Chương 1172 – Phúc Lợi

Chapter Truyện / Chương 1172 – Phúc Lợi

Ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần hỏi ra những lời này, Thông Thiên đạo nhân sắc mặt trước sau đều băng lạnh, cho dù trước đó phun ra máu tươi, cũng vẫn lạnh lùng tàn khốc. Nhưng lúc này thân thể hắn rốt cuộc thoáng có chút run rẩy khó có thể nhận ra.

Theo sự run rẩy, hắn cúi thấp đầu, che giấu một tia phức tạp cùng cay đắng hiện lên trong mắt. Mặc dù thần sắc này trong nháy mắt lại biến mất, nhưng giọng nói của hắn vẫn trầm đi không ít.

– Nàng… Còn sống.

– Ở nơi nào?

Bạch Tiểu Thuần đưa lưng về phía Thông Thiên đạo nhân, thân thể cũng khẽ run. Hắn hít một hơi thật sâu sau, hỏi câu nói thứ hai.

– Ta không có tìm được…

Thông Thiên đạo nhân trầm mặc hồi lâu, khẽ mở miệng nói.

Không có tìm được… Thời điểm những lời này rơi vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, hắn không biết mình có tâm tình cùng suy nghĩ gì. Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần không hỏi ra câu thứ ba, mà lao về phía xa rời đi.

Cho đến sau khi trở lại đại sứ quán, Bạch Tiểu Thuần nhốt mình ở trong mật thất. Lúc ngồi xuống khoanh chân, thân thể hắn càng thêm run rẩy. Trong mắt của hắn lộ ra sự bi thương. Trước mắt hắn hiện ra, chính là cảnh tượng năm đó mình bị Thông Thiên đạo nhân hấp thụ thăng cấp, Đỗ Lăng Phỉ ở một bên cầu xin khóc tới tuyệt vọng.

– Sống sót là tốt rồi…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Mặc dù hắn không biết vì sao, ngay cả bản thân Thông Thiên đạo nhân là Thiên Tôn, cũng không tìm được Đỗ Lăng Phỉ, nhưng Bạch Tiểu Thuần chỉ cần biết rằng nàng còn sống, lại hiểu rõ sớm hay muộn sẽ có một ngày, mình tìm được nàng.

Lại giống như Bạch Hạo… Chỉ cần còn có một tia cơ hội, Bạch Tiểu Thuần đều phải nắm chắc tất cả, khiến cho tất cả đều không phải tiếc nuối. Đây là ý tưởng tuyệt vời của hắn, cũng tín niệm trong lòng hắn.

– Nhất định…

Bạch Tiểu Thuần hít thở thật sâu. Lúc này trong lòng đầy áp lực, hắn chỉ có thể nhắm mắt lại, sử dụng tu luyện hắn đã từng không thích, tới khiến cho bản thân mình bình tĩnh trở lại.

Thời gian chớp mắt trôi qua. Rất nhanh lại qua một tháng. Trong một tháng này, Bạch Tiểu Thuần tu luyện không dừng. Tu hành khô khan này, hình như đã thành thói quen của hắn. Ở trong quá trình tu luyện này, hắn mới có thể không đi suy nghĩ tìm hiểu những chuyện đã qua, không đi chạm tới nỗi cay đắng ở sâu bên trong nội tâm.

Cho đến lại một tháng qua đi, sau khi Bạch Tiểu Thuần thôi diễn cùng thử nghiệm, hắn xác định khí linh lại ngủ say, lúc này mới một lần nữa đi ở trên tàn phiến đang bay trong tinh không.

Bốn phía xung quanh tàn phiến tối đen một mảnh. Đứng ở nơi đó, nhìn tinh không bốn phía xung quanh, Bạch Tiểu Thuần không biết ở đây cách Vĩnh Hằng Tiên Vực có xa lắm không. Hắn cũng không biết ở đây thuộc về khu vực nào. Hắn chỉ biết là khi mình đứng ở chỗ này, bất luận là tâm thần hay ý thức, hình như đều không giống với lúc ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực.

– Tinh không lớn như vậy…

Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói. Hắn cảm thấy rất may mắn khi bản thân mình nắm giữ cái tàn phiến này. Không chỉ khiến cho việc tu luyện của hắn nhanh hơn, còn vì hắn hoàn toàn mở ra một cánh cửa lớn khiến cho hắn từ trên Vĩnh Hằng Tiên Vực đi ra.

Hắn không biết trước mình, người của Vĩnh Hằng Tiên Vực có ai giống như hắn, đi ra hay không. Nhưng Bạch Tiểu Thuần tin tưởng, cho dù là có, cũng nhất định là cực ít. Chỉ sợ cho dù là Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, cũng không có cách nào giống như mình, ra ngoài xa như vậy.

– Có thể, ở đây… Trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, chỉ có ta đã tới.

Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi. Sau khi chậm rãi thu hồi ánh mắt, hắn nhìn về phía xương quạt.

– Sau cửa ải bảy mươi tám, hình như càng ngày càng khó…

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, lao thẳng đến xương quạt. Rất nhanh hắn đã đến cửa ải thứ bảy mươi chín. Hắn bắt đầu tiếp tục xông qua ải!

Độ khó của cửa ải số bảy mươi chín, sau khi Bạch Tiểu Thuần thử qua, trong lòng càng thêm chấn động. Nó so với hắn dự đoán, lại còn có thể muốn khó khăn hơn rất nhiều. Cửa ải thứ bảy mươi chín này, gần như là hao phí thời gian gần nửa tháng, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới chật vật xông qua.

Nếu không phải vì thân thể của hắn khôi phục quá mức cường hãn, lại vì hấp thu tinh hoa máu thịt Chúa Tể, sợ là căn bản lại không xông qua được. Sau đó là cửa ải tám mươi…

Thời gian trôi qua cực nhanh. Thoáng một cái đã qua. Trước kia ở trong khoảng thời gian khí linh ngủ say, Bạch Tiểu Thuần có thể liên tiếp xông qua khoảng mười cửa ải. Nhưng hiện tại lại khác. Hắn chỉ xông qua cửa ải tám mươi ba!

Sau khi từ trong cửa ải thứ tám mươi ba đi ra, Bạch Tiểu Thuần đã mệt mỏi hết lực. Hắn nằm ở nơi đó, toàn thân hắn đều là vết thương. Bất luận là thân thể hay tu vi, đều đã giống như đèn cạn dầu.

– Quá khó khăn…

Bạch Tiểu Thuần nghỉ ngơi một lần, chính là ba ngày. Ba ngày sau, khi đã khôi phục lại tất cả, hắn thôi diễn một chút về thời gian khí linh thức tỉnh. Sau đó, hắn có chút do dự.

– Trên phương diện thời gian có thể không đủ để xông qua cửa ải thứ tám mươi tư. Tiểu khí linh này chắc hẳn là còn có hai ba ngày nữa sẽ tỉnh lại. Chỉ có điều có thể đi cảm nhận cửa ải này biến hóa một chút, sau đó trở lại suy nghĩ phương pháp xông qua cửa ải.

Có quyết đoán, Bạch Tiểu Thuần lập tức cắn răng, lao thẳng đến cửa ải thứ tám mươi tư.

Chỉ là ngay cả bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới, hắn mới vừa đi vào cửa ải thứ tám mươi tư này, toàn thân lại bối rối, mắt chợt trợn tròn. Hình như chính hắn cũng không thể tin được tất cả những gì mình đã nhìn thấy.

– Này… Này…

– Không biết là đây có phải là thật hay không… Trời ạ…

Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên há hốc mồm, ngơ ngác nhìn thế giới ở cửa ải thứ tám mươi tư. Nơi này là một mảnh thiên địa u ám, mặt đất thê lương, bầu trời âm u. Mặt đất tuy có thảm thực vật, nhưng phần lớn lại đều là cỏ khô. Một tử khí nồng đậm, không ngừng tràn ngập ở bên trong mảnh thế giới này.

Mà ở trong hư vô bốn phía xung quanh, Bạch Tiểu Thuần thấy được… Rất nhiều hồn!!

Những hồn này đều ở nơi đó vô ý thức bay tới bay lui. Hình như nếu không có người tới làm phiền, bọn họ sẽ vĩnh viễn bơi ở chỗ này. Chỉ khi nào có người tới làm phiền, bọn họ mới lại biến thành hung hồn thức tỉnh, đi cắn nuốt tất cả sinh lực. Mức độ tàn nhẫn của chúng, từ số lượng địa hồn này, có thể khiến cho quá nhiều người cảm thấy da đầu tê dại.

Hồn đối với tu sĩ của Vĩnh Hằng Tiên Vực mà nói, thật sự là một loại tồn tại rất ít thấy, rất mờ ảo. Không phải là không có, nhưng trừ khi tu vi đạt đến trình độ nhất định, nếu không căn bản là rất khó loại bỏ.

Về điểm này, sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Vĩnh Hằng Tiên Vực đã phát hiện ra. Cũng chính là bởi vậy, đa sắc hỏa của hắn trước sau không có cách nào bổ sung, cũng không có cách nào thông qua luyện hỏa, đi làm cho Bạch Hạo sống lại.

Nhưng hôm nay, sau khi nhìn thấy được những hồn này, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần đột nhiên trở nên dồn dập. Chính hắn cũng cảm thấy hình như mình đang hoa mắt, lại giống như một người nghèo rớt mồng tơi, đột nhiên thấy được một núi vang. Loại cảm giác hoảng hốt này, đặc biệt mãnh liệt.

Cùng lúc đó, lại ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, hồn ở bốn phía xung quanh, thật giống như bị kích thích, đều từ trạng thái vô ý thức thức tỉnh lại. Tất cả chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Số lượng hồn ở bốn phía xung quanh, gần như không đếm xuể. Lúc này sau khi tất cả đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nhất thời lại lặng lẽ phát ra tiếng gào thét. Bốn phía xung quanh hình thành sóng dao động, nhất thời khiến cho thế giới cửa ải thứ tám mươi tư này nổi phong vân cuốn ngược, dường như càn khôn đảo ngược. Toàn thế giới hình như thoáng cái cũng trở nên nóng nảy.

Vô số hồn đều lộ ra một mặt thê lương, điên cuồng vọt về phía Bạch Tiểu Thuần!

– Trời ạ, đây chẳng lẽ là sự thật…

Bạch Tiểu Thuần dụi dụi con mắt. Không đợi những hồn này tới gần, hắn lại thoáng một cái chủ động xuất hiện ở phía trước, giơ tay phải lên đã bắt lấy một tia oan hồn. Sau khi ở trong tay sờ một cái, một đoàn nhất sắc hỏa lại trong nháy mắt xuất hiện ở trong tay hắn.

Nhìn nhất sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần nhất thời kích động. Khí tức của hắn nổi lên dao động mạnh mẽ nhất từ trước tới nay.

– Đây không phải là hư ảo? Trời ạ, ở đây… Ta yêu nơi đây!

Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, phấn chấn đến cực hạn. Hắn cảm thấy tàn phiến này quá tốt. Trước khó khăn như vậy, nhưng bây giờ lại có thể cho mình một phúc lợi…

Lúc này, cho dù là khí linh thức tỉnh, Bạch Tiểu Thuần cũng không quan tâm. Hiện tại trong đầu hắn đều là hồn. Thật ra, trong khoảng thời gian ở Vĩnh Hằng Tiên Vực này, đa sắc hỏa của Bạch Tiểu Thuần vì thiếu hồn cực độ, đã đều tiêu hao gần hết.

Cho nên hiện tại hắn luyện linh, cũng cũng không thể xa xỉ giống như trước đây, mà cần phải so sánh trước sau, mới lựa chọn luyện linh.

– Của ta, của ta!

– Đừng chạy. Ha ha hồn ngoan, đều tới đây với Bạch gia gia của nhà ngươi!

– Phát đạt, lần này phát đạt rồi!

Toàn thế giới, đều đang vang vọng tiếng nói vô cùng kích động phấn chấn của Bạch Tiểu Thuần. Mà những hồn này vốn hung tàn, bọn chúng mặc dù chỉ có bản năng không có thần trí gì, nhưng rất nhanh lại bối rối…

Thật ra bọn chúng mặc dù chưa từng gặp phải người nào có thể xông vào nơi đây, nhưng ở trong bản năng của bọn chúng, hình như… Chắc là người sống phải khiếp sợ bọn họ mới đúng. Nhưng lúc này, Bạch Tiểu Thuần thường xuyên vung tay lên, chính là một Tụ Hồn Đan bay ra.

Ầm ầm.

Dưới những tiếng động phát ra, từng mảnh hồn một bị hút qua.

Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi. Hắn thậm chí còn tạm thời luyện hỏa, còn chủ động đi tới gần. Lại giống như tất cả đều đảo ngược. Điều này khiến cho những oan hồn ở bốn phía xung quanh cuối cùng lần đầu tiên cảm nhận được sự sợ hãi. Chúng kêu lên thảm thiết, cố gắng né tránh về bốn phía xung quanh, nỗ lực rời xa ma trảo của Bạch Tiểu Thuần.

– Bé cưng đừng chạy!

Bạch Tiểu Thuần hú lên một tiếng quái dị, hai mắt phát ra ánh sáng, hưng phấn nhào tới phía trước…

Chapter Truyện / Chương 1172 – Phúc Lợi