Chương 1171 – Chó Tự Do

Chapter Truyện / Chương 1171 – Chó Tự Do

– Tà Hoàng công nhận…

Bạch Tiểu Thuần nghe được lời đại hoàng tử nói, trợn trừng mắt. Trong lòng hắn nói thầm.

– Đây cũng là một hài tử đáng thương. Hắn cũng không biết cha hắn đã không phải là cha hắn… Phụ thân thật sự của hắn không ủng hộ. Nhưng sau khi đổi lại thành phụ thân giả, đương nhiên công nhận hài tử này đi gây tai họa cho chính bản thân…

Bạch Tiểu Thuần đồng tình liếc mắt thoáng nhìn đại hoàng tử ở nơi đó tự đắc. Hắn cảm thấy lần yến hội này, mình thật sự là ăn không vào được nữa.

Mặt khác lúc này hắn có loại cảm giác rất mãnh liệt. Hắn suy nghĩ người của Tà Hoàng Thành này, hình như đều có khuyết điểm. Mỗi người đều rất không bình thường. Lúc này hắn vội vàng xóa đi ý nghĩ mình có thể cảm thấy theo như lời đại hoàng tử nói là có chút đạo lý. Hắn cũng không muốn ý niệm này thâm căn cố đế, thay đổi thế giới quan của mình sau này…

– Những người này đều có bệnh!

Bạch Tiểu Thuần lại từ chối giao dịch cùng đại hoàng tử. Cho dù đại hoàng tử tức giận không vui, hắn cũng thoáng một cái dưới trực tiếp phóng lên trên không trung, mang theo hai Bán Thần dưới quyền này, lại muốn rời đi.

Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần đã phóng lên trên không trung, bỗng nhiên bước chân chợt dừng lại. Hắn đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía ngoài cửa lớn của phủ hoàng tử!

Gần như ở trong nháy mắt khi hắn nhìn lại, một khí tức Thiên Tôn trung kỳ lại trực tiếp từ chỗ Bạch Tiểu Thuần quan sát, bạo phát ra. Trong tiếng nổ lớn khuếch tán khắp nơi, giống như cùng Bạch Tiểu Thuần ở đây, vô hình đối đầu một chút.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời khó coi, trong nháy mắt trong lòng băng hàn một mảnh. Hắn lạnh lùng nhìn vào bóng tối nơi đó. Có một người đang đi từng bước một đi ra. Toàn thân hắn mặc áo bào đen… Thông Thiên đạo nhân!

Sắc mặt Thông Thiên đạo nhân cũng thâm trầm, đồng thời lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần. Ánh mắt hai người va chạm vào nhau, dường như truyền đến tiếng sấm từ lúc khai thiên lập địa.

– Thông Thiên đạo nhân này thật cổ quái. Hắn lại mạnh hơn so với trước kia một chút!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Thông qua khí tức này va chạm, hắn lập tức lại nhận thấy được, Thông Thiên đạo nhân trước mắt này so với lúc trước ở Tiên Vực thứ hai, thực sự muốn tinh tiến không ít.

Bạch Tiểu Thuần tinh tiến, là bởi vì có tạo hóa lớn. Thông Thiên đạo nhân này hiển nhiên cũng không biết từ chỗ nào, thu được tạo hóa khiến người bình thường không cách nào tưởng tượng được, mới có thể khiến cho tu vi được nâng cao nhanh như vậy. Ở tốc độ tu luyện lên này, hình như đã đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần.

Nếu như đổi lại, không phải đang ở Tà Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên muốn ra tay. Nhưng hôm nay ở trong Tà Hoàng Thành này, Bạch Tiểu Thuần biết không phải vạn bất đắc dĩ, không có cách nào ra tay.

Cùng lúc đó, theo Thông Thiên đạo nhân đi tới, thân thể đại hoàng tử cũng nhảy lên một cái, bay đến giữa không trung, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng.

– Bạch đại sứ đừng vội, ngươi đã không nguyện giao dịch, chúng ta không giao dịch nữa là được. Nếu đã tới, thế nào cũng phải uống chút rượu mới được.

– Mặt khác, lần này bản vương cố ý mời ngươi cùng Thông Thiên đạo nhân tới, chính là muốn vì hai người các ngươi chuyện, khi một người giải hòa.

– Nói như thế nào hai người các ngươi đều là người của Thông Thiên thế giới. Có thù hận gì không thể hóa giải chứ? Nào nào nào, ngày hôm nay ở chỗ này, chúng ta cùng nhau uống rượu. Từ này về sau, mọi người cũng không cần thù hận như vậy nữa. Thế hệ tu sĩ ta, tu hành Vĩnh Hằng mới là đại đạo.

Tiếng cười của đại hoàng tử truyền ra, thần sắc giống như cũng rất thành khẩn, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cùng Thông Thiên đạo nhân lại khuyên tiếp.

Đối mặt với lời khuyên bảo của đại hoàng tử, thân thể Thông Thiên đạo nhân hơi hạ xuống, ôm quyền cúi đầu về phía đại hoàng tử.

– Toàn bộ đều nghe đại hoàng tử phân phó.

Loại tư thái này, loại ngôn từ này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng phải nhíu mày. Thông Thiên đạo nhân dù sao cũng là Thiên Tôn. Theo Bạch Tiểu Thuần, hình như không nhất thiết phải lấy lòng đối với một đại hoàng tử như vậy.

Mặc dù là Thông Thiên đạo nhân là người ngoài, nhưng hình như cũng không cần phải làm như vậy.

Huống hồ bộ dáng này của Thông Thiên đạo nhân, cùng hình dáng trong ký ức của Bạch Tiểu Thuần lại không khớp với nhau. Dường như đường đường Thiên Tôn ở trong Thông Thiên thế giới, đã biến mất. Hiện tại người xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đã hoàn toàn thay đổi.

– Bỏ qua tất cả, không tiếc lãnh huyết tàn nhẫn đối với người thân của mình. Cho dù quê hương tan vỡ cũng không quan tâm, chỉ vì rời khỏi… Thông Thiên đạo nhân, ngươi bây giờ đã trở thành chó săn. Ngươi hài lòng sao?

Bạch Tiểu Thuần nhìn Thông Thiên đạo nhân, gằn từng chữ mở miệng nói.

Thần sắc Thông Thiên đạo nhân vẫn giống như bình thường. Sau khi ngẩng đầu, hắn lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, khẽ lắc đầu.

– Cùng với bị nhốt ở bên trong thế giới giống như phần mộ, bản tôn thà rằng có thể ở bên ngoài, làm một con chó có hi vọng, lại có tự do!

Những lời nói này cực kỳ thản nhiên, giống như bản thân Thông Thiên đạo nhân chính là nghĩ như vậy. Hắn thà rằng làm một con chó, cũng tuyệt đối không để cho mình bị nhốt ở trong phần mộ tử vong!

– Ngươi làm con chó tự do này, có từng nhìn tới đám người của Thông Thiên thế giới bây giờ, đã từng là con dân của ngươi, phải nhận bao nhiêu tổn thương cùng thống khổ hay không?

Bạch Tiểu Thuần nghe được Thông Thiên đạo nhân đáp lại, trong lòng tức giận lại không có cách nào áp chế được nữa.

– Người thích sinh tồn. Điều này đối với bọn họ mà nói, có thể cũng là một lần lột xác!

– Có thể sống sót cuối cùng, mới là thích hợp nhất. Nếu như ở tử vong trên đường này, cũng là kiếp tu hành của bọn họ. Cùng với chết ở trong phần mộ, bản tôn cho rằng, bọn họ có thể chết ở trong đại thế giới, cũng là tạo hóa của bọn họ!

Giọng điệu của Thông Thiên đạo nhân vẫn bình tĩnh, giống như tất cả những điều này đối với hắn mà nói, vẫn không có cách nào khiến cho trái tim hắn xuất hiện sự dao động.

– Nói rất đúng!

Đại hoàng tử ở bên cạnh, cười ha ha một tiếng, thần sắc đầy tán thành.

– Thông Thiên Thiên Tôn nói đặc biệt chính xác. Tu Chân giới vốn chính là nơi thích hợp để người sinh tồn. Bạch đại sứ, ngươi cần gì phải vì những người yếu này mà lên tiếng bất bình. Cái gọi là khi sinh lại sinh, khi chết lại chết, như vậy mới không đơn giản.

Trong lúc tiếng cười của đại hoàng tử vang vọng, Thông Thiên đạo nhân cũng gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần, mỉm cười.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đã từng nhát như chuột, sợ chết đến cực điểm. Thế nào hiện tại trở nên bác ái như vậy?

Bạch Tiểu Thuần hít thở có chút gấp gáp. Hắn nhìn chằm chằm vào Thông Thiên đạo nhân. Một lát sau hắn bỗng nhiên cười. Cười thì cười, nhưng trong mắt của hắn lộ ra quyết đoán.

– Ngươi muốn chiến sao? Vậy thì chiến!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần đột nhiên bước ra một bước, chớp mắt lại hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng đến Thông Thiên đạo nhân.

Trong nháy mắt tới gần, cặp mắt Thông Thiên đạo nhân nheo lại, hai tay bấm quyết vung mạnh lên. Nhất thời phía sau hắn có tiếng rít gào truyền ra. Mười Đạo Môn lớn đồng thời xoay tròn huyễn hóa ra, hình thành một hồi gió bão, đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.

Tốc độ của hai người đều cực nhanh, trong nháy mắt lại va chạm vào nhau. Tiếng sấm nhất thời cuồn cuộn bạo phát ra ngập trời, dâng lên trùng kích cùng sóng dao động, còn khuếch tán tám phương.

Tất cả Thiên Nhân cùng Bán Thần gần đó, sắc mặt mỗi người đều biến hóa. Tất cả đồng thời lui về phía sau. Cho dù là đại hoàng tử cũng lập tức lùi về phía sau. Hai đại Thiên Tôn này ra tay, lực phá hoại đủ to lớn, khiến để cho tâm thần tất cả mọi người chấn động mãnh liệt.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm gì vậy?

Đại hoàng tử chợt gầm khẽ. Lời nói vừa ra, hắn trực tiếp đổ trách nhiệm lên trên người Bạch Tiểu Thuần. Nhưng nếu như Bạch Tiểu Thuần đã lựa chọn ra tay, hắn dĩ nhiên không thèm để ý tới. Lúc này tốc độ của hắn nhanh như tia chớp. Trong tiếng nổ lớn, hắn lại cùng Thông Thiên đạo nhân ở giữa không trung, trực tiếp va chạm hơn mười lần.

Cho đến khi một tiếng động rất lớn truyền ra, Thông Thiên đạo nhân phun ra máu tươi, thân thể chợt lùi về phía sau. Sắc mặt của hắn tái nhợt. Trong mắt của hắn lộ ra vẻ không cam lòng. Hiển nhiên lần này hắn cố ý muốn dẫn dụ Bạch Tiểu Thuần ra tay, tới nghiệm chứng một chút xem mình rốt cuộc đã tăng cao đến trình độ nào.

Nhưng đáp án lại không có cách nào khiến cho hắn thoả mãn.

Trong nháy mắt khi hắn lui ra phía sau, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên bạo phát, lại tới gần. Trong tiếng nổ lớn, Thông Thiên đạo nhân điên cuồng phun ra máu tươi. Thân thể hắn run rẩy, lại một lần nữa bị trực tiếp đánh ra hơn trăm trượng.

Nhưng ngay khi sát cơ Bạch Tiểu Thuần bạo phát, trong nháy mắt, đột nhiên từng thần thức ầm ầm hạ xuống. Đó chính là mấy vị Thiên Tôn ở bên trong Tà Hoàng Thành. Bọn họ đều tới ngăn cản.

Nếu như chỉ là bọn họ xuất hiện cũng không có vấn đề gì. Nhưng ngay sau đó, một thần niệm tràn ngập tà ác cùng bá đạo vượt qua Thiên Tôn, giống như khai thiên, đột nhiên hạ xuống. Chỉ là thần niệm, liền trực tiếp rất không khách khí đẩy Bạch Tiểu Thuần ra.

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động, bước lui ra phía sau mười mấy trượng. Lúc hắn ngẩng đầu, bên tai của hắn truyền đến giọng nói băng lạnh của Tà Hoàng.

– Đều đủ rồi!

Thông Thiên đạo nhân hít một hơi thật sâu, vội vàng cúi đầu xưng vâng. Bạch Tiểu Thuần ở đây cắn răng. Sau khi trầm mặc một lúc lâu, hắn cũng chỉ có thể gật đầu, vung tay áo một cái, xoay người rời đi.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần đi ra vài bước, bước chân của hắn bỗng nhiên dừng lại. Hắn đứng ở nơi đó, không quay đầu lại, hỏi một câu nói.

– Đỗ Lăng Phỉ… Nàng thế nào?

Những lời này, mang theo âm rung, đã chôn giấu ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần quá lâu. Hắn đã từng không dám hỏi, không dám nghe đến đáp án. Nhưng lúc này hắn vẫn hỏi ra.

Chapter Truyện / Chương 1171 – Chó Tự Do