Chương 930 – Tiểu Phi Chào Ngươi

Chapter Truyện / Chương 930 – Tiểu Phi Chào Ngươi

Rất nhanh ba ngày đã qua. Mắt thấy khoảng cách Vân Lôi Tử cùng mình đã càng lúc càng xa. Trong lúc hai người truy đuổi, hai người đã dần dần tiến sát tới biên giới của khu vực sa mạc này.

Vân Lôi Tử ủy khuất đến cực hạn. Trong lòng hắn chửi bới đã ngập trời. Hắn ủy khuất vô cùng. Lúc này toàn thân hắn đều là nếp nhăn, tóc hoa râm. Sau ba ngày tiêu hao, trong khoảng thời gian cực ngắn như vậy, đối với hắn mà nói giống như năm tháng nửa giáp trôi qua.

Vừa nghĩ tới thọ nguyên mình tổn thất, Vân Lôi Tử lại có loại cảm giác muốn phát điên.

– Ba ngày, gia hỏa này đuổi theo ta ba ngày!

Tóc tai Vân Lôi Tử bù xù, mắt cũng đầy tơ máu. Điều khiến cho trong lòng hắn muốn suy sụp, chính là mình ở đây càng chạy, tiêu hao càng lớn.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở phía sau, khả năng khôi phục sức khỏe lại vô cùng kinh người. Ở trong sự truy kích này, hắn không ngừng khôi phục, giống như không có việc gì.

Cái này khiến cho trong lòng hắn không cam lòng cũng sắp chảy nước mắt. Nhưng hắn lại không có cách nào, chỉ có thể cứng rắn duy trì tốc độ tiếp tục chạy thoát thân.

Bạch Tiểu Thuần cũng biết mình đã không đuổi kịp, nhưng vẫn suy nghĩ phải tiếp tục hù dọa một chút. Dù thế nào cũng phải khiến cho Vân Lôi Tử này tiêu hao thêm một ít.

– Đáng tiếc Trần Hạ Thiên không có tới đây. Nếu không, hiện tại ta đang hậm hực, chính là thời gian tốt để đi đánh Trần Hạ Thiên.

Bạch Tiểu Thuần trong lúc cảm thán, lại tăng thêm một ít tốc độ, đang muốn tiếp tục đi hù dọa Vân Lôi Tử. Nhưng vào lúc này, thần sắc hắn thoáng động. Trong phạm vi thần thức, hắn nhận thấy được ở phía xa hình như có bóng người quen thuộc.

Bạch Tiểu Thuần lập tức vui mừng bất ngờ. Phải biết rằng ở trong sa mạc này đã mấy ngày, hắn ngoại trừ vừa thi thể bị xé rách lúc mới bắt đầu vào đây, cùng với Vân Lôi Tử ra, vẫn không nhìn thấy những người khác.

Lúc này hắn không chỉ phát hiện ra có người tới gần. Ở dưới thần thức của hắn đảo qua, thấy được bóng người quen thuộc. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút bất ngờ, lập tức thay đổi phương hướng, nhanh chóng lao đi.

Không bao lâu, hắn liền thấy ở biên giới sa mạc sát phía xa, lúc này có năm bóng người đang lao nhanh về phía trước.

Một người trong đó, chính là… Đỗ Lăng Phỉ!

Bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, bốn người khác đều mặc trang phục thị vệ. Trong đó có ba vị phân tán ra xung quanh, hình dáng dường như rất cảnh giác. Một vị cuối cùng là một thanh niên, hình dáng tầm thường. Nhưng vị trí của hắn lại rất gần với Đỗ Lăng Phỉ.

Ở địa điểm thí luyện này mấy ngày, không nhìn thấy được bóng người nào. Hiện tại hắn đột nhiên nhìn thấy được Đỗ Lăng Phỉ. Cho dù giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ có chút tâm tình phức tạp, nhưng hắn vẫn rất vui sướng.

Thời điểm hắn đang muốn đi qua chào hỏi, đám người Đỗ Lăng Phỉ hiển nhiên đều nhận thấy được bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần. Bọn họ lập tức nhìn lại. Về phần này người thanh niên đứng ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, mặt không đổi sắc. Chỉ là ánh mắt đảo qua, sau đó giống như không nhìn thấy.

Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười. Lúc này hắn cũng không muốn đi hù dọa Vân Lôi Tử nữa. Tay phải hắn giơ lên, lập tức phất phất tay về phía đám người Đỗ Lăng Phỉ ngoài xa.

Sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ cũng sững sờ. Nhưng rất nhanh dường như nghĩ tới điều gì, nàng lại biến sắc, lặng lẽ nhìn về phía người thanh niên ở bên cạnh nàng.

Hành động này của Đỗ Lăng Phỉ, lập tức lại rơi vào trong mắt Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra, cũng nhìn về phía người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ.

Vừa nhìn như thế, Bạch Tiểu Thuần lập tức có chút không thoải mái.

Thật ra bộ dạng thanh niên này tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, có một khí thế rất đặc biệt. Tuy rằng tu vi tuy chỉ là Nguyên Anh viên mãn, nhưng hắn ở rất gần với Đỗ Lăng Phỉ, hình như rất thân mật.

Nhất là mắt thấy mình tới, phản ứng đầu tiên của Đỗ Lăng Phỉ lại có thể lặng lẽ nhìn người thanh niên kia. Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần không tự chủ được, dâng lên từng trận ghen tuông. Trong lòng hắn thầm hừ lạnh một tiếng, cố gắng ép sự ghen tuông này xuống. Hắn suy nghĩ, đối phương thoạt nhìn chẳng qua là một Nguyên Anh, mà mình là Thiên Nhân. Mặc dù bộ dạng vẫn tính là tuấn tú, nhưng nói như thế nào cũng không có đẹp bằng mình.

Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lập tức tràn đầy sự tự tin. Thoáng một cái, hắn đã đến phía trước mấy người Đỗ Lăng Phỉ.

– Tiểu Đỗ Đỗ, trong sa mạc này rất nguy hiểm. Nếu như các nàng muốn qua, phải chú ý nhiều một chút. Huống hồ ta một đường đi tới, cũng không thấy được có cái gì đáng để ý cả.

Bạch Tiểu Thuần đến gần, cố ý mở miệng lớn tiếng lớn, vô cùng thân thiết gọi ra tên thân mật của Đỗ Lăng Phỉ.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần đến, ba thị vệ vẻ bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ lộ ra mặt cảnh giác. Tất cả đều lập tức ôm quyền. Nếu Bạch Tiểu Thuần là Thiên Nhân, cho dù bọn họ thân là thị vệ Thông Thiên Đảo, cũng cần bái kiến.

Chỉ là ba vị này mặc dù bái kiến, nhưng người thanh niên dường như có quan hệ rất thân mật với Đỗ Lăng Phỉ kia, từ đầu đến cuối mặt đều không đổi sắc, cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần, càng không cần phải nói tới bái kiến.

Trước đó Bạch Tiểu Thuần vốn cũng không vui. Lúc này mắt thấy thanh niên này như vậy, hắn càng mất hứng.

– Tiểu Đỗ Đỗ, ai vậy? Là ca ca của nàng sao? Ta cảm thấy có chút quen mắt.

Bạch Tiểu Thuần rất sợ là mình hiểu nhầm, thử hỏi một câu.

Đỗ Lăng Phỉ có chút do dự, lại theo bản năng nhìn thanh niên bên cạnh nàng một chút, lúc này mới nhìn Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhanh chóng mở miệng.

– Ngươi đi nhanh đi. Địa điểm thí luyện rất lớn. Nói không chừng ở chỗ nào lại cất giấu bảo tàng. Hi vọng lần này ngươi có thể ở chỗ này, thu được thành tích tốt.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Giọng điệu này của Đỗ Lăng Phỉ thật sự có cái gì đó không đúng. Hắn đang muốn nói thêm gì nữa. Nhưng vào lúc này, người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia hờ hững mở miệng.

– Đi thôi.

Hắn nói xong, đi về phía trước. Đỗ Lăng Phỉ do dự một chút, cũng lập tức đi theo. Thậm chí còn một tay khoác lên cánh tay của thanh niên này, nhỏ giọng giải thích gì đó với hắn. Ba vị thị vệ khác lập tức tản ra xung quanh. Mắt thấy mọi người lại muốn rời đi.

Bạch Tiểu Thuần lập tức lại mặc kệ. Cơn tức của hắn trước đó vẫn chưa tắt. Hiện tại tận mắt nhìn thấy Đỗ Lăng Phỉ ở trước mặt mình, cùng thanh niên này thân mật như vậy, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn to.

– Ở ngay trước mặt ta, lại còn có thể làm như vậy?

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, ghen tuông trong lòng càng mãnh liệt hơn. Sau khi tròng mắt xoay chuyển, gương mặt hắn bỗng nhiên lộ vẻ vui mừng, bước nhanh vài bước lại đuổi theo.

– A, ta nhớ ra rồi, ngươi là… Ngươi là Tiểu Phi của Tinh Không Đạo Cực Tông?

Bạch Tiểu Thuần chỉ vào người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia, lộ vẻ vui mừng bất ngờ nói.

Thần sắc Đỗ Lăng Phỉ biến đổi. Người thanh niên kia cũng nhíu mày, lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, ngươi đi nhanh đi. Hắn không phải Tiểu Phi gì đó mà ngươi nói.

Đỗ Lăng Phỉ có chút nóng nảy, vội vàng nói.

– A? Lẽ nào ta thật sự nhận lầm?

Bạch Tiểu Thuần nghi ngờ nói, tiến lên vài bước đến bên cạnh người thanh niên kia. Sau khi cẩn thận nhìn mấy lần, trên mặt hắn lộ ra nụ cười khổ, làm ra vẻ sẽ xoay người nhường đường.

– Thật ngại quá. Ta thật sự nhận lầm…

Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, người thanh niên kia vẫn mặt không đổi sắc, hờ hững mở miệng.

– Nhận lầm lại…

Nhưng không đợi hắn nói hết lời, trong chớp mắt tốc độ của Bạch Tiểu Thuần bạo phát, rốt cuộc xoay người, trực tiếp một cái tát giơ lên, chợt đánh về phía đầu của người thanh niên này.

Cái tát này thật sự nhanh chóng vô cùng, thậm chí vượt qua tốc độ của tia chớp. Đồng thời, cũng vượt qua sự tưởng tượng của mọi người. Bất kể là Đỗ Lăng Phỉ hay các thị vệ xung quanh, hoặc là bản thân người thanh niên kia dù thế nào cũng không thể nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần lại có thể trực tiếp tát qua như vậy.

Một tiếng động vang lên.

Một cái tát này trực tiếp tát vào đầu của người thanh niên này. Toàn bộ quá trình lưu loát sinh động giống như mây bay nước chảy, nhanh chóng vô cùng. Đồng thời, hình như cũng rất thành thạo. Bạch Tiểu Thuần thật sự đánh vào đầu của Bán Thần cũng đánh ra xúc cảm. Lúc này lại vô cùng đột nhiên, khiến cho tất cả mọi người sửng sốt.

Đỗ Lăng Phỉ mở to mắt, hít lạnh một hơi. Người thanh niên kia cũng ngẩn người ra, ngay cả lời nói cũng ngừng lại. Hắn còn có chút cảm giác giống như nằm mộng. Bất kể như thế nào, hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, lại có thể đột ngột như vậy, trực tiếp tát xuống. Tốc độ vừa rồi nhanh vô cùng, khiến người ta hoàn toàn không có một chút chuẩn bị.

Mà hắn ở đây, cũng vì một ít nguyên nhân đặc biệt, phản ứng chậm hơn so với bình thường rất nhiều, rốt cuộc không kịp ứng phó, bị Bạch Tiểu Thuần tát một cái, tát một tát rất chân thật…

– Ha ha, ngươi còn nói ngươi không phải là tiểu Phi. Ngươi xem, ngay cả cảm giác khi tát, cũng giống nhau như đúc. Tiểu Phi, ta là Tiểu Thuần. Chúng ta là huynh đệ tốt.

Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt vui sướng, cao hứng lớn tiếng nói. Nhưng trên thực tế lúc này trong lòng hắn thầm giật mình. Một cái tát vừa rồi thật sự đánh xuống, đối phương chuyện gì cũng không có, nhưng tay của mình… Lại có thể đau nhói.

– Tu vi của gia hỏa này tuyệt đối không phải là Nguyên Anh. Đây là đầu gì chứ?

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang cân nhắc, hơi thở của người thanh niên kia rõ ràng trở nên gấp gáp. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần. Hình như có một uy áp kinh người, từ trên người hắn muốn bạo phát ra, nhưng lại cứng rắn nhịn xuống.

Về phần Đỗ Lăng Phỉ, lúc này sắc mặt nàng tái nhợt. Một tay nàng đã bắt chặt lấy tay của người thanh niên, vội vàng kéo lại. Đồng thời nàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lo lắng vội vàng mở miệng.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm gì vậy? Sao có thể lỗ mãng như thế kích động như thế? Đã nói với người, đây không phải là Tiểu Phi. Ngươi nhận lầm người, còn không mau đi ư!

Nói xong, nàng còn nhanh chóng trợn trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần. Cùng lúc đó nàng cũng cố lôi kéo người thanh niên kia, nhanh chóng kéo dài khoảng cách cùng Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần rõ ràng cũng cảm nhận được có điểm không thích hợp. Trong lòng hắn dâng lên không ít suy đoán. Lúc này hắn cũng vội vàng mở miệng nói.

– Cái này… Lẽ nào ta thật sự nhận lầm người. Ai nha, thật ngại quá. Xem ra là ta thật sự nhận lầm…

Bạch Tiểu Thuần nói xong, len lén quan sát thanh niên đang được Đỗ Lăng Phỉ lôi đi. Trong lòng hắn chậm rãi có chút run rẩy. Hắn thật sự bỗng nhiên tỉnh ngộ ra. Cảm giác tát vào đầu của người thanh niên này. So với khi đánh vào nhạc phụ Cự Quỷ Vương của mình, thật ra còn muốn cứng hơn một chút.

Chapter Truyện / Chương 930 – Tiểu Phi Chào Ngươi