sương mù này tràn ngập mùi gay mũi. Đặc biệt khiến cho Hắc Đan nhất tộc suy sụp, là bên trong lại có thể cũng có bộ phận dược hiệu của Phát Tình Đan cùng Trí Huyễn Đan. Kể từ đó… Thời gian một canh giờ đáng sợ trôi qua, hiện tại biến thành… Bất kỳ thời khắc nào!!

– Trời ạ, tại sao có thể như vậy được!

– Không, ta muốn chết…

– Không thể như vậy được. Hắc Đan nhất tộc chúng ta rốt cuộc là tạo nghiệt gì, khiến cho lão thiên gia lại có thể trừng phạt chúng ta như thế!

Chapter Truyện / Chương 1123 – Chúng Ta Tạo Cái Nghiệt Gì