Chương 916 – Giấc Mộng Của Trương Đại Bàn

Chapter Truyện / Chương 916 – Giấc Mộng Của Trương Đại Bàn

Gần như trong một cái phất tay của Bạch Tiểu Thuần, chiến thuyền cực lớn ở trên Thông Thiên Hải này, lao nhanh về phía xa. Gần như tất cả đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông trên cầu vồng, lúc này mỗi người đều kích động.

– Cuối cùng… Cuối cùng đã đi!

– Trời xanh có mắt. Bạch lão quái này xem như đã rời khỏi tông môn này. Mỗi ngày hắn ở đây, đối với ta mà nói đều kinh hãi run sợ. Chúc cho hắn lần này có thể ngã xuống ở bên trong đó, mong cho lão thiên gia lấy đi cái tai họa này.

– Người từ nông thôn đến đáng chết kia, cuối cùng cũng lăn đi. Ha ha, nhanh cút ra khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta!

Lúc này đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông vô cùng kích động. Thậm chí có một vài đệ tử, trong vành mắt đều có nước mắt. Càng có một vài người không biết lấy từ chỗ nào ra chiêng trống, gõ giống như mừng lễ năm mới.

Toàn bộ Tinh Không Đạo Cực Tông nhất thời lại tràn trề một bầu không khí vui sướng. Những tiếng hoan hô, tiếng kích động, tiếng chiêng trống vang trời.

Bọn họ thật sự cũng không có cách nào. Bạch Tiểu Thuần này có tu vi cao, thân phận cao. Bọn họ đánh không lại. Đố kị trong lòng bọn họ đã đến cực hạn, nhưng lại không dám biểu hiện ra quá mức lộ liễu, áp lực vô cùng. Hiện tại, khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rời khỏi đây, bọn họ hưng phấn, đã không có cách nào hình dung được.

Những âm thanh náo động này truyền ra rất xa. Mà lúc này, mặc dù chiếc chiến thuyền đang bay nhanh, nhưng dù sao vẫn chưa đi quá xa… Đứng ở trên chiến thuyền, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên nghe được những tiếng hoan hô của Tinh Không Đạo Cực Tông phía sau.

Hắn trợn trừng mắt, vội vàng ho một tiếng. Trong lòng hắn vô cùng cảm động. Hắn cảm thấy nhất định là mình quá ưu tú. Nếu không, tại sao mỗi khi mình rời khỏi một nơi nào đó, mọi người ở chỗ đó đó lại đều vui vẻ đưa tiễn tới mức kinh người như vậy.

– Đã lâu không nghe được âm thanh như vậy. Xem đi… Bọn họ luyến tiếc ta tới mức nào. Mắt thấy ta rời đi, đều vui vẻ đưa tiễn như thế.

Từ nhỏ da mặt Bạch Tiểu Thuần đã rất dày. Lúc này hắn nhìn về phía đám người Tống Khuyết cùng với Triệu Thiên Kiêu đang đứng ở bên cạnh, cảm thán.

Tống Khuyết trầm mặc. Thần sắc Triệu Thiên Kiêu lại đầy cổ quái. Bạch Lân đứng ở một bên chỉ có thể cười khổ.

– Không được. Nếu bọn họ đưa tiễn ta như vậy, Bạch Tiểu Thuần ta thân là thái thượng trưởng lão, làm sao có thể không biểu thị một chút chứ? Người đâu, dừng thuyền lại cho ta!

Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên. Đối với lời lẽ của đám người Tinh Không Đạo Cực Tông này, hắn biểu hiện ra sự đại lượng. Nhưng trong lòng hắn đã sớm mang thù. Lúc này hắn suy nghĩ, không thể để cho những người đó vui mừng được. Vì vậy tay áo hắn vung lên.

Hắn là người mạnh nhất trên chiếc chiến thuyền này. Lời của hắn, cho dù đệ tử trên thuyền không muốn, cũng chỉ có thể tuân theo. Trong phút chốc, chiếc chiến thuyền này chợt dừng lại.

Lúc này đệ tử bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông đều đang phấn chấn hoan hô. Nhưng thời điểm bọn họ còn đang kích động còn đang sôi trào, bỗng nhiên, không biết ai là người đầu tiên nhìn thấy chiếc chiến thuyền này dừng lại. Hắn nhất thời kinh ngạc kêu lên thất thanh.

– Mọi người mau nhìn kia. Tại sao chiếc chiến thuyền lại dừng lại như vậy!

– Trời ạ, chuyện gì xảy ra vậy?

– Hắn sẽ không đi…

Rất nhanh, có càng nhiều người nhìn nhận thấy được chiến thuyền dừng lại. Trong phút chốc, Tinh Không Đạo Cực Tông nhất thời lại yên tĩnh. Vô số ánh mắt mang theo sự lo được lo mất, đồng thời nhìn về phía chiến thuyền, trong lòng vô cùng khẩn trương.

Mà giờ khắc này trên chiến thuyền, Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó nhìn Tinh Không Đạo Cực Tông phía xa. Khi thấy không còn nghe được những tiếng hoan hô cùng tiếng chiêng trống, Bạch Tiểu Thuần lại vội ho một tiếng.

– Xem ra tất cả mọi người luyến tiếc ta. Thôi đi, thôi đi, quay thuyền trở về, ta cùng bọn họ nói lời từ biệt một chút.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình là một người rất biết lễ phép. Lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, nói ra lời này. Vừa nghe vậy, đám người Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân lập tức đưa mắt nhìn nhau…

Mà chiếc chiến thuyền này đã theo mệnh lệnh của Bạch Tiểu Thuần, từ từ… Một lần nữa quay trở về phía Tinh Không Đạo Cực Tông…

Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho các đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông trực tiếp muốn bùng nổ. Thần sắc mỗi người đại biến, tâm thần cũng có thiên lôi vang vọng.

– Hắn… Hắn tại sao lại quay trở lại?

– Đã xảy ra chuyện gì? Sao có thể như vậy được.

– Đều tại các ngươi. Lúc trước quá kiêu ngạo, hiện tại hắn không đi. Làm sao bây giờ đây!

Trong lúc mọi người ở đây vô cùng khẩn trương, lo lắng không ngừng. Bỗng nhiên, từ trên cầu vồng màu tím chỗ cao nhất này, truyền đến âm thanh gần như rít gào của Bán Thần lão tổ Tinh Không Đạo Cực Tông.

– Bạch Tiểu Thuần, chậm trễ nữa, chính là muốn tìm đường chết. Ngươi rốt cuộc có đi hay không?

Âm thanh này thật giống như từng trận thiên lôi, ầm ầm nổ vang ở trong trời đất này, khiến cho trời cao biến hóa, phong vân chuyển động. Thông Thiên Hải cũng dâng lên sóng lớn. Bạch Tiểu Thuần bị chấn động tới mức hai lỗ tai đau đớn, thân thể cũng có chút run rẩy.

– Ta chẳng qua là muốn cùng mọi người cáo cá biệt mà thôi… Thôi đi, thôi đi. Thay đổi phương hướng, mục tiêu là Thông Thiên Đảo.

Bạch Tiểu Thuần bĩu môi vội vàng hô to. Trong lòng hắn dâng lên sự xúc động vô hạn.

Nhưng hắn lại không có cách nào. Hắn cảm thấy mình đánh không lại vị Bán Thần lão tổ kia. Lúc này hắn chỉ có thể thở dài, sử dụng ánh mắt lặng lẽ nhìn Tinh Không Đạo Cực Tông, xem như là cáo biệt.

Rất nhanh, chiếc chiến thuyền này lại thay đổi phương hướng, một lần nữa lao về phía sâu bên trong Thông Thiên Hải, càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất ở cuối tầm mắt.

Cũng chính là lúc đó, xác định Bạch Tiểu Thuần đã đi thật, đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông cuối cùng cũng thả lỏng, thở ra một hơi. Mỗi người lại kích động.

Vào giờ phút này Bạch Trấn Thiên bế quan cũng kết thúc. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy thiên địa này không hiểu sao lại tốt đẹp như thế. Lúc này hắn mỉm cười đi ra khỏi chỗ ở.

Còn về Lý Hiển Đạo. Mặc dù quan hệ giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần đã hòa hoãn. Nhưng thời gian Bạch Tiểu Thuần ở đây, hắn vẫn cảm thấy trong lòng không được tự nhiên. Lúc này hắn chỉ cảm thấy toàn thân buông lỏng. Cảm giác lâu ngày không thấy, lại hiện lên.

Mà hiện tại Trần Hạ Thiên ngao du ở bên ngoài, cũng đã biết chuyện Bạch Tiểu Thuần rời khỏi đây. Hắn cũng kích động.

– Gia hỏa đáng chết này, cuối cùng đã đi!

Trần Hạ Thiên hít một hơi thật sâu, trong lòng dào dạt phấn chấn. Thoáng một cái, hắn lao thẳng đến chỗ Tinh Không Đạo Cực Tông.

Trên Thông Thiên Hải, gió êm sóng lặng. Nước biển màu vàng cho dù là đêm tối, cũng sẽ khiến cho tu sĩ nhìn, có một phen phong cảnh khác. Nhất là lần này đi, không phải giống như thiên kiêu Tinh Không Đạo Cực Tông năm đó đi vào chiến trường. Cho nên ở trong lòng những tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền, phần lớn đều tương đối vững vàng.

Thậm chí giữa bọn họ còn có ý muốn qua lại quan hệ thân thiết. Dù sao lần này Thiên Tôn thu đồ đệ, bọn họ cần đối mặt với rất nhiều người. Đó là những người xa lạ ở trong ba mạch khác chưa từng gặp mặt. Thậm chí ở trên phương pháp công pháp, ở trên thói quen sinh hoạt đều hoàn toàn không giống nhau.

Bởi vậy, nếu đoàn kết với nhau, chuyến đi này sẽ càng thuận lợi hơn một chút. Nhưng mọi người đều là người của Thông Thiên đông mạch. Cho dù thật sự có người có thể trở thành đệ tử của Thiên Tôn, đều hi vọng là người của khu vực mình, mà không phải là tu sĩ của ba mạch khác.

Đồng thời, những tu sĩ Nguyên Anh này đều cực kỳ cung kính đối với Bạch Tiểu Thuần. Chỉ là một cảnh tượng trước khi đi Tinh Không Đạo Cực Tông, khiến cho trong lòng bọn họ chung quy có chút bất an. Trong khoảng thời gian ngắn, không ai dám đi chủ động thăm hỏi Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy buồn chán. Trước đây, thời điểm hắn đi Trường Thành, tốn gần nửa năm. Hiện tại nơi cần đi là Thông Thiên Đảo, dựa theo thời gian tính toán, cũng không chỉ nửa năm.

Thời gian dài như vậy, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ mình chắc hẳn nên tìm chút chuyện để làm. Việc đầu tiên phải làm, chính là giúp đỡ Trương Đại Bàn đột phá tu vi.

Dù sao chỉ cần đột phá, Trương Đại Bàn có thể tham gia thí luyện Thiên Tôn thu đồ đệ. Nếu như không đột phá, hắn cũng chỉ có thể chờ sau khi những người khác kết thúc thí luyện, cùng nhau theo trở về.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần lập tức đi tới gian phòng của Trương Đại Bàn. Lấy quan hệ giữa Trương Đại Bàn với hắn, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên làm chủ cho hắn gian phòng thật sự không tệ. Cũng chính là phòng lớn tầng thứ hai hắn đã ở năm đó.

Thời khắc này Trương Đại Bàn đang đứng ở ngoài hiên của gian phòng, nhìn Thông Thiên Hải ở phía ngoài, tâm tình rất kích động.

Cả đời này, địa phương xa nhất hắn đi tới, chính là từ Linh Khê Tông đến Nghịch Hà Tông. Sau đó là Tinh Không Đạo Cực Tông. Hiện tại cuối cùng hắn đi ra khỏi Thông Thiên đông mạch, tâm tình rất phấn chấn.

Trên thực tế năm đó, thời điểm đám người Bạch Tiểu Thuần đi Trường Thành. Mặc dù hắn đang bế quan. Nhưng hắn cũng biết mình không tư cách đi cùng.

Trong lòng hắn ít nhiều có chút phiền muộn tiếc nuối. Ở sâu trong lòng của hắn cũng cất giấu một mơ ước.

– Đi thật xa, nhìn càng nhiều thiên địa!

Trương Đại Bàn hít một hơi thật sâu, tâm tình kích động. Sở dĩ hắn kiên định muốn đi tới Thông Thiên Đảo như vậy, nói tới cũng đơn giản. Thật ra, trong hơn nửa tháng trước, hắn chưa bao giờ nằm mơ, đột nhiên lại có một giấc mộng.

Trong mộng, hắn hình như đã đến một thế giới kỳ dị. Sau khi hắn tỉnh dậy, mơ hồ có dự cảm nói không nên lời. Hành trình lần này tới Thông Thiên Đảo, đúng là bước ngoặt của cuộc đời mình.

– Từ sau khi Niệm Đan của ta đại thành, dự cảm của ta mặc dù bình thường không hay xuất hiện. Nhưng mỗi lần xuất hiện đều rất chính xác… Lần này, nhất định là tạo hóa lớn nhất đời này của ta!

Trương Đại Bàn hít một hơi thật sâu, ánh mắt càng thêm kiên định.

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần đi tới.

Chapter Truyện / Chương 916 – Giấc Mộng Của Trương Đại Bàn