Chương 929 – Nhiều Chuyện

Chapter Truyện / Chương 929 – Nhiều Chuyện

Ầm!!

Một tiếng nổ lớn truyền ra khắp gần phân nửa khu vực sa mạc. Nhất thời giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Vân Lôi Tử lại trực tiếp chấn động vang trời. Vân Lôi Tử phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết. Nửa vị ma thần của hắn trực tiếp lại tan vỡ, sụp đổ xuống. Tất cả hào quang màu đen ở bên ngoài thân thể hắn đều hoàn toàn vỡ nát.

Thân thể hắn giống như chiếc diều bị đứt dây, bỗng nhiên quay cuồng. Máu tươi còn điên cuồng phun ra. Hắn lại không tiếc vỗ trán một cái. Từ trong miệng hắn có một luồng ánh sáng màu đen bay ra.

Luồng ánh sáng màu đen này không ngờ là một tấm lá chắn nhỏ gần như trong suốt. Lúc này tấm lá chắn vừa bay ra, Vân Lôi Tử lại hét lớn một tiếng.

– Bạo!

Ầm.

Một tiếng vang lên. Tấm lá chắn nhỏ này lại trực tiếp nổ tung, hình thành trùng kích, ngăn cản một quyền giống như có thể hủy thiên diệt địa này của Bạch Tiểu Thuần. Mượn điều này liên tục đối đầu, Vân Lôi Tử cuối cùng có cơ hội, lại triển khai tốc độ cực hạn của hắn, hoảng sợ rút lui. Máu tươi lại vẫn không ngừng điên cuồng phun ra.

Vào giờ phút này, kinh mạch trong cơ thể hắn đều đứt đoạn không ít, đầu váng mắt hoa. Trong lòng hắn cũng không kìm chế được dâng lên sự chấn động sợ hãi.

– Hắn làm sao có thể mạnh được như vậy? Ta là Thiên Nhân trung kỳ. Hắn chỉ là Thiên Nhân sơ kỳ!

Trong lòng Vân Lôi Tử dâng lên sóng to gió lớn. Thân thể hắn run rẩy, máu tươi dù làm thế nào cũng không ngừng phun ra. Hắn nhanh chóng rút lui.

Trong lòng hắn càng hối hận lúc trước vì mình khinh thường, không nên vì một pháp bảo kích động như vậy, đi trêu chọc Bạch Tiểu Thuần người có chiến lực kinh người này.

Thật ra, lúc trước sau khi hắn thu được tấm lá chắn nhỏ này, phát hiện tấm lá chắn này lại có thể khiến mình có hiệu quả tương tự với ẩn thân, khiến cho hắn lập tức ý thức được, cái gọi là địa điểm thí luyện này… Đích xác ẩn chứa bảo tàng!

Bởi vây, khi hắn nhìn thấy con trùng cát trên đỉnh đầu có vòng sáng màu đỏ kia, hắn mới nổi lòng tham lên.

Cùng lúc đó, một đòn giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần trước đó, hình thành lực trùng kích, vào thời khắc này ầm ầm ầm bạo phát về bốn phía xung quanh. Nó đi qua nơi nào, tất cả trùng cát nơi đó chợt hiện tránh không kịp, đều giống như bị xóa sạch, giống cành khô mục nát, trở thành tro bụi.

Mà con trùng cát trên đỉnh đầu có vòng sáng màu đỏ kia, trước đó vốn bị Bạch Tiểu Thuần liên tục ra tay, bị thương nặng. Sau đó lại bị một đòn của Vân Lôi Tử rơi ở trên người. Nó đã lộ ra bộ dạng thảm không chịu nổi cận kề với cái chết. Hiện tại ở trong trùng kích này, nó căn bản là không có cách nào chống lại được. Thân thể hắn lập tức đã bị trùng kích này trực tiếp đánh nát.

Mà sau khi nó bị đánh nát, thình lình có một đạo hồng quang trực tiếp từ trong thân thể tiêu tan của nó bay ra. Đó là một thanh phi toa, bốn phía xung quanh trôi nổi vô số phù văn phức tạp, dường như hoàn toàn không giống với Thông Thiên thế giới.

Những phù văn này giống như nòng nọc, trông rất sống động, không ngừng giãy dụa. Phù văn giống như đang tự mình biến hóa, vô cùng quỷ dị. Đồng thời, thoáng một cái, phi toa này đang muốn tự mình lao ra, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã sớm nhìn chằm chằm vào con trùng cát kia. Giờ khắc này ở thời điểm phi toa này muốn xông ra ngoài, tay phải hắn chợt giơ lên, cách không chộp lấy.

Phi toa này chấn động, giống như muốn giãy dụa, nhưng lại hoàn toàn vô ích. Nó đã bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp chộp vào trong tay. Trong nháy mắt hắn đánh thần thức vào bên trong phi toa, chạy một vòng. Hắn nhận thấy được kết cấu bên trong của chiếc phi toa này không giống với những pháp bảo hắn đã gặp qua. Nhưng lại có điểm giống nhau, đó chính là lưu lại lạc ấn, có thể điều khiển được nó.

Lúc này, theo lạc ấn lưu lại, phi toa này lập tức trở lại yên ổn. Theo đó lại là một sự sắc bén!

– Pháp bảo tấn công!

Đồng tử của Vân Lôi Tử co lại, trong lòng đang rỉ máu. Hắn lấy được chỉ có thể xem như là pháp bảo trợ giúp. Nhưng rõ ràng phi toa này là pháp bảo tấn công. So sánh giá trị giữa chúng, hiển nhiên là cái sau lớn hơn nữa.

Nhưng hắn cũng không kịp đi ghen tỵ. Lúc này thương thế của hắn không nhẹ. Theo hắn thấy Bạch Tiểu Thuần là người quá khủng khiếp. Hắn chỉ có thể triển khai bí pháp tiêu hao thọ nguyên, đổi lấy độn thuật bảo toàn tính mạng.

Thiên lôi vang vọng. Dưới bí pháp này, toàn thân Vân Lôi Tử giống như hóa thành tia chớp lôi đình. Trong tiếng nổ lớn, hắn lao thẳng về phía xa. Hơn nữa ở dưới tốc độ này, xung quanh hắn còn tản ra hàn khí, khiến cho hư vô phía sau lưng hắn, thật giống như bị gió băng đông lạnh.

Tiếp tục như vậy, liền có thể khiến người truy kích càng lúc càng chậm. Như vậy hắn sẽ càng lúc càng nhanh, do đó chạy thoát.

Đồng thời, bí pháp này một khi triển khai, tiêu hao quá lớn. Nếu như trong thời gian ngắn còn có thể làm được. Một khi lâu dài, cho dù Vân Lôi Tử trốn, cũng sẽ tổn hao kinh người.

Vì để tránh cho tiêu hao quá nhiều thọ nguyên, ở trong quá trình bay nhanh, Vân Lôi Tử nhanh chóng mở miệng.

– Bạch đạo hữu, chuyện này là một chuyện hiểu nhầm. Hai tông chúng ta nhiều năm qua lại thân thiết. Chuyện hôm nay, lão phu nhất định sẽ cho ngươi một công đạo…

– Về mà nói với em gái ngươi!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, cả giận nói.

Vừa rồi hắn thật sự nổi giận. Hắn thật sự không trêu ai không chọc ai. Vân Lôi Tử này lại đột nhiên nhảy ra, dẫn qua rất nhiều trùng cát thì cũng thôi, trong mắt còn lộ ra sự châm chọc. Vân Lôi Tử này dựa vào tốc độ không chỉ muốn cướp pháp bảo của mình, còn muốn nhân cơ hội ám toán mình.

Bạch Tiểu Thuần đối với cái mạng nhỏ của mình rất coi trọng. Ở trong tính mạng của hắn, điều này thật sự không thể bị người lay chuyển. Lúc này, Vân Lôi Tử này tới ám toán hắn. Thù này theo Bạch Tiểu Thuần thấy, có thể to lắm.

Nhất là hắn ra tay đều vận dụng Bất Diệt Đế Quyền. Phải biết rằng, vừa mới đi tới địa điểm thí luyện này, hắn còn muốn dựa vào lực lượng thân thể để cố gắng hết sức bảo tồn linh lực. Nhưng vì Vân Lôi Tử này, lại sớm tiêu hao lực lượng thân thể trên diện rộng.

Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cực kỳ căm tức. Lúc này hắn làm sao có thể từ bỏ ý định. Hắn mở miệng mắng, đồng thời thân thể cũng trực tiếp bay ra. Mặc dù lực lượng thân thể tiêu hao không ít, nhưng Bạch Tiểu Thuần hiện tại đã không phải là cảnh giới Bất Tử Cốt, mà là Bất Tử Huyết.

Ở trên phương diện khôi phục này, lại cực kỳ kinh người. Lúc này khí huyết đang nhanh chóng khôi phục. Hắn lập tức triển khai Bất Tử Cấm, tốc độ thoáng cái bạo phát, lao thẳng đến Vân Lôi Tử.

Trong lòng Vân Lôi Tử thầm kêu khổ, nhưng lại không có cách nào. Hắn chỉ có thể kiên trì, không tiếc tiếp tục tiêu hao thọ nguyên, hoảng hốt chạy trốn.

Cứ như vậy, hai người một trước một sau, ở khu vực sa mạc của địa điểm thí luyện này, triển khai cuộc đuổi trốn sinh tử.

Rất nhanh thời gian nửa ngày lại đi qua. Mắt thấy đã nhanh đến hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình.

– Tốc độ của lão gia hỏa này nhanh thì cũng thôi, lại còn có thể duy trì liên tục lâu như vậy?

Bạch Tiểu Thuần không có cách nào không kinh ngạc. Hắn vốn cho rằng ở trên phương diện tốc độ mình đã rất giỏi. Nhưng so sánh với Vân Lôi Tử, rốt cuộc vẫn còn có chút không bằng.

Nhất là đối phương bỏ chạy, trước sau duy trì một tốc độ. Bạch Tiểu Thuần sử dụng Bất Tử Cấm, chung quy xem như là bạo phát về phương diện tốc độ mà thôi. Cho dù Hám Sơn Chàng cũng như vậy.

Trừ phi là hắn triển khai Thần Sát.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần đau lòng. Hiện tại Bất Tử Huyết của hắn mới chỉ có vài giọt như vậy mà thôi. Một khi triển khai Thần Sát sẽ tiêu hao một giọt. Một giọt Bất Tử Huyết này, theo Bạch Tiểu Thuần, còn đáng giá hơn so với Thiên Nhân Hồn.

Huống hồ hồn của Vân Lôi Tử này có phải là Thiên Nhân Hồn hoàn chỉnh hay không cũng khó nói được.

Nếu như đổi người truy sát Vân Lôi Tử không phải là Bạch Tiểu Thuần, như vậy đối phương có khả năng sau khi so sánh, sẽ buông tha truy sát. Nhưng Bạch Tiểu Thuần sau khi suy nghĩ một chút, hừ một tiếng.

– Không đuổi kịp ngươi, ta cũng muốn hù chết ngươi. Ta không tin người này triển khai ra loại tốc độ như vậy, tiêu hao sẽ ít?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, chợt hét lớn một tiếng.

– Lão tiểu tử, ta phải triển khai đòn sát thủ. Nhận lấy cái chết đi!

Tiếng hô của Bạch Tiểu Thuần giống như tiếng sấm. Sau khi truyền ra, hắn lập tức toàn lực bạo phát ra cả Bất Tử Cấm và Hám Sơn Chàng. Trong tiếng nổ lớn, tốc độ chợt tăng mạnh.

Trước Vân Lôi Tử ở phía trước đã kéo ra một khoảng cách. Lúc này vừa nghe vậy trong lòng hắn liền kinh hãi. Mắt thấy khoảng cách đang không ngừng bị ngắn lại, hắn lại cắn đứt đầu lưỡi từ lâu đã vỡ nát nhiều chỗ, khiến cho tốc độ lại chợt tăng cao.

Nhưng ngay khi hắn tăng cao tốc độ, Bạch Tiểu Thuần lại chậm lại. Điều này khiến cho Vân Lôi Tử nhất thời hiểu rõ, mình là bị đùa bỡn. Trong lòng hắn cảm thấy phiền muộn căm tức, nhưng lại cắn răng tiếp tục bay nhanh.

Chỉ là… Loại chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể một lần đã kết thúc. Vì vậy ở trong thời gian sau đó, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng lại rống to. Vân Lôi Tử cũng sắp phát điên rồi.

Trong một lần như vậy, hắn không có tăng nhanh tốc độ. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại đột nhiên tăng nhanh. Hư hư thật thật như vậy, khiến cho Vân Lôi Tử cũng muốn sụp đổ. Mỗi lần, hắn chỉ có thể chịu đựng sự đau lòng. Ở trong mỗi lần Bạch Tiểu Thuần rống to, hắn đều phải nâng cao tốc độ một chút.

Dần dần, tóc hắn cũng biến thành hoa râm. Trên mặt hắn nếp nhăn đã tràn ngập. Trong đáy lòng của hắn đau thương, tuyệt vọng.

– Bạch Tiểu Thuần này tại sao lại khó chơi như vậy? Cứ tiếp tục như thế nữa, không cần hắn đuổi kịp, ta cũng sẽ không chịu nổi!

Trong lòng Vân Lôi Tử lộ vẻ sầu thảm. Hắn tùy ý vỗ vào túi trữ vật, bắt đầu ném đồ ra ngoài. Hắn thật sự không ném không được. Hắn chỉ có thể mượn biện pháp này, thử đi thu hút ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần.

Mắt thấy trong lúc mình đuổi giết, Vân Lôi Tử này đều ném pháp bảo ra, Bạch Tiểu Thuần nhất thời vui mừng bất ngờ. Trong lòng hắn càng thêm ngạo nghễ vô cùng, đắc ý không tầm thường. Hắn suy nghĩ, mình thật sự quá lợi hại… Lại có thể đều khiến người bị đuổi theo, ném ra pháp bảo.

– Cảnh giới truy sát cao nhất, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Bạch Tiểu Thuần nhìn từng món pháp bảo này, xúc động không thôi. Hắn cũng thuận lợi thu lấy. Thấy vậy, Vân Lôi Tử cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Khoảng cách giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần cũng càng lúc càng xa.

Nhưng hắn hoàn toàn không dám dừng bí pháp. Bởi vì ở chỗ Bạch Tiểu Thuần… cho dù kéo dài khoảng cách, nhưng đối phương rốt cuộc vẫn tiếp tục truy sát…

– Như vậy còn không kết thúc. Nhiều chuyện. Ta không phải là muốn đánh lén, nhưng còn không có thành công sao… Giữa các Thiên Nhân như vậy cũng là bình thường!

Vân Lôi Tử nhất thời có loại cảm giác muốn suy sụp. Trong lòng hắn đã vô số lần hối hận… Trước đó nghìn lần vạn lần không nên đi trêu chọc Bạch Tiểu Thuần tên đáng chém ngàn đao này.

Đồng thời, hắn cũng sử dụng một bí pháp khác, nhanh chóng gửi lời cầu cứu tới một Vân Lôi Tử khác. Chỉ có điều đối phương ở cách hắn quá xa. Trong thời gian ngắn căn bản là không qua được.

Chapter Truyện / Chương 929 – Nhiều Chuyện