Chương 917 – Trăm Sông Đổ Về Một Biển

Chapter Truyện / Chương 917 – Trăm Sông Đổ Về Một Biển

– Tiểu Thuần, lần này ta nhất định có thể thành công đạt tới Nguyên Anh. Hơn nữa ngươi hãy nghe ta nói…

Mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đến, tâm tư Trương Đại Bàn trầm xuống, thần sắc cũng nghiêm túc lại. Hắn nói ra giấc mộng kia của mình, cho Bạch Tiểu Thuần biết.

Bạch Tiểu Thuần nghe xong, có chút sửng sốt. Đến cuối cùng, thần sắc hắn có chút cổ quái nhìn Trương Đại Bàn, mở miệng muốn nói cái gì đó. Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, vỗ nhẹ vào vai Trương Đại Bàn.

– Đại sư huynh, huynh sẽ làm được!

Bạch Tiểu Thuần an ủi. Trong lòng hắn lại đang nói thầm. Hắn cảm thấy Trương Đại Bàn quá cố chấp, lại có thể tin tưởng vào một giấc mộng.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ngoài mặt, lại không muốn đi nghi vấn đại sư huynh của mình, vì vậy trêu chọc vài câu.

– Tốt. Đại sư huynh, nếu quả thật đại sư huynh đến thế giới kỳ dị kia, lúc về nhớ nói cho ta biết đó là nơi như thế nào và dẫn ta đi xem với.

Trương Đại Bàn cười ha ha một tiếng, gật đầu. Sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Bạch Tiểu Thuần, hắn khoanh chân ngồi tĩnh tọa.

Đối với việc đột phá tu vi của Trương Đại Bàn, lúc trước Bạch Tiểu Thuần đã có chuẩn bị. Hắn sử dụng một Thiên Nhân Hồn, đổi lấy Ngũ Hành Thiên Thú Hồn. Dù sao hắn cũng không có nhiều Thiên Nhân Hồn. Hơn nữa ngũ hành đều chỉ có thể gặp không thể cầu. Hắn không có cách nào khiến cho Trương Đại Bàn cũng có Thiên Đạo Nguyên Anh.

Mặc dù không phải là Thiên Đạo Nguyên Anh, nhưng bản thân Thiên Thú Hồn Nguyên Anh cũng đạt tới trình độ đỉnh phong. Đối với việc tương lai Trương Đại Bàn thăng cấp Thiên Nhân, đều có trợ giúp cực lớn. Đây là tài nguyên đỉnh cấp, bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông chỉ có tuyệt thế thiên kiêu mới có thể hưởng.

Đối với điều này, trong lòng Trương Đại Bàn biết rõ, sự cảm kích tràn ngập toàn thân.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh ba tháng đã trôi qua. Trương Đại Bàn muốn đột phá tu vi, cho dù là có Bạch Tiểu Thuần hộ pháp, cho dù là có đan dược tài nguyên do Bạch Tiểu Thuần cung cấp đầy đủ, nhưng vẫn không quá thuận lợi.

Thật ra Niệm Đan này rất kỳ dị. Ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không hiểu biết nhiều. Trước đây hắn cũng từ chỗ Phùng Hữu Đức mới hiểu được, hóa ra bên trong cảnh giới Kết Đan, còn có Niệm Đan.

Về phần Phùng Hữu Đức, cũng chỉ nhờ trong lúc vô ý xem qua ở trong điển tịch. Lúc đó hắn cũng đặc biệt giật mình. Chỉ là thông qua những kinh nghiệm Trương Đại Bàn trải qua ở trong môn, mặc dù hắn có chiến lực không tầm thường, nhưng hiển nhiên không được tông môn lưu ý cho lắm. Từ điểm này cũng có thể thấy được, hình như Tinh Không Đạo Cực Tông đối với Niệm Đan của Trương Đại Bàn, cũng không coi trọng.

Mà lần này, vì muốn giúp Trương Đại Bàn đột phá, thời điểm trước lúc Bạch Tiểu Thuần gần đi, hắn đã dựa vào thân phận của mình, tra xét các điển trong tông môn ghi chép có liên quan tới Niệm Đan. Thứ hắn có thể thấy tất nhiên là tỉ mỉ hơn so với Phùng Hữu Đức rất nhiều.

Nhưng cho dù là kỹ càng tỉ mỉ, cũng vẫn không thấy được đầy đủ các mặt. Hắn chỉ biết, Niệm Đan đã có từ những năm tháng rất lâu trước đó. Những người lấy niệm đi luyện linh, có thể tu thành. Chỉ là ở trên phương diện chiến lực có thể tốt hơn so với Tử Đan địa phẩm mà thôi. Đến sau Nguyên Anh lại trở nên bình thường.

Hơn nữa, tu sĩ Niệm Đan muốn đột phá cảnh giới tu vi lớn, so với những người khác lại khó khăn hơn rất nhiều.

Bởi vậy, Niệm Đan này lại có vẻ dường như yếu ớt. Đã từng có người nghiên cứu cẩn thận, nhưng sau đó vẫn phải buông tha. Lâu ngày, Niệm Đan cũng không được mọi người coi trọng.

Nhưng ở trong ba tháng này, Bạch Tiểu Thuần gần như ở bất kỳ thời khắc nào đều quan tâm tới vận chuyển tu vi trong cơ thể Trương Đại Bàn. Cho nên hắn chậm rãi phát hiện ra một vài chỗ không đúng.

Hắn phát hiện, linh lực trong cơ thể Trương Đại Bàn giống như tồn tại một sợi tơ. Sợi tơ này như ẩn như hiện, xuyên qua toàn thân hắn. Nếu như đổi lại thành những người khác nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ là cảm thấy kỳ dị, sẽ không liên tưởng quá nhiều. Nhưng Bạch Tiểu Thuần cẩn thận quan sát trong một thời gian ngắn, hơi thở hắn trở nên dồn dập, tâm thần chấn động.

Bởi vì, ở trong ký ức của hắn, bên trong Kim Đan của mình trước kia, đã từng có sợi tơ này!

Ở trong Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, đã từng có giải thích qua, gọi nó là niệm lực!

Chẳng qua là sau khi Bạch Tiểu Thuần đạt được Thiên Đạo Nguyên Anh, niệm lực bên trong Kết Đan của hắn năm đó dường như không ngừng lớn mạnh, nhưng chẳng biết tại sao lại biến mất. Về điểm này cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đạt được Thiên Nhân, cũng không có suy nghĩ cẩn thận.

Thời điểm hắn ở Nghịch Hà Tông, cũng hỏi qua Linh Khê lão tổ. Nhưng Linh Khê lão tổ cũng biết rất ít. Bạch Tiểu Thuần thấy vậy liền chôn chuyện này ở trong lòng. Hiện tại, thời điểm đang trợ giúp Trương Đại Bàn đột phá, Bạch Tiểu Thuần nhìn sợi tơ trong cơ thể đối phương, ánh mắt hắn chớp động, lộ ra ánh sáng suy nghĩ.

– Chẳng lẽ, niệm lực của ta không biến mất, mà là dung nhập vào trong linh lực tu vi của ta?

Bạch Tiểu Thuần vội vàng kiểm tra. Nhưng bất luận hắn nhìn thế nào, cũng không có tìm được.

– Rốt cuộc… Cái gì là niệm lực?

Bạch Tiểu Thuần không khỏi trầm ngâm. Một hồi lâu sau hắn thở dài. Đối với niệm lực này, hắn hiểu được thật sự quá ít. Lúc này hắn cũng chỉ có thể từ chỗ của Trương Đại Bàn, thử tìm hiểu.

Thời gian lại qua một tháng, Thông Thiên Hải màu vàng có đôi khi sẽ dâng lên sóng lớn. Trên mặt biển thỉnh thoảng còn có thể thấy một ít bóng dáng của động vật biển kỳ dị như ẩn như hiện. Lúc mới đầu, những tu sĩ Nguyên Anh trên chiến thuyền đều hăng hái bừng bừng, đổi thành thói quen phóng tầm mắt nhìn ra. Trước mắt đều là cảnh tượng biển màu vàng. Dần dần, cũng bắt đầu có người ngồi tĩnh tọa tu hành.

Về phần Trương Đại Bàn, cũng bắt đầu bế quan lần cuối cùng. Dựa theo phán đoán Bạch Tiểu Thuần, Trương Đại Bàn đột phá, có thể chỉ trong vòng hai tháng sắp tới.

Ở trong khoảng thời gian này, cũng không cần Bạch Tiểu Thuần luôn luôn hộ pháp. Về phương diện niệm lực, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng vẫn không có manh mối, chỉ có thể tiếp tục chôn trong lòng.

Mắt thấy trên chiến thuyền vô cùng an tĩnh. Người người đều đang tu hành. Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, lại chỉ có thể ở bên trong gian phòng của hắn tu luyện. Bất luận là Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, hay Bất Tử Huyết, hắn tu luyện cần đều tài nguyên. Thời điểm Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Tinh Không Đạo Cực Tông, đã mang theo vô số tài nguyên. Cứ như vậy, ở bên trong chiến thuyền này, Bạch Tiểu Thuần phân ra một tia thần thức quan tâm tới Trương Đại Bàn. Đồng thời, hắn cũng bắt đầu chuyện tu luyện của mình.

So với Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, tu luyện Bất Tử Huyết rõ ràng nhanh hơn không ít. Dù sao Bất Tử Huyết này cần chính là sinh lực. Trên nguyên tắc, chỉ cần có tài nguyên sinh lực sung túc, muốn khiến cho người ta ở trong thời gian ngắn ngủi đại thành, cũng không phải không có khả năng.

Mà số lượng thảo mộc Bạch Tiểu Thuần cần để thu hoạch sinh lực là vô cùng lớn. Những thảo mộc bình thường có thể luyện thành Sinh Lực Đan, hiệu quả tất nhiên rất tốt. Nhưng cùng lúc, sau khi Bạch Tiểu Thuần Thiên Nhân luyện đan, chuyện lạ ùn ùn kéo đến, khiến cho nghi ngờ của hắn đối với việc luyện đan càng ngày càng sâu. Về phương diện khác, hiện tại dù sao cũng là ở trên chiến thuyền này tu luyện. Hắn chỉ có thể thỉnh thoảng từ bên trong túi trữ vật lấy ra rất nhiều dược thảo, trực tiếp lại ném vào trong miệng. Nếu đổi lại là những người khác, nhất định không có cách nào cắn nuốt sinh lực của những dược thảo này như vậy được. Một khi thử, sẽ bị lực sinh lực này tràn đầy, phá vỡ khí huyết, khiến cho thân thể bị no quá mà nổ.

Nhưng ở chỗ của Bạch Tiểu Thuần lại không có lo lắng này. Trong cơ thể hắn dường như có một hố đen thật lớn, vĩnh viễn sẽ không thỏa mãn. Theo thảo mộc bị Bạch Tiểu Thuần nuốt vào, theo lực sinh lực khuếch tán, lập tức đã bị hố đen kia trực tiếp hút đi.

Sau khi thu vào tới một trình độ nhất định, hố đen này sẽ tản ra ánh sáng màu đỏ, khiến cho máu toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều càng thêm sáng ngời.

Cuối cùng, lại sau một tháng qua đi, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần xuất hiện giọt Bất Tử Huyết thứ hai!

Sau khi giọt Bất Tử Huyết thứ hai này xuất hiện. Toàn thân hắn lại chợt chấn động. Thậm chí quan sát bên trong có thể phát hiện, máu trong cơ thể hắn đều vì giọt Bất Tử Huyết thứ hai này ngưng tụ ra màu càng thêm đỏ tươi.

Chỉ có điều sau khi hai mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, lại lộ ra một tia phiền muộn.

– Bất Tử Huyết này tiêu hao đối với sinh lực cũng quá lớn. Tất cả những thảo dược ta lấy từ trong Tinh Không Đạo Cực Tông ra, hiện tại cũng đã ăn hết một nửa, lại chỉ có thể ngưng tụ ra được một giọt.

Bạch Tiểu Thuần day mi tâm. Hắn thật sự hậm hực vô cùng. Nghĩ đến máu toàn thân mình sợ là có hai, ba vạn giọt thậm chí nhiều hơn, hắn đã cảm thấy ngày Bất Tử Huyết đại thành này, còn xa mới tới được.

Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ. Hắn đang suy nghĩ nên sử dụng biện pháp thế nào để khiến cho tốc độ nhanh hơn. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía chỗ ở của Trương Đại Bàn. Thoáng một cái, thân thể hắn liền biến mất. Thời điểm hắn xuất hiện, đã trực tiếp đến bên trong chỗ ở của Trương Đại Bàn.

Thời khắc này thân thể Trương Đại Bà run rẩy. Trên trán hắn có số lượng lớn mồ hôi chảy xuống. Khí thế bốn phía xung quanh thân thể lại kinh thiên động địa. Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời trở nên nghiêm trọng. Hắn liếc mắt liền nhìn ra được, thời khắc này Trương Đại Bàn đang đứng ở trong quá trình toái đan.

Kết Đan bước vào Nguyên Anh, cần toái đan thành anh!

Về phần tác dụng của Thiên Thú Hồn, là giúp đỡ quá trình thành anh. Đồng thời, giống như chất dinh dưỡng dung nhập vào bên trong, khiến cho thân thể Nguyên Anh càng thêm tinh túy.

Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự. Tay phải bấm quyết lập tức chỉ ra. Nhất thời một đạo ánh sáng màu trắng từ trong tay hắn bay ra, ở trên người Trương Đại Bàn trực tiếp hóa thành một màn hào quang, bao phủ toàn thân Trương Đại Bàn. Đồng thời, thân thể Trương Đại Bàn run rẩy rõ ràng đã hòa hoãn không ít. Khí thế của hắn lại càng lúc càng mạnh. Đến cuối cùng, từ trong cơ thể hắn trực tiếp lại truyền ra những tiếng răng rắc.

Đó là âm thanh toái đan!

Âm thanh này truyền ra, trong chớp mắt, thiên địa nổ lớn. Trên không trung phía trên chiến thuyền nhất thời có gió nổi mây phun, rốt cuộc hình thành rất nhiều mây đen. Những mây đen đó va chạm với nhau. Trong đó có từng tia chớp đan xen qua, khí thế dồi dào, kinh động tất cả tu sĩ trên chiến thuyền. Mỗi người đều đi ra, nhìn về phía trên bầu trời.

– Kiếp vân?

– Có người ở đây đang đột phá tu vi, bước vào Nguyên Anh?

Thời điểm mọi người ở đây giật mình bàn luận, bỗng nhiên, không ít người đều “A” một tiếng, hai mắt mở to nhìn. Các loại âm thanh đều thoáng dừng lại. Bởi vì thời khắc này bên ngoài kiếp vân bọn họ thấy được ở trên bầu trời, chính là trời cao vặn vẹo, thình lình xuất hiện một… Gương mặt cực lớn!

Gương mặt này, chính là Bạch Tiểu Thuần!

Hắn lại có thể mở miệng, trực tiếp nuốt một cái. Trong lúc tâm thần của mọi người nổ vang, hắn lại có thể trực tiếp lại nuốt… kiếp vân kia… Vào trong miệng!!

Kiếp vân kia so với hắn, rõ ràng không bằng, bé nhỏ không đáng kể, giống như thực vật!

Cục diện khí thế kinh thiên chấn động tâm thần của mọi người, khiến cho tất cả những người nhìn thấy, đều há hốc miệng, ngây người nhìn, hoảng sợ vô cùng!

Chapter Truyện / Chương 917 – Trăm Sông Đổ Về Một Biển