Chương 962 – Áp Đứng Lên

Chapter Truyện / Chương 962 – Áp Đứng Lên

Mặt đất của Vân Tông nổ lớn. Các núi băng ở mọi chỗ sụp xuống. Càng có số lượng lớn nước đá, từ bên trong tầng mây nơi này rơi xuống mặt đất. Tất cả đệ tử bắc mạch phía trên, mỗi người đều hít thở dồn dập. Cũng có không ít người sau khi bay ra, nhìn thấy bức tượng Chiến thần bị mất đi ngón tay cái, tất cả đều há hốc mồm.

Sau một thoáng yên tĩnh ngắn ngủi, những tiếng ồn ào còn lớn hơn, mãnh liệt hơn so với trước kia, bỗng nhiên bạo phát.

– Làm sao có thể như vậy được…

– Đây là loại thực vật gì vậy…

– Trời ạ, bắc mạch ta rốt cuộc thế nào, trong khoảng thời gian ngắn như thế, lại liên tục xuất hiện nhiều chuyện như vậy… Đầu tiên là Trí Huyễn Đan, sau đó là bức tượng Chiến Thần cũng bị mất đi ngón tay…

Ở nơi này không ngừng truyền ra những tiếng kêu kinh ngạc sợ hãi. Thân thể đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần lúc này đã run rẩy, thần sắc biến hóa. Ở bên trong mỗi một đôi mắt đều lộ ra sự điên cuồng. Bọn họ còn có không có cách nào áp chế được sự phẫn nộ, không ngừng bạo phát ngập trời.

– Bạch Tiểu Thuần!

– Nhất định là ngươi, Bạch Tiểu Thuần!!

Tiếng gầm thét giận dữ kinh thiên động địa vang lên. Vân Lôi Tử cùng các Thiên Nhân bên cạnh, lúc này hoàn toàn nổi giận. Ở trong tiếng rít gào này, bọn họ lao thẳng đến căn phòng của Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng xông qua.

Chẳng những là bọn họ như vậy, những tu sĩ Vân Tông ở bốn phía xung quanh sau khi nghe được tiếng gầm thét giận dữ của các Thiên Nhân, trong mắt mỗi một người đều lộ ra vẻ dữ tợn. Bọn họ đồng thời nhìn về phía chỗ khu vực của Bạch Tiểu Thuần.

– Đáng chết. Nhất định là do Bạch Tiểu Thuần làm ra!

– Đây là một tai họa. Gây tai họa cho đệ tử Vân Tông chúng ta thì cũng thôi. Hắn lại còn gây tai họa cho bức tượng Chiến Thần Vân Tông của chúng ta!

– Giết Bạch Tiểu Thuần!

Mọi người ở nơi này đều lớn tiếng rít gào. Khi các Thiên Nhân xông tới, đồng thời Bạch Tiểu Thuần ở bên trong căn phòng của hắn, lúc này hơi thở lộ ra sự khẩn trương lo lắng. Hắn nhìn cây Nguyệt Lượng Hoa trước mắt đang hút thu hàn khí bên ngoài một cách kinh người. Những hàn khí này lập tức dũng mãnh tràn vào trong chiếc lá cây được hắn ghép vào, khiến cho chiếc lá cây này, trong nháy mắt lại có gần như khu vực bảy thành đã trực tiếp trở thành hàn băng. Có thể tưởng tượng được, nếu cho Bạch Tiểu Thuần đủ thời gian, hắn có thể rất nhanh làm được yêu cầu của bé gái, khiến cho miếng lá cây này hoàn toàn trở thành lá băng.

Nhưng bây giờ lại không kịp nữa. Bên ngoài vang lên những tiếng rít gào, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy. Một tay hắn hắn hái chiếc lá cây kia xuống cất vào, đồng thời lập tức truyền ra ý thức về phía cây Nguyệt Lượng Hoa.

– Nhanh biến trở về hạt giống!

Nguyệt Lượng Hoa này không cần Bạch Tiểu Thuần mở miệng, cũng đã nhận thấy được nguy cơ sinh tử. Trong nháy mắt tất cả rễ héo rũ. Đóa hoa héo rũ, cành khô héo, giống như đều ngưng tụ tất cả sinh lực lại, hình thành một hạt giống có mức độ lớn hơn so với trước kia rất nhiều.

Bạch Tiểu Thuần không kịp kiểm tra, lập tức lại thu loại hạt giống này vào bên trong túi trữ vật.

Trong nháy mắt khi hắn vừa làm xong tất cả những điều này, một tiếng nổ lớn kinh thiên, bỗng nhiên trực tiếp nổ tung ở bên ngoài căn phòng của hắn.

Ầm.

Căn phòng của Bạch Tiểu Thuần trực tiếp đã bị một lực mạnh, hung hãn đánh phá.

Trong khi căn phòng bị chia năm xẻ bảy, Bạch Tiểu Thuần có chút chật vật lui lại. Sau khi nhanh chóng tránh né, hắn nhìn thấy được ở bốn phía xung quanh, chính vô số đệ tử Vân Tông đằng đằng sát khí, còn có đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần. Ánh mắt bọn họ giống như điên cuồng khát máu muốn nuốt sống mình.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!

Vân Lôi Tử điên cuồng hét lên. Sau khi căn phòng của Bạch Tiểu Thuần sụp đổ. Hắn cũng thấy được lỗ thủng cực lớn trên mặt đất này cùng với Nguyệt Lượng Hoa héo rũ ở bốn phía xung quanh.

– Chuyện bán Trí Huyễn Đan c, không có giết ngươi, ngươi lại còn dám đụng đến căn cơ bắc mạch ta. Bạch Tiểu Thuần, ngày hôm nay ngươi nhất định phải chết!

Phùng Trần tức giận tới mức, sát ý trong mắt kinh thiên. Trong một thoáng, hắn trực tiếp lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần. Vừa ra tay chính là thần thông giống như đòn sát thủ của hắn vậy.

Trong tiếng nổ lớn, khí tức của Bạch Tiểu Thuần tăng mạnh. Hắn nhanh chóng tránh ra phía sau. Hắn cũng ủy khuất phẫn nộ, hét lớn một tiếng.

– Bắc mạch, các ngươi chẳng lẽ muốn phản bội Thông Thiên đại lục!

– Từ sau khi ta tới nơi đây, các ngươi vẫn luôn nhằm vào ta. Vốn chỉ là ước pháp tam chương, ta nhịn. Nhưng sau khi ta bán đan dược, các ngươi lại đặt ra ước pháp tứ chương!

– Hiện tại ta trồng hoa cỏ mà thôi, ta động chạm gì với bất kỳ lời giao hẹn nào trong đó?

Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, điên cuống hét lên. Lúc này hắn cũng bất chấp mọi giá. Ở bắc mạch này hắn thật sự cũng rất khó chịu.

– Muốn ra tay với ta, không cần phải đi tìm một ít lý do làm gì!

Tu vi của Bạch Tiểu Thuần ầm ầm tản ra. Trên trời cao hiện lên gương mặt cực lớn của hắn, khí thế toàn diện bạo phát.

Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần cũng đau đầu. Hai người bọn họ có nỗi khổ nói không nên lời. Bọn họ chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này khó chơi đến cực hạn. Nhất là Phùng Trần. Hắn cảm thấy trước đây mình đặt ra ước pháp tam chương, hoàn toàn chính là mang đá đập lên chân của mình.

Thật ra, trước đây bất kể như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, năng lực gây tại họa của Bạch Tiểu Thuần, một ước pháp tam chương cũng không thể nào ngăn cản được. Thậm chí ở dưới ước pháp tam chương, hắn đã có khả năng bạo phát kinh người hơn.

Mà điều khiến cho bọn họ cảm thấy rầu rĩ nhất, là Bạch Tiểu Thuần này ngôn từ sắc bén, thân phận lại đặc biệt. Bọn họ giết cũng không phải, không giết lại khó giải được mối hận trong lòng. Điều này khiến cho trong lòng mấy Thiên Nhân bắc mạch này cảm thấy ủy khuất, không hề kém hơn so với Bạch Tiểu Thuần.

Thậm chí trong lòng bọn họ đều đã hối hận. Sớm biết như vậy, bọn họ đã không để Bạch Tiểu Thuần ở lại, mà khiến cho hắn nhanh chóng rời đi mới đúng…

Chẳng những là trong lòng mấy Thiên Nhân này rầu rĩ, các đệ tử Vân Tông ở bốn phía xung quanh, mỗi một người đều căm tức nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhưng trong lòng cũng đang ai thán. Đối với sự khó chơi và khả năng gây họa của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ xem như đã cảm nhận được rõ ràng.

– Đều là do Phùng Trần lão tổ sai. Hắn là xuất thân lôi tông, cho nên giới hạn Bạch Tiểu Thuần này ở Vân Tông, đây là không có thiện ý!

– Không sai. Để Bạch Tiểu Thuần này đi tới Lôi Tông của hắn, buông tha Vân Tông chúng ta. Chiến Thần của chúng ta… Cũng đã thiếu mất một ngón tay cái!

Các tu sĩ Vân Tông mỗi một người đều bi thương. Luật pháp không trách đám đông. Lúc này những tiếng nói như vậy đều không có kiêng kỵ truyền ra.

Sau khi Phùng Trần nghe được, sắc mặt nhất thời khó coi vô cùng. Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng càng lúc thêm căm hận.

Mắt thấy rơi vào tình trạng giằng co, ngay cả Bán Thần bắc mạch ở bên trong quan tài thủy tinh này, chính mắt nhìn thấy tất cả những điều này. Hắn thở dài một tiếng, xoa xoa mi tâm. Đối với Bạch Tiểu Thuần này, hắn cũng cảm thấy đau đầu không thôi.

Hết lần này tới lần khác lời Bạch Tiểu Thuần này nói, đều chiếm đạo lý. Hắn thật sự không có làm trái với sự giao hẹn…

– Cũng không nên giao hẹn cho hắn cái gì… Cứ tiếp tục như thế cũng không phải là biện pháp. Bạch Tiểu Thuần này nói không chừng còn có thể làm ra phong ba lớn hơn nữa.

Bán Thần bắc mạch nhíu mày, có lòng để cho Bạch Tiểu Thuần cút ra khỏi Vân Tông. Nhưng những lời này hắn lại nói không nên lời. Dù sao trước đó bắc mạch đã mạnh mẽ hạn chế hắn. Hiện tại lại để cho hắn rời đi. Chuyện này truyền đi, bắc mạch lại mất mặt.

Nghĩ tới đây, trong mắt Bán Thần bắc mạch có hàn quang lóe lên. Lần này hắn không hạ xuống Vân Tông, mà là truyền ra pháp chỉ của hắn!

– Từ đó về sau, ước pháp ngũ chương, không cho phép ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông ta trồng hoa, trồng cỏ, nuôi thú, nuôi quỷ, luyện khí, luyện đan. Trồng tất cả các loại, nuôi tất cả các loại, luyện tất cả đều không được!

Giọng nói này giống như thiên lôi vang vọng, nổ lớn ở trong toàn bộ tông môn. Các tu sĩ Vân Tông cùng với Thiên Nhân bắc mạch lại không có trước cảm giác giống như lần đầu tiên nữa. Lúc này trong lòng mỗi người đều rầu rĩ. Bọn họ có thể tưởng tượng, sợ là không bao lâu nữa, còn có thể có ước pháp lục chương, thất chương…

Mà mỗi lần đều để Bạch Tiểu Thuần tìm được chỗ đột phá. Bọn họ mới trở lại phong tỏa. Cứ như thế nữa… Ở trong dự cảm của mọi người, sợ là không bao lâu nữa không phải bản thân Bạch Tiểu Thuần giết chết mình, mà chính là bắc mạch hoàn toàn bị hắn chơi cho hỏng.

Mọi người của bắc mạch đối với pháp chỉ của Bán Thần trong lòng có phần bất mãn. Bạch Tiểu Thuần cũng bất mãn. Hắn cảm thấy bắc mạch này thật là quá đáng. Lần này lại giao hẹn cho mình thêm một chương.

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần biến đổi, hung hăng cắn răng một cái. Lần này hắn xem như là thật sự bất chấp mọi giá. Hắn ngẩng đầu đang muốn mở miệng, tranh thủ khiến cho Bán Thần này đang lúc phiền lòng, để mình rời khỏi bắc mạch.

Nhưng vào lúc này, đạo pháp chỉ thứ hai của Bán Thần cũng giống như thiên uy vậy ầm ầm hạ xuống.

– Thị vệ Thông Thiên Bạch Tiểu Thuần, mặc dù không làm trái với giao hẹn, nhưng lại hủy đi căn cơ của Vân Tông, chuyện này tội chết có thể tránh, nhưng tội sống khó tha. Giam giữ hắn ở trong lôi ngục của lôi tông, hạn chế tất cả tự do, kỳ hạn tới thời điểm Thông Thiên sứ giả rời khỏi!

– Nếu như có phản kháng, giết chết không cần luận tội!

Pháp chỉ trùng trùng điệp điệp, truyền khắp tông môn.

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, vội vàng mở miệng hô to. Nhưng tiếng hô của hắn mới truyền ra, một lực mạnh trực tiếp từ bên trong quan tài thủy tinh bạo phát ra, hóa thành một bàn tay tia chớp cực lớn, không quan tâm Bạch Tiểu Thuần có nguyện ý hay không, một tay nắm lấy hắn sau đó trực tiếp tính đưa vào trong một đám mây đen trong những tia chớp vô tận đang được một bức tượng nâng lên!

Thời điểm bàn tay to biến mất, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần cũng biến mất.

Đám người Vân Lôi Tử tận mắt nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, nhất thời thần sắc phấn chấn. Mắt Phùng Trần cũng nhất thời sáng lên. Càng không cần phải nói tới những đệ tử Vân Tông đó, khi nghe được quyết định này của Bán Thần cùng với nhìn thấy được kết quả của Bạch Tiểu Thuần, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên.

– Cuối cùng đã đi!

– Lôi ngục của Lôi Tông, cho dù là tu vi Bán Thần, ở bên trong cũng phải nhận cực hình bị thiên lôi luôn luôn công kích. Đây là do Bạch Tiểu Thuần hắn tự tìm lấy!

– Đã sớm nên như vậy!

Vân Tông hoan hô. Đám người Vân Lôi Tử cùng Phùng Trần đều thở phào nhẹ nhõm. Thời điểm nhìn về phía lôi vân màu đen, khóe miệng bọn họ đều lộ ra nụ cười lạnh.

– Ngươi cho dù là có khả năng lật trời, ở bắc mạch ta cũng phải cúi đầu!

Trong mắt Vân Lôi Tử lộ ra vẻ châm chọc, còn có chút khuây khoả.

Cùng lúc đó, bên trong quan tài thủy tinh, chân mày Bán Thần bắc mạch cũng buông lỏng xuống. Hắn liếc nhìn mây đen lôi tông, thầm nghĩ đi xử lý như vậy, cùng lúc uy danh của bắc mạch không bị rơi xuống. Về phương diện khác, hắn không tin Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong lôi lao, còn có thể làm ra được chuyện gì lớn nữa.

Dù sao năm đó lôi ngục bắc mạch này đã có thể giam giữ qua rất nhiều trọng phạm. Hiện tại tuy rằng phần lớn bên trong đều trống trải, có lẽ cho dù là Bán Thần ở bên trong, cũng phải chịu đủ hành hạ, càng không cần phải nói tới Thiên Nhân.

– Như vậy là có thể yên tĩnh.

Hai mắt Bán Thần lão tổ nhắm nghiền.

Chapter Truyện / Chương 962 – Áp Đứng Lên