Chương 1162 – Đuôi

Chapter Truyện / Chương 1162 – Đuôi

Tiếng gào thét này to lớn, kinh thiên động địa. Không chỉ khiến cho Quảng Mục Thiên Tôn ngẩn ra. Ngay cả bản thân Tư Mã Vân Hoa cũng cảm thấy sửng sốt. Tiếng rít gào này thật sự quanh quẩn ở bên tai hắn, không chỉ có chấn động tám phương, còn chấn động tâm thần.

Rất khoa trương, là trong lời nói của tiếng rít gào này, khiến cho bản thân Tư Mã Vân Hoa nghe thây cũng cảm giác rất xa lạ. Thậm chí trong đầu hắn cũng không tự chủ được suy nghĩ… Mình từ lúc nào trở thành huynh đệ tốt của đối phương.

Càng không cần phải nói tới đám người Cổ Thiên Quân. Cho dù lúc này tất cả đều đang lao nhanh như tên bắn, nhưng vẫn bị tiếng rống lớn bất thình lình vang lên, làm cho chấn động tâm thần. Trên thực tế không chỉ là bọn họ, ngay cả Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng ở bên ngoài lối ra đang chú ý mật thiết tới chuyện này. Mắt của hai người đều chợt trợn tròn. Thậm chí bọn họ cũng có một loại cảm giác không thể tưởng tượng nổi, kỳ lạ.

Người hô lên những lời này, chính là Bạch Tiểu Thuần!

Thịt Chúa Tể đối với hắn mà nói, đã gần như không có bao nhiêu giá trị. Sử dụng cái máu thịt không giá trị này, đi đổi một ít giao tình có giá trị, điều này đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, là kiếm ổn không lỗ. Cho nên trước đó hắn mới có thể phân chia thịt Chúa Tể cho đám người Linh Cửu, còn len lén cho Công Tôn Uyển Nhi một khối lớn.

Tất cả những điều này, cũng làm cho hắn âm thầm đắc ý. Hắn cũng cảm nhận được mọi người đối với hắn đã có sự đổi mới. Hiện tại tận mắt nhìn thấy được Tư Mã Vân Hoa ở đây gặp nguy hiểm, mặc dù không bị tử vong. Chỉ là khi bị Quảng Mục ngăn cản, sợ là thịt Chúa Tể trên người hắn cũng sẽ mất ném.

Nhất là ở trước mặt Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, Quảng Mục nhất định phóng ra tia sáng kỳ dị cường đại. Cho dù lần này ở bên trong mạng nhện tranh đoạt thất bại, có thể có công lao hiện tại này ở trong tay, hắn cũng nhất định sẽ thu được Tà Hoàng trọng thưởng.

Trái lại, Tư Mã Vân Hoa lần này không chỉ sẽ mất đi miếng thịt Chúa Tể đã tới tay, còn mất đi mặt mũi, trả giá rất lớn. Tuy rằng không có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng thật sự có chút thời gian, bản thân là Thiên Tôn, mặt mũi cũng rất quan trọng.

Tất cả những điều này, đều đang chợt lóe lên ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Hắn lại giống như là sói xám lớn nhìn thấy được con dê trắng con, hai mắt phát ra ánh sáng, nắm cơ hội này. Lúc này trong tiếng rít gào, thân thể hắn còn đột nhiên lùi về phía sau, Hắn giơ tay phải lên. Bắc Mạch Đại Kiếm lại trực tiếp bị hắn nắm ở trong tay. Hắn giúp đỡ Tư Mã Vân Hoa, hung hăng chém một cái về phía bàn tay khổng lồ của Quảng Mục đang chộp tới!

Đương nhiên trong miệng hắn còn không quên lấy lòng, lúc này nhanh chóng điên cuồng hét lên.

– Tư Mã đại ca, ngươi đi trước đi!

Hai câu này, hành động lần này, ra tay lần này, tuy rằng có vẻ nông nổi, nhưng từ trên thực tế mà nhìn nhận, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút động tác dối trá nào. Hắn thực sự không để ý tới sự an nguy của mình tới giúp đỡ Tư Mã Vân Hoa. Cũng là thực sự đánh ra toàn lực, tới giúp đỡ Tư Mã Vân Hoa đi ngăn cản.

Từng cảnh tượng như vậy, cho dù trong lòng Tư Mã Vân Hoa luôn luôn thâm trầm, cũng hiếm thấy một lần lộ ra sự xúc động. Trong lòng hắn rốt cuộc dâng lên một loại cảm động đối với hắn mà nói, rất xa lạ.

– Bạch lão đệ!

Tâm tình Tư Mã Vân Hoa không có cách nào hình dung. Ở dưới tình huống nhất định sẽ bị mất mặt này, ở trong tình thế này tất nhiên không có ai sẽ tới cứu viện, Bạch Tiểu Thuần lại xuất hiện, giống như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, khiến cho tâm thần Tư Mã Vân Hoa chấn động.

Tất cả những điều này nói ra rất dài dòng. Nhưng trên thực tế đều phát sinh trong điện quang hỏa thạch. Căn bản là không được phép Bạch Tiểu Thuần cùng Tư Mã Vân Hoa xúc động cùng quá nhiều ngôn từ. Trong phút chốc, hai người đều ra tay. Từng người bạo phát ra ra đòn sát thủ mạnh nhất, đối đầu với Quảng Mục Thiên Tôn.

Tiếng nổ lớn, trong nháy mắt ngập trời, chấn động tám phương. Dư âm còn giống như một trận gió bão hung bạo khuếch tán ra. Tư Mã Vân Hoa mặc dù tu vi không bằng Quảng Mục, nhưng cũng là Thiên Tôn tư cách lão luyện. Lần này hắn còn đánh cược tất cả ra tay, tất nhiên sắc bén.

Mà Bạch Tiểu Thuần chẳng những là Thiên Tôn trung kỳ, còn có Thế Giới Chi Bảo. Một kiếm hạ xuống, ánh sáng màu xanh lam kinh thiên, cùng với Tư Mã Vân Hoa, rốt cuộc nghịch chuyển một đòn phát cuồng này của Quảng Mục.

Ở trong tiếng nổ lớn giống như phải hủy thiên diệt địa này, Tư Mã Vân Hoa vì nhận hơn phân nửa, đứng mũi chịu sào, điên cuồng phun ra máu tươi, ngực còn lõm xuống. Nhưng ngay khi hắn sắp gặp nguy cơ, Bạch Tiểu Thuần một kiếm ngăn cản, chém tan dư âm. Đồng thời, tay trái hắn còn giơ lên nắm lấy vai của Tư Mã Vân Hoa, kéo mạnh về phía sau một cái.

Ầm một tiếng. Hai người trực tiếp phát ra tiếng nổ, đột nhiên lui về phía sau.

Trong lòng Tư Mã Vân Hoa cảm động. Nhất là nghĩ đến từng cảnh tượng lúc trước mình nhằm vào Bạch Tiểu Thuần, hắn lần đầu cảm giác có chút xấu hổ. Lúc này trong mắt hắn lộ ra sự cảm kích. Đồng thời, Quảng Mục bị hai người phá tan thần thông, toàn thân dĩ nhiên giận dữ.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!

Quảng Mục mắt thấy miếng thịt béo tới tay, lại bị Bạch Tiểu Thuần phá hoại như thế, trong lòng ủy khuất. Mắt hắn đỏ đậm một mảnh, rốt cuộc hung hăng vỗ một cái vào ngực. Hắn không tiếc đạo chủng của mình lại bị hao tổn, tu vi toàn thân tùy ý bạo phát, tốc độ rốt cuộc lại tăng cao. Hai tay hắn giơ lên. Lần này mục tiêu của hắn rốt cuộc không phải là Tư Mã Vân Hoa nữa, mà là Bạch Tiểu Thuần!

– Vậy xem thử, có người nào tới cứu ngươi hay không!

Nhưng ngay khi Quảng Mục ra tay, trong nháy mắt, Tư Mã Vân Hoa hung hăng cắn răng, bỗng nhiên ra tay. Hắn vẫn làm không được chuyện, một khắc trước vừa được Bạch Tiểu Thuần cứu, một cái chớp mắt tiếp theo lại lập tức bán đối phương đi.

Nếu như nơi đây chỉ có hai người bọn họ còn tốt. Nhưng hôm nay nhiều người nhìn như vậy, Tư Mã Vân Hoa hắn vẫn còn muốn mặt.

Cùng lúc đó, Linh Cửu Thiên Tôn cùng Trần Tô đều đang do dự. Sau đó, bọn họ đột nhiên xoay người. Cùng lúc bọn họ nếu như không ra tay, một khi Bạch Tiểu Thuần cùng Tư Mã Vân Hoa bị ngăn cản, Thánh Hoàng nhìn thấy tất cả những chuyện này, sau này khó tránh khỏi trong lòng sẽ có tức giận.

Mặt khác nếu đến lúc này còn không đi cứu, sợ là trong lòng Tư Mã Vân Hoa cũng có oán hận.

Cổ Thiên Quân cũng có chút do dự. Hắn thầm than một tiếng, cùng Trần Tô cùng với Linh Cửu gần như đồng thời xoay người lại. Trong nháy mắt ra tay ba người, chớp mắt lại dung hợp cùng Bạch Tiểu Thuần cùng với Tư Mã Vân Hoa phản kích ra, hình thành một mảnh thuật pháp gió bão ngập trời, trấn áp Quảng Mục Thiên Tôn!!

– Tại sao có thể như vậy được?

Quảng Mục Thiên Tôn mở miệng hít sâu một hơi. Hắn hiểu những Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều. Hắn biết bọn họ nếu không vì lợi ích của mỗi người, có lẽ còn có thể liên thủ. Nhưng ở dưới lợi ích của mỗi người, bọn họ là không có khả năng liên thủ.

Nhưng hiện tại cảnh tượng trước mắt này lại vượt ra khỏi phán đoán của hắn. Đối mặt với năm đại Thiên Tôn ra tay, cường hãn giống như Quảng Mục, cũng không có cách nào ngăn cản. Trong tiếng nổ lớn, Quảng Mục Thiên Tôn phun ra máu tươi, thân thể cũng thiếu chút nữa tan vỡ, lùi về phía sau.

Không có Quảng Mục ngăn cản, Bạch Tiểu Thuần lập tức nắm lấy Tư Mã Vân Hoa, hăng hái quay về. Ở dưới ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, năm người chia làm trước sau, ở trong từng tiếng rít gào phá không, tất cả chạy ra khỏi lỗ thủng mạng nhện, xuất hiện ở… Bên ngoài lối ra!

Đến nơi này, cho dù là Cổ Thiên Quân cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong mắt Tư Mã Vân Hoa mang theo sự cảm kích, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu thật sâu.

Hắn không nói gì thêm, nhưng sự cảm động trong mắt, đã đại biểu nhân tình này, Tư Mã Vân Hoa hắn nhớ kỹ!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đắc ý. Nhưng hắn loại biểu hiện ra ngoài cũng không có một chút đắc ý nào. Ngược lại hắn hỏi han ân cần, còn cùng đám người Linh Cửu nhỏ giọng nói chuyện.

Về phần Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, một khuôn mặt thâm trầm như sắt, một thần sắc không thể nắm lấy, nhưng lại chưa từng mở miệng.

Không bao lâu, Quảng Mục Thiên Tôn bên trong lỗ thủng cũng che ngực, sắc mặt đen tối đến cực hạn, từ bên trong đi ra. Sau đó lại là đám người Phệ Linh Thượng Nhân cùng Nguyên Yêu Tử đêu có thương thế rất nặng.

Rất nhanh, tất cả Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều Tuyệt Địa Thiên Tôn, Thông Thiên đạo nhân, Công Tôn Uyển Nhi đều đi ra từng người một. Mắt thấy trong Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, thiếu đi bà lão, ánh mắt Tà Hoàng thoáng ngưng trong.

Cho đến sau khi Quảng Mục Thiên Tôn lấy ra đạo chủng của bà lão, T sắc mặt à Hoàng càng đen tới mức đáng sợ.

Về phần Thánh Hoàng, lúc này lại thoải mái cười ha hả.

– Được rồi, các vị Thiên Tôn đã khổ cực. Vẫn mong các ngươi lấy ra thu hoạch. Bản hoàng nói trước, chỉ cần tham dự, đều có công lao!

Thánh Hoàng cố nén kích động, trong mắt mang theo sự chờ mong, nhìn về phía đám người Cổ Thiên Quân.

Cổ Thiên Quân ho nhẹ một tiếng, trong lòng cũng rất phấn chấn. Sau khi cất bước đi ra, hắn vung tay áo một cái, lấy ra mấy khối thịt Chúa Tể, đặt ở một bên. Cùng lúc đó, Trần Tô, Linh Cửu Thiên Tôn cùng Tư Mã Vân Hoa, tất cả đều thi nhau tiến lên. Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, cũng đi nhanh lên, đồng thời lấy ra thịt Chúa Tể từ bên trong túi trữ vật.

Có lẽ là vì để buồn nôn đám Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều một chút, Cổ Thiên Quân cùng Linh Cửu Thiên Tôn lại có thể khâu những phần còn lại của chân tay lại một chút… Tim Bạch Tiểu Thuần vừa nhảy lên, nhưng không có cách nào ngăn cản.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể một con rắn mối lớn, bị nhanh chóng khâu ra. Cảnh tượng như vậy, khiến cho mắt Thánh Hoàng cũng sáng lên. Trong mắt Tà Hoàng bên kia cũng lộ ra sát cơ.

Nhưng liều mạng liều mạng… Thần sắc mọi người đều có phần cổ quái. Thật ra bất luận ghép lại thế nào, hình dáng con rắn mối lớn này cũng thiếu đi nửa chân cùng một đường đuôi…

Cũng may Công Tôn Uyển Nhi bên kia, lúc này sắc mặt ửng đỏ, ở dưới sự ủy khuất của Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều bốn phía xung quanh, nàng chậm rãi đi ra, ở trong sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành bên cạnh, từ trong túi trữ vật lấy ra nửa chân, đặt ở một bên.

Lúc này sắc mặt Tà Hoàng mới dễ coi một ít. Hắn nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi, cũng có vẻ tán thưởng.

Chỉ là… Cho dù có thêm nửa cái chân của Công Tôn Uyển Nhi lấy ra này, con rắn mối lớn này… Vẫn thiếu một đường đuôi.

Trong nháy mắt… Bất kể là Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, hay Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, đều đồng thời quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần… Một cảnh tượng đồng loạt này thật khó có được, khiến cho Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng cũng thoáng sửng sốt một chút.

Chapter Truyện / Chương 1162 – Đuôi