Chương 1124 – Ngài Đi Đi

Chapter Truyện / Chương 1124 – Ngài Đi Đi

Không thể không nói, mức độ kiên định của Hắc Đan nhất tộc, ở trong tính cách tuyệt đối không khuất phục này, mặc dù có thể khiến cho Chúa Tể Tiên Giới trước kia lộ ra vẻ xúc động tán thưởng, thực sự là có chút đạo lý.

Nếu như là đổi lại thành những người khác, lúc này đã sớm hoàn toàn sụp đổ. Dù sao ở trong trận đấu đan này, Hắc Đan nhất tộc đã coi như là xuống dốc không phanh, bại không thể lại bại thêm được nữa.

Toàn thế giới đều không ngừng có mưa a xít rơi xuống. Còn có những tia chớp màu tím quét ngang gào thét. Bất luận là mưa a xít ăn mòn, hay tia chớp cuồng bạo, khiến cho mặt đất này vốn đã nghìn lở trăm lỗ, đều đang chấn động giống như cũng bị xóa đi.

Vô số ngọn núi, mặt đất đã trở nên gồ ghề. Mức độ bị phá hỏng của nó đã vượt hơn trước rất nhiều. Đừng nói là không có một ngọn cỏ nào. Cho dù là có mọc lên đi nữa, thân thể cũng bị những tổn thương không có cách nào hình dung được.

Cùng lúc đó, ở bên trong vùng núi này khói thuốc không chỗ nào không có mặt, dường như là cọng rơm cuối cùng càng ép nát Hắc Đan nhất tộc, khiến cho bọn họ ở trong sự suy sụp, dục tiên dục tử…

Càng không cần phải nói tới khi đó xuất hiện vụ nổ lò luyện đan. Những vụ nổ lớn ở bốn phương tám phương, dâng lên vô số hồi âm. Đồng thời, cũng khiến cho mảnh thế giới này thậm chí tất cả Hắc Đan nhất tộc, căn bản cũng hoàn toàn không có thời gian có thể nghỉ ngơi.

Tất cả những điều này không hành hạ chính mình, cũng đủ để khiến cho phần lớn sinh mạng phải thỏa hiệp. Nhưng hết lần này tới lần khác cho dù Hắc Đan nhất tộc đến trình độ như vậy, cho dù đau thương liên tục, nhưng vẫn chống đỡ!

Sự chống đỡ này, chính là một tháng!

Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng bội phục Hắc Đan nhất tộc này. Hắn cảm thấy Hắc Đan nhất tộc này mặc dù rất khiến cho người ta tức giận, nhưng bản chất của bọn họ, đều là một đan sư tốt.

– Đối với đan sư tốt như vậy, ta phải dành cho bọn họ đủ tôn trọng mới được.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ sâu xa. Hắn nhìn một chút về phía những thảo dược còn thừa lại kia. Hắn quyết định phải chuyện này kéo dài nữa, thậm chí còn phải nghiên cứu ra nhiều thêm một ít luyện đan bất ngờ. Chỉ có như vậy, mới không làm thất vọng những đan sư tốt vĩ đại.

Vì vậy… Ở trong những ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu giống như mất ăn mất ngủ vậy, mắt đỏ, chìm đắm ở trong luyện đan. Các loại đan dược đáng ngạc nhiên cổ quái, các loại bất ngờ không thể tưởng tượng nổi, giống như ác mộng liên tiếp xuất hiện.

Cuối cùng, sau khi kiên trì tròn ba tháng, Hắc Đan nhất tộc khóc. Tất cả tộc nhân đều khóc. Mỗi người bọn họ hấp hối, tuyệt vọng. Tâm thần kiên trì, ở trong liên tục ba tháng bị hành hạ, dù dùng hết mọi biện pháp, cũng vẫn không có cách nào hóa giải dược hiệu. Sau khi ý thức được mình rốt cuộc trêu chọc một tồn tại khủng khiếp thế nào, bọn họ suy sụp.

– Tử vong không thể sợ, diệt tộc cũng không đáng sợ. Sỉ nhục chúng ta càng không thể sợ. Nhưng có thể sợ chính là loại nghiền ép ở trên phương diện đan dược này, loại ác mộng này khiến cho chúng ta không có lý tưởng, không theo đuổi, cả đời đều bao phủ ở dưới bóng tối của hắn!

– Hắn không phải là người. Hắn là đan ma, hắn là cuồng ma dược sư đan dược!

– Chúng ta ban đầu tưởng rằng chúng ta đã đủ khiến cho người ta khiếp sợ. Nhưng không nghĩ tới hắn lại có thể vẫn kinh người hơn so với chúng ta!

– Trời xanh ơi, thế gian này làm sao có thể xuất hiện một người như thế!

– Vừa có Hắc Đan nhất tộc chúng ta, cần gì phải xuất hiện thêm người này nữa!

Mảnh thế giới này, tất cả đầu lĩnh bộ lạc Hắc Đan nhất tộc, từ trước tới nay, lần đầu tiên tập trung lại cùng một chỗ, ở trong khói độc khiến cho người ta điên cuồng, cố nén sự nóng nảy cùng kích động trong lòng, bọn họ mở một hội nghị ngắn.

Ở trong hội nghị này, tất cả thủ lĩnh Hắc Đan nhất tộc đều mở miệng đồng thanh đạt được sự nhất trí. Bọn họ thay đổi ý nghĩ vốn tuyệt đối không chịu khuất phục ban đầu. Tất cả các ý kiến đều thống nhất, đều muốn loại bỏ cuồng ma quái đan tai họa này ra ngoài!

Quyết định này còn thu được sự tán thành của tất cả tộc nhân trong Hắc Đan nhất tộc. Sau khi bọn họ không kịp chờ đợi, biểu đạt suy nghĩ của riêng mình, rất nhanh, toàn bộ Hắc Đan nhất tộc cho dù là những tộc nhân đang hấp hối, đều giãy dụa kêu lên.

– Để cho hắn đi đi!

– Chúng ta không thể trêu vào hắn. Để cho hắn mau chóng rời khỏi đi!

– Để cho hắn đi thôi. Chỉ cần hắn chịu đi, tất cả điều kiện đều có thể đáp ứng!

Mảnh thế giới này là do Chúa Tể Tiên Giới trên tàn phiến kia, để lại Sinh Tử Đạo Nguyên diễn hóa đi ra. Ở trên trình độ nào đó, Hắc Đan nhất tộc nơi đây, bọn họ chính là ý chí của thế giới này. Một khi ý nghĩ của bọn họ, liên hợp cùng một chỗ, hình thành lực lượng ngay cả khí linh đồng tử cũng không có cách nào quấy nhiễu.

Giờ phút này khí linh của tàn phiến hóa thành đồng tử, sau khi chính mắt thấy tất cả mọi chuyện trong ba tháng này, toàn thân hắn sớm phát điên suy sụp trước tộc nhân của Hắc Đan.

Hắn phát hiện mình vẫn xem thường Bạch Tiểu Thuần này. Hắn thật sự không ngờ được, Bạch Tiểu Thuần này không chỉ đối đãi vô sỉ, luyện đan lại cũng có thể vô sỉ như vậy. Hắn xin thề, đây là một tồn tại duy nhất vô sỉ đến cực hạn mà hắn gặp phai trong suốt những năm tháng lâu dài.

Nhất là khi hắn cảm nhận được Hắc Đan nhất tộc khuất phục, đồng tử này chấn động kinh ngạc.

– Các ngươi… Các ngươi lại là Hắc Đan nhất tộc ngay cả Chúa Tể cũng than thở tuyệt đối không khuất phục. Nhưng bây giờ, các ngươi lại có thể… Khuất phục!

Đồng tử muốn khóc. Hắn vốn định nhốt Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này một vạn năm. Nhưng hôm nay có thể thấy, cho dù là Hắc Đan nhất tộc này không khuất phục, sợ là không cần tới mấy năm, mảnh thế giới này cũng xong rồi…

Lúc này đồng tử cho dù không cam tâm đi nữa, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Hắc Đan nhất tộc đạt được nhất trí. Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang chìm đắm ở trong luyện đan, không đợi kịp phản ứng, thân thể lại trong nháy mắt trở nên mơ hồ, cho đến khi biến mất ở trong mảnh thế giới này.

– Ta không cam lòng!

Khí linh hóa thành đồng tử, nghiến răng nghiến lợi, phát ra tiếng gầm thét giận dữ. Ủy khuất trong lòng hắn, phiền muộn của hắn, lúc này đã muốn bạo phát ra.

– Bạch Tiểu Thuần vô sỉ, gia hỏa hèn hạ như ngươi vậy, lại có thể gọi là Bạch Tiểu Thuần… Ngươi thật có lỗi với cái tên của ngươi. Ngươi chắc hẳn là họ Hắc. Ngươi nên gọi là Đại Ô. Hắc Đại Ô đáng chết. Lần tiếp theo, chờ sau khi ta tỉnh dậy, ta nhất định phải giết chết ngươi, giết chết ngươi, giết chết ngươi!

Khí linh đồng tử lộ ra thần sắc vặn vẹo, toàn thân đã trở nên điên cuồng.

Mà giờ khắc này ở trên xương quạt cửa ải thứ ba mươi, theo bóng người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, chính hắn cũng sửng sốt một chút.

– A? Ta thế nào lại đi ra rồi?

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc gãi đầu một cái. Hắn vội vàng đi nhìn túi trữ vật. Hắn lập tức rất tiếc nuối. Ở bên trong cửa ải thứ ba mươi, hắn mặc dù chấp nhất với bất ngờ phát sinh khi luyện đan, nhưng vẫn có mấy lần luyện chế ra đan dược thành công như vậy. Đáng tiếc lúc này vừa kiểm tra, những đan dược kia lại không còn.

– Như thế xem ra, ta đã thông qua cửa ải thứ ba mươi?

Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, liền thở dài. Hắn cảm thấy ở bên trong cửa ải thứ ba mươi có nhiều người đồng đạo như vậy. Mọi người không có việc gì đấu đan, rất sung sướng vui vẻ. Lúc này bị đột nhiên truyền tống đi ra như vậy, hắn còn có chút luyến tiếc.

– Nơi đó rất thích hợp luyện đan. Hơn nữa còn là thế giới hư ảo do ý chí Chúa Tể diễn hóa ra. Ta luyện đan ở đó, sẽ không cần e ngại tới trách nhiệm. Đây mới là điều ta theo đuổi… Không được, ta muốn xem thử có thể trở về hay không.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, lại thử tiến vào cửa ải thứ ba mươi này. Nhưng lúc này đây, thân thể hắn vừa bước vào cửa ải ba mươi, lại lập tức cảm nhận được bên trong thế giới này truyền tới một lực bài xích mãnh liệt đến cực hạn. Mặc cho Bạch Tiểu Thuần giãy giụa như thế nào, hắn cũng không làm được chuyện gì, bị sinh sôi đánh ra.

Bên trong cửa ải thứ ba mươi, lúc này tất cả Hắc Đan nhất tộc mắt thấy trời cao gợn sóng, quả thực khiếp sợ tới mức muốn lại một lần nữa sụp đổ. Nhưng mãi đến khi phát hiện này quái đan cuồng ma ở trong mắt bọn họ không có cách nào hạ xuống, bọn họ mới đều thả lỏng, thở hắt ra một hơi. Mỗi một người đều kích động phấn chấn hoan hô lên. Cũng không thiếu người nước mắt lưng tròng. Còn có một vài người lấy ra chiêng trống, cao hứng gõ lớn.

– Cuối cùng… Hắn cuối cùng đã rời khỏi đây, lại không vào được nữa!

– Trời cao có mắt. Cuồng ma như vậy, hãy để cho hắn đi gay tai họa cho người khác. Hắc Đan nhất tộc chúng ta thành thật như thế, lương thiện như thế. Chúng ta là người tốt. Người tốt không nên bị khi dễ.

– Ác mộng. Mấy tháng này, với ta mà nói, nghĩ lại mà kinh. Ta quyết định, sau này ta cũng không luyện quái đan nữa. Ta xin thề, từ nay về sau ta chỉ luyện giải đan!

Ở trong thời khắc toàn bộ Hắc Đan nhất tộc đều hoan hô kích động, Bạch Tiểu Thuần ở trên xương quạt bên ngoài, rất phiền muộn. Suy nghĩ một lát, Bạch Tiểu Thuần thở dài.

– Mà thôi. Chờ có một ngày ta trở thành chủ nhân của cây quạt này, ta lại tiến vào, đi tìm bọn họ tiếp tục đấu đan.

Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Hắn cảm thấy thời gian mình ở trên tàn phiến này đã quá lâu. Cũng không biết trên Vĩnh Hằng đại lục có xuất hiện biến cố gì hay không. Lúc này thân thể hắn thoáng một cái, đang muốn trở về.

Nhưng vào lúc này, thân thể Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên chấn động. Hắn chợt ngẩng đầu lên, nhìn về phía bên ngoài cây quạt. Trong tinh không vốn tối tăm. Lúc này theo cây quạt nhanh chóng đi về phía trước, cách cây quạt càng ngày càng gần… Là một tòa cung điện to lớn!!

Chapter Truyện / Chương 1124 – Ngài Đi Đi