Chương 632 – Chờ Đổi Trời Là Tốt Rồi

Chapter Truyện / Chương 632 – Chờ Đổi Trời Là Tốt Rồi

Bạch Tiểu Thuần nghe ngọc giản truyền âm, lúc này ánh mắt đỏ rực, nếu như Chu Nhất Tinh chỉ nói có người muốn giết hắn cũng thôi, lại nói có người muốn đoạt oan hồn của hắn…

Phải biết rằng Bạch Tiểu Thuần hiện tại khát oan hồn hơn khát nước, hắn đi một vòng không phát hiện cửa hàng bán oan hồn, Chu Nhất Tinh cầm oan hồn đã thành hi vọng duy nhất của Bạch Tiểu Thuần.

– Tối đa có thể thử năm lần nữa, ta có nắm chắc luyện chế ra thập tứ sắc hỏa, thời điểm này có kẻ đoạt oan hồn của ta, đó là kẻ địch của ta.

Bạch Tiểu Thuần nổi giận đùng đùng, hắn không có thời gian dong dài với hai gia hỏa Trần, Thái, hắn quay người rời khỏi cửa hàng chạy thẳng về phía đông truyền tống trận.

Hắn vừa lao ra liền cầm lệnh bài thân phận Ma Lao đặt bên hông, kể từ đó mặc dù Cự Quỷ Thành cấm bay, đám người tuần tra nhìn thấy lệnh bài bên hông Bạch Tiểu Thuần liền biết thân phận của hắn, cũng mở một con mắt nhắm một con mắt xem như không thấy.

Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, nơi này cách truyền tống trận không xa, với tốc độ của hắn cần mười hô hấp là tới, thân ảnh của hắn hóa thành hào quang bay về phía truyền tống trận.

Hắn đến đã làm không ít người xôn xao, thật sự lúc Bạch Tiểu Thuần biến hào quang đã nhanh như bôn lôi, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Chu Nhất Tinh cách truyền tống trận không xa, đang gào rú tuyệt vọng và không ngừng giãy giụa, gần Chu Nhất Tinh có vài chục người, trong đó có tộc trưởng Bạch gia bị Bạch Tiểu Thuần bắt lần trước.

Chẳng những tộc trưởng Bạch gia ở đây, thậm chí Thái phu nhân cũng ở nơi này, bên cạnh bọn họ đều là người Bạch gia đi theo, trong đó có hai ba hồn tu mặc quần áo khác, hiển nhiên là người của các gia tộc khác.

Lúc này tộc trưởng Bạch gia ra tay tạo thành hắc phong, trực tiếp bao phủ xung quanh Chu Nhất Tinh, mặc cho Chu Nhất Tinh giãy dụa thế nào cũng không thể né tránh.

– Bạch lão tặc, ngươi dám!!

Mắt thấy Chu Nhất Tinh gặp nguy cơ, Bạch Tiểu Thuần hét lớn, giọng nói của hắn giống thiên lôi nổ mạnh, trực tiếp vang vọng bốn phương.

Vào lúc Bạch Tiểu Thuần quát lớn, người Bạch gia cũng nhận ra thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, nhất là Thái phu nhân, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần liền hét lên thê lương.

– Bạch Hạo!

Cùng lúc đó phụ thân Bạch Hạo, tộc trưởng Bạch gia cũng ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn run rẩy, đôi mắt hắn xuất hiện tơ máu, hắn nhớ lại tình cảnh bị bắt lần trước, lúc này nội tâm hắn nghiến răng nghiến lợi.

– Bạch Hạo!!

Người Bạch gia nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tới gần liền kinh hãi, bởi vì chuyện Bạch Hạo cho nên gây thành náo động lớn cho cả Bạch gia, bọn họ không còn mặt mũi nhìn người.

– Là Bạch Hạo!!

– Lúc trước lão tổ Bạch gia chúng ta ra tay cũng không thể giết hắn, là Cự Quỷ Vương yêu cầu mang đi…

Trong nội tâm mọi người suy nghĩ khác nhau, Chu Nhất Tinh đang tuyệt vọng đã cảm động sắp khóc, trong lúc nguy cơ sinh tử nhìn thấy hi vọng làm cho hắn kích động, muốn dùng toàn lực la lớn.

– Chủ tử cứu ta…

Tộc trưởng Bạch gia tàn nhẫn, lúc trước bọn họ điều tra lai lịch Sát Hồn Đinh, biết rõ thân phận của Chu Nhất Tinh, cũng biết quan hệ với Bạch Tiểu Thuần, lần này nhìn thấy liền ra tay muốn bắt giữ Chu Nhất Tinh.

Lúc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, tộc trưởng Bạch gia đổi chủ ý không bắt giữ, mà là muốn giết người, hắn hừ lạnh một tiếng sau đó nâng tay phải đánh một trảo về phía Chu Nhất Tinh, hắc phong xung quanh Chu Nhất Tinh hóa thành phong nhận đánh tới.

– Ngươi có thận phận do Cự Quỷ Vương ban cho, Bạch gia ta không làm gì được ngươi, nhưng ta càng muốn đánh chết tùy tùng của ngươi trước mặt ngươi!

Chu Nhất Tinh vừa sinh ra hi vọng, khi hắc phong biến phong nhận liền tuyệt vọng, nói tất cả chậm chạp nhưng trên thực tế lại nhanh như tia chớp, Bạch Tiểu Thuần thấy như thế, tròng mắt như nứt ra, tốc độ của hắn nhanh tới cực điểm liền bạo tăng.

Không phải là Hám Sơn Chàng, mà là… Bất Tử Cấm!!

Trong nháy mắt, thân thể hắn mơ hồ, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần đã biến mất, dường như xung đột với hư vô cho nên sinh ra tiếng rít sắc bén, trong nháy mắt phong nhận sắp chạm vào thân thể Chu Nhất Tinh, Chu Nhất Tinh tuyệt vọng kêu thảm thiết, thân thể Bạch Tiểu Thuần dùng phương thức gần như không thể đứng trước mặt Chu Nhất Tinh.

Hắn vừa xuất hiện liền nâng tay lên đánh mạnh về phía trước, ngay sau đó tay phải va chạm với phong nhận.

Oanh oanh oanh!

Tiếng nổ mạnh quanh quẩn bốn phía, sau tiếng nổ là phong nhận bị đánh tan hóa thành vô số mảnh vỡ bắn tung tóe ra xung quanh, người Bạch gia không ngừng lui ra phía sau.

– Bạch Hạo, ngươi muốn chết!

Tộc trưởng Bạch gia tức giận, hắn bước lên phía trước sau đó bấm niệm pháp quyết, lập tức có tiếng quỷ khóc sói tru truyền ra xung quanh, đây là bí pháp Bạch gia, thần thức hóa quỷ tạo thành vô số con quỷ tấn công Bạch Tiểu Thuần.

– Bại tướng dưới tay cũng dám càn rỡ!

Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, trực tiếp đụng vào Chu Nhất Tinh, Chu Nhất Tinh chưa tỉnh hồn đã bị Bạch Tiểu Thuần va chạm cho nên thân thể cũng lui cùng, mượn lực chạy trốn ra khỏi vòng chiến.

Sau khi đưa Chu Nhất Tinh đi, Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, thân thể hắn hóa thành hư ảnh, bốn đại phân thân xuất hiện toàn bộ, năm thân ảnh toàn lực đánh một quyền vào tộc trưởng Bạch gia!

Bát phương chấn động, tiếng nổ vượt qua thiên lôi, cả nửa Cự Quỷ Thành cũng nghe thấy tiếng nổ, sau đó có vô số hào quang bay lên không trung.

– Trong Cự Quỷ Thành cấm đấu pháp, các ngươi còn không ngừng tay!

– Dừng tay!

Lúc này từng tiếng quát vang lên khắp nơi, trên pho tượng Cự Quỷ Vương có lực lượng thần thức bao phủ nơi này, nội tâm mọi người rung động.

Vào lúc này hai bên vừa va chạm nhau, Bạch Tiểu Thuần cùng tộc trưởng Bạch gia bị vụ nổ đẩy lui ra sau, tộc trưởng Bạch gia lui hơn mười trượng, khóe miệng chảy máu tươi, hô hấp của hắn rối loạn, lúc này ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng lui ra sau nhưng lông tốc không tổn hao gì, đôi mắt hắn chuyển động, lập tức biết rõ giao thủ với người Bạch gia trong Cự Quỷ Thành, bản thân sẽ có địa lợi, đáng tiếc trong Cự Quỷ Thành cấm đấu pháp, đội tuần tra đáp xuống, thần thức khóa chặt, Bạch Tiểu Thuần muốn ra tay cũng không được.

– Bạch lão đầu, ngươi dám tập kích người của Ma Lao, nơi này là Cự Quỷ Thành, không phải Bạch gia của ngươi!

– Các huynh đệ đội tuần tra, ta là Ma Lao Bạch Hạo, người này làm trái quy củ Cự Quỷ Thành chúng ta, chẳng những ra tay trước mặt mọi người, càng bỏ qua uy nghiêm Cự Quỷ Thành chúng ta!

Bạch Tiểu Thuần lập tức trả đũa, hắn rống to sau đó lui ra sau, lập tức bắt lấy Chu Nhất Tinh và rời đi.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần đi xa, Thái phu nhân hét lên một tiếng.

– Người Bạch gia, giết hắn cho ta!!

Hai mắt Thái phu nhân mang theo thù hận và oán độc tới tận cùng, oán hận Bạch Tiểu Thuần không thể dùng lời lẽ diễn tả thành lời, bỏ qua đội tuần tra trên bầu trời, hạ lệnh truy kích Bạch Tiểu Thuần, người Bạch gia do dự, đội tuần tra đều dùng mắt lợi hại nhìn chằm chằm vào người Bạch gia.

– Các ngươi đuổi theo nhanh, giết hắn đi!!

Thái phu nhân gào lên như điên, nàng gào to nhưng người Bạch gia không hành động, nàng đang muốn nói với người Thái gia nhưng bị tộc trưởng Bạch gia ngăn cản.

– Câm miệng!

Tiếng quát như sấm làm thân thể Thái phu nhân run rẩy, lúc này quay đầu nhìn chằm chằm vào phu quân của mình.

– Tiện chủng này có thân phận Cự Quỷ Vương ban cho, Thiên Nhân lão tổ cũng phải buông tha, đám người chúng ta không thể làm gì hắn, cho dù có thể ngăn cản nhưng không thể chém giết hắn trong Cự Quỷ Thành.

Tộc trưởng Bạch gia âm trầm, truyền âm nói với Thái phu nhân.

Thái phu nhân không cam lòng, nghe giải thích cũng nhịn xuống, nhưng trong lòng phẫn nộ, áp chế lại áp chế, lúc này thân thể run rẩy sắp bùng nổ.

Đội tuần tra nhìn thấy Bạch gia buông tha ra tay, lại thấy Bạch Tiểu Thuần đã đi xa, lúc này chỉ cảnh cáo sau đó nhao nhao rời đi, thần thức bao phủ cũng thu về.

Rất nhanh xung quanh khôi phục như cũ, người Bạch gia nhìn nhau, ánh mắt bọn họ phức tạp, nhất là Thái phu nhân càng hận tới mức nghiến răng.

– Cố gắng chịu đựng, chờ đổi trời là tốt rồi.

Tộc trưởng Bạch gia nhìn hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi, sắc mặt của hắn càng âm trầm, qua một lúc lại truyền âm cho Thái phu nhân.

Nghe được câu này, Thái phu nhân sững sờ sau đó nhanh chóng hiểu ý.

Chapter Truyện / Chương 632 – Chờ Đổi Trời Là Tốt Rồi