Chương 1180 – Khí Linh Ra Tay

Chapter Truyện / Chương 1180 – Khí Linh Ra Tay

Vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong một loại trạng thái gần như điên cuồng. Hình như cuộc sống của hắn, mỗi ngày cũng chỉ có không ngừng xông qua cửa ải, tu luyện cùng với nghiên cứu nhị thập tam sắc hỏa.

Thậm chí hắn cũng rất ít khi quay về Tà Hoàng Thành. Hắn gần như sử dụng gần hết thời gian, đều đặt ở trên tàn phiến. Ở dưới việc không ngừng tu luyện, ở trong thu hoạch sau mỗi một lần xông qua một cửa thành công, tu vi của hắn không nói càng ngày càng tăng, nhưng cũng chênh lệch không bao nhiêu.

Cửa ải của hắn cũng từ cửa ải chín mươi mốt không ngừng đẩy mạnh. Tuy nói thong thả, tuy nói khó khăn, nhưng chung quy vẫn ở trong sự cố gắng không ngừng của Bạch Tiểu Thuần cùng với thân thể khôi phục kinh người của hắn, dần dần đến cửa ải chín mươi sáu, cửa ải chín mươi bảy, cửa ải chín mươi tám…

Cho đến, lại qua mấy tháng sau, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng xông qua cửa ải thứ chín mươi tám, tiến vào… Cửa ải thứ chín mươi chín!

Các cửa ải trước, tiểu khí linh không xuất hiện qua. Nhưng càng sau này, Bạch Tiểu Thuần lại càng cảnh giác. Bởi vì hắn biết, hai cửa ải cuối cùng này, tất nhiên có một ngày sẽ gặp phải tiểu khí linh quấy nhiễu.

Ở trong phán đoán Bạch Tiểu Thuần, chắc là cửa ải thứ một trăm cuối cùng. Nhưng trên thực tế khi Bạch Tiểu Thuần tiến vào cửa ải thứ chín mươi chín này, trong nháy mắt, tiểu khí linh này vốn vì thu lấy cánh tay Chúa Tể, hóa thành toàn bộ ánh sáng trên tàn phiến, do đó mệt mỏi cực hạn, rơi vào giấc ngủ sâu, lại đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

– Cửa ải chín mươi chín!

Tiểu khí linh mở choàng mắt. Trước khi nó chìm vào giấc ngủ say, ở trong cửa ải thứ chín mươi chín có lưu lại một lỗ thủng. Một khi có người xông vào, nó sẽ bị mạnh mẽ thức tỉnh.

Ban đầu nó vốn không muốn làm như vậy. Dù sao giấc ngủ say đối với nó mà nói, cũng là một loại khôi phục. Nhất là trước đó nó tiêu hao rất lớn. Lúc này ngủ say đối với nó mà nói, có ý nghĩa không nhỏ. Nhưng nó căm giận đối với Bạch Tiểu Thuần, khiến cho nó thà rằng sớm thức tỉnh, cũng phải bố trí một lỗ thủng như thế.

– Bạch Tiểu Thuần, lần này đúng là lần cuối cùng khí linh gia gia nhà ngươi ngăn cản đối với ngươi. Nếu như lần này ngươi vẫn qua… Khí linh gia gia nhà ngươi lại nghe theo mệnh trời.

Tiểu khí linh hít một hơi thật sâu, giọng nói có chút bi ai. Thật ra, nó đối với lần quấy nhiễu này, từ sâu tận trong đáy lòng cũng không có nắm chắc quá lớn. Dù sao thời điểm nó quá nhiều lần cho rằng nắm chắc, Bạch Tiểu Thuần lại ở nơi đó, làm những việc khiến cho nó biết, cái gì gọi là không tưởng được, cái gì gọi là vô sỉ, cái gì gọi là… Dối trá!

Cho nên đến lúc này, tiểu khí linh cũng đã bắt đầu tin vào số mệnh. Nó thở dài, thoáng lắc người một cái, lại biến mất ở trên tàn phiến. Thời điểm nó xuất hiện, đã đến trong cửa ải thứ chín mươi chín.

Cửa ải này… Không giống với tất cả cửa ải trước đó. Cửa ải này lại là một chỗ cung điện to lớn. Cung điện này bồng bềnh trên bầu trời, mênh mông vô biên. Có thể nhìn thấy được chính điện phía xa, kích thước giống như gần phân nửa Thánh Hoàng Triều. Còn có thể mơ hồ nhìn thấy được ở đó có một bức tượng khổng lồ!

Bức tượng kia thình lình là một nam tử trung niên, mặc đạo bào, đưa mắt nhìn về phương xa. Cho dù chỉ là bức tượng, nhưng tản ra khí tức vượt rất xa so với Thái Cổ, khiến người ta một loại ảo giác giống như tồn tại cùng toàn bộ tinh không.

Bạch Tiểu Thuần chợt nín thở. Bức tượng kia, hắn chỉ liếc mắt nhìn, đã cảm thấy tâm thần toàn thân chấn động, giống như nhận áp lực thực lớn. Áp lực này khiến cho hắn không thở nổi. Thậm chí ngay cả tu vi, cũng đều ở dưới uy áp của bức tượng này, bắt đầu không ổn.

Mà ở nơi mi tâm của bức tượng kia lõm xuống. Nơi đó có một chiếc ghế ngồi cực lớn. Giờ khắc này ở chiếc ghế ngồi này, hình như có một tu sĩ đang ngồi. Khoảng cách quá xa, nhìn không rõ. Nơi đây lại giam cầm đối với thần thức.

Cho dù Bạch Tiểu Thuần sử dụng toàn lực, cũng nhìn không rõ. Nhưng hắn có thể cảm nhận được, người ngồi ở mi tâm của bức tượng kia, tất nhiên là Chúa Tể. Vô cùng có khả năng… Chính là người sáng tạo tàn phiến này, vị tồn tại hiểu rõ Sinh Tử Đạo Nguyên đỉnh phong kia.

Bởi vì chỉ có ngồi ở chỗ đó, mới có thể bao quát toàn bộ các cung điện, giống như là ngồi ở nơi chí cao vô thượng.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở đây bị pho tượng kia cùng với bóng người ngồi ở mi tâm của bức tượng trấn áp, trong nháy mắt, trên quảng trường cung điện chỗ hắn đứng, ở phía sau hắn, đột nhiên truyền tới một giọng nói lạnh như băng.

– Không cần nhìn nữa.

– Đó là bức tượng của Chúa Tể đại nhân. Nơi mi tâm của bức tượng, chính là một tia hình chiếu của Chúa Tể đại nhân ta lưu lại đến nay. Hắn đang xem chừng ngươi!

– Ở trong năm tháng rất lâu, ngươi là người đầu tiên đi tới cửa ải này. Cho dù ngươi không phải là huyết mạch Tiên Giới, nhưng chỉ cần là sinh mạng ra đời ở Vĩnh Hằng Linh Giới này của chúng ta, cũng có thể thu được truyền thừa cùng tán thành.

– Điều kiện trước tiên… Là ngươi có thể thông qua hai cửa ải cuối cùng này!

Theo lời nói vang vọng, Bạch Tiểu Thuần hít thở chợt dừng lại. Hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, bỗng nhiên xoay người. Hắn lập tức liền nhìn thấy, không biết từ lúc nào, cách au lưng mình trăm trượng… Xuất hiện một nam tử trung niên!

Nam tử trung niên này mặc quần áo mộc mạc, thoạt nhìn bình thản không có gì lạ. Nhưng hắn đứng ở nơi đó, lại giống như dung hợp cùng toàn thế giới. Cho dù hắn chắp tay sau lưng, nhưng trên người hắn, giống như tồn tại một hố đen, có thể hút đi tất cả khí tức ở tám phương.

– Lâm mỗ không phải là cường giả, chỉ là Thái Cổ mà thôi. Hiện tại xuất hiện ở nơi này, cũng không phải là thực thể, chỉ là phân thân mà thôi. Không rời khỏi thế giới này.

– Người xông qua cửa ải, chỉ cần ngươi ở trong tay ta, có thể nhận một quyền không chết, lại… Coi như ngươi thông qua cửa ải này!

Nam tử trung niên nói đến đây, căn bản cũng không hỏi Bạch Tiểu Thuần có đồng ý hay không, trực tiếp đi ra một bước, giơ tay phải lên, cách Bạch Tiểu Thuần trăm trượng, trực tiếp một quyền đánh tới!

Một quyền này đánh ra, toàn bộ thế giới cửa ải thứ chín mươi chín bỗng nhiên biến hóa thành áp lực vô cùng. Một khí tức Thái Cổ vượt qua Thiên Tôn, còn từ trên người hắn cuồn cuộn bạo phát ngập trời, hình thành một sóng dao động, giống như muốn nghiền ép tất cả sinh mạng, thậm chí xé rách hư vô, hình thành một trận gió bão mênh mông, cắn nuốt lao về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Thái Cổ!

Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi. Hắn chẳng thể ngờ tới, cửa ải này lại là để mình ở trong tay Thái Cổ, nhận một quyền không chết!

Lúc này hắn không kịp suy nghĩ nhiều, thậm chí không hề có thời gian đi suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều. Uy áp đến từ nam tử trung niên kia, hóa thành nguy cơ sinh tử khiến cho Bạch Tiểu Thuần gần như hồn phi phách tán. Hắn theo bản năng toàn diện bạo phát ra lực lượng thân thể, phòng hộ đạt tới cực hạn. Đồng thời, hai tay của hắn bấm quyết, tu vi cũng lập tức nhảy lên tới đỉnh phong.

Trong nháy mắt, bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần biến ảo ra từng cục đá lớn. Nhân Sơn Quyết trực tiếp thành hình, hóa thành người đá cực lớn. Còn không kết thúc, sau đó là Vân Lôi Nhân Tổ Biến. Những tiếng động ầm ầm vang vọng. Thân thể Bạch Tiểu Thuần trực tiếp bạo phát ra. Nhưng thời gian ngắn, hắn cũng chỉ là có thể làm được những điều này. Một quyền kia đến từ nam tử trung niên hình thành gió bão, đã gào thét lao đến.

Một quyền này thế như chẻ tre, mang theo khí thế nghiền ép cùng hủy diệt tất cả, lúc chỉ còn cách Bạch Tiểu Thuần mười trượng, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đã nổ mạnh.

Nhân Sơn Quyết rốt cuộc không chịu nổi trước, trực tiếp nổ tung ra, hóa thành vô số đá vụn văng ra khắp nơi. Thân thể Vân Lôi Nhân Tổ cũng không kiên trì được quá lâu. Ở dưới một quyền kia dâng lên gió bão, cách Bạch Tiểu Thuần tám trượng, nó cũng đột nhiên tan vỡ!

Nhưng trong quá trình này, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi, hai tay dĩ nhiên giơ lên. Hắn ra tay chính là Trường Sinh Đăng!

Trong nháy mắt bốn phía xung quanh hắn lại xuất hiện vô số Trường Sinh Đăng. Thậm chí thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng lại trực tiếp hóa thành Trường Sinh Đăng. Cho dù toàn bộ thiên địa này, cũng đều như vậy!

Nhưng vẫn ở dưới một quyền kia, tất cả giống như châu chấu đá xe. Khi nó còn cách Bạch Tiểu Thuần chỉ có năm trượng, tất cả Trường Sinh Đăng, đều bị xé rách tan vỡ. Thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng giống như là bị hung hăng đánh xuống, máu tươi phun ra. Đồng thời, hai mắt hắn đỏ đậm, thân thể lùi lại một bước. Bắc Mạch Đại Kiếm bị hắn trực tiếp lấy ra, hướng về phía một quyền đang lao tới, trực tiếp rít gào chém xuống!

Những tiếng động ầm ầm rung trời vang lên. Chỉ là Bắc Mạch Đại Kiếm ở trong mọi việc đều thuận lợi, lần này không đợi hoàn toàn va chạm với một quyền này của nam tử trung niên, chỉ là đến khoảng cách một trượng, lại lại không có cách nào tiếp nhận được, bị một lực phản chấn không có cách nào hình dung, ở trong sự bạo phát, phản phệ tới toàn thân Bạch Tiểu Thuần.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Máu tươi lớn miệng phun ra. Đồng thời, Bắc Mạch Đại Kiếm lại không có cách nào khống chế, tuột tay bay ra ngoài. Tất cả những điều này phát sinh chỉ trong chớp mắt. Dường như thay đổi quá nhanh khiến cho người ta không kịp nhìn.

Ngay lập tức… Sau khi Bắc Mạch Đại Kiếm bị đánh bay đi, một quyền kia hình thành gió bão, giống như vòng xoáy cắn nuốt tất cả, lại trực tiếp đánh vào trên người Bạch Tiểu Thuần.

Gần như ở trong chớp mắt khi trận gió bão hung bạo này hạ xuống, một luồng ánh sáng màu đen lập lòe. Quy Văn Nồi bỗng nhiên xuất hiện, ngăn cản ở trước người Bạch Tiểu Thuần. Tiếng sấm ngập trời vang vọng. Dường như toàn thế giới cũng sắp tan vỡ nổ tung ra.

Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy một lực kinh thiên khó có thể hình dung, giống như muốn xé rách thân thể và tất cả tu vi của mình. Vào giờ phút này, khả năng khôi phục của thân thể hắn thậm chí cũng bạo phát vượt quá cực hạn, không ngừng ngăn cản, không ngừng khôi phục, không ngừng phun ra máu tươi.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần giống như con diều bị đứt dây, trực tiếp bị ném ra thật xa.

Lục phủ ngũ tạng của hắn đều muốn vỡ nát. Cho dù có Quy Văn Nồi chống đỡ, nhưng xương cốt toàn thân cũng vỡ vụn hơn phân nửa.

Ầm một tiếng. Toàn thân hắn rơi trên mặt đất.

Trước mắt Bạch Tiểu Thuần biến thành màu đen, giống như đi ở trước quỷ môn quan một vòng! Nếu không có lực khôi phục kinh người, sợ là lúc này hắn đã hình thần câu diệt. Nhưng bất kể như thế nào, hắn vẫn xem như là thành công đỡ được một quyền của nam tử trung niên này!

Mà sau khi Quy Văn Nồi ngăn cản một quyền này, một lần nữa hóa thành ánh sáng màu đen, biến mất ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào triệu hồi ra.

Bạch Tiểu Thuần không ngừng thở hổn hển. Hắn miễn cưỡng giằng co. Lúc hắn nhìn về phía nam tử trung niên kia, nam tử trung niên này cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi thu hồi nắm đấm.

– Ngươi thông…

Khóe miệng của nam tử trung niên lộ ra nụ cười thỏa mãn. Vừa nói đến đây, bỗng nhiên trong mắt hắn thoáng lộ ra một sự mờ mịt. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy vậy, trong lòng bất chợt kinh hoàng. Một dự cảm không tốt hiện lên ở trong đầu hắn. Trong nháy mắt, giọng của nam tử trung niên thay đổi, cũng thay đổi lí do thoái thác, vang vọng khắp nơi.

– Người xông qua ải, chỉ cần ngươi ở trong tay ta, có thể nhận một quyền không chết, lại… Coi như ngươi thông qua cửa ải này!

Nói xong, nam tử trung niên này, lại có thể nắm tay lại!

– Khí linh, ngươi đi ra. Ta muốn đánh chết ngươi!

Bạch Tiểu Thuần lộ vẻ sầu thảm gầm thét giận dữ.

Chapter Truyện / Chương 1180 – Khí Linh Ra Tay