Chương 1212 – Có Con Sâu

Chapter Truyện / Chương 1212 – Có Con Sâu

Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, nhìn thấy được Thánh Hoàng do dự, hơi thở của Tà Hoàng nhất thời tăng nhanh. Trong chớp mắt, mắt hắn lộ ra ánh sáng sắc bén. Tay phải hắn vung mạnh lên, nhất thời mặt trời đỏ bị tàn phá, đột nhiên biến ảo.

Cùng lúc đó, tay trái của hắn cách không, chộp về phía Tà Hoàng Thành. Nhất thời cả vùng đều chấn động vài cái. Nhất là chỗ tam xoa kích cực lớn của hắn ở rất gần Tà Hoàng Thành, lúc này cũng rung động, hình như… Bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra khỏi mặt đất!

Cung với sự chấn động, một sát khí mãnh liệt, trực tiếp bạo phát. Cho dù ở trên Vĩnh Hằng Hải, Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đều có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí kinh thiên đến từ Tà Hoàng Thành!

– Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần, cho dù là hai người các ngươi liên thủ, muốn giết chết ta, cũng không có khả năng. Trừ khi một trong hai người các ngươi cam tâm tình nguyện cùng ta đồng quy vu tận!

– Mà một khi các ngươi không quyết tâm như vậy, như vậy thì xem như ta thất bại, cho dù Tà Hoàng Triều thuộc về các ngươi, nhưng các ngươi tin hay không, một mình ta, có thể càng đáng sợ hơn so với hiện tại nắm giữ Tà Hoàng Triều!

Tà Hoàng nheo cặp mắt lại, âm thanh càng thêm băng lạnh, khiến cho hư vô ở bốn phía xung quanh, giống như bởi vậy đều đóng băng. Ngay cả mặt biển, đều xuất hiện dấu hiệu muốn đông cứng lại.

Bạch Tiểu Thuần nghe được lời Tà Hoàng nói, trong lòng cũng không nhịn được tán thưởng những lời này Tà Hoàng nói rất hay. Nhưng biểu hiện ra, hắn lại nhíu mày, lộ ra một biểu tình suy nghĩ sâu xa. Đồng thời trong mắt hắn mang theo ý xem kỹ, nhìn về phía Thánh Hoàng.

Thánh Hoàng cũng thở dài. Một trận chiến này, căn bản là không có cách nào đánh được. Đầu tiên hắn căn bản không tin Bạch Tiểu Thuần còn có một trăm đạo Thái Cổ Chi Quang. Thứ hai hắn cũng không nguyện nhanh như vậy lại cùng Tà Hoàng hoàn toàn trở mặt.

Dù sao so sánh về lâu về dài, hiện tại Thánh Hoàng Triều nắm giữ Tiên Vực phạm vi lớn nhất, coi như là đảo ngược lại thế cục yếu thế trong nhiều năm trước đây. Thánh Hoàng vẫn được hưởng niệm lực từ lãnh địa trước đó mang lại, tu vi tăng nhanh hơn. Nhưng Tà Hoàng sẽ bởi vì lãnh địa thu nhỏ lại bị ảnh hưởng trọng đại. Chỉ là thời gian phân ba thiên hạ ngắn ngủi, hiện nay loại biến hóa này không rõ ràng, còn chưa đủ để hình thành nhân tố mang tính quyết định.

Cho nên, đối với hắn mà nói, hiện tại duy trì tình trạng cân đối lúc này, mới là có lợi nhất. Sau khi so sánh xong, lúc này Thánh Hoàng cười ha ha một tiếng.

– Nhị đệ, hiện tại ngươi vừa mới đóng đô, không thích hợp tiếp tục khai chiến. Huống hồ tu sĩ Thông Thiên thế giới bên trong Tà Hoàng Triều, bọn họ chờ đợi giờ phút này đã đợi rất lâu. Vi huynh biết suy nghĩ trong lòng ngươi, làm sao có thể cho ngươi khó xử. Mà thôi mà thôi, hôm nay ba vị Thái Cổ chúng ta, lại ở chỗ này lập giao ước!

– Trong vòng nghìn năm, ba phương không xuất chiến!

– Tà Hoàng, như ý của ngươi!

Thánh Hoàng nhìn về phía Tà Hoàng, nói.

Trong lòng Tà Hoàng thầm hừ một tiếng. Đối với tâm tư của Thánh Hoàng, hắn hiểu rất rõ ràng. Hắn biết đối phương là muốn duy trì loại cục diện này. Hắn mặc dù không cam lòng, nhưng sau khi suy nghĩ, ánh mắt thoáng lóe lên, không thể điều tra. Hắn vẫn gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần híp mắt một cái, trong lòng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Cục diện như vậy, cũng là điều hắn hi vọng nhìn thấy được. Chung quy là Thái Cổ Chi Quang của hắn đã không còn. Trừ khi đến lúc này sang năm, nếu không, chỉ cần vừa đánh, hắn sẽ lập tức để lộ nội tình…

Ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, Bạch Tiểu Thuần nặng nề hừ một tiếng, cũng đồng ý chuyện này. Sau khi ba người nhìn nhau một cái, từng người đều rời đi. Về phần chi tiết chuyện sau đó, tất nhiên sẽ có từng người dưới quyền xử lý.

Theo Thánh Hoàng biến mất, nhìn Tà Hoàng đi xa, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới hít sâu một hơi. Trong lòng hắn thầm nghĩ sau này chuyện mạo hiểm như vậy, vẫn bớt làm thì tốt hơn.

– Quá nguy hiểm, cũng quá kích thích…

Tâm trạng Bạch Tiểu Thuần có chút chột dạ. Chỉ có điều hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải ba đạo Thái Cổ Chi Quang ngày hôm nay lại một lần nữa trấn áp, cho dù mình không muốn, nhưng chắc hẳn không bao lâu, Tà Hoàng cũng vẫn sẽ đến thử một chút.

Mà cho dù là Tà Hoàng không đến, Thánh Hoàng cũng chung quy vẫn thử thăm dò. Cùng với bị thử bị động sau đó, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ngày hôm nay mình quyết đoán chủ động ra tay, sức thuyết phục lớn hơn nữa, thể hiện ra cũng đủ trấn áp.

– Còn lại mười tháng… Trong khoảng thời gian này, ta vẫn nên ít gây chuyện thì thỏa đáng hơn.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ôm chặt Công Tôn Uyển Nhi, lao thẳng đến Tiên Vực thuộc về hắn.

Ở trên đường bay trở về này, vì Công Tôn Uyển Nhi bị Bạch Tiểu Thuần ôm, ánh mắt hắn thường xuyên sẽ bị tư thái xinh đẹp này của Công Tôn Uyển Nhi mà hấp dẫn. Nhất là phần mông có chút đường cong kinh người này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi nhìn thấy được, không nhịn được muốn giơ tay vỗ xuống. Loại cảm xúc thoải mái lên xuống này…

– Rất muốn vỗ một cái…

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

– Không được, ta hiện tại lại có địa vị giống như Tà Hoàng cùng với Thánh Hoàng. Loại chuyện như vậy, không thể lén lén lút lút làm, quá mất mặt!

Hắn lại vội vàng lắc đầu.

– Nhưng nếu không vỗ, sau khi trở lại Tiên Vực, Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ở đó… Ta lại không có cơ hội… Lại vỗ một cái, cũng không có gì…

Rầu rĩ một hồi, Bạch Tiểu Thuần đơn giản bất chấp mọi giá. Hắn suy nghĩ dựa vào quan hệ giữa mình cùng Công Tôn Uyển Nhi, lại vỗ một cái, sẽ không có chuyện.

Nghĩ tới đây, tay trái hắn chợt giơ lên, lại trực tiếp đánh xuống.

Bốp.

Âm thanh này đặc biệt thanh thúy, truyền khắp bốn phía xung quanh. Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được cảm giác trước kia…

Bất chợt phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Công Tôn Uyển Nhi lại có thể mở mắt ra, lúc này đang lạnh lùng nhìn mình.

– A… Chỗ nàng có con sâu…

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chột dạ đồng thời lại phản ứng rất nhanh, vội vàng giải thích.

Công Tôn Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng.

– Còn không bỏ tay ngươi ra!

Bạch Tiểu Thuần lúc này mới nhớ tới, tay của mình lại còn đang ở trên mông của đối phương. Lúc này hắn vội ho một tiếng, cầm lấy lắc lắc.

– Một con sâu thật lớn. Xem như nó gặp may mắn, lại có thể để cho nó chạy mất.

Công Tôn Uyển Nhi giả vờ không nghe được. Lúc này sau khi tỉnh dậy, nàng mặc dù suy yếu, lại có thể miễn cưỡng tự bay đi. Nàng còn vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời bóng dáng của Hầu Tiểu Muội từ bên trong túi trữ vật của nàng bay ra.

Mấy năm nay, Công Tôn Uyển Nhi đều dẫn theo Hầu Tiểu Muội. Trước đó cũng bởi vì muốn đi nhanh, lại gặp phải nguy hiểm, lúc này mới thu Hầu Tiểu Muội vào bên trong. Hiện tại tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là để cho nàng từ bên trong túi trữ vật đi ra. Có thể thấy được, trong lòng của nàng thật sự để ý người đệ tử này.

– Tiểu Thuần ca ca!

Hầu Tiểu Muội mới vừa xuất hiện, liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất thời vui mừng bất ngờ. Đồng thời trong mắt cũng có lưng tròng. Nàng tiến lên một chút lại nhào tới trong lòng Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng vui sướng. Tay hắn tự nhiên để đến eo của Hầu Tiểu Muội, rất tự nhiên thuận thế hạ xuống phía dưới… Nhưng Công Tôn Uyển Nhi lại nhăn mày lại, hừ một tiếng.

– Lại có sâu sao?

Tay Bạch Tiểu Thuần cứng đờ. Hầu Tiểu Muội vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía sau, hiếu kỳ hỏi.

– Sâu gì?

Bạch Tiểu Thuần chợt ho khan một hồi, vội vàng dẫn dắt trọng tâm câu chuyện, nói với Hầu Tiểu Muội cùng Công Tôn Uyển Nhi về chuyện sau khi mình trở về. Công Tôn Uyển Nhi cũng không vạch trần. Mặc dù mặt lạnh, nhưng thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mơ hồ hình như không giống với trước đây.

Lại như vậy, ba người cách Tiên Vực càng lúc càng gần. Nhất là tiếng cười như chuông bạc của Hầu Tiểu Muội, một đường truyền khắp bốn phía xung quanh, lộ ra vẻ vui mừng. Tâm tư của Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại, nụ cười trên mặt càng lúc càng nhiều, dường như đã trở lại thời gian ở Thông Thiên đại lục năm đó.

Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này… Sau khi trở lại Tiên Vực, lúc mọi người cùng Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch đều ra ngoài nghênh đón, lại mắt lạnh nhìn nhau, tim Bạch Tiểu Thuần chợt đập thịch một cái.

– Đây không phải là Tiểu Muội sao?

Trên mặt Tống Quân Uyển lộ ra vẻ tươi cười. Chu Tử Mạch ở bên cạnh cau mày. Mặc dù không nói chuyện, nhưng nàng cố gắng ưỡn bụng lên.

Các nàng trước đó thấy Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ra ngoài, rất lo lắng khẩn trương. Lúc này nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lại có thể dẫn theo hai nữ nhân trở về. Một người trong đó còn là thanh mai trúc mã. Một người khác cũng có nguồn gốc sâu xa thâm hậu. Nhất là hai vị này lại còn là thầy trò. Điều này khiến cho trong lòng các nàng có suy nghĩ sai lệch.

Mà Hầu Tiểu Muội ở đây, lúc này mắt cũng choáng váng. Nàng nhìn Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển một chút, nhất là các nàng ưỡn cao cái bụng lớn.

Nàng lại quay đầu lại nhìn vẻ mặt lúng túng của Bạch Tiểu Thuần một chút, tức giận trong lòng nàng dần dần cũng dâng lên.

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần ở đây cảm thấy bị ánh mắt ba nàng chăm chú nhìn, có chút sởn tóc gáy. Đại Thiên Sư ở bên cạnh, nặng nề ho khan một tiếng, vội vàng tiến lên, nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi ôm quyền cúi đầu.

– Bái kiến Thiên Tôn!

– Thiên Tôn có thể gia nhập Thông Thiên thế giới của ta, là may mắn của Thông Thiên thế giới ta. Đây là chuyện cực lớn. Từ nay về sau, ai dám nói Thông Thiên thế giới ta không có Thiên Tôn thứ hai!

Lời Đại Thiên Sư nói rất đúng lúc, lại rất tuyệt. Bạch Tiểu Thuần nhất thời rất cảm kích. Hắn lập tức liền dùng đề tài này, giới thiệu Công Tôn Uyển Nhi cho mọi người.

Thật lâu sau, hắn mới tìm một cái cớ, vội vàng rời đi. Thật ra ánh mắt đến từ các nàng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúc này cũng cảm thấy sau lưng ớn lạnh.

– Trời ạ, lúc các nàng nhìn ta, lại có thể đều có sát khí… Ta đến cùng nên làm cái gì…

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày. Sau khi trở lại mật thất, khoanh chân ngồi ở chỗ đó, hắn bắt đầu thở dài thở ngắn.

– Chuyện này đều tại ta. Ai, lão thiên gia gia à, ngài nói ngài đi… Tại sao phải khiến ta ưu tú như vậy!

– Ngài biết không, ngài khiến cho ta ưu tú như vậy, ta rất phiền não.

Bạch Tiểu Thuần bùi ngùi thở dài, bộ dạng rất bất đắc dĩ. Hắn sờ túi trữ vật của mình. Ở trong đó còn có rất nhiều thư tình hắn cất kỹ đến nay giống như bảo bối…

– Ta đã rất khắc chế.

Bạch Tiểu Thuần lại thở dài, lại trong thần sắc khó nén một tia đắc ý.

Chapter Truyện / Chương 1212 – Có Con Sâu