Chương 1213 – Nguyên Điểm

Chapter Truyện / Chương 1213 – Nguyên Điểm

Bạch Tiểu Thuần phiền não, người ngoài không có cách nào biết được. Thậm chí thời khắc này Bạch Tiểu Thuần hình như còn muốn nhàn rỗi hơn so với trước. Bất luận là đối với xây dựng Hoàng Thành, hay là đối với việc ổn định người từ Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều tới, tất cả mọi việc đều có người chuyên chịu trách nhiệm xử lý.

Mà theo Bạch Tiểu Thuần ở đây cùng Tà Hoàng giao dịch, khi vẻ mặt Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân mệt mỏi bị người của Tà Hoàng Triều mang đi, từng nhóm một tu sĩ Thông Thiên thế giới được đưa tới rất nhiều.

Rất nhanh, toàn bộ Tiên Vực Thông Thiên thế giới đều trở nên náo nhiệt. Mọi chỗ, thành trì đột ngột từ mặt đất nhô lên. Từng dãy núi cũng ở bốn phía xung quanh Tiên Vực được bố trí ra, hình thành vách ngăn Bạch Tiểu Thuần vốn muốn đi tìm Hầu Tiểu Muội nói chuyện tâm tình. Nhưng sau khi Hầu Tiểu Muội đến đây, đã bị Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch chú ý. Tuy rằng bên cạnh nàng cũng được Đại Thiên Sư an bài không ít người hầu, nghiễm nhiên xem nàng thành một trong những hoàng phi. Nhưng nếu bàn về mức độ tự do, so với khi nàng ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi, lại giảm đi một chút.

Đối với điều này, trong lòng Hầu Tiểu Muội cũng tức giận. Nhất là vừa nghĩ tới bụng của Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển, nàng lại càng không phục. Đối với Bạch Tiểu Thuần, nàng cũng cố tình không để ý tới, lại âm thầm suy nghĩ biện pháp.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Hầu Tiểu Muội không để ý tới mình, trong lúc bất đắc dĩ lại đi tìm Công Tôn Uyển Nhi. Nhưng Công Tôn Uyển Nhi thân là Thiên Tôn, mặc dù địa vị cao cả, nhưng lại không muốn truyền ra phong ba khiến cho tất cả mọi người hiểu nhầm. Hơn nữa nàng vốn đang có thương thế, lại trực tiếp lựa chọn bế quan.

– Vẫn là một lão bà tốt.

Bạch Tiểu Thuần than thở một tiếng. Nhìn Tiên Vực bận rộn, hắn chỉ có thể một mình ở trong đại điện, thở dài thở ngắn.

Cũng may tất cả những điều này không duy trì quá lâu. Theo số người ở Tiên Vực số tăng, vào một tháng sau, ở Hoàng Thành vào khu vực trung tâm Tiên Vực, cuối cùng được xây dựng ra, đồ sộ đứng vững!

Hoàng Thành này đầy khí thế. Từ phía xa nhìn lại, bị chín dãy núi tập trung lại tôn lên! Đặc biệt là chín dãy núi này ngưng tụ lại một chỗ, đan xen lẫn nhau, hình thành một bức tượng.

Bức tượng kia chính là Bạch Tiểu Thuần mặc đế bào. Tay trái của hắn giơ lên, thình lình nâng một tòa thành trì thật to. Tay phải của hắn cũng nâng lên, trên đó là một bóng nước cực lớn!

Nước ở bên trong bóng nước này, nước bình thường không thể so sánh được, mà là nước biển của Vĩnh Hằng Hải!

Cái này cũng chưa tính là cái gì. Chỗ Hoàng Thành này là nơi được đám người Đại Thiên Sư cùng quy hoạch. Thậm chí vì kỷ niệm đời Khôi Hoàng thứ nhất, còn không tiếc phát động nhân thủ, ở toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực này, bất luận là bên trong mặt đất vẫn nước biển, lại hoặc là trên đảo Vĩnh Hằng, thu thập mảnh vỡ đá máu thịt của Khôi Hoàng đời thứ nhất ra phân tán bốn phía, lúc Thông Thiên thế giới trước đây nổ tung!

Mặc dù không có tìm được tất cả, nhưng cũng tìm được hơn phân nửa. Những thạch máu thịt này, đều được dung nhập vào bên trong bức tượng khổng lồ của Bạch Tiểu Thuần, lập tức liền khiến cho bản thân bức tượng kia, có đầy đủ lực lượng kỳ dị nào đó!

Hễ là người huyết mạch Thông Thiên thế giới, khi đến gần bức tượng kia, lực lượng huyết mạch của bọn họ sẽ càng sinh động hơn. Tốc độ bọn họ tu hành cũng sẽ tăng nhanh. Đồng thời chiến lực cùng với khả năng luyện linh của bọn họ, đều hoàn toàn không giống với những nơi khác!

Mà rõ ràng nhất, chính là ở Hoàng Thành trong tay trái bức tượng Bạch Tiểu Thuần!

Hoàng Thành này từ phía xa nhìn lại, đã không nhỏ, cực kỳ rộng lớn. Nhìn gần, càng như vậy. Bên trong thành trì đủ để dung nạp ngàn vạn tu sĩ. Mọi chỗ kiến trúc, từng đường đi, theo tu sĩ tập trung lại, nhất thời lại náo nhiệt vô cùng.

Ở bên trong hoàng thành này, đối với mức độ tăng cường huyết mạch lại càng mãnh liệt hơn. Đồng thời ở trên quy hoạch của đám người Đại Thiên Sư, tất nhiên sẽ không quên phòng hộ. Từng tầng một trận pháp ở bốn phía xung quanh, phối hợp với lực lượng của bức tượng, khiến cho trận pháp này mặc dù không bằng Tà Hoàng Thành cùng Thánh Hoàng Thành, nhưng Thiên Tôn cũng không có thể đơn giản chấn động.

Tất cả những điều này vốn khiến người ta chú ý. Còn có thể khiến người ta cảm thấy kinh người hơn, lại là ở bên trong bức tượng Bạch Tiểu Thuần, ở mi tâm của hắn… Vị trí vốn là Thông Thiên Pháp Nhãn!

Từ phía xa nhìn lại, nơi đó giống như có một viên thủy tinh màu tím cực lớn. Nếu nhìn gần, lại có thể nhìn ra… Đây căn bản cũng không phải là thủy tinh, mà là bị loại thần thông đặc biệt nào đó, hình thành ánh sáng màu tím gần như Vĩnh Hằng!

Ở bên trong ánh sáng màu tím đại biểu chí cao vô thượng này, chính là… Một tòa hoàng cung màu tím!

Hoàng cung này tinh mỹ xa hoa, đồng thời còn ẩn chứa một khí thế khiến cho tất cả mọi người sau khi nhìn thấy, cũng không nhịn được trong lòng sinh ra sự kính sợ!

Lúc này, ở bên trong hoàng cung này, Bạch Tiểu Thuần nhàn rỗi đã quá lâu, ngồi ở trên long ỷ duy nhất của đại điện. Phía dưới hắn bày ba chiếc ghế phượng. Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Hầu Tiểu Muội, đang ngồi ở chỗ đó. Bọn họ thỉnh thoảng quan sát lẫn nhau, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, bất đắc dĩ nhìn trong đại điện phía dưới. Hơn trăm người đang tranh cãi với nhau.

– Nếu để ta nói, chúng ta lại phải gọi làm Bạch Hoàng triều!

– Tên này không tốt, không phù hợp với truyền thống. Chúng ta phải gọi là Thông Thiên hoàng triều!

– Các ngươi lẽ nào quên tổ tiên chúng ta. Tổ tiên chúng ta là khôi. Chúng ta chắc hẳn phải kéo dài huy hoàng của tổ tiên, là Khôi Hoàng Triều!

Trong tiếng tranh cãi của mọi người, có Đại Thiên Sư, có Cự Quỷ Vương, có Cửu U Vương, Linh Lâm Vương, Đấu Thắng Vương còn có Bán Thần đông mạch cùng bắc mạch trước kia. Ngoại trừ những Bán Thần thuộc về Thông Thiên thế giới ra, còn có hơn mười vị Bán Thần, lại là những người đến từ hai đại hoàng triều, quy thuận Bạch Tiểu Thuần.

Công Tôn Uyển Nhi đứng ở một bên, đối với tất cả những điều này, không tham dự. Về phần những người khác, lại đều đang tranh chấp với nhau. Ngay cả Linh Khê lão tổ cũng phát biểu suy nghĩ của riêng mình.

Mà thân phận của hắn đặc biệt, lời hắn nói ra, cũng khiến cho không ít người ủng hộ.

Chỉ có điều cũng may Lý Thanh Hậu không nói gì. Nếu không, lấy thân phận càng đặc biệt hơn của hắn, sợ là lời nói ra, ngay cả Đại Thiên Sư cũng không thể coi thường.

Mắt thấy mọi người tranh chấp giống như không có cách nào kết thúc, Bạch Tiểu Thuần lại thở dài. Hiện tại chỉ đối với quốc hiệu đã tranh cãi, giằng co hai ngày.

Trong hai ngày này, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình, ở bên trong đại điện này, nỗ lực khiến cho Bạch Tiểu Thuần đồng ý. Dù sao hiện tại Thông Thiên thế giới nắm giữ Tiên Vực, cũng là sự thực, đã đến thời khắc cần phải lập quốc.

Nếu như nếu không lập quốc, sợ là lòng người cũng sẽ xảy ra vấn đề.

Nghĩ tới đây, trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang chớp hiện, tay phải chậm rãi giơ lên, từ phía xa ấn một cái xuống phía dưới. Rõ ràng không triển khai tu vi cùng khí tức, nhưng người phía dưới nhìn như tranh chấp, trên thực tế đều đang chú ý tới Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này trong nháy mắt… Tất cả mọi người lặng ngắt như tờ. Mọi người đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Được mọi người kỳ vọng, Bạch Tiểu Thuần đã sớm thành thói quen. Lúc này sau khi trầm mặc một lát sau, giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng toàn bộ hoàng cung đại điện.

– Trước kia… Trước khi Khôi Hoàng đời trước ngã xuống trước, truyền thừa cho ta…

– Ngày hôm nay, chúng ta người của Thông Thiên thế giới, ở trong vô số sinh tử giãy dụa, cuối cùng đứng vững vàng bước chân. Chúng ta chắc hẳn nên gửi lời chào về phía Khôi Hoàng chào, chúng ta càng chắc chắn phải tôn trọng tổ tiên chúng ta!

– Không cần tranh luận, từ giờ khắc này… Khôi phục xưng hô Khôi Hoàng Triều, để cho đoạn số mệnh bị Thông Thiên đạo nhân, trở về quỹ tích ban đầu!

– Vĩnh Hằng Tiên Vực, chúng ta muộn mấy vạn năm. Ngày hôm nay… Chúng ta đến!

Bạch Tiểu Thuần nói xong, thân thể cũng đứng lên, sử dụng thân thể đứng lên của hắn, sử dụng giọng nói của hắn, đi nói cho tất cả mọi người… Khôi Hoàng Triều lại xuất hiện!

Tiếng hít thở nặng nề, lập tức lại từ trong miệng hơn trăm người phía dưới truyền ra. Trong lòng mỗi người đều kích động. Bọn họ trước mặc dù tranh chấp, nhưng Bạch Tiểu Thuần chí cao vô thượng, đủ khiến cho một câu nói của hắn, quyết định tất cả!

Giờ phút này, không ai có nửa điểm ý kiến bất đồng. Thậm chí trong lòng của bọn họ cũng đều cho rằng, Bạch Tiểu Thuần nói, lại là đạo lý chân chính. Đại Thiên Sư là người đầu tiên đi ra, sắc mặt hắn ửng đỏ, trong mắt mang theo ánh sáng, trong lòng hắn cảm thấy mấy năm nay, mình bỏ ra không có uổng phí!

Ở trong sự kích động này, hắn lại trực tiếp hướng về phía Bạch Tiểu Thuần bái lạy.

– Bái kiến Khôi Hoàng!

Cự Quỷ Vương, Cửu U Vương, tất cả cường giả Bán Thần đông mạch, còn có rất nhiều người phía sau bọn họ, đều thi nhau làm như vậy, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ở đây, đồng thời bái kiến.

– Bái kiến Khôi Hoàng!

Cho dù là Công Tôn Uyển Nhi, cho dù là Chu Tử Mạch, Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội, ở trong một cái chớp mắt này, tất cả bị bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần rõ ràng không lộ ra tu vi, nhưng lại giống như tản ra ánh sáng vạn trượng làm chấn động tâm thần. Tất cả đều đứng dậy cúi đầu.

Trong lòng Linh Khê lão tổ, Lý Thanh Hậu, vui mừng đến cực hạn. Nhưng bọn họ hiểu rõ, ở bên trong hoàng cung này, Bạch Tiểu Thuần từ nay về sau, chính là Khôi Hoàng, là một trong ba đại hoàng giả của Vĩnh Hằng Tiên Vực này. Bọn họ hít một hơi thật sâu, cũng ôm quyền bái lạy!

Mà theo âm thanh bái kiến trong hoàng cung truyền ra, ở trong Khôi Hoàng Thành này, lúc này mấy trăm vạn tu sĩ Thông Thiên thế giới đều đang chú ý mật thiết. Lúc này nghe được âm thanh này, bọn họ nhất thời phấn chấn, kích động. Bọn họ đồng thời quỳ lạy xuống, trong miệng hô to.

– Bái kiến Khôi Hoàng!

– Bái kiến Khôi Hoàng!

Theo sóng âm đầy khí thế, từ trong Khôi Hoàng Thành truyền ra, dần dần từ bức mặt đất xung quanh tượng, từ trong miệng càng nhiều tu sĩ truyền ra. Âm thanh này khuếch tán từng đợt, cuối cùng… Tràn ngập toàn bộ Tiên Vực!

Giờ phút này, bất luận là Tà Hoàng hay Thánh Hoàng, đều ở trong hoàng cung của bọn họ, nhìn chăm chú vào Khôi Hoàng Thành!

Giờ phút này, tất cả Thiên Tôn, Bán Thần, Thiên Nhân cùng với vô số tu sĩ bên trong hai đại hoàng triều, tâm thần mỗi một người đều chấn động, cảm nhận được ở giữa hai đại hoàng triều lúc đó, lúc này khí thế hiên ngang quật khởi chấn động trời cao!

Giờ phút này, thậm chí trong Vĩnh Hằng Tiên Vực, Vĩnh Hằng Chi Mẫu thần bí… Hình như cũng mở mắt, chăm chú nhìn hài tử thứ ba của nàng… Cuối cùng, thật sự trở về!

Chapter Truyện / Chương 1213 – Nguyên Điểm