Chương 1179 – Gặp Lại Trước Gió Bão

Chapter Truyện / Chương 1179 – Gặp Lại Trước Gió Bão

Nhị thập nhị sắc hỏa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đang phấn chấn, đồng thời cũng chậm rãi rơi vào trong trí nhớ, tâm tình dần dần có chút giảm sút. Hình ảnh của từng chuyện ngày xưa nổi lên ở trong đầu của hắn. Tiểu Thuần nghĩ đến cảnh tượng Bạch Hạo vì cứu mình khi còn ở Thông Thiên thế giới.

Thiêu đốt bản thân, thành tựu lửa cực hạn của thế giới, chỉ vì tới cứu mình…

Bạch Tiểu Thuần thừa nhận, mình từ trước đến nay đều có thiên phú ở trên phương diện luyện hỏa, nhưng không bằng đệ tử của mình. Thậm chí có thể nói, nếu như không có Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần có thể cũng sẽ có thành tựu ngày hôm nay, chỉ là tiêu hao cái giá lớn cùng thời gian vượt rất xa so với hiện tại.

Là thiên phú của Bạch Hạo, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trên phương diện luyện hỏa như cá gặp nước. Còn vì Bạch Hạo bỏ ra, khiến Bạch Tiểu Thuần từ trong cục diện hẳn phải chết trước đó, nghịch chuyển càn khôn.

Đối với người đệ tử này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần có hổ thẹn, còn có đau đớn. Mỗi lần nhớ tới, hắn cũng không nhịn được ở trong đầu hiện lên cảnh tượng hai người đã từng ở Man Hoang sống nương tựa lẫn nhau.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.

– Hạo nhi, nhanh thôi. Vi sư rất nhanh có thể làm cho ngươi từ trong hỏa diễm sống lại!

Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần rất nhỏ, người ngoài không nghe thấy. Chỉ có chính hắn mới có thể nghe được. Lúc này hắn cúi đầu, xoa ấn ký trên mu bàn tay. Một lát sau, lúc Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hắn rời khỏi thế giới tàn phiến, chôn tất cả hồi ức ở trong lòng.

Bởi vì hiện tại hắn đã không còn là Bạch Tiểu Thuần năm đó không buồn không lo. Trên người của hắn có áp lực nặng nề. Trong hoàng cung, đại hoàng tử sỉ nhục đối với tu sĩ Thông Thiên thế giới cùng với Khôi Hoàng, Bạch Tiểu Thuần không thể giả vờ không nhìn thấy được. Truyền thừa của Khôi Hoàng cùng với ánh mắt của hắn, Bạch Tiểu Thuần không thể thờ ơ.

– Thực lực, tu vi!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Sau khi trở lại mật thất của đại sứ quán trong Tà Hoàng Thành, hắn lập tức ngồi xuống, sắp xếp lại những gì mình thu hoạch được trong những lần xông qua cửa ải lần này, sau đó lập tức bắt đầu bế quan tu luyện.

Cửa ải tiếp theo, mặc dù tiểu khí linh nói sẽ xuất thủ một lần, nhưng Bạch Tiểu Thuần cùng lúc không thể hoàn toàn tin tưởng. Về phương diện khác hắn cũng hiểu rõ. Càng là cửa ải phía sau lại càng khó khăn. Nhất là hiện tại hắn đã đến cửa ải thứ chín mươi. Chỉ thiếu có mười cửa ải nữa là có thể thật sự thành công.

Hắn không thể thất bại!

Biện pháp duy nhất, chính là sau khi mỗi lần xông qua cửa ải kết thúc, nuốt vào đan dược được thưởng, khiến cho tu vi duy trì liên tục tăng lên.

Như vậy, mới có khả năng giành được thành công cuối cùng!

Mà một khi thành công, thu hoạch to lớn, là có thể dự kiến. Đây cũng là động lực lớn nhất trong lòng Bạch Tiểu Thuần.

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh. Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần trước sau bế quan, toàn tâm toàn ý chìm đắm ở trong tu hành. Sau khi không ngừng nuốt vào đan dược được thưởng từ các cửa ải của tàn phiến, tu vi của hắn càng ngày càng tăng. Mặc dù còn không phải là Thiên Tôn trung kỳ đỉnh phong, nhưng lại chênh lệch không phải quá xa.

Cho đến ngày này, bên trong đại sứ quán có hai người đi tới. Hai người này đều là nữ tử. Một người trong đó dáng người thon dài, tướng mạo tuyệt mỹ. Toàn thân tu vi Thiên Tôn. Khiến cho nàng vừa đến, ở trong nháy mắt đã bị Bạch Tiểu Thuần phát hiện.

– Công Tôn Uyển Nhi?

Trong mật thất, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở ra. Sau khi thần thức đảo qua, khi hắn thấy rõ một nữ tử khác ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi, thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật.

– Tiểu Muội!

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần trở nên gấp gáp. Thân thể trong chớp mắt biến mất. Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình đã ở trước người Công Tôn Uyển Nhi cùng Hầu Tiểu Muội. Kinh ngạc nhìn nữ tử tu vi Thiên Nhân trước mắt này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm rung động.

Hầu Tiểu Muội theo Công Tôn Uyển Nhi đến đây, chính là từ sau khi Bạch Tiểu Thuần đến Vĩnh Hằng Tiên Vực, lại trước sau bế quan!

Nhiều năm không gặp, dáng vẻ của Hầu Tiểu Muội so với trước kia, đã có một ít biến hóa. Có lẽ là vì nguyên nhân công pháp của mình, nàng thoạt nhìn càng động lòng người hơn. Nhất là toàn thân từ trên xuống dưới mặc dù tản ra khí tức băng hàn tương tự với Công Tôn Uyển Nhi, nhưng nàng khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lại lộ ra sự kích động nhiệt tình cùng niềm vui bất ngờ.

Còn ở sâu trong hai con mắt nàng còn có một tia nhu tình. Nhu tình này giống như vĩnh viễn. Chẳng những không có ít hơn so với ở Thông Thiên thế giới, trái lại vì ly biệt, trở nên càng sâu đậm hơn, giống như một ngọn lửa.

Ngọn lửa này dung hợp cùng băng hàn trên người nàng với nhau, cảm giác băng cùng lửa này, nhất thời liền khiến cho mị lực của Hầu Tiểu Muội, tăng lên vô hạn.

– Tiểu Thuần ca ca!

Vành mắt Hầu Tiểu Muội đỏ lên. Bạch Tiểu Thuần trước mắt nàng, cùng trước đây không giống nhau. Hình như có thêm một chút tang thương. Có thể người khác không nhìn ra, nhưng lấy tư cách quen biết giữa hai người ở cùng phòng bếp Linh Khê Tông mà nói, Bạch Tiểu Thuần biến hóa, Hầu Tiểu Muội liếc mắt là có thể nhìn ra.

Nàng biết nguyên nhân. Sau khi xuất quan, ở trên đường đến đây, sư phụ nàng đã nói tất cả cho nàng biết. Sau khi Hầu Tiểu Muội nghe được từng chuyện xảy ra, nàng khó có thể tiếp nhận được. Nhưng nàng lại không thể không tiếp nhận. Nhìn nàng dường như kiên cường, nhưng trên thực tế trong lòng đã yếu đuối không chịu nổi.

Cho đến khi nàng lại nghe được sư phụ nói Bạch Tiểu Thuần đã ở Tà Hoàng Thành, tâm tình Hầu Tiểu Muội lập tức dao động khó có thể bình phục. Không đợi nàng thỉnh cầu, Công Tôn Uyển Nhi liền dẫn theo nàng, đến nơi này.

Lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, trong thế giới của Hầu Tiểu Muội, đã không có những người khác nữa. Nàng chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần cũng cúi đầu. Hai người ôm nhau, không có nói lời nào khác nữa.

Nhiều năm tách biệt, hình như chỉ vì chờ đợi giây phút hai người gặp lại sau đó ôm nhau.

Công Tôn Uyển Nhi ở một bên nhìn cảnh tượng như vậy, trong mắt có chút phức tạp. Nàng nhẹ nhàng lui ra phía sau, không muốn làm phiền hai người trước mắt kia, lúc này đang tràn ngập cảm giác ấm áp.

Công Tôn Uyển Nhi lui ra phía sau, Bạch Tiểu Thuần có phát giác. Lúc hắn ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi, trong mắt lộ ra sự cảm kích. Hắn cảm kích Công Tôn Uyển Nhi bảo vệ đối với Hầu Tiểu Muội, cũng cảm kích tâm ý của Công Tôn Uyển Nhi vào lúc này, dẫn Hầu Tiểu Muội đến.

Nàng là lo lắng Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự công kích của hoàng cung, làm ra một ít chuyện điên cuồng, cho nên mới dẫn theo Hầu Tiểu Muội đến, muốn khiến cho Hầu Tiểu Muội tới an ủi Bạch Tiểu Thuần tâm một chút.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, so với việc đi theo ở bên cạnh mình, đối với Hầu Tiểu Muội mà nói vẫn ở chỗ Công Tôn Uyển Nhi sẽ an toàn hơn. Lúc này hắn nhẹ nhàng cúi đầu, ở bên tai Hầu Tiểu Muội, nhắc lại chuyện xưa.

Thời gian trôi qua. Cho đến khi đêm khuya xuống, Bạch Tiểu Thuần vẫn lựa chọn để cho Hầu Tiểu Muội rời đi, theo sư phụ của nàng.

– Tiểu muội, chờ ta một chút… Ta rất nhanh, sẽ lại nhận muội trở về… Rất nhanh thôi!

Bạch Tiểu Thuần nhìn vào mắt Hầu Tiểu Muội, nghiêm túc khẽ mở miệng nói.

Hầu Tiểu Muội đã không phải là tiểu nha đầu ngây thơ năm đó. Bất luận là từng trải trên đảo Thiên Tôn, hay hiểu biết sau khi đi theo Công Tôn Uyển Nhi, nàng biết Bạch Tiểu Thuần lúc này không thể có quá nhiều ràng buộc cùng lo lắng. Mình an toàn của nơi này, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chính là ổn thỏa lớn nhất.

Cho dù trong lòng nàng không muốn, nhưng vẫn ở trong nước mắt lưng tròng, hôn môi Bạch Tiểu Thuần một cái, xoay người rời đi.

Cảm nhận trên môi lưu lại cảm giác ấm áp cùng dư hương, Bạch Tiểu Thuần nhìn theo bóng dáng Hầu Tiểu Muội rời đi. Rất lâu sau đó, trong mắt của hắn lộ ra vẻ kiên định cùng quyết tâm hơn!

– Tu vi, thực lực!

Bạch Tiểu Thuần xoay người đi vào mật thất. Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở trên tàn phiến. Hắn bắt đầu xông vào cửa ải tiếp theo. Từ sau cửa ải số chín mươi, độ khó của bất kỳ một cửa ải nào đều khiến cho Bạch Tiểu Thuần thất bại nhiều lần, mới có một chút khả năng thông qua.

Mà khó khăn như vậy, căn bản cũng không cần tiểu khí linh đi quấy nhiễu. Trên thực tế nó cũng quấy nhiễu không quá nhiều. Hiện tại quyền hạn giữa nó cùng Bạch Tiểu Thuần đã tới một mức độ nào đó, từ lâu không cân bằng.

Trước đó nó nói, chỉ quấy nhiễu một lần, đây là lời nói thật. Bởi vì quyền hạn của nó ở sau cửa ải thứ chín mươi này thực sự, cũng chỉ có một lần cơ hội!

Thời gian chậm rãi trôi qua mỗi ngày. Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn chìm đắm ở trong việc xông qua cửa ải. Mỗi lần nghỉ ngơi, hắn cũng không có lãng phí thời gian, mà đang nghiên cứu lửa nhị thập tam sắc hỏa.

Cứ như vậy, nửa năm trôi qua.

Ở trong nửa năm này, chẳng biết tại sao, đại hoàng tử thoáng yên tĩnh không chút, rốt cuộc không có lại đi gây sự với Bạch Tiểu Thuần. Từ sau chuyện phát sinh ở trong hoàng cung trước đó, các Thiên Tôn khác đối với Bạch Tiểu Thuần cũng cảnh giác nhiều hơn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ cũng không muốn đắc tội. Dù sao hiện tại rất rõ ràng, đại hoàng tử đã bày ra xe ngựa, lộ ra sự thù địch. Bọn họ chỉ cần đi xem náo nhiệt là được.

Quan trọng nhất, là Tà Hoàng bên kia hình như đang tu luyện một đạo pháp vô cùng quan trọng, lựa chọn bế quan. Mặc dù Tà Hoàng thường xuyên bế quan, nhưng lúc này đây hình như có chút không giống. Trước khi bế quan, Tà Hoàng hạ chỉ, trừ phi là chuyện lớn liên quan đến sinh tử của Tà Hoàng Triều, nếu không, không thể làm phiền.

Lại như vậy, toàn bộ Tà Hoàng Thành thoáng cái bình yên hơn rất nhiều. Chỉ là người thận trọng, vẫn không khó khăn phát hiện, ở dưới sự bình tĩnh này, hình như có một trận gió bão ngập trời, đang nổi lên, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bạo phát!

Chapter Truyện / Chương 1179 – Gặp Lại Trước Gió Bão