Chương 633 – Xong

Chapter Truyện / Chương 633 – Xong

Hoặc Không Làm, Đã Làm Thì Cho Vào lúc này Bạch Tiểu Thuần mang theo Chu Nhất Tinh rời xa khu vực truyền tống trận, cho đến khi nhìn thấy sau lưng không có người đuổi theo, lúc này mới tìm ngõ hẻm dừng lại, càng nghĩ tới Bạch gia, Bạch Tiểu Thuần lại càng tức giận, nhất là nghĩ vậy ba đại gia tộc không ngừng mua hồn, bản thân mình mua không được, nhớ chuyện ở cửa hàng, không ngờ còn dám ra giá gấp mười lần dọa hắn.

– Quá khi dễ người, việc này… Bạch Tiểu Thuần ta co được dãn được, ta nhận!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến chỗ kinh khủng của lão tổ Bạch gia, nghĩ đến bản thân không thể rời khỏi Man Hoang trong thời gian ngắn, vì vậy tự an ủi mình một phen, lúc này ngẩng đầu nhìn sang Chu Nhất Tinh.

– Đa tạ chủ tử, nếu chủ tử tới chậm hơn một chút, ta… Ta không thể gặp ngươi rồi!

Chu Nhất Tinh sống sót sau tai nạn, vào lúc này kích thích quá độ nên ôm quyền với Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi cũng bị ta làm liên lụy, đúng rồi, ta bảo ngươi mang tài bảo tới, thế nào?

Bạch Tiểu Thuần an ủi một phen sau đó vội vàng hỏi.

– Đều mang tới, nhưng… Nhưng vừa rồi bị ba đại gia tộc cướp đi rồi!

Chu Nhất Tinh buồn rười rượi, thấp giọng nói ra.

– Người nào cướp?

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt.

– Khinh người quá đáng, Bạch Tiểu Thuần ta co được dãn được, nhưng lúc này không đành lòng!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nhiệt khí xông lên đầu, hắn giận sôi người.

– Hơi quá đáng!

– Khinh người quá đáng!

– Đây là nhìn thấy ta hiền lành nên muốn khi dễ tới chết hay sao?

– Bạch gia, còn có Thái gia và Trần gia, cái ba nhà này không phải đồ tốt.

Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng tức giận, đáy lòng càng ủy khuất, hắn cảm giác mình không có giết người ba đại gia tộc, hiện tại đối phương đoạt lấy của mình… Vả lại Bạch gia còn chưa tính, Thái gia, Trần gia cũng khi dễ hắn.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần nổi giận, Chu Nhất Tinh hít sâu một hơi, trên thực tế trong khoảng thời gian này nội tâm của hắn có một ít hoài nghi Bạch Tiểu Thuần, hắn không xác định, lại không dám suy nghĩ sâu xa, thật sự lúc trong sơn động, Bạch Tiểu Thuần dùng những thủ đoạn kia làm Chu Nhất Tinh nhớ tới đều lạnh mình, vì vậy nhanh chóng bỏ các ý niệm ra khỏi đầu.

– Mặc kệ thân phận chân chính của Bạch Hạo là ai, không biết sẽ tốt hơn…

Chu Nhất Tinh nghĩ tới đây liền cúi đầu.

– Nhịn không được!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng, suy nghĩ một lúc sau đó ánh mắt tỏa sáng, lúc trước hắn tại Bạch gia, biết rõ Bạch gia có hồn trận, cái gọi là hồn trận chính là cải tạo một khu vực, thông qua một ít thủ đoạn tạo thành tử khí chiếm đa số, nơi đó nuôi dưỡng oan hồn tốt hơn trong trữ hồn tháp.

Trong khu vực đặc biệt này, những oan hồn kia có thể được bồi dưỡng, còn có thể tăng cao phẩm chất bản thân, trừ phi có một ít bí pháp đặc thù, nếu không không cách nào so với hồn trận, vả lại số lượng dung nạp của hồn trận rất lớn.

Đối với một đại gia tộc mà nói, hồn trận càng nhiều càng tốt, Bạch Tiểu Thuần nhớ kỹ Bạch gia có bảy, tám hồn trận, những hồn trận có trận pháp bao phủ, còn có hồn tu đóng quân, ở bên ngoài còn có rất nhiều hồn vệ bị thuần hóa dò xét, không nói phòng thủ kiên cố nhưng không kém bao nhiêu.

Trong bất cứ hồn trận nào cũng có số lượng oan hồn kinh người, một khi có người xa lạ xuất hiện bên trong, lập tức bị bầy oan hồn thôn phệ, kể từ đó không có kẻ nào dám đi trộn, lại có ba đại gia tộc uy hiếp, càng không có người nguyện ý trêu chọc.

– Các ngươi cướp oan hồn của ta, ta sẽ đi đoạt của các ngươi.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền cắn răng một cái, hắn đuổi Chu Nhất Tinh đi rồi, lại bảo hắn ẩn nấp trong Cự Quỷ Thành tránh đầu gió, bản thân đi ra ngoài thành. Bạch Tiểu Thuần là ngục tốt Ma Lao, có thể tạm thời rời khỏi Cự Quỷ Thành, mặc dù muốn chạy trốn, Cự Quỷ Thành cũng có thể bắt hắn lại, vì vậy cũng không cấm hắn ra ngoài.

Ra khỏi Cự Quỷ Thành, lúc này sắc trời đã hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận từng chút, hắn muốn đi hồn trận của Trần gia gần đó, sau khi đi một vòng rất xa, phát hiện hồn triều của Trần gia chỉ bao quanh Trần gia mà thôi, một khi xảy ra vấn đề sẽ bị phát hiện rất sớm, Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một lúc liền cảm thấy không an toàn.

– Đi xem hai nhà khác…

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, thừa dịp hoàng hôn lại đi Bạch gia, xem xét cẩn thận bên ngoài hồn triều của Bạch gia, Bạch Tiểu Thuần phiền muộn phát hiện số lượng hồn triều không nhiều.

– Số lượng ít như vậy, ta đoán sẽ bị phát hiện rất nhanh, vì vậy nếu như muốn cướp phải đoạt cái lớn nhất.

Bạch Tiểu Thuần lại đi Thái gia.

Lúc này mây trên trời tối đen, rốt cuộc hắn đi tới bên ngoài hồn tràng của Thái gia, hắn dừng bước nhìn sang.

Hồn trận của Thái gia khác với Trần gia, cũng không vờn quanh Thái gia, chúng tương đối rải rác, lại vô cùng gần hoặc xa nhau vài chục dặm, trước mắt Bạch Tiểu Thuần đoán nơi này cách Thái gia hai mươi dặm, nơi này cũng không phải một chỗ, mà là có nơi khác tiếp nối.

Bốn phía hai hồn trận đều có trận pháp đơn độc, cho dù là đêm tối cũng sinh ra hào quang lạnh như băng, nếu muốn đánh phá, cho dù là Nguyên Anh cũng cần công kích thật lâu mới có thể.

Một khi dẫn động trận pháp sẽ làm người Thái gia chú ý.

Trong trận pháp có một kiến trúc lơ lửng như tổ ong, mặt ngoài có vô số cái lỗ, có vô số oan hồn chui ra chui vào, số lượng nhiều tới mức Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.

Bên trong oan hồn cấp độ nào cũng có, Nguyên Anh Hồn rất nhiều, cũng có không ít oan hồn đặc thù xen lẫn bên trong… Trừ trong khu vực trận pháp ra, còn có hơn vạn hồn vệ huyễn hóa áo giáp bay ngang, trong mắt bọn chúng xuất hiện hào quang màu đỏ bảo hộ quanh hồn tràng, một khi có người ngoài bước vào trận pháp, bọn chúng sẽ lập tức liều chết tấn công.

Thậm chí trong hồn tràng còn có một ít kiến trúc, có thể nhìn ra đó là nơi hồn tu Thái gia đóng quân, tuy chỉ có hơn mười người và tu vi không cao, bọn chúng có thể điều khiển lực lượng trận pháp, đủ để kéo dài thời gian chờ người trong gia tộc tới.

Bởi vì khoảng cách hai hồn trận gần nhau, vì vậy tộc nhân Thái gia trú đóng ở nơi đây tụ tập trong một hồn tràng.

– Các ngươi đoạt của ta, ta liền đoạt các ngươi!

– Chỉ là hồn trận, đối với người khác mà nói khó như lên trời, đối với ta nó lại đơn giản… Bạch Tiểu Thuần ta phất tay cũng làm các ngươi tan thành mây khói…

Bạch Tiểu Thuần nói thầm trong lòng, hắn đi tới phía trước một bước, một bước này vừa bước tới, thân thể của hắn dung nhập vào trong hư vô, lúc xuất hiện đã không nhìn hồn trận, thậm chí còn không làm trận pháp sinh ra chấn động, trực tiếp xuất hiện bên trong trận pháp.

Sự xuất hiện của hắn quá đột nhiên, chẳng những làm tộc nhân Thái gia không kịp phản ứng, ngay cả hồn vệ xung quanh cũng sửng sốt.

– Ngươi…

Tộc nhân Thái gia mở to mắt ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, không đợi bọn họ bừng tỉnh, Bạch Tiểu Thuần đã nâng tay phải đánh một quyền.

Tiếng nổ lớn bộc phát trong hồn trận, khi bộc phát hóa thành cơn gió trực tiếp quét ngang tộc nhân Thái gia, vừa mới đụng chạm, đám người kia phun máu tươi, thậm chí không kịp kêu thảm thiết đã hôn mê bất tỉnh.

Vào lúc này đám hồn vệ đã kịp phản ứng, lập tức gào rú sắc bén, chúng từ bốn phương tám hướng bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần vô cùng bình tĩnh, hắn bước vào trong kiến trúc như tổ ong kia, bên trong có tiếng rít quanh quẩn, hồn triều bộc phát, chúng lao ra ngoài nhưng lại không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, chỉ có thể vờn quanh và không ngừng kêu thảm thiết.

Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, nhìn vô số hồn triều trước mặt, hắn kích động nhưng không dám do dự, lập tức ném Tụ Hồn Đan ra ngoài.

– Phải nhanh… Tốc chiến tốc thắng!

Âm thanh oanh oanh quanh quẩn bốn phía, khi Bạch Tiểu Thuần ném Tụ Hồn Đan ra ngoài, trong hồn tràng xuất hiện vòng xoáy, đám oan hồn bốn phía kêu thảm thiết, chỉ trong nháy mắt lực hấp xả hút chúng tạo thành hồn cầu.

– Thật kích thích!! Phát đạt!!

Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, ánh mắt không tự chủ nhìn hồn trận, hai mắt tỏa sáng, hoặc không làm, đã làm phải làm cho xong, hắn thừa dịp oan hồn tụ tập, hắn thu Tụ Hồn Đan sau đó bước tới phía trước, trực tiếp xuất hiện trong hồn tràng thứ hai, cảnh tượng tương tự xuất hiện, ngay sau đó tiếng nổ mạnh quanh quẩn xung quanh, tiếng oan hồn gào thét, trong hồn tràng thứ hai xuất hiện nhiều vòng xoáy sinh ra hấp lực đáng sợ…

Chapter Truyện / Chương 633 – Xong