Chương 1163 – Ta Ăn

Chapter Truyện / Chương 1163 – Ta Ăn

– Làm người tuyệt đối không nên khoe khoang. Mấy người Cổ Thiên Quân bọn họ thật là quá đáng. Làm gì không làm lại đi ghép lại.

Bạch Tiểu Thuần chột dạ, bất đắc dĩ thở dài.

Chỉ là trước mắt bao nhiêu người, hắn cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Nhất là bất kể Tà Hoàng Triều hay Thánh Hoàng Triều, trong mắt những Thiên Tôn này đầy thâm ý, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không nhịn được vội ho khan một tiếng.

– Đúng vậy, hình như là thiếu một cái đuôi.

Bạch Tiểu Thuần nói, vỗ mạnh một cái trán, giả vờ làm ra một bộ dạng hoảng hốt.

– Ai, ta nhớ ra rồi, xem ta trí nhớ này. Ta quên, chỗ của ta còn có cái đuôi.

Bạch Tiểu Thuần nói, vội vàng từ trong túi trữ vật lấy ra rắn mối lớn đuôi, đặt quá khứ.

– Các ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta là thật sự quên.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, rất vô tội.

Cổ Thiên Quân trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần một chút, lúc này mới thu hồi ánh mắt. Về phần Tư Mã Vân Hoa, vì cũng có nhân tình trước đó, lúc này chỉ có thể lắc đầu cười khổ. Trần Tô cùng Linh Cửu cũng nói không nên lời.

Những Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều đó, cũng đều như vậy. Trong lòng bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần từ lâu đã hận thấu xương. Duy nhất chỉ có Công Tôn Uyển Nhi, thần sắc mặc dù lạnh như băng, nhưng trong lòng lại đang cười thầm.

Mắt thấy trận đánh cuộc cùng tranh đoạt này sắp kết thúc, nhưng vào lúc này, ánh mắt Thánh Hoàng đảo qua ở trên thân của con rắn mối lớn này, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Trên mặt hắn lộ ra thần sắc cười mà như không cười.

– Thông Thiên Vương, ngươi không cảm thấy cái đuôi của con rắn mối lớn này… Không nên ngắn như vậy chứ?

Lời nói của Thánh Hoàng vừa ra, các Thiên Tôn bốn phía xung quanh đều lập tức nhìn sang. Trước đó bọn họ không quá chú ý. Lúc này sau khi lưu ý nhìn lại, mới phát hiện cái đuôi của con rắn mối lớn này, thực sự, hình như không phù hợp với thân thể của nó, dường như… Thiếu đi một đoạn.

– Mắt của Thánh Hoàng này cũng quá tinh đi!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nói thầm. Nhưng hắn biểu hiện ra lại lộ ra thần sắc hoảng hốt, cẩn thận nhìn một chút, sau đó hắn vỗ mạnh một cái vào đầu.

– Ai nha, ngươi nói ta trí nhớ này, thực sự quá kém. Đúng đúng đúng, là thiếu một đoạn.

Bạch Tiểu Thuần nói, lại từ trong túi trữ vật lấy ra một đoạn, đặt ở bên cạnh.

– Không, lần này thật sự không còn!

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy ánh mắt nghiền ngẫm của Thánh Hoàng, vội vàng làm ra vẻ mặt chân thành mở miệng.

Hai lần hành vi liên tục này của hắn, nhất thời khiến tất cả Thiên Tôn ở bốn phía xung quanh, giống như lần đầu tiên nhận thức Bạch Tiểu Thuần. Tâm thần mỗi người đều có chút rung động. Hành vi trộm giấu này của Bạch Tiểu Thuần thật sự khiến người ta không biết nên nói cái gì.

Nhất là… Cho dù là Bạch Tiểu Thuần bổ xung một đoạn đuôi qua, đuôi của con rắn mối lớn này vẫn có thể nhìn ra được thiếu một khối. Vì vậy những Thiên Tôn này nhìn con rắn mối lớn một chút, lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Thánh Hoàng lần này không nói gì, nhưng biểu tình vẫn là cười mà như không cười. Chỉ có điều trong mắt đã có chút không tốt, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

– Thật không có!

Bạch Tiểu Thuần vội vàng mở miệng. Lần này hắn không có nói láo. Bên trong túi trữ vật của hắn thực sự không còn thịt Chúa Tể.

Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần mở miệng, Tà Hoàng bên kia, mắt thấy một cảnh tượng như thế, khóe miệng thoáng lộ ra một sự khinh miệt. Tay phải hắn đột nhiên giơ lên, bấm quyết chỉ một cái. Nhất thời một đạo ánh sáng màu đen từ trong tay hắn bỗng nhiên bay ra, lao thẳng đến những miếng thịt nát của con rắn mối lớn.

Ánh sáng màu đen này giống như có đầy đủ lực lượng kỳ dị nào đó, sau khi dung nhập vào thân thể của con rắn mối lớn, tất cả những miếng thịt nát của con rắn mối lớn này chợt chuyển động, trong nháy mắt rốt cuộc dung hợp lại với nhau, hóa thành một con rắn mối lớn giống như hoàn toàn tự nhiên!

Chỉ có điều sau khi dung hợp, vị trí cái đuôi của nó lại rõ ràng lộ ra hình dạng thiếu một khối. Lúc này còn muốn rõ ràng hơn so với thoạt nhìn.

Trong nháy mắt… Tất cả Thiên Tôn, hai đại Thái Cổ, đều nhìn về Bạch Tiểu Thuần.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần sợ hãi. Trong lòng hắn thầm kêu khổ. Đồng thời hắn cũng nhớ ra khối thịt thiếu đi này, mình đã cho khí linh. Lúc này bị giằng co như thế, Bạch Tiểu Thuần chột dạ. Nhưng hắn suy nghĩ một chút, mình mạo hiểm sinh tử, giúp đỡ Thánh Hoàng lấy tới nhiều máu thịt Chúa Tể như vậy, cho dù là thiếu đi một khối, nói vậy hẳn cũng không có vấn đề gì chứ.

– Cùng với cố tình che giấu, không bằng nói ra cho thoải mái!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu sau, quyết đoán mở miệng.

– Ăn rồi. Một khối bị thiếu này, ta đã ăn rồi!

Bạch Tiểu Thuần mắt không nháy một cái, âm thanh vang vọng ở khắp nơi.

– Dù sao máu thịt Chúa Tể này là đồ tốt. Sau khi ta cướp được vào tay, cũng muốn nghiên cứu một chút, nhưng không thành công. Vì vậy ta lại ăn một khối, muốn xem thử nó có hiệu quả gì không. Đáng tiếc đồ này quá khó ăn, một chút hiệu quả cũng không có.

Bạch Tiểu Thuần khoát tay nói, trong lòng thầm nghĩ Thái Cổ này quá hẹp hòi, cũng có chút nhiều chuyện. Không phải chỉ là thiếu một khối thoi sao?

Sau khi lời nói Bạch Tiểu Thuần của truyền ra, nghe được hắn thừa nhận thẳng thắn như vậy, ánh mắt của các Thiên Tôn bốn phía xung quanh đều chớp động. Thật ra cách nói này của Bạch Tiểu Thuần, rất thỏa đáng.

Dù sao Thiên Tôn bọn họ vì Thái Cổ tranh đoạt thịt Chúa Tể, ăn một khối, cũng thực sự không có gì vấn đề gì lớn. Nếu như Bạch Tiểu Thuần tiếp tục che nấp, bọn họ có thể còn có tâm tư khác. Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần thẳng thắn như vậy, cho dù là Thánh Hoàng, cũng không có cách nào tiếp tục truy cứu. Nhưng hắn lại hung hăng trợn mắt nhìn qua.

– Gia hỏa này thế nào không chết. Lại dám ăn thịt Chúa Tể!

Trong lòng Thánh Hoàng nói thầm mấy câu, không có để ý tới Bạch Tiểu Thuần nữa. Hắn cùng Tà Hoàng nhìn nhau một chút. Sau đó, hai người truyền âm một hồi.

Lần này Thánh Hoàng chiếm chủ động. Tà Hoàng bên kia không thể không chịu thiệt. Chỉ có điều hai người trước đây đã ước hẹn. Lúc này cho dù Tà Hoàng thua, cũng vẫn lấy đi hai phần máu thịt. Trước khi đi, hắn lạnh lùng liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, vung tay áo một cái, rời đi trước.

Đám người Quảng Mục Thiên Tôn cũng như vậy. Trong lòng bọn họ đều hận Bạch Tiểu Thuần thấu xương. Tất cả đều mang theo sát cơ bay đi. Chỉ có Công Tôn Uyển Nhi ở đây, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt có thêm một kia màu sắc không thể điều tra.

Chuyện phân thân Chủ Tể đến lúc này xem như đã tuyên bố kết thúc một giai đoạn. Trong đó tất cả Thiên Tôn bao gồm cả Bạch Tiểu Thuần đều lập được công lớn, được Thánh Hoàng ban thưởng Thiên Tôn Đan!

Theo mọi người rời đi, Bạch Tiểu Thuần cũng nhân lúc giai đoạn hiện tại bắc mấy châu bộ đều trống trải, lấy con dân trong Bắc Mạch Đại Kiếm ra. Hắn không chỉ khôi phục Vân Hải Châu, còn mượn cơ hội ngàn năm một thuở này, mở rộng phạm vi lớn. Ở trong thời gian mấy tháng, lại không ngừng nỗ lực, đến cuối cùng nắm lấy cả năm châu bắc bộ!

Tốc độ của hắn cực nhanh, động tác vừa nhanh vừa mạnh. Cho dù là Tà Hoàng bên kia, cũng vẫn không có cách nào ngăn cản được. Dù sao lần này đối với Tà Hoàng Triều mà nói, một Thiên Tôn ngã xuống, không nói nguyên khí đại thương, cũng động tới căn cốt.

Nhất là Bạch Tiểu Thuần hiện tại thế đang đủ lớn. Trừ khi phái Quảng Mục tới trấn thủ, nếu không, những người khác tới đây, sợ là cũng không thể làm gì được Bạch Tiểu Thuần.

Quan trọng nhất, là hiện tại bắc bộ Tiên Vực thứ hai gần như đều trở thành tro bụi. Tất cả mọi người gần như đã chết hết. Khu vực như vậy, đối với Tà Hoàng Triều mà nói, đã không có ý nghĩa.

Đồng thời phiền não cũng dâng lên ở trong lòng Thánh Hoàng. Chỉ có điều cũng may máu thịt Chúa Tể phân tán tâm thần của Thánh Hoàng. Lúc này hắn chìm đắm trên chuyện nghiên cứu máu thịt Chúa Tể, ngược lại cũng không có thời gian để ý tới Bạch Tiểu Thuần.

Mà ở Tiên Vực thứ hai này, cũng vì chuyện lúc trước quan hệ giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn đã hòa hoãn hơn rất nhiều. Đối với cách làm của Bạch Tiểu Thuần, Linh Cửu Thiên Tôn cũng lại âm thầm chấp nhận, không đi tham dự.

Lại như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở bên trong thời gian mấy tháng, không nói thống nhất toàn bộ bắc bộ Tiên Vực thứ hai, cũng không chênh lệch bao nhiêu. Mặc dù ở đây bụi bặm vô số, nhưng con dân Vân Hải Châu đều đang sửa chữa cùng xây dựng lại, cũng đang không ngừng tiến hành.

Cùng lúc đó, danh tiếng của Bạch Tiểu Thuần cũng theo một trận chiến này, dần dần truyền ra phạm vi càng lớn hơn. Nhất là phán đoán đối với thực lực của hắn, đã ở trong lòng vô số người, từ nay về sau không còn tầm thường nữa.

– Đã nghe nói chưa? Thông Thiên Vương này ở Tiên Vực thứ hai trước đó, ở trong rất nhiều Thiên Tôn đã một mình cướp được chí bảo!

– Cướp được chí bảo thì cũng thôi, hắn lại còn ở dưới sự đuổi giết của hơn mười vị Thiên Tôn, sinh sôi né tránh hơn mười ngày, không bị người nào phát hiện ra tung tích!

– Sau khi trở về, hắn còn thể hiện ra tài trí mưu lược kiệt xuất, lập tức hóa giải oán khí của Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều. Mọi người đồng tâm, lại trực tiếp phá tan lối ra, thu được ban thưởng của Thiên Tôn Đan!

– Không bình thường!

Các loại âm thanh như thế dần dần khuếch tán ở trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này. Hễ là người của Thông Thiên thế giới sau khi nghe được, trong lòng đều sục sôi không dừng.

Cùng lúc đó, Tống Quân Uyển ở bên kia, dưới sự bảo vệ của Thiết Đản, cũng dần dần có liên lạc với đám người Linh Khê lão tổ cùng Lý Thanh Hậu. Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở bên trong mạng nhện đấu tranh nội bộ đoạt máu thịt Chúa Tể, bọn họ cũng cuối cùng đã gặp nhau!

Tất cả đều đang đi về phía trước. Bạch Tiểu Thuần ở Vân Hải Châu, bỗng nhiên… Nhận được một thánh chỉ từ bên trong Thánh Hoàng Thành, truyền đến!

Chapter Truyện / Chương 1163 – Ta Ăn