Chương 460 – Có Bản Lĩnh

Chapter Truyện / Chương 460 – Có Bản Lĩnh

Thiên Nhân trở về!

– Phụ thân!

– Sư phụ!

Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San, hai người lui ra sau vài bước, bọn họ cảm giác mình đang làm việc xấu và bị bắt tận tay cho nên tâm thần bất an.

Lão giả ba mắt Trần Hạ Sơn gào thét, sắc mặt hắn vô cùng âm trầm lườm Triệu Thiên Kiêu, năm tu sĩ Nguyên Anh đi theo sau lưng hắn thần sắc mỏi mệt nhưng gương mặt như cười mà không phải cười, ánh mắt bọn họ cổ quái nhìn Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.

Biểu lộ của năm người này và ánh mắt Trần Hạ Sơn, Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San hiểu ra, chỉ sợ những lời thổ lộ vừa rồi đã bị bọn họ nghe được.

Hơn nữa bầu trời và mặt biển biến hóa như vừa rồi, tám chín phần mười có quan hệ với Trần Hạ Sơn.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tất cả, thân thể phát lạnh, hắn ẩn ẩn cảm giác không tốt, muốn lui ra sau nhưng phát hiện làm vậy không ổn, vì vậy hắn nghiêng đầu qua một bên, giả vờ là người vô tội đang ngắm cảnh, đồng thời lặng lẽ lấy một bình linh nhưỡng nhỏ ra uống một hơi…

Triệu Thiên Kiêu khẩn trương, hắn sợ sư phụ nhất, hiện tại trừ khẩn trương còn có xấu hổ, Trần Nguyệt San không như vậy, nàng vẫn nắm chặt tay Triệu Thiên Kiêu và ngẩng đầu nhìn phụ thân, một tấc cũng không nhường.

– Triệu Thiên Kiêu, ngươi quá xuất sắc rồi!

Trần Hạ Sơn bất đắc dĩ, hắn lườm Triệu Thiên sau đó dõi mắt nhìn nơi Bạch Tiểu Thuần ẩn thân.

Ánh mắt này sắc bén như đao, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy toàn thân mát lạnh, trong mắt đảo nhanh, đôi mắt đỏ rực, bước chân lảo đảo.

– Hảo tửu!

Hắn bước đi loạng choạng, sau khi đi tới góc rẽ tránh ánh mắt Trần Hạ Sơn, muốn lập tức rời đi…

Trần Hạ Sơn hừ một tiếng, cũng không để ý tới Bạch Tiểu Thuần, quay người mang theo năm tu sĩ Nguyên Anh bay vào tầng thứ nhất.

Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San nhìn nhau, Triệu Thiên Kiêu quyết tâm cắn răng đi bái kiến sư phụ, hắn muốn giải thích việc này rõ ràng, không thể để sư phụ trách phạt Nguyệt San và Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần chạy thoát, hắn thở hổn hển khi trở lại phòng mình.

– Sớm biết như vậy, ngày hôm qua thổ lộ cho xong, tại sao lại trùng hợp như vậy, hết lần này tới lần khác lão giả ba mắt quay trở về… Nếu hắn biết ta giúp Triệu Thiên Kiêu đánh chủ ý con gái của hắn, ta sẽ rất thảm.

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy bi ai, hiện tại không có biện pháp, chỉ có thể thở dài sau đó cân nhắc nên ứng phó như thế nào.

Chờ đợi vài ngày, Bạch Tiểu Thuần không gặp được Triệu Thiên Kiêu, cũng không thấy Trần Hạ Sơn gây phiền toái cho hắn, đáy lòng Bạch Tiểu Thuần hơi an tâm, không bao lâu lại có pháp lệnh của Trần Hạ Sơn truyền ra.

– Các đệ tử ở lại trong phòng của mình, không thể tùy ý đi đi lại, chờ đợi lão phu điều tra.

Giọng nói uy nghiêm còn mang theo tức giận truyền khắp cả chiến thuyền, không người dám không tuân theo, bọn người Tống Khuyết nhanh chóng rời khỏi phòng Bạch Tiểu Thuần quay về khu vực của mình.

Sau đó Trần Hạ Sơn mang theo năm tu sĩ Nguyên Anh điều tra từng người, hiển nhiên đã biết rõ trong thời gian bọn họ rời đi có rất nhiều tu sĩ tử vong, bọn họ phải có biện pháp ứng phó.

Lần điều tra này rất kỹ càng, các đệ tử bài danh bao nhiêu cũng bị Trần Hạ Sơn dò hỏi, lúc này tới phiên Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần khẩn trương đi tới tầng thứ nhất, lão giả ba mắt và năm Nguyên Anh nhìn hắn.

– Đệ tử Bạch Tiểu Thuần, bái kiến chư vị tiền bối.

– Ngươi chính là Bạch Tiểu Thuần!

Trần Hạ Sơn ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần tâm thần bất định gật gật đầu, hắn cũng nhìn thẳng vào lão giả ba mắt.

– Có bản lĩnh…

Trần Hạ Sơn nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần sau đó nói một câu liền không nói gì nữa, hắn nhắm mắt lại, năm tu sĩ Nguyên Anh bắt đầu hỏi các vấn đề, trong đó có hai người ánh mắt như điện, dường như đôi mắt có thể khám phá giả dối.

Bạch Tiểu Thuần trả lời từng câu hỏi trong suốt nửa ngày mới được đi ra, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh.

– Lão giả ba mắt nói ta có bản lĩnh… Hắn khen ta hay nói kháy ta đây? Ta chỉ tác thành hạnh phúc chung thân giữa đệ tử và con gái của hắn mà thôi… Nếu hắn làm khó dễ ta thì làm sao bây giờ?

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không đúng, suy nghĩ cả buổi cũng không có biện pháp, liền không nghĩ nữa.

Cuộc điều tra này diễn ra suốt nửa tháng, tất cả đệ tử đều bị điều tra, cũng không rõ Trần Hạ Sơn đã điều tra ra kết quả gì.

Thậm chí hắn cũng quan sát kỹ những thi thể kia, cũng không đưa ra kết luận gì.

May mắn khi Trần Hạ Sơn quay về, sự kiện tử vong không còn nữa, thời gian hai tháng trôi qua, hai tháng này Bạch Tiểu Thuần không gặp được Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San, cũng không rõ bọn họ ra sao.

Lúc này chiến thuyền đã ở trên biển được sáu tháng, ở đường chân trời đã nhìn thấy đất liền, Bạch Tiểu Thuần mới lại nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.

Không gặp mấy tháng, tu vi Triệu Thiên Kiêu tinh tiến hơn một ít, ánh mắt sáng ngời đi chung với Trần Nguyệt San, khí tức của hai người bọn họ ẩn ẩn mạnh hơn, dường như chỉ cần có được vật phẩm Kết Anh sẽ tiến vào Nguyên Anh cảnh.

Không ít người hâm mộ khi gặp cảnh này, cũng không khó đoán ra Trần Hạ Sơn có thu hoạch khi trở về, đệ tử và con gái của hắn chắc chắn sẽ đạt được chỗ tốt.

Bạch Tiểu Thuần ê ẩm, lúc đi trên bong thuyền nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu, Triệu Thiên Kiêu cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tinh thần chấn động, Triệu Thiên Kiêu nhanh chóng kéo Bạch Tiểu Thuần vào góc khuất và nhét bình nhỏ vào tay hắn.

– Ta và chị dâu ngươi tiết kiệm, giữ lại một ít máu ngân ngư, sau khi ngươi về phòng nên nuốt nó vào, có tác dụng trợ giúp tăng tu vi.

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy liền phấn chấn, hắn nhớ Trần Hạ Sơn truy tìm Ngân Long, hiện tại có bình ngọc này, hắn biết rõ Triệu Thiên Kiêu vẫn tin tưởng mình như trước.

– Gọi chị dâu nhanh vậy? Nàng biết không?

Bạch Tiểu Thuần cười nói, nội tâm thở ra một hơi, biết rõ không có việc gì, có lẽ lão giả ba mắt không gây phiền toái cho mình…

– Cũng biết… Chị dâu ngươi nhờ ta cảm tạ ngươi.

Triệu Thiên Kiêu xấu hổ, vội ho một tiếng, hắn nghiêm túc vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, ngươi nên tu hành cho tốt, trong khoảng thời gian này ta thấy ngươi lãnh đạm việc tu hành, đây là không đúng, mấy ngày nữa chúng ta sẽ cập bờ, chiến lực bản thân mới là căn bản để đứng chân tại nơi đó.

– Man Hoang chi địa, có lẽ ngươi không hiểu nhiều lắm, ta sẽ nói rõ chi tiết cho ngươi biết, nội tâm ngươi biết là được rồi, sư phụ ta cũng mới nói với ta vào mấy ngày trước.

Triệu Thiên Kiêu kéo Bạch Tiểu Thuần vào trong góc, cũng không quan tâm người khác nhìn ra bọn họ thân cận, hắn nói nhỏ.

– Thông Thiên đại lục dùng Thông Thiên Hải làm trung tâm phân nhánh thành Thông Thiên Hà, những nhánh sông này giống như rễ cây, trong phạm vi của chúng có tồn tại linh khí, bởi vì Thông Thiên đại lục quá lớn, Thông Thiên Hà khó có thể lan tràn tới mỗi góc của đại lục, cho nên xuất hiện khu vực rộng lớn không có linh khí, chính là Man Hoang.

– Man Hoang không chỉ nằm ở ngoại vi, ở cuối hai nhánh sông lớn tồn tại khu vực không có linh khí bao phủ, cho nên mới có Trường Thành tồn tại.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng, hắn nhiều lần nghe về Trường Thành, thậm chí còn tìm Trần Mạn Dao nghe ngóng qua, biết rõ Trường Thành vô cùng trọng yếu với Tinh Không Đạo Cực Tông.

Hiện tại nghe Triệu Thiên Kiêu giới thiệu, bất kể lúc trước hắn có nghe qua hay không đều nghiêm túc lắng nghe, dù sao những việc này liên quan tới lịch luyện mười năm của hắn sau đó.

– Trường Thành như một cái vòng tròn thủ hộ an toàn cho đông tây nam bắc Thông Thiên nhất mạch sinh sôi nảy nở, ngươi có thể gọi vòng tròn này là Trường Thành, ra khỏi Trường Thành là Man Hoang chân chính, Man Hoang cằn cỗi, quanh năm có chiến tranh, trừ địch nhân là oan hồn vô tận ra còn có thổ dân hồn tu trong Man Hoang!

– Hồn tu?

Bạch Tiểu Thuần hỏi, hắn nhớ thế lực sau lưng Trần Mạn Dao.

– Ta cũng không hiểu nhiều, chỉ biết những hồn tu giống như cự nhân, phương thức tu hành tương tự tu sĩ, trong đó đa số tu hành luyện thể, dã man và hung tàn, chúng bắt được đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông sẽ ăn tươi nuốt sống ngay sau đó.

Triệu Thiên Kiêu nói đến đây, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh.

– Ăn tươi nuốt sống?

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh.

Chapter Truyện / Chương 460 – Có Bản Lĩnh