Chương 1126 – Trúng

Chapter Truyện / Chương 1126 – Trúng

Bạch Tiểu Thuần không thể không kinh sợ. Bởi vì sự phát triển của Vân Hải Châu này đã trở thành mấu chốt quan trọng nhất, đối với toàn bộ người của Thông Thiên thế giới tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, giống như là một chỗ thánh địa!

Chỉ cần ở đây không ngã, lại giống như là một lá cờ, đại biểu cho hi vọng trong lòng mọi người Thông Thiên thế giới!

Trái tim Bạch Tiểu Thuần không khỏi đập nhanh vài cái. Thần thức của hắn tản ra. Sau khi quét ngang hơn nửa Vân Hải Châu, hắn phát hiện tất cả mọi thứ vẫn giống như bình thường. Hắn lập tức hồ nghi, đứng lên, một bước đi ra. Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở trong đại điện. Gần như là thời điểm hắn mới vừa xuất hiện, bên ngoài đại điện lại truyền đến giọng nói gấp gáp của Đại Thiên Sư mang theo sự lo lắng.

– Tư Đồ cầu kiến Thiên Tôn. Có chuyện lớn cần bẩm báo!

Giọng nói của Đại Thiên Sư mang theo sự nghiêm trọng, còn có một tia run rẩy không thể nhận biết. Dường như hắn gặp phải chuyện cực lớn nào đó. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng kinh ngạc nghi ngờ hơn. Hắn giơ tay phải, vung lên. Nhất thời cửa đại điện mở ra. Đại Thiên Sư lập tức cất bước, vội vàng đi vào đại điện. Sau đó, hình như vì vô cùng lo nghĩ, hắn cũng quên cả bái kiến Bạch Tiểu Thuần, tiến lên lập tức lại mở miệng nói ra với giọng điệu cấp bách.

– Thiên Tôn, việc lớn không tốt!

– Vân Hải Châu ta có nguy cơ cực lớn! Không có cách nào hóa giải. Không bao lâu, tất cả cơ sở chúng ta đặt xuống trước đó, đều phải phó mặc. Thậm chí dẫn tới Thánh Hoàng Triều áp chế toàn diện!

Đại Thiên Sư sốt ruột, trán cũng bắt đầu đổ mồ hôi. Hình như trong khoảng thời gian này, theo Bạch Tiểu Thuần mất tích, xuất hiện một ít tình hình hắn cùng với Cự Quỷ Vương lại không có cách nào thay đổi, hiện tại đã cấp tốc đến trước mắt.

Ở trong ấn tượng của Bạch Tiểu Thuần, ngoại trừ năm đó Khôi Hoàng Thành bị đánh chiếm, Đại Thiên Sư từng có vẻ mặt như vậy ra, sau đó, hắn trước sau vẫn bình tĩnh giống như nước. Nhưng hôm nay vẻ mặt này lại hiện ra. Tim Bạch Tiểu Thuần nhất thời ngừng đập một nhịp.

– Đã xảy ra chuyện gì?

Bạch Tiểu Thuần vội vàng hỏi.

– Thiên Tôn đại nhân, hôm nay Vân Hải Châu luyện linh đã thành đặc sắc, danh tiếng truyền khắp thiên hạ. Nhưng điều đó lại giống như một khối thịt béo, bị Thánh Hoàng Triều như hổ đói nhìn chằm chằm vào. Thánh Hoàng này còn đa mưu túc trí, trước nhìn như thỏa hiệp, nhưng trên thực tế đây rõ ràng là đang chờ đợi. Chỉ chờ tới lúc chúng ta trưởng thành đến trình độ nhất định xong, hắn nhất định đến đây thu gặt!

Đại Thiên Sư bi thương thảm thiết kêu lên một tiếng.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, cũng hít vào một hơi. Chuyện này trước đó hắn đã từng cân nhắc qua. Cho nên hắn mới ở trên phương diện xông qua ải, ra sức như vậy. Hắn muốn chính là mau chóng nâng cao chính mình.

– Mấy tháng này, hiện ra ở trước mặt chúng ta, chỉ có một con đường. Con đường này nếu không đi, lại nửa bước khó đi. Nếu đi tiếp, tất nhiên sẽ có ngày nào đó bị Thánh Hoàng Triều thu gặt! Nhất là gần đây lão phu quan sát thấy Thánh Hoàng ban bố một loạt ý chỉ, rõ ràng đã có tâm động thủ. Thời gian sợ là không kịp!

Đại Thiên Sư vô cùng nóng nảy. Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, cũng biến sắc.

– Trừ phi là Thiên Tôn ngươi ở đây, có thể trong vòng nửa năm, thăng cấp Thái Cổ. Nếu không, biện pháp duy nhất của chúng ta, chính là dùng tốc độ nhanh nhất, hai con đường đồng thời tiến hành mới có thể. Chỉ có ở chỗ Tà Hoàng Triều, cũng mở ra cục diện, khiến cho Thánh Hoàng e ngại càng nhiều, chúng ta mới có thể ở trong kẽ hở sinh tồn!

– Nhưng ở chỗ của Tà Hoàng Triều, chúng ta căn bản cũng không có biện pháp đi tiếp xúc. Nhất là các châu khu vực bắc bộ của Tà Hoàng Triều. Chỉ sợ chúng ta luyện linh đối với bọn họ mà nói, cũng là chuyện tốt. Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện này căn bản là không thể thực hiện được. Tà Hoàng Triều phong tỏa nghiêm mật. Trong khoảng thời gian này lão phu cùng Cự Quỷ đã rầu rĩ đến cực hạn. Thiên Tôn, làm sao bây giờ đây?

Đại Thiên Sư còn thiếu chút đấm ngực. Lúc này âm thanh của hắn cũng mang sự bất đắc dĩ cùng mờ mịt. Bạch Tiểu Thuần nghe được những lời lẽ này, đầu tiên là khẩn trương. Sau đó, lại vừa nghe tới, chỉ cần tạo được quan hệ với Tà Hoàng Triều, nhất thời lại thoải mái một ít. Mặc dù trong lòng vẫn có chút do dự đối với chuyện tiếp xúc cùng Công Tôn Uyển Nhi, nhưng hắn vẫn gật đầu mở miệng.

– Chuyện này, ngươi làm ta sợ muốn chết. Đây không phải là chuyện nhỏ thôi sao? Không phải là Tà Hoàng Triều sao? Vậy để ta đi tìm Công Tôn Uyển Nhi, thương lượng với nàng một chút… Ừ? Không đúng!

Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, bỗng nhiên kịp phản ứng. Cũng chính là vào lúc này, Đại Thiên Sư vội ho một tiếng. Tất cả lo lắng trước đó đã bị quét sạch. Hắn lộ ra thần sắc nghiêm nghị, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu.

– Lời của Thiên Tôn, nói là làm ngay. Mong rằng Thiên Tôn mau chóng đi tới gặp Quỷ Mẫu Thiên Tôn, hai bên nói chuyện mở ra buôn bán. Tốt nhất là cùng Quỷ Mẫu Thiên Tôn tiếp xúc nhiều một chút. Nếu có thể khiến cho quan hệ cá nhân thăng hoa, tiến thêm một bước, nói không chừng Thông Thiên thế giới ta sẽ có khả năng có thêm một vị Thiên Tôn nữa. Nếu như có thể trở thành thê tử của Thiên Tôn, vậy thì càng tốt hơn!

– Thiên Tôn vừa xuất quan, có thể nghỉ ngơi một chút. Lão phu không quấy rầy nữa. Xin cáo lui…

Đại Thiên Sư nhanh chóng mở miệng, nói xong hắc hắc một tiếng, cúi đầu, nhanh chóng rút lui. Chỉ chớp mắt, hắn đã biến mất ở trong đại điện.

Chỉ để lại một mình Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, trợn mắt há hốc mồm nhìn theo bóng lưng Đại Thiên Sư biến mất. Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần chợt trợn trừng mắt.

– Tư Đồ lão gia hỏa nhà ngươi, ngươi hãm hại ta!

Bạch Tiểu Thuần cố tình tức giận, nhưng lại tức giận không nổi. Lúc này hắn cũng đã nhìn ra, Vân Hải Châu căn bản không có chuyện gì lớn. Những lời Đại Thiên Sư nói trước đó, đều là nói chuyện giật gân mà thôi. Mục đích của hắn chính là muốn để cho Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi tiếp xúc nhiều hơn.

Hiển nhiên là trong khoảng thời gian này Đại Thiên Sư ở nơi nào đó, nghe nói tới sự mờ ám giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi. Lấy tính cách cáo già của hắn, còn có hiểu rõ đối với Bạch Tiểu Thuần, trong lòng biết rõ nếu như thật sự mở miệng, Bạch Tiểu Thuần ở đây nhất định sẽ từ chối. Thật ra trong lòng Bạch Tiểu Thuần đối với chuyện đi gặp Công Tôn Uyển Nhi, cũng nhút nhát.

Đại Thiên Sư lại có khát vọng mãnh liệt đối với chuyện kéo Công Tôn Uyển Nhi vào Thông Thiên thế giới. Dù sao có hai vị Thiên Tôn, Thông Thiên thế giới ở Vĩnh Hằng Tiên Vực này, cũng sẽ càng không tầm thường. Quyền phát biểu sẽ lớn hơn nữa!

Mặt khác cũng đúng như là lời hắn nói. Vân Hải Châu luyện linh, không thể chỉ mở ra đối với Thánh Hoàng Triều. Cho dù Thánh Hoàng không vui, cho dù phẫn nộ, Vân Hải Châu cũng phải thành lập buôn bán cùng Tà Hoàng Triều.

Như vậy, mới có thể ở trong kẽ hở sinh tồn, mới là an toàn nhất. Nếu không, trước mắt nhìn như an toàn, cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.

Điểm này, Đại Thiên Sư nói ngược lại cũng là chính xác. Chỉ có điều hắn ở thời gian nguy cơ đến, lại có chút mơ hồ mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần vừa rồi không kịp phản ứng. Lúc này vừa nghĩ lại hoàn toàn hiểu rõ. Đối với chút tâm tư nho nhỏ này của Đại Thiên Sư, hắn dở khóc dở cười. Trong lòng hắn thầm rầu rĩ. Nếu như thật sự có khả năng, hắn căn bản cũng không muốn lại đi tìm Công Tôn Uyển Nhi.

– Mỗi lần đi đều phải vỗ vài cái…

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Hắn rất lo lắng cứ vỗ xuống như thế, sớm hay muộn sẽ có một ngày đánh ra chuyện lớn…

Chỉ là hiện tại ở dưới mánh khóe nhỏ của Đại Thiên Sư, mình cũng đã khoe khoang khoác lác. Bạch Tiểu Thuần thở dài. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bắc bộ. Cuối cùng hắn chỉ có thể kiên trì, na di đi về phía đó.

Khoảng cách giữa Vân Hải Châu chỗ châu hành cung của Công Tôn Uyển Nhi, đối với tu sĩ tầm thường mà nói, sợ là cả đời vẫn không có cách nào đi qua được. Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại chỉ là mấy một canh giờ.

Mặc dù là có trận pháp phong tỏa, dưới Bất Tử Cấm, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đều chỉ là thùng rỗng kêu to. Khi hắn đến hành cung của Công Tôn Uyển Nhi, trời đã là hoàng hôn. Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày do dự một lát. Không đợi hắn quyết định đi vào thế nào, mở miệng thế nào, bên trong hành cung đã truyền đến giọng điệu ngọt ngấy của Công Tôn Uyển Nhi.

– Tiểu ca ca, muộn thế này tại sao ngươi lại tới? Chẳng lẽ lần này là thật sự muốn ở lại chỗ này qua đêm hay sao?

Giọng nói này ngọt ngào, rất êm tai. Nhưng rơi vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, trong lòng hắn lập tức lại run lên. Thật ra, hôm nay hắn hiểu rất rõ ràng về Công Tôn Uyển Nhi. Hắn biết đối phương hình như có hai loại tính cách. Một là biểu lộ bên ngoài xưng hô với mình tiểu ca ca, một người khác lại là mạnh mẽ vô cùng, ra tay chính là sát chiêu.

– Trước đây nàng không như vậy. Chẳng lẽ là bởi vì sau khi cùng Quỷ Mẫu dung hợp, xuất hiện tác dụng phụ?

Bạch Tiểu Thuần có chút nhức đầu. Hắn cũng không dám giống như lần đầu tiên, đi nói ra lời nói nguyện ý lưu lại một đêm. Lúc này hắn ho khan vài tiếng, khiến cho âm thanh của mình trầm thấp mở miệng.

– Uyển nhi, đừng làm rộn nữa. Lần này ta có chính sự.

– Chính sự? Lần đầu tiên ngươi tới, bảo ta giúp ngươi nói dối, nói xấu một Bán Thần, ngươi cũng nói là chính sự. Lần thứ hai ở biên giới Vân Hải Châu, mạnh mẽ chiếm của ta một châu, nói cũng là chính sự.

Bên trong hành cung truyền ra tiếng cười duyên của Công Tôn Uyển Nhi. Chỉ là trong giọng nói này lại mang theo vẻ tức giận.

– Thế nào? Lần này ngay cả vào cửa cũng không dám vào? Đường đường là Khôi Tổ, đường đường là Thiên Tôn, lại chỉ có chút can đảm như thế thôi sao? A đúng rồi. Ta quên mất ngươi sợ quỷ.

Thời điểm giọng nói của Công Tôn Uyển Nhi lại truyền ra, cũng trở nên dao động. Trong nháy mắt bốn phía xung quanh trở nên thâm trầm. Bên trong hành cung còn có một vài quỷ ảnh thường xuyên lui tới. Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy đau đầu. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Dựa theo đạo lý, hắn có đòn sát thủ Luân Hồi Quá Khứ Kinh, đối phương hình như không nên nguyện ý để cho mình tới gần nàng mới đúng.

– Chẳng lẽ là có cạm bẫy gì sao?

Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác. Hắn giả vờ giả vịt thở dài một tiếng, trơ mắt nhìn hành cung, bất đắc dĩ mở miệng.

– Ta nói này Uyển nhi, nàng là đang cố ý… Cố ý khiêu khích khiến cho ta tức giận, khiến cho ta đi vào, sau đó… Chờ tới khi ta thi triển Luân Hồi Quá Khứ Kinh vỗ qua chứ?

Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, lập tức liền làm ra tư thế phòng hộ. Dựa theo suy nghĩ của hắn, mình vừa mở miệng như thế, đối phương nhất định sẽ bị khiêu khích lao ra cùng mình đánh một trận lớn mới đúng. Nhưng rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần lại ngây ngẩn cả người. Hắn phát hiện, Công Tôn Uyển Nhi ở bên trong hành cung, lại có thể… Trầm mặc!

– Không thể nào… Lẽ nào bị ta nói trúng rồi?

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi, hai mắt trợn tròn.

Chapter Truyện / Chương 1126 – Trúng