Chương 1161 – Của Ta

Chapter Truyện / Chương 1161 – Của Ta

Ngươi Dám Động Tới Huynh Đệ Tốt Ba người Nguyên Yêu Tử vốn cũng không có ngờ được, có thể gặp phải nhiều người như vậy. Ba người bọn họ ở tại chỗ này giữ vững lối ra. Khi nhận thấy được phía xa có sóng dao động kinh người, lúc này bọn họ mới lao đến.

Lúc này bọn họ chợt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, còn nhìn thấy được tất cả Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều bên cạnh Bạch Tiểu Thuần. Nếu như đổi lại là Quảng Mục ở chỗ này, có thể còn mạnh mẽ đi tới ngăn cản. Nhưng Nguyên Yêu Tử tu vi không đủ, lúc này lại trực tiếp giật mình một cái, mở miệng hít sâu một hơi.

Phệ Linh Thượng Nhân cũng mở to mắt, hơi thở bỗng nhiên trở nên dồn dập. Hắn cố tình không đi ngăn cản. Nhưng trong lòng hắn biết rất rõ, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, mấy vị khác lại vội vàng như vậy. Một khi để cho bọn họ thông qua, mình ở đây lại lông tóc không tổn hao gì, sợ là không chỉ đồng đạo sẽ oán giận mình, thậm chí Tà Hoàng cũng sẽ tức giận vô hạn.

– Chuyện liên quan đến chuyện Tà Hoàng bệ hạ đặt cược, tuyệt đối không thể khiến cho bọn họ qua!

Phệ Linh Thượng Nhân thật sự bất đắc dĩ, chỉ có thể cắn răng, khẽ gầm lên một tiếng. Trước nói ra lời chết, lại kéo Tà Hoàng đi ra. Trong lòng Nguyên Yêu Tử thầm chửi bới, nhưng cũng biết mình không có đường lui lại. Lúc này hắn lập tức truyền âm cho đám người Quảng Mục. Theo đó, trong mắt hắn cũng tràn ngập tơ máu, tu vi bạo phát.

Công Tôn Uyển Nhi cũng thở dài. Nàng vốn không muốn cùng Bạch Tiểu Thuần tranh đoạt. Nhưng hôm nay lập trường khác nhau, cũng chỉ có thể tản tu vi ra. Nàng cùng Phệ Linh Thượng Nhân, ba người không dừng lại, lao thẳng đến ngăn cản đám người Cổ Thiên Quân.

– Tránh ra!

Cổ Thiên Quân rít gào một tiếng, bấm quyết. Nhất thời bảy thanh phi kiếm từ trong không trung lao ra, gào thét tổ hợp lại cùng một chỗ, hình thành một thanh đại kiếm kinh thiên, lao thẳng đến chỗ ba người.

Đám người Tư Mã Vân Hoa, Linh Cửu Thiên Tôn, Trần Tô, mỗi một đều biết thời gian cấp bách. Tất cả đều thi triển ra đòn sát thủ của mình. Trong phút chốc, hai bên liền trực tiếp đánh nhau.

Những tiếng động ầm ầm, vang vọng thiên địa. Phong vân cuốn ngược. Phệ Linh Thượng Nhân phun ra máu tươi, thân thể lùi về phía sau, thương thế nặng nề. Chỉ thấy hắn thất khiếu chảy máu, thân thể cũng lung lay sắp ngã, dường như hơi thở mong manh. Bất kỳ kẻ nào nhìn vào, đều có thể nhìn ra dụng tâm thực sự của hắn, thật sự không có lực xoay chuyển trời đất, một cây khó có thể chống trời.

Về phần Nguyên Yêu Tử, thương thế của hắn ngược lại không nặng. Thật ra tuyệt đại đa số thần thông đều bị Phệ Linh Thượng Nhân giống tranh cướp, ngăn cản. Nhưng đến lúc này, nếu như Nguyên Yêu Tử còn không rõ được suy nghĩ của Phệ Linh Thượng Nhân, hắn lại sống uổng.

– Lão hồ ly!

Nguyên Yêu Tử lập tức lại hiểu rõ. Đây là Phệ Linh Thượng Nhân muốn dựa vào trọng thương để miễn đi sự trách phạt của Tà Hoàng. Trên thực tế ý niệm này, cũng là ý nghĩ của Nguyên Yêu Tử. Chỉ có điều tu vi của hắn không bằng Phệ Linh Thượng Nhân, bị đối phương giành trước.

Lúc này trong khi lùi về phía sau, Nguyên Yêu Tử cũng phun ra máu tươi. Nhưng sau khi hắn so sánh với Phệ Linh Thượng Nhân, trong lòng thầm kêu khổ. Lúc này trong khi hắn kêu lên thảm thiết, tay phải giơ lên, rốt cuộc chủ động hung hăng vỗ mạnh về phía lồng ngực của mình.

Ầm một tiếng, ngực Nguyên Yêu Tử lõm xuống, máu tươi điên cuồng phun ra. Toàn thân ngã lui về. Phệ Linh Thượng Nhân nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, cũng phải thán phục.

– Đều là lão hồ ly!

Phệ Linh Thượng Nhân hừ một tiếng, vội vàng thể hiện bộ dạng bị trọng thương. Về phần Công Tôn Uyển Nhi, cũng có máu tươi phun ra. Nhưng nàng chưa kịp đi nhận thương thế nặng hơn, Bạch Tiểu Thuần lại ở nơi nào trừng mắt, lúc này cũng hét lớn một tiếng.

– Công Tôn Uyển Nhi, để mạng lại!

Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ i, thay đổi phương hướng, lao thẳng đến chỗ Công Tôn Uyển Nhi. Đám người Cổ Thiên Quân mắt thấy như vậy, không dừng lại, tiếp tục gào thét đi về phía trước.

Trong lúc Công Tôn Uyển Nhi sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần đã tới gần, vung tay áo một cái. Nhất thời một mảnh sương mù màu đen cuồn cuộn tuôn ra. Hắn còn sử dụng tốc độ cực nhanh, nhân lúc không có người nào chú ý, vận dụng sương mù màu đen che đậy, ném một khối máu thịt Chúa Tể về phía Công Tôn Uyển Nhi.

Mắt Công Tôn Uyển Nhi chợt trợn to. Sau khi một tay nhận được, khí tức của nàng chợt cứng lại. Lúc nàng không chậm trễ chút nào vội vàng thu hồi, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm một tiếng, từ bên trong sương mù màu đen lui ngược ra ngoài.

– Công Tôn Uyển Nhi, ta sẽ không để ngươi được yên…

Nói xong, hắn không quay đầu cũng vội vàng lại đuổi theo về phía đám người Cổ Thiên Quân.

Phệ Linh Thượng Nhân cùng Nguyên Yêu Tử đều đang đặt tâm tư ở trên thương thế của mình, cho nên chưa từng chú ý nhiều tới động tác của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng đám người Cổ Thiên Quân lại khác. Cho dù có sương mù màu đen che đậy, nhưng từ hành động kỳ quái của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ vẫn nhìn ra được manh mối.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần toàn lực đuổi theo sau, lập tức lại chú ý tới ánh mắt thâm ý sâu sắc của Tư Mã Vân Hoa cùng Linh Cửu. Nếu như đổi lại thành những người khác, lúc này khó tránh khỏi có chút xấu hổ. Nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, vội ho một tiếng.

– Ta xem trọng nàng, cho nàng một khối thịt Chúa Tể.

Khi Bạch Tiểu Thuần vừa trực tiếp mở miệng nói ra như thế, đám người Cổ Thiên Quân đều sửng sốt. Đồng thời sau khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, thần sắc mỗi người lộ ra sự quái dị.

– Ngươi… Lợi hại!

Linh Cửu lại trực tiếp nở nụ cười. Cũng chẳng biết tại sao, Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng nói như thế, hắn ngược lại cảm thấy Bạch Tiểu Thuần con người này, hình như rất thú vị. Trước kia vì cách nhìn có sự đối lập, cho nên cũng không chính xác.

Ngay cả Trần Tô cũng cười lắc đầu. Trong lòng hắn ít nhiều cũng giống như Linh Cửu.

Cho dù Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, cái nhìn cũng có chút đổi mới.

– Quỷ Mẫu Thiên Tôn này lại còn chưa có đạo lữ. Bạch Thiên Tôn… Chúc ngươi thành công!

Tư Mã Vân Hoa ho khan một tiếng, sờ sờ túi trữ vật của mình, cảm nhận thịt Chúa Tể bên trong, cũng cười nói.

– Vậy ngươi lại nói sai rồi.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ, lúc này lao nhanh như tên bắn. Hắn còn không quên hất ống tay áo một cái.

– Loại chuyện tán gái này, ta am hiểu nhất. Không cần phải chúc ta thành công, là chúc nàng thành công mới đúng. Ta ưu tú như vậy, có lực hấp dẫn như thế, khụ khụ, ta có đôi khi cũng thích bản thân ta.

Bạch Tiểu Thuần vừa ra nói lời này, đám người Cổ Thiên Quân lập tức quay đầu lại. Tất cả đều trầm mặc, kết thúc trọng tâm câu chuyện.

Thật sự Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, khiến cho bọn họ không biết nên tiếp tục thế nào.

– Các ngươi không tin sao?

– Chờ ra ngoài, ta cho các ngươi thấy những lá thư tình, trước đây lúc ta ở Thông Thiên đại lục đã nhận được. Quá nhiều. Phải hơn mười vạn lá thư.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mọi người không nói, hăng hái lại nhắc tới. Dọc đường đi, hắn còn không ngừng nói về những tình cảm mình đã từng trải qua. Ngay cả Cổ Thiên Quân nghe được, cũng dở khóc dở cười. Phản cảm trong lòng hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, bất tri bất giác, lại có thể ít đi một chút.

Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần nói khoác cười nói, rất nhanh, lối ra mạng nhện đã lại ở phía xa. Nhưng vào lúc này, sau lưng của bọn họ có tiếng gầm thét giận dữ truyền đến. Đám người Quảng Mục Thiên Tôn đã tập hợp lại, cùng truy kích đến đây. Mặc dù còn cách một đoạn, nhưng đám người Cổ Thiên Quân tương đối cẩn thận. Lúc này bọn họ đều lấy ra một ít đan dược. Thậm chí Linh Cửu còn đưa cho Bạch Tiểu Thuần một viên.

– Đây là đan cực nhanh. Sau khi ăn vào, trong vòng ba hơi thở, sẽ có thể phát ra tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần. Trả giá tuy rằng lớn, nhưng hôm nay đã không có vấn đề gì nữa!

Linh Cửu nhanh chóng mở miệng, trực tiếp nuốt vào đan dược. Mấy Thiên Tôn khác cũng vậy. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Dựa vào hiểu rõ của hắn đối với đan dược, hắn lập tức đoán được đan dược này không có độc. Vì vậy hắn cũng mở miệng nuốt vào.

Chỉ có điều hành động này của hắn rơi ở trong mắt Linh Cửu, lại không giống vậy. Linh Cửu không biết Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ đối với đan dược. Chỉ cần cầm trong tay, liền có thể phán đoán được trình độ. Giờ khắc này ở trong cảm nhận của hắn, Bạch Tiểu Thuần làm vậy là tín nhiệm đối với mình.

Loại tín nhiệm giữa các Thiên Tôn, khiến cho trong lòng Linh Cửu cũng xuất hiện một chút dao động. Hắn không nhiều nói, chỉ là nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần gật đầu. Theo dược hiệu tản ra, tốc độ của hắn bỗng nhiên bạo phát.

Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức cảm nhận được sau khi đan dược dung hòa, bên trong ẩn chứa lực bá đạo. Toàn thân giống như muốn nổ mạnh, nóng vô cùng. Trong nháy mắt, tốc độ của hắn cũng chớp mắt vượt qua cực hạn!

Năm người hóa thành cầu vồng, lấy tốc độ còn nhanh hơn mấy lần so với vừa rồi. Trong tiếng nổ lớn gào thét, bọn họ lao thẳng đến lối ra. Thậm chí ở bên ngoài lối ra, lúc này ánh mắt của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng đều sáng lấp lánh nhìn lại.

Trong mắt Thánh Hoàng mang theo niềm vui bất ngờ. Sắc mặt Tà Hoàng cũng không quá âm trầm. Chú ý tới sắc mặt Tà Hoàng, đám người Quảng Mục đã trở nên mù quáng. Nhất là Quảng Mục, hắn thật sự không cam lòng. Hắn lại có thể lấy ra một cái ngọc giản màu đen, chợt bóp nát!

Theo ngọc giản bị bóp nát, đạo chủng của hắn cũng bị kích thích. Đây là dựa vào trả giá phá huỷ một phần đạo chủng của mình, đổi lấy tốc độ mãnh liệt hơn so với đan cực nhanh.

Trong không gian mơ hồ vặn, toàn thân hắn lại giống như đi ở trong thời không. Khi đám người Bạch Tiểu Thuần đến lối ra, trong nháy mắt hắn xông ra. Quảng Mục Thiên Tôn đã đuổi tới phía sau mọi người. Trong tiếng rít gào tay phải hắn chợt giơ lên, chộp về phía Tư Mã Vân Hoa đi ở cuối cùng, !

Hắn không phải là không muốn bắt Bạch Tiểu Thuần. Nhưng Bạch Tiểu Thuần thật sự ở trước mặt Tư Mã Vân Hoa. Quảng Mục Thiên Tôn lại biết, nếu mình đồng thời đối phó với năm người, lại tất nhiên sẽ đối mặt với năm người liên thủ đánh trả.

Nhưng bây giờ, hắn chỉ nhằm vào một người. Trong nháy mắt bốn người khác liền có thể lao ra. Dựa theo hiểu biết cùng phán đoán của hắn, trở khả năng lại cứu viện trợ, gần như là linh.

Chỉ là hết lần này tới lần khác… Bạch Tiểu Thuần ở đây, hoàn toàn không dựa theo ý nghĩ của Quảng Mục. Người khác nhận thức thịt Chúa Tể là quan trọng nhất. Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã lấy được lợi ích. Lúc này hắn muốn chính là có cơ hội bán một nhân tình ra ngoài hay không…

Mắt thấy Tư Mã Vân Hoa bị bàn tay thần thông của Quảng Mục bao phủ. Thời khắc này sắc mặt Tư Mã Vân Hoa đột nhiên thay đổi. Hắn âm thầm kêu khổ vì tuyệt vọng. Dường như trong lòng hắn biết rõ kết quả đã định, càng hiểu rõ lần này không chỉ mất đi phần thưởng, sau khi bị ngăn cản như thế, sợ là mất hết mặt bởi Tà Hoàng Triều.

– Quảng Mục, ngươi…

Tư Mã Vân Hoa giận dữ, chợt rống to hơn. Nhưng tiếng hô của hắn gần như vừa truyền ra, bên cạnh hắn, một âm thanh rít gào còn muốn mãnh liệt hơn so với bản thân hắn, giống như gió bão, ngập trời truyền ra.

– Quảng Mục, ngươi dám động tới huynh đệ tốt của ta!

Chapter Truyện / Chương 1161 – Của Ta