Chương 1127 – Chu Đại Sư

Chapter Truyện / Chương 1127 – Chu Đại Sư

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, nhịp tim đập không hiểu tăng nhanh một ít. Hắn cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi. Thật sự chính hắn cũng không thể nào hiểu nổi, vì sao sau khi thi triển Luân Hồi Quá Khứ Kinh đối với Công Tôn Uyển Nhi này, nữ tử này lại có thể gặp phải phản ứng kỳ quái như vậy.

– Chẳng lẽ thần thông ta tự nghĩ ra này, có sơ hở gì trí mạng hay sao?

Bạch Tiểu Thuần lập tức khẩn trương. Trên thực tế chuyện này hắn đã sớm cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Mỗi lần vừa nghĩ tới, nếu như Luân Hồi Quá Khứ Kinh có đầy đủ loại tác dụng đặc biệt này khiến cho người ta trợn mắt hốc mồm, một khi truyền đi, sợ là danh tiếng cũng có phần tổn hại. Hắn đã cảm thấy toàn thân đều có chút không xong.

– Ta muốn sáng tạo, lại là đại thần thông, đại thuật pháp!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, không muốn đi suy nghĩ sâu xa về vấn đề này nữa. Hắn suy nghĩ có khả năng lớn hơn nữa, là có liên quan đến ký ức của Công Tôn Uyển Nhi.

– Nhất định là như vậy. Bạch Tiểu Thuần ta tính tình chính trực, sáng tạo công pháp tất nhiên là đường đường chính chính. Làm sao có thể đường ngang ngõ tắt như thế.

Bạch Tiểu Thuần an ủi mình một hồi. Hắn lại nhìn về phía hành cung của Công Tôn Uyển Nhi, trong lòng cũng đang do dự có nên đi vào hay không. Chợt cửa lớn của hành cung cuối cùng lại lặng lẽ không một tiếng động tự mình mở ra.

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần nhất thời trở nên gấp gáp. Hắn nhìn cửa lớn hành cung một chút, lại nhìn sắc trời một chút, trong lòng càng thêm rầu rĩ. Cuối cùng hắn thở dài một tiếng.

– Mà thôi mà thôi. Vì ngàn vạn con dân của Vân Hải Châu, vì tất cả mọi người ở Thông Thiên thế giới ta, Bạch Tiểu Thuần ta làm sao có thể lại lưu ý tới sự được mất của bản thân mình!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, có một loại cảm giác bất chấp mọi giá. Thần sắc hắn lộ vẻ nghiêm trọng, bước chân nặng nề, đi từng bước một về phía hành cung.

Sâu bên trong lòng hắn còn phát sinh một sự bi tráng. Dần dần đi vào hành cung, hắn thấy được ở sâu bên trong hành cung này, Công Tôn Uyển Nhi ngồi ở chỗ đó, toàn thân mặc cung trang hồng nhạt, mặt không thay đổi.

Hình như giờ phút này Công Tôn Uyển Nhi cùng với người vừa lên tiếng gọi tiểu ca ca trước đó, đã không phải là cùng một người. Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, sâu bên trong đôi mắt mang theo một tia hàn quang.

– Trừ khi ngươi có thể vĩnh viễn sử dụng thuật pháp hèn hạ này của ngươi. Nếu không, chỉ cần ngươi lại sử dụng một lần nữa đối với bản cung, ta lập tức phát động tất cả lực lượng bắc bộ, tiêu diệt Vân Hải Châu của ngươi!

Công Tôn Uyển Nhi chậm rãi mở miệng, âm thanh trầm thấp, trong nháy mắt khiến cho trong mắt Bạch Tiểu Thuần có hàn quang lóe lên. Hơn nữa tu vi của hắn vận chuyển. Giờ phút này Công Tôn Uyển Nhi thật sự cho Bạch Tiểu Thuần cảm giác, dường như nàng chính là Quỷ Mẫu trước kia!

– Ngươi có lẽ nghi ngờ sự kiên định bản cung. Vậy ngươi có thể đi thử một chút.

Ánh mắt Công Tôn Uyển Nhi vẫn lạnh như băng, nhưng bên trong giọng nói kia ẩn chứa sự quả quyết, giống như chém đinh chặt sắt.

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày. Công Tôn Uyển Nhi trước mắt này thật sự quá giống với Quỷ Mẫu, khiến cho hắn không nhịn được, nghi ngờ sau khi Công Tôn Uyển Nhi này dung hợp với Quỷ Mẫu, có phải thật sự đã xảy ra vấn đề gì hay không. Trong cảm giác của hắn, tính tình của đối phương dường như cũng trở nên có chút xa lạ.

– Chỉ có điều đối vớ loại tính cách lạnh như băng này, ta vẫn còn có vài biện pháp. Năm đó Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, mỗi người đều rất lạnh lùng, lãnh đạm.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, trong nháy mắt thần sắc trở nên nghiêm nghị vô cùng, liếc nhìn Công Tôn Uyển Nhi. Hắn từ từ nâng tay lên. Một sự thiết huyết, chợt bạo phát ở trên người hắn.

Theo thiết huyết bạo phát, khí thế toàn thân hắn cũng khác hẳn so với trước kia. Ánh mắt hắn trở nên thâm trầm. Đồng thời, âm thanh cũng mang theo một tia chí cao vô thượng của Thiên Tôn, vang vọng ở bên trong hành cung này.

– Nàng thật sự có thể phát động lực lượng của bắc bộ, tiêu diệt Vân Hải Châu ta. Nhưng Bạch mỗ năm đó khi chỉ là Bán Thần, có thể bắt nàng một lần. Hiện tại… Nàng nói xem, ta có thể bắt nàng lại lần thứ hai hay không?

Không đợi Công Tôn Uyển Nhi mở miệng, lời Bạch Tiểu Thuần nói lại truyền ra.

– Bạch mỗ hôm nay tới đây, không phải cùng Công Tôn Uyển Nhi ngươi tranh chấp những chuyện vô nghĩa này. Vân Hải Châu ta ở trên phương diện luyện linh có một không hai trong thiên hạ. Bên trong Thánh Hoàng Triều đã có thanh danh hiển hách. Mấy châu bắc bộ của nàng dường như đều có nhu cầu đối với luyện linh. Chỉ có điều trước đó Vân Hải Châu ta phong tỏa, khiến cho tu sĩ bắc bộ của nàng, không có cách nào tiếp xúc được!

– Ngày hôm nay, Bạch mỗ là chuẩn bị mở ra Vân Hải Châu, cùng nàng trao đổi, cũng không phải là tới khẩn cầu cùng cầu xin! Cho nên phong thái của nàng, cũng không cần quá mức!

Ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần sắc bén giống như lợi kiếm, thay đổi nhu cầu của mình, lại thành là nhu cầu của Công Tôn Uyển Nhi. Những lời lẽ này vừa ra, ánh mắt Công Tôn Uyển Nhi càng thêm sắc bén.

– Nực cười, ngươi cầm một châu của ta trong tay, lại còn có tư thế bộ dạng giống như bố thí vậy. Bạch Tiểu Thuần, chẳng lẽ ngươi tu luyện tới mức hỏng đầu rồi sao!

Công Tôn Uyển Nhi cười lạnh.

– Nàng cũng không cần để ý tới được mất của một châu. Ngươi thật sự là mất một châu, nhưng ta trả lại cho nàng buôn bán luyện linh lại là tiền lời vượt qua rất xa so với một châu!

Bạch Tiểu Thuần lập tức mở miệng, âm thanh mang theo sự chắc chắn nào đó.

– Buôn bán? Vân Hải Châu ngươi là bị bắc bộ ta phong tỏa, không phải giống như lời ngươi nói, phong tỏa chúng ta. Buôn bán này đối với Vân Hải Châu của ngươi có tác dụng lớn. Còn đối với bản cung, lại hoàn toàn không có một chút tác dụng nào!

Giọng nói Công Tôn Uyển Nhi vẫn lạnh như băng.

– Không có tác dụng? Công Tôn Uyển Nhi, nàng hiện tại không được Tà Hoàng tín nhiệm. Cùng với là tự mình tới nơi đây, không bằng nói là bị đẩy ra sát biên giới. Tình của Bạch mỗ cùng nàng không khác biệt là mấy. Về điểm này, chúng ta có chỗ tương tự. Ta không tin nàng không muốn phá cuộc. Nếu không, ngươi cũng sẽ không trấn thủ bắc bộ với thế tới rào rạt. Ta có biện pháp tốt hơn, có thể khiến cho từng người chúng ta đạt được mục đích bay lên của mình. Chúng ta hợp tác, mới là lựa chọn hàng đầu!

– Mở ra buôn bán, khiến cho bên trong năm châu bắc bộ, có địa phương luyện linh của Vân Hải Châu ta, cùng lúc lại nâng cao chiến lực bắc bộ của nàng. Về phương diện khác lại càng thu được nhiều lợi ích hơn. Kể từ đó, sau khi bắc bộ yên ổn, thậm chí ta có thể khiến cho nàng trở thành người Tà Hoàng Triều có quyền hạn duy nhất ở Vân Hải Châu. Toàn bộ luyện linh trong Tà Hoàng Triều, đều do nàng khống chế ở trong tay!

– Hợp tác như vậy, thành ý như vậy, Công Tôn Uyển Nhi, nàng nói cho ta biết, nàng có đạo lý gì lại từ chối?

Bạch Tiểu Thuần không ngừng nói. Từng câu nói ra đồng thời khiến cho trong mắt Công Tôn Uyển Nhi cũng lộ ra suy nghĩ tìm hiểu. Thật ra cách nói của Bạch Tiểu Thuần, thực sự phù hợp với nhu cầu của nàng. Vân Hải Châu phát triển luyện linh, nàng tất nhiên để ở trong mắt. Nhất là đề nghị cuối cùng của Bạch Tiểu Thuần, đối với nàng mà nói, sẽ có lợi ích to lớn, không có cách nào hình dung!

Thậm chí có thể thay đổi địa vị của nàng ở Tà Hoàng Triều. Tất cả những điều này cũng làm cho Công Tôn Uyển Nhi ở đây, không thể không tỉnh táo lại, bắt đầu cẩn thận suy nghĩ tìm hiểu về chuyện buôn bán Bạch Tiểu Thuần nói tới.

Mà mặc dù nàng liếc mắt liền nhìn ra Bạch Tiểu Thuần đang tận lực điên đảo cùng vặn vẹo nhu cầu. Chỉ có điều thân là Thiên Tôn, cho dù nhìn thấu việc này, nhưng nếu thật sự có lợi ích, như vậy tất cả đều chỉ là chuyện nhỏ.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Công Tôn Uyển Nhi bắt đầu suy nghĩ tìm hiểu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn còn cảm thấy có một chút may mắn. Hắn suy nghĩ vẫn là Công Tôn Uyển Nhi dạng này tương đối lý trí, dễ dàng khai thông.

– Chuyện này bản cung cần phải cẩn thận so sánh một chút. Ngày mai sẽ cho ngươi một câu trả lời thuyết phục!

Sau một lúc lâu, Công Tôn Uyển Nhi ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần mở miệng.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên. Hắn biết chuyện này có khả năng thành công cực lớn. Hắn cũng hiểu rõ đối phương cần phải phán đoán suy nghĩ tìm hiểu. Nàng có thể tự nói với mình, ngày mai có trả lời thuyết phục, đã là rất có thành ý.

– Thời gian ngắn như vậy, Bạch mỗ sẽ không quay về Vân Hải Châu. Bạch mỗ sẽ ở bên trong thành trì chỗ này chờ đợi tới sáng sớm ngày mai, sẽ lại tới quấy rầy.

Bạch Tiểu Thuần gật đầu, đang muốn từ biệt rời đi. Chợt ánh mắt Công Tôn Uyển Nhi lóe lên, giơ tay phải vung lên. Nhất thời từ bên trong hành cung, đã có một thị nữ dung mạo xinh đẹp đi ra. Thị nữ này bước nhanh đi tới, hướng về phía Công Tôn Uyển Nhi cúi đầu.

– Thanh nhi, Thông Thiên Vương là khách ở xa tới, ngươi an bài chỗ nghỉ cho hắn.

Nói xong, Công Tôn Uyển Nhi đứng dậy thoáng một cái, lập tức biến mất. Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi. Tuy nói Công Tôn Uyển Nhi dạng này, thích hợp để đàm luận. Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy thời điểm nàng gọi mình là tiểu ca ca, tuy có chút không chịu nói đạo lý, nhưng vẫn khiến cho người ta cảm thấy hoài niệm.

– Không được. Sau này phải cố gắng hết sức rời xa Công Tôn Uyển Nhi này. Tính cách của nàng biến hóa quá lớn.

Bạch Tiểu Thuần vội vàng bỏ đi ý nghĩ hoài niệm của mình. Hắn nhìn một chút tiểu nha đầu bên cạnh được gọi là Thanh nhi này. Tiểu nha đầu này xinh đẹp vô cùng, thoạt nhìn hình dáng giống như tú sắc thay cơm.

Thanh nhi bị ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, có chút khiếp sợ. Nàng vội vàng hạ thấp người cúi đầu, dẫn dắt Bạch Tiểu Thuần rời khỏi hành cung, đi tới ở tạm trong lầu các bên cạnh hành cung.

Hành cung của Công Tôn Uyển Nhi, là ở trên một ngọn núi. Đứng ở nơi đó, nhìn xuống phía dưới, liền có thể nhìn thấy được đại thành của châu này phía dưới.

Thành trì này là đại thành đầu tiên của châu quy mô tương đương cùng Vân Hải Thành. Lúc này tuy là hoàng hôn, nhưng nhìn đại thành vẫn cực kỳ náo nhiệt. Đám người qua lại cũng không ít.

Mắt thấy ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía thành trì, Thanh nhi ở bên cạnh đang dẫn theo Bạch Tiểu Thuần đi tới lầu các nghỉ ngơi, không nhịn được hiếu kỳ nhìn Bạch Tiểu Thuần thêm vài lần, giống như muốn nói lại thôi. Cho đến sau khi đã dẫn Bạch Tiểu Thuần tới lầu các, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, nhìn về phía Thanh nhi.

– Có gì muốn hỏi ta sao?

Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, Thanh nhi hít một hơi thật sâu, không nhịn được hỏi.

– Đại nhân thân là đệ nhất cường giả của Thông Thiên thế giới, theo lời đồn đại còn là đại sư đứng đầu về luyện linh… Thanh nhi đối với luyện linh rất tò mò, cũng thấy qua vài lần, bộ dạng rất thần bí huyền diệu. Mọi người đều nói luyện linh cần phải là huyết mạch của Thông Thiên thế giới mới có thể làm được. Điều này là thật sao?

– Nàng đã nhìn thấy luyện linh sao?

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy hỏi một câu.

– Đúng vậy, Chu đại sư bên trong thành trì, danh tiếng lớn gần với Thông Thiên Vương ngài. Mỗi lần hắn luyện linh, ta chỉ cần có thời gian sẽ lại đi tới đó xem.

Thanh nhi gật đầu, trong mắt không che giấu được, lộ ra sự sùng bái, giống như rất sùng kính đối với luyện linh sư.

– Chu đại sư?

Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra.

Chapter Truyện / Chương 1127 – Chu Đại Sư