Chương 551 – Ta Sẽ Ngoan Ngoãn

Chapter Truyện / Chương 551 – Ta Sẽ Ngoan Ngoãn

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hắn nhảy lên, thân thể run run, hắn lập tức quay đầu lại, lại dùng tay bắt lấy nhưng không thể bắt được gì.

Nhưng mà cảm giác sau lưng có người càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được sức nặng càng ngày càng nặng, áp mình sắp không thở nổi.

– Nhất định có người!

Bạch Tiểu Thuần tức giận chảy nước mắt, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, lúc này xuất phù lục dán vào lưng, sau khi hình thành màn sáng liền nhìn lại, màn sáng cũng không có gì.

Trong cảm giác của hắn sau lưng có người đang nằm.

– Tại sao không dùng được?

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, hắn cắn răng một cái, oanh, lại thi triển Nhân Sơn Quyết hóa thành người đá, sau khi biến hoa trở lại vẫn không có gì.

Sắc mặt hắn càng nặng nề, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, vào lúc này hắn phát hiện sinh lực bản thân bị người ta hút đi.

– Không… Đó là thọ nguyên của ta, ta muốn trường sinh, ngươi không được làm vậy, chúng ta thương lượng với nhau được không, ngươi xuống đi…

Bạch Tiểu Thuần cầu xin, hắn buồn bã hô.

Thậm chí hắn cầm Vĩnh Dạ Tán chọc vào lưng mình một cái, trong cảm giác của hắn sau lưng có người nhưng hắn không thể làm gì được.

Thời gian dần qua, Bạch Tiểu Thuần cảm giác ánh mắt mơ hồ, hắn tuyệt vọng thi triển Thủy Trạch Quốc Độ một lần nhưng không thu hoạch được gì.

– Làm sao bây giờ, chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần ta phải mất mạng tại đây?

– Ta không cam lòng, ta còn trẻ như vậy, ta còn chưa cưới thê tử, ta còn chưa có hậu nhân…

Bạch Tiểu Thuần bi phẫn, càng nghĩ càng ủy khuất, đầu óc sắp hôn mê.

Từ xa nhìn lại, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần mờ mịt, bước chân trầm trọng, thân thể lảo đảo tiến lên phía trước, dường như không phải lực lượng của mình, mà là có người sau lưng giúp hắn tiến lên phía trước.

Nếu hắn có thể nhìn ra sau lưng mình, nơi đó có một tờ giấy đang mở to mắt, dường như nó đang sinh trưởng trên người Bạch Tiểu Thuần, tham lam hấp thu sinh lực và tu vi Bạch Tiểu Thuần.

Người giấy này khác với những người giấy khác, nó không phải màu trắng, mà là… Màu đỏ!

Nhất là trên mặt nó có tới sáu con mắt, vào lúc này sáu con mắt đều mỏ to, hình ảnh vô cùng quỷ dị.

Bạch Tiểu Thuần lúc này không phát hiện ra, trên con đường hắn đi thẳng, bốn phía cũng vô thanh vô tức xuất hiện một ít người giấy, chúng đang tham lam nhìn hắn, không đợi chúng tới gần, lúc chú ý tới người giấy màu đỏ sau lưng Bạch Tiểu Thuần đều run rẩy, lập tức rời đi.

Thời gian dần qua, xung quanh Bạch Tiểu Thuần không còn vật gì khác, bước chân Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng trầm trọng, ánh mắt hắn mờ mịt… Thậm chí nếu nhìn cẩn thận sẽ phát hiện thân thể hắn đang già nua.

Đột nhiên lúc này có một nữ tử với đôi tay trắng như ngọc xuất hiện, nàng bỏ qua người giấy trên lưng hắn, vỗ vào vai Bạch Tiểu Thuần.

Dưới cái vỗ này thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động mạnh, hắn giống như người ngủ say bị đánh thức khỏi cơn mê, vào lúc bừng tỉnh liền nhìn xung quanh, hắn hét lớn sau đó đi lên vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại.

Trong nháy mắt quay đầu nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Công Tôn Uyển Nhi!!

Trước mặt Bạch Tiểu Thuần chính là nữ tử cực kỳ xinh đẹp, nàng mặc váy dài, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị, trên khóe miệng còn có một chút máu tươi, dường như ăn cái gì đó dính lên nhưng quên lau đi, cô gái này… Chính là… Công Tôn Uyển Nhi.

Trong tay nàng cầm một người giấy màu đỏ, người giấy này kêu thảm thiết, không ngừng giãy dụa giống như muốn thoát ra ngoài nhưng không làm được, đến cuối cùng ánh mắt của nó mang theo cầu khẩn.

– Dám khi dễ tiểu ca ca của ta, thật lớn mật!!!

Công Tôn Uyển Nhi không nhìn người giấy màu đỏ, nàng cười cười, trong mắt của nàng, vòng tròn đồng tử thứ hai sinh ra hàn quang.

Nàng bóp nhẹ người giấy màu đỏ kê thảm thiết, nó đã bị Công Tôn Uyển Nhi bóp nát!

Vào lúc người giấy bị bóp nát, một tia sương trắng tràn ra bay thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt sinh lực của hắn khôi phục như thường.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hắn vô ý thức lui ra sau vài bước, hắn nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần cảm giác Công Tôn Uyển Nhi lúc này vô cùng quỷ dị.

Thậm chí hắn cẩn thận nhớ lại những việc trải qua với nàng, cẩn thận nhớ lại từ lúc trở về Huyết Khê Tông, Công Tôn Uyển Nhi đã có biểu hiện khác lạ.

Nhất là máu tươi trên khóe miệng của nàng không giống phun ra, mà là ăn cái gì đó dính vào, Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, cảm giác sởn gai ốc bao phủ toàn thân.

Xung quanh âm hàn càng mạnh, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận một lúc, hắn cảm thấy lúc gặp mũ đỏ hay huyết màn thầu hoặc tiến vào hang ổ người giấy cũng không thể so với nàng.

Làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi nhất khi nàng gọi tiểu ca ca, hắn cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.

– Uyển… Uyển Nhi, ngươi… Tại sao ngươi ở nơi này…

Bạch Tiểu Thuần run giọng hỏi thăm, hắn lui ra sau vài bước, ánh mắt nhìn lên máu tươi trên khóe miệng Công Tôn Uyển Nhi.

Công Tôn Uyển Nhi có phát giác, giơ tay lau máu tươi dính vào miệng mình, nàng đặt lên miệng và liếm máu tươi, sau đó lại cười cười với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần sởn gai ốc khi thấy nàng cười, hắn không biết có phải mình gặp ảo giác hay không, dường như nhìn thấy trong miệng Công Tôn Uyển Nhi có cái miệng thứ hai.

Đồng thời hắn cũng chú ý đôi mắt Công Tôn Uyển Nhi, bên trong có hai đồng tử!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy vài lần, hắn sợ hãi hồn phi phách tán, từ khi vào mê cung tới bây giờ, có lẽ hắn cộng dồn tất cả sợ hãi cả đời của hắn tới hiện tại còn không bằng lúc này, mồ hôi lạnh bao phủ toàn thân.

– Uyển Nhi, ta… Ta còn có việc, ta… Ta đi trước.

Bạch Tiểu Thuần run rẩy mở miệng, hắn lui ra phía sau.

– Tiểu ca ca, chơi với ta đi.

Công Tôn Uyển Nhi che miệng cười cười, giọng nói hơi cải biến một ít, biến thành giọng nói trẻ con quanh quẩn trong thông đạo mê cung, toàn thân Bạch Tiểu Thuần cứng đờ, hắn mở to mắt, hắn phát hiện ba chữ tiểu ca ca rất quen tai, lại là giọng nói của trẻ con, hắn suy nghĩ một lúc sau đó kêu thảm thiết.

Bạch Tiểu Thuần lui ra sau nhanh hơn, ánh mắt mang theo vẻ khó tin chỉ vào Công Tôn Uyển Nhi, nghẹn ngào kinh hô.

– Ngươi… Ngươi… Ngươi là ai?

– Tiểu ca ca, tại sao ngươi quên ta rồi?

Công Tôn Uyển Nhi lên tiếng, giọng nói ôn nhu nhưng lọt vào tai Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì sét đánh, cũng mở ra trí nhớ năm xưa, hắn nhớ lại Vẫn Kiếm thế giới năm đó, bên trong có một hồn đàn, ở đó có một tiểu nữ hài ôm con gấu nhỏ bị lột da…

– Làm sao có thể?

Bạch Tiểu Thuần miệng đắng lưỡi khô, hắn cảm giác tâm thần thác loạn, liên tục hít sâu mấy hơi nhưng không thể bình tĩnh lại, giống như có người dùng cây búa nện vào đầu hắn, đến bây giờ hắn chưa tỉnh mộng.

Nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần, Công Tôn Uyển Nhi cười, nàng cười sau đó vung tay lên, bên cạnh nàng xuất hiện một đám huyết vụ, huyết vụ ngưng tụ thật nhanh, cuối cùng hóa thành một thân ảnh cao lớn.

Thân ảnh này là một nam tử cường tráng nhưng vô cùng khủng bố, toàn thân hắn không còn da, da thịt đỏ lòm đáng sợ, thậm chí có thể nhìn rõ gân xanh.

Bạch Tiểu Thuần nhìn đại hán cường tráng mặt, lúc nhìn mặt đối phương liền xuất hiện một cái tên.

– Lôi Sơn!!

Người này chính là thiên kiêu Lôi Sơn của Huyền Khê Tông! Tu vi toàn thân hắn bộc phát có thể sánh ngang Nguyên Anh nhưng đôi mắt trống rỗng vô thần, đã không còn thần trí, hắn giống khôi lỗi không có tự chủ.

– Tiểu ca ca, đứng nơi đây chờ ta, ta còn chưa ăn no, muốn dẫn tiểu hùng đi ăn chút đồ, một lát sẽ đi tìm ngươi chơi, ngoan ngoãn ở chỗ này đi, không nghe lời, ta sẽ mất hứng.

Công Tôn Uyển Nhi lên tiếng, bộ dáng rất vui vẻ, nàng quay người nhảy vài cái, Lôi Sơn cũng quay người bước nhanh, mặt không biểu tình đi theo, bước chân kêu ‘bang bang’.

Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, Bạch Tiểu Thuần khổ sở, hắn cảm giác toàn thân lạnh buốt thấu xương, hắn cho rằng mình phải chết tại nơi này, lúc này nhìn bóng lưng Công Tôn Uyển Nhi cùng Lôi Sơn, hắn nhớ lại mọi việc năm đó, hắn đã hiểu rõ, biết rõ tiểu nữ hài kinh khủng trong Vẫn Kiếm thế giới mượn nhờ thân thể Công Tôn Uyển Nhi ra ngoài.

Cho dù chuyện ma quái ở Nghịch Hà Tông hay sự kiện tử vong trên thuyền, hiển nhiên đều là tiểu cô nương này làm.

Nghĩ đến tiểu nữ hài ăn đan dược của mình nên mới biến thành như vậy, nội tâm Bạch Tiểu Thuần run lên.

– Ngươi… Ngươi yên tâm, ta sẽ không đi đâu… Đúng rồi, có tên gọi là Chu Nhất Tinh, trắng trắng mềm mềm, nhìn có vẻ ngon, ngươi có thể đi tìm hắn chơi…

Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng, sau khi xác định tiểu cô nương đi xa, Bạch Tiểu Thuần quay đầu bỏ chạy.

Chapter Truyện / Chương 551 – Ta Sẽ Ngoan Ngoãn