Chương 552 – Thí Luyện Chi Địa

Chapter Truyện / Chương 552 – Thí Luyện Chi Địa

Bạch Tiểu Thuần mới mặc kệ yêu cầu của Công Tôn Uyển Nhi với mình, hắn cảm giác nếu mình nghe lời ngoan ngoãn đứng chờ ở đây mới là ngu xuẩn.

– Ta không ngốc, ta mới không chờ ở đây.

Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, tâm thần bất định, hắn cảm thấy tiểu cô nương này không đúng lắm, đối phương vẫn tin tưởng mình sẽ nghe lời nàng.

– Chẳng lẽ binh bất yếm trá, mặc kệ, dù sao ta sẽ không ở chỗ này.

Bạch Tiểu Thuần lo sợ không yên, sau đó xoắn xuýt một phen, hắn vẫn không rõ tâm tư của tiểu cô nương, lúc này hắn rời đi, tiếp tục dùng biện pháp đần của mình tìm cửa ra Mấy ngày sau, trên đường đi Bạch Tiểu Thuần không gặp bóng người nào khác, những chuyện quỷ dị cũng không xảy ra nữa, càng không có người quấy rầy nên tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, theo thời gian qua đi, tuyến đường trong ngọc giản của hắn càng nhiều, những đường cong của hắn rất chính xác, là Bạch Tiểu Thuần dùng bước chân của mình cân nhắc đường đi, cho đến cuối cùng Bạch Tiểu Thuần dừng bước, hắn cầm ngọc giản và có điều suy nghĩ.

Hắn nhìn xung quanh một lát, lại nhìn ngọc giản, cho dù không phân biệt có phải con đường mình đi qua chưa, hắn thông qua dò xét ngọc giản… Hắn phát hiện mình đã đi qua nơi này

– Quả nhiên là tuần hoàn chết… Trong mê cung do nhiều tuần hoàn chết tạo thành, bởi vì mê cung quá lớn cho nên phạm vi vòng tuần hoàn chết không nhỏ.

– Mà ta tưởng rằng vách tường bên phải nhưng trên thực tế lại là con đường khác, là bên trái… Bên trái cùng phía bên phải đều là một bức tường.

– Như vậy có hai loại khả năng, nếu như trong mê cung có một trăm vòng tuần hoàn, như vậy có chín mươi chín là chết, sẽ đi về chỗ cũ, chỉ có một đường ra.

– Khả năng thứ hai, chính là lối ra không phải là một tuần hoàn… Mà là có chỗ khác.

Bạch Tiểu Thuần xoa xoa mi tâm, thầm than một tiếng, hắn ở trong mê cung quá lâu, cũng không biết những người khác có tìm được lối ra hay không, mặc dù mê cung quá khổng lồ nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trong tu sĩ có không ít kỳ nhân dị sĩ, chính mình không làm được cũng không có nghĩa người khác không làm được.

Vào lúc trầm ngâm Bạch Tiểu Thuần nhìn ngọc giản trong tay, hắn tìm kiếm một con đường bên trái, tiếp tục dấu hiệu, một khi gặp được lộ tuyến quay lại lúc ban đầu, hắn lập tức trở về nơi đó, một lần nữa cọn ra con đường khác, tiếp tục đi sang con đường bên trái.

– Ta phải tìm được chỗ nối tiếp giữa tuần hoàn chết này… Nó nhất định tồn tại!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng, đôi mắt tràn ngập tơ máu.

– Biện pháp của ta không nhất định tìm được lối ra, chỉ cần không có người quấy rầy ta, như vậy cam đoan ta sẽ không lạc đường, vẫn có thể làm được!

Thời gian trôi qua, nửa tháng sau, gương mặt Bạch Tiểu Thuần tiều tụy, chẳng những hắn không tìm được tuần hoàn tiếp theo, thậm chí chạy một vòng liền phát hiện đều là con đường cũ.

Không có buông tha, Bạch Tiểu Thuần tiếp tục tìm kiếm.

Theo thời gian trôi qua, dường như vận rủi qua đi, vận may không ngừng xuất hiện, lại qua một tháng, ngọc giản trong tay Bạch Tiểu Thuần có phác họa vô số con đường chằng chích, tâm thần hắn đắm chìm trong các tuyến đường, rốt cục ngày hôm nay hắn dừng bước, hắn nhìn thấy cuối con đường phía trước là một quàng trường.

Quảng trường này không có ngọn nến lửa xanh, cũng không có huyết màn thầu, chính giữa có tế đàn hình cầu thang, trên tế đàn là cánh cửa ánh sáng.

Vào lúc nhìn thấy cánh cửa, Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn hít thở dồn dập, thân thể run rẩy, hưng phấn đến mức tận cùng.

– Rốt cục… Rốt cuộc tìm được!

Bạch Tiểu Thuần hít sâu mấy hơi, hắn đè nén kích động trong lòng, không lập tức phóng đi mà là cẩn thận quan sát bốn phía, sau khi xác định không có trở ngại mới chậm rãi đi đến, hắn bước từng bước đến cuối con đường, sau khi đi tới quảng trường, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cánh cửa ánh sáng

– Cái gì phá mê cung, ta Bạch Tiểu Thuần ta muốn là có thể đánh tan thành mây khói, hơi động não chút là tìm được lối ra!

Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý, hắn trực tiếp bay lên tế đàn, cất bước tiến vào cánh cửa ánh sáng.

Vô thanh vô tức, thân ảnh hắn chạm vào cánh cửa ánh sáng và biến mất không thấy gì nữa.

Bạch Tiểu Thuần hoa mắt, lúc hắn nhìn rõ xung quanh, Bạch Tiểu Thuần phòng bị xung quanh, sau khi xem xét toàn thân hắn rung động.

Nơi này không có mặt đất, mà là hư vô, xung quanh rộng lớn khôn cùng, tồn tại vô số tinh quang tạo thành quang cầu, những quang cầu này rậm rạp chằng chịt trải rộng bốn phương, nhiều tới cả ngàn.

Trong mỗi quang cầu là một thân ảnh, có là tu sĩ, có hồn tu, thậm chí có cả thổ dân, những người này đang nhắm mắt ngồi trong quang cầu, sắc mặt biến hóa, hoặc là nghiến răng nghiến lợi, hoặc là điên cuồng vui sướng, muôn màu muôn vẻ.

Thậm chí không ít thân ảnh trong đó là người Bạch Tiểu Thuần quen biết, sau khi hắn cẩn thận phân biệt, Bạch Tiểu Thuần nhận ra những người này, đều là người của Man Hoang và Trường Thành tiến vào mê cung.

– Thì ra trước ta có cả ngàn người xông qua mê cung!

Bạch Tiểu Thuần nhìn từng người, hắn nhìn thấy Trần Hạ Thiên, thậm chí còn nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.

Người trong Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Hồng Trần Nữ mặc váy dài màu đỏ ngồi trong quang cầu!

Hồng Trần Nữ quá hấp dẫn ánh mắt người khác, quang cầu nàng đang ngồi tỏa ra hào quang sáng ngời, có thể nói là sáng nhất trong những người ở đây.

Hào quang to lớn giống như mấy trăm quang cầu cùng ngưng tụ thành, thậm chí mấy trăm quang cầu còn không sáng bằng nàng.

Bạch Tiểu Thuần nhìn từ trên xuống dưới, giờ phút này hắn phát hiện xung quanh mình cũng có hào quang, sau đó hắn hiểu vị trí của mình cũng là quang cầu, hắn cũng giống như cả ngàn quang cầu khác đang trôi nổi trong hư vô.

Trung tâm của cả ngàn quang cầu là một tấm bia đá cực lớn tồn tại trong hư vô, tấm bia đá sinh ra cảm giác kinh thiên động địa, chấn nhiếp tâm thần.

Tấm bia đá quá lớn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần không thể cân nhắc nó lớn nhỏ thế nào, hình như vô biên vô hạn sừng sững trong hư vô… Hắn nhìn văn tự trên đó ghi quy tắc thí luyện, tất cả quang cầu đều vờn quanh bia đá, thậm chí nhìn kỹ còn có thể phát hiện bất luận quang cầu nào cũng có một sợi tơ liên kết với bia đá.!

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động, đây là tấm bia đá thứ hai hắn nhìn thấy, bên ngoài mê cung cũng có một tấm bia đá, trên đó viết vượt qua mê cung, thông qua thí luyện, trở thành thứ nhất sẽ đạt được Thiên Nhân Hồn.

Trước mắt Bạch Tiểu Thuần biết rõ mình đã vượt qua mê cung, như vậy rất hiển nhiên nơi này chính là thí luyện chi địa.

Nếu đạt thứ nhất trong thí luyện này, như vậy hắn có thể đạt được Thiên Nhân Hồn.

– Mặc dù Thiên Nhân Hồn tốt nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn, nơi này nhìn như an toàn, ta trốn ở đây, đợi đến lúc có người lấy Thiên Nhân Hồn thì ta có có thể ra ngoài…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền vươn tay chạm vào hào quang, muốn nhìn mình có thể đi ra ngoài hay không, đột nhiên hắn phát hiện quang cầu như ngăn cách, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không thể bước ra ngoài.

Bạch Tiểu Thuần vui vẻ khi phát hiện điểm này.

– Giống như ta đoán, như vậy cũng tốt, ha ha, ta ra không được, người khác cũng ra không được, cũng không thể tiến vào, thật tốt, mọi người có thể bình an vô sự.

Bạch Tiểu Thuần cao hứng, cảm thấy thí luyện chi địa cân nhắc vô cùng chu đáo.

Vào lúc hắn vui sướng, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy xa xa có một đạo hào quang xuất hiện sau đó tạo thành quang cầu, bên trong xuất hiện một thân ảnh, thân ảnh này ban đầu mơ hồ nhưng sau đó lại rõ ràng.

– Chu Nhất Tinh!

Bạch Tiểu Thuần sững sờ, không ngờ tu sĩ trong quang cầu chính là Chu Nhất Tinh, sắc mặt hắn vô cùng kích động, dường như hắn hưng phấn vì sắp tìm được lối ra, cũng giống Bạch Tiểu Thuần vừa tới nơi này, Chu Nhất Tinh dò xét xung quanh, hắn bị tấm bia và nhân số xung quanh làm rung động, cuối cùng hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.

Hai người cách rất xa nhưng ánh mắt nhìn nhau, Chu Nhất Tinh khiếp sợ mở to mắt.

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha ha’, cũng không biết mình nói chuyện đối phương có nghe hay không, có thể tưởng tượng Chu Nhất Tinh mạng lớn, chẳng những không chết còn tìm được lối ra, không hổ là phúc tinh của mình, vì vậy giơ tay lên chào hỏi.

Da mặt Chu Nhất Tinh co rúm vài lần, hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, cắn răng thu hồi ánh mắt không quan tâm nữa, hắn lo lắng mình nhìn tiếp sẽ xảy ra chuyện gì đó không may.

Thấy Chu Nhất Tinh không để ý tới mình, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, sờ sờ mũi vô cùng nhàm chán.

– Những người này quá chậm, không phải là thí luyện sao, chẳng phải chấm dứt là xong sao.

Bạch Tiểu Thuần ngáp, ánh mắt đảo qua tấm bia đá, hắn ý định quan sát thí luyện là gì.

Chapter Truyện / Chương 552 – Thí Luyện Chi Địa