Chương 459 – Thổ Lộ

Chapter Truyện / Chương 459 – Thổ Lộ

Sau khi thấy Triệu Thiên Kiêu, Bạch Tiểu Thuần sững sờ, mấy ngày qua hắn sống trong hãi hùng khiếp vía, mỗi ngày đều nghĩ tới bóng trắng kia, nếu gặp phải mình nên chống cự như thế nào, đã lâu không gặp Triệu Thiên Kiêu cho nên hắn sắp quên mất chuyện này.

Hiện tại nghe Triệu Thiên Kiêu nói vậy, Bạch Tiểu Thuần lập tức chấn động, nội tâm chột dạ, vội vàng cười khan, hắn tính giả vờ giả vịt và vỗ đùi một cái.

– Thời cơ đến, trưa mai, Triệu sư huynh, ngươi nên thổ lộ với Nguyệt San sư tỷ, đây là một kích cuối cùng, từ nay về sau ngươi có thể ôm mỹ nhân về nhà, có thể song túc song phi với Nguyệt San sư tỷ!

Bạch Tiểu Thuần lớn tiếng nói.

Triệu Thiên Kiêu chấn động tinh thần khi nghe lời này, đứng dậy đi tới đi lui, sắc mặt kích động và khẩn trương, khi thì cầm chặt nắm đấm, lo được lo mất.

– Ngươi nói vạn nhất nàng cự tuyệt thì làm sao bây giờ?

Triệu Thiên Kiêu lo lắng hỏi thăm một câu.

– Căn cứ mấy chục năm kinh nghiệm tình trường của tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta, nguyên nhân thổ lộ thất bại là do tình cảm lắng đọng chưa đủ!

– Ngươi và Nguyệt San sư tỷ đã lắng đọng đủ lâu, cho nên ngươi cần lo lắng duy nhất chính là chuẩn bị ngôn từ, ngươi có thể yên tâm, Bạch Tiểu Thuần ta am hiểu nhất chính là điểm này, nhất định sẽ giúp ngươi!

Bạch Tiểu Thuần vung tay lên tiếng.

Triệu Thiên Kiêu vui vẻ nghe lời Bạch Tiểu Thuần, ở phương diện này Bạch Tiểu Thuần nói gì hắn nghe nấy, hiện tại hắn thở ra một hơi, cảm thấy có Bạch Tiểu Thuần trợ giúp, cửa ải cuối cùng cũng dễ dàng hơn nhiều.

– Ta sẽ giúp ngươi!

Bạch Tiểu Thuần cười nhạt, hắn giả vờ cao thâm mạt trắc, thương lượng với Triệu Thiên Kiêu đến đêm khuya, Triệu Thiên Kiêu vừa lòng thích ý ưỡn ngực rời đi.

Giữa trưa ngày thứ hai trời trong nắng ấm, mặt biển yên tĩnh, chỉ còn gợn sóng phập phồng, biển cả màu vàng vô cùng xinh đẹp.

Ở xa xa có thể nhìn thấy chim biển đặc thù sống trong Thông Thiên Hải đang bay lượn, tiếng kêu của chúng truyền ra thật xa.

Triệu Thiên Kiêu mặc trường bào màu xanh đứng ở đầu thuyền, bộ dạng ngọc thụ lâm phong, ánh mắt vô cùng thâm thúy giống như ngọn núi vững chắc, hắn đứng đó tỏa ra khí thế vô cùng kinh người, tất cả mọi người gặp được đều phải nhớ kỹ.

Hắn chắp tay sau lưng, mái tóc dài mặc gió thổi phất phơ, càng làm Triệu Thiên Kiêu bất phàm.

Không người nào chú ý, lúc này bên tai nghe được giọng nói Bạch Tiểu Thuần.

– Sai sai, đặt tay trái trên thắt lưng, đúng đúng… Ngẩng đầu, nâng cằm lên nhìn ra xa.

– Ánh mắt chớ nhìn lộn xộn!

– Chân trái bước nửa bước về phía trước, ân… Bộ dạng như vậy không tệ, sắc mặt quá nghiêm túc, ngươi muốn thổ lộ chứ không phải dọa người, phải nhu hòa một ít…

Bạch Tiểu Thuần đứng ở vị trí cách đó không xa quan sát Triệu Thiên Kiêu, hắn không ngừng truyền âm điều chỉnh tư thái, Triệu Thiên Kiêu nghe xong đổi thành tay trái, cái cằm và sắc mặt cũng điều chỉnh, trong nội tâm bất an, hắn lo được lo mất nhưng vì tín nhiệm Bạch Tiểu Thuần nên kiên trì làm theo.

– Cứ như vậy, không nên cử động, sắp tới thời gian ngươi ước hẹn với Nguyệt San sư tỷ rồi.

Bạch Tiểu Thuần rất phấn chấn nhìn Triệu Thiên Kiêu, hồi tưởng chuyện mấy ngày hôm trước, đây chính là thành quả của hắn, hôm nay chính là lúc đánh một kích cuối cùng.

– Tất thành!

Bạch Tiểu Thuần xiết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi sau đó mang theo chờ mong quan sát tầng thứ hai, rốt cục… Cửa phòng tầng thứ hai mở ra, thân ảnh Trần Nguyệt San xuất hiện.

Trần Nguyệt San hôm nay không khác gì những ngày hôm trước, vẫn mặc trường bào đệ tử màu xanh nhưng lại sinh ra khí chất thiên kiều bá mị, tóc dài duỗi ra, cái cổ trắng sáng để lộ da thịt mịn màng, trên người nàng sinh ra khí chất vô cùng thánh khiết.

Gương mặt hơi ửng đỏ, tâm thần bất định, bàn tay ngọc trong tay áo nắm chặt càng để lộ thần sắc khẩn trương của nàng.

Nàng đi tới bong thuyền, bắt gặp Triệu Thiên Kiêu đang đứng đầu thuyền, bước chân chần chờ nhưng vẫn đi tới.

– Đến rồi, không nên quay đầu, nàng đang đi tới gần ngươi.

Bạch Tiểu Thuần kích động truyền âm.

Thân thể Triệu Thiên Kiêu hơi run, hắn cắn răng duy trì trạng thái của mình, linh thức tản ra, cảm giác Trần Nguyệt San tới gần, không bao lâu Trần Nguyệt San đã đứng bên người Triệu Thiên Kiêu, làn gió thơm bên cạnh, Triệu Thiên Kiêu cảm giác tim mình đập rộn ràng.

– Triệu sư huynh, ngươi tìm ta có chuyện gì không?

Trần Nguyệt San nhỏ giọng hỏi, bàn tay ngọc nắm chặt góc áo, nàng cảm thấy dáng vẻ Triệu Thiên Kiêu kỳ quái nhưng vô cùng ưa thích.

Bạch Tiểu Thuần nhìn không rời mắt, ánh mắt hơi sợ sệt.

Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, hắn không quay đầu lại nhưng quyết tâm nhìn chân trời xa xăm, trong đầu nhớ lại những lời Bạch Tiểu Thuần dạy hắn, hắn nâng tay phải chỉ lên trời, trầm giọng nói:

– Nguyệt San, ngươi nhìn bầu trời xanh thẳm kia đi, bầu trời trong xanh không hạt bụi, đại biểu tình cảm ta dành cho ngươi không nhiễm phàm trần, trọn đời không thay đổi.

Triệu Thiên Kiêu nói rất trầm thấp, những lời hắn nói đánh động tâm hồn thiếu nữ của Trần Nguyệt San, nàng vô ý thức ngẩng đầu nhìn trời.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mọi chuyện thuận lợi liền khen Triệu Thiên Kiêu làm rất hoàn mỹ, cảm thấy Triệu sư huynh đã thông suốt, Bạch Tiểu Thuần không thể bắt bẻ được gì.

– Đây là những lời ta dùng thời gian cả ngày suy nghĩ.

Bạch Tiểu Thuần đang đắc ý thì Trần Nguyệt San ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, đột nhiên…

Oanh!

Một tia sét xuất hiện trên bầu trời, thời tiết không biết có trùng hợp hay không, cả bầu trời biến hóa thất thường, trong chớp mắt mây đen trận trận, Bạch Tiểu Thuần phát hiện sấm sét bao phủ bầu trời, màu xanh thẳm không nhiễm hạt bụi đã… Tối đen.

Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, Triệu Thiên Kiêu mở to mắt không nói nên lời, Trần Nguyệt San ngơ ngác.

– Đây… Đây là chuyện gì?

Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, hắn hít sâu một hơi, cảm thấy không đúng.

Triệu Thiên Kiêu trầm mặc, Trần Nguyệt San không biết nên nói cái gì, dường như có chút xấu hổ, sau nửa ngày Triệu Thiên Kiêu cắn răng muốn tiếp tục, cho dù thời thiết không tốt cũng phải hoàn thành đại sự nhân sinh cả đời mình mới được.

– Nguyệt San…

Triệu Thiên Kiêu chỉ vào biển cả và nói.

– Ngươi nhìn mặt biển yên tĩnh kia đi, giống nhau tâm ta, sau khi có ngươi, vinh nhục cùng nhau, ta sẽ không động tâm với dong chi tục phấn nào khác, tâm ta bình thản như biển cả không gợn sóng trước mặt.

Triệu Thiên Kiêu vừa nói lời này, toàn thân Trần Nguyệt San chấn động, dường như nàng rất cảm động, ánh mắt nhìn theo hướng Triệu Thiên Kiêu đang chỉ, đột nhiên…

Đột nhiên bầu trời sấm sét dữ dội, mây đen ùa tới và mưa như trút nước, biển cả sinh ra sóng gió ngập trời, sóng lớn vỗ mạnh vào mạn thuyền, cả chiếc thuyền chao đảo…

Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi lạnh toàn thân, hắn nắp trong góc suy nghĩ mọi việc quá quỷ dị, dường như ông trời cũng chống lại Triệu Thiên Kiêu.

– Chẳng lẽ ta se duyên sai?

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần lạnh buốt, vào lúc đang đau đầu, Triệu Thiên Kiêu gắp tới mức sắp khóc, hắn cảm thấy cả thiên địa đang đối nghịch với mình, mặc hắn nói cái gì cũng đều có hiệu quả trái ngược, vào lúc hắn không biết nên nói điều gì, Trần Nguyệt San ở bên cạnh phì cười.

Nàng rất xinh đẹp, hiện tại cười lên càng đẹp hơn, đôi mắt như trăng rằm, ngón tay ngọc chủ động nắm tay Triệu Thiên Kiêu, ánh mắt thâm tình nhìn hắn.

Thân thể Triệu Thiên Kiêu chấn động, hắn cũng nhìn Trần Nguyệt San, ánh mắt hai người thời khắc này biến thành vĩnh hằng.

Trần Nguyệt San ưa thích Triệu Thiên Kiêu, từ năm phụ thân nàng thu Triệu Thiên Kiêu làm đệ tử, nàng đã thích sư huynh chất phác và bưu hãn trước mặt.

Thậm chí nàng còn chủ động tiếp xúc, đáng tiếc Triệu Thiên Kiêu không biểu lộ nhiều, từ nhỏ tới lớn không tu luyện cũng đi thí luyện, thời gian dần qua Trần Nguyệt San vùi phần tâm ý này vào đáy lòng, ngẫu nhiên hồi tưởng cũng than thở.

Cho tới khi lên chiến thuyền, mấy tháng trước khi nàng bước ra khỏi phòng bắt gặp Triệu Thiên Kiêu mặt quần áo đại quan nhân màu đỏ, lúc đó nàng ngạc nhiên không nói nên lời, những chuyện sau đó chẳng khác gì đang nằm mơ.

Bạch Tiểu Thuần than thở nhìn Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San, hắn cảm thấy dù mình se duyên sai cũng không đáng ngại, hắn cười hắc hắc, có cảm giác như mình là tình thánh, hất cằm lên, bộ dạng giống cao thủ vô địch tịch mịch.

– Bạch Tiểu Thuần ta…

Bạch Tiểu Thuần muốn tự tán dương bản thân mình, đột nhiên bầu trời xa xa có sấm sét nổ vang, mấy đạo thân ảnh bay ra khỏi tầng mây, xuất hiện trên chiến thuyền.

Người cầm đầu chính là lão giả ba mắt.

Chapter Truyện / Chương 459 – Thổ Lộ