Chương 963 – Ừ A

Chapter Truyện / Chương 963 – Ừ A

Cửu Thiên Vân Lôi Tông, hai bức tượng khổng lồ đưa tay nâng lên, một là Vân Tông màu trắng, một là Lôi Tông màu đen!

Lúc này, ở lúc này thỉnh thoáng có tia chớp xuyên qua bên trong mây đen Lôi Tông. Ở sâu bên trong mây mù, truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần.

– Ta hận bắc mạch!

Những tiếng kêu thảm thiết mang theo sự đau khổ, còn có sự không cam lòng mãnh liệt. Nhưng bất luận Bạch Tiểu Thuần kêu gào thế nào, cũng không truyền ra được… Hắn ở bên trong lôi ngục này, đã bị giam giữ ba ngày.

Mà trong vòng ba ngày, Bạch Tiểu Thuần cũng tuyệt vọng. Hắn chỗ sâu bên trong mây đen, bốn phía xung quanh có vô số cấm chế. Những cấm chế này phong ấn tám phương, khiến cho phạm vi hắn có thể sống và di chuyển, không được quá kích thước chừng mười trượng.

Chỉ cần hắn vừa rời khỏi phạm vi mười trượng này, nhất thời từ bốn phía xung quanh lại có vô số tia chớp đánh xuống. Những tia chớp này thoạt nhìn lại kinh người. Từng cái có kích thước chừng lớn bằng cánh tay, ẩn chứa ý diệt sạch. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy sắc mặt cũng trắng bệch.

– Khinh người quá đáng!

Lúc này Bạch Tiểu Thuần run rẩy ngồi ở bên trong lôi ngục, nhìn trong mây đen bốn phía xung quanh thỉnh thoáng có từng tia chớp gào thét qua. Ở bên trong này, hắn kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay. Chính là ở bên trong cảnh khốn cùng. Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy thời gian xui xẻo nhất trong cả cuộc đời mình, chính là hiện tại.

– Thật là quá đáng. Ước pháp tam chương, ước pháp tứ chương, ước pháp ngũ chương… Điều này làm thì cũng thôi, còn đem ta giam lại.

Bạch Tiểu Thuần có cảm giác muốn phát điên. Hắn thử rất nhiều biện pháp, những đều vô nghĩa.

Hắn ăn bản không có cách nào rời khỏi nơi này. Điều khiến cho hắn cảm thấy bất đắc dĩ, là cứ cách mấy canh giờ, đều sẽ có số lượng lớn tia chớp từ bốn phía xung quanh gào thét lao đến, trực tiếp xuyên qua mười trượng cấm chế này, không ngừng công kích về phía hắn.

Những tia chớp này rất nhiều, thoạt nhìn lại kinh thiên động địa. Sợ là Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể khuếch tán tu vi đi chống lại. Nhưng ở chỗ bên trong lôi ngục này, linh lực thiên địa bị cắt đứt. Bạch Tiểu Thuần đã nhìn ra, sợ là không bao lâu nữa, khi linh lực của mình khô cạn, sẽ không có cách nào ngăn cản tia chớp đến nữa.

– Vậy phải làm sao bây giờ?

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày. Càng nghĩ hắn càng cảm thấy ủy khuất. Cuối cùng hắn thở dài một tiếng. Hắn chỉ có thể hi vọng Đỗ Lăng Phỉ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, bản thân mình cũng có thể nhanh chóng rời khỏi đây.

– Bắc mạch, ta nhớ các ngươi rồi. Chờ đấy cho ta. Chờ sau khi ta trở thành Bán Thần, ta nhất định phải báo thù!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hét lớn một tiếng về bốn phía xung quanh.

Nhưng tiếng gào thét này của hắn vừa phát ra, một tiếng cười nhạo từ một phía bên trong mây đen truyền ra.

– Trở thành Bán Thần? Cho dù ngươi trở thành Bán Thần, cũng không báo được thù.

– Ai?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chợt nhìn lại. Hắn ở chỗ này ba ngày. Tuy rằng thần thức bị hạn chế, nhưng sự nhạy bén của hắn vẫn như trước. Từ trước đến nay hắn không phát hiện ra, bên cạnh mình lại còn có những người khác.

Lúc này trong sự cảnh giác, theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, khắp nơi mây mù vẫn cuồn cuộn. Sau khi chậm rãi loãng ra, lộ ra nơi Bạch Tiểu Thuần đang đứng, chỗ khu vực này ước chừng hơn một trăm trượng.

Bốn phía xung quanh có sóng cấm chế dao động, ngăn cản tất cả mọi người ra vào. Đồng thời, có số lượng lớn tia chớp qua lại ở bên trong khu vực mười trượng, thỉnh thoảng xuyên qua nơi này. Một bóng người gầy gò ngồi khoanh chân ở chỗ kia!

Từ bóng dáng ấy có thể nhìn ra đó là một lão già, quần áo lam lũ, gầy giống như chỉ còn da bọc xương. Ngay cả khí tức cũng yếu ớt. Mỗi lần tia chớp xuyên qua bên trong thân thể hắn, thân thể của hắn đều sẽ run rẩy vài cái, nhưng thần sắc lại hoàn toàn không thay đổi. Hiển nhiên hắn bị hành hạ lâu dài. Tuy không có cách nào miễn trừ sự thống khổ của thân thể hắn, nhưng ý thức của hắn đã sớm quen thuộc với loại thống khổ khi tia chớp cắn xé thân thể.

Lúc này hắn giơ tay phải lên. Cánh tay giống như gảy một cái. Hình như cấm chế mười trượng này cũng không có cách nào ngăn cản được ý chí của hắn. Hắn có thể dễ dàng điều khiển sương mù cuồn cuộn ở bốn phía xung quanh.

Theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần quan sát, lão già kia cũng chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lại giống như điện chớp. Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, hai mắt lại lập tức đau đớn, hít vào một hơi.

– Tiểu gia hỏa, lão phu chính là Bán Thần, không phải cũng bị trấn áp tại ở đây sao? Cho nên nếu ngươi muốn thề, ta khuyên ngươi vẫn nên xác định cho mình một mục tiêu cao hơn, thì thỏa đáng hơn. Ví dụ như trở thành Thiên Tôn?

Lão già nhếch miệng cười. Ở dưới những tia chớp chiếu rọi, lộ ra một hàm răng vàng. Phối hợp với ánh mắt u ám của hắn, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.

– Lão phu ở chỗ này bị trấn áp quá nhiều năm tháng. Người tới nơi đây đều bị trấn áp. Cho tới hôm nay còn dư lại cũng không có mấy người. Lại nói tiếp, đã lâu không thấy được người mới.

– Tới đây tới đây. Tiểu gia hỏa, ngươi biết khiêu vũ không? Nhảy cho lão phu xem một chút kỹ thuật đẹp mắt để giải buồn một chút. Nếu như lão phu nhìn thấy cao hứng, nói không chừng sẽ truyền cho ngươi một ít bí pháp, có thể khiến cho ngươi ở nơi này bớt nhận một ít thống khổ do Lôi Đình cắn xé thân thể.

Trong mắt lão già lộ ra ánh sáng tà dị. Hắn quan sát Bạch Tiểu Thuần từ trên xuống dưới. Tiếng cười mang theo sự uy nghiêm đáng sợ cùng quỷ dị.

Vừa mới bắt đầu, Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình. Lúc này hắn khôi phục lại, ý thức được người này cùng giống như mình, đều bị giam giữ ở chỗ này. Sau đó lá gan của hắn cũng lớn lên, trừng mắt.

– Câm miệng, lão gia hỏa, Bạch gia ngươi năm đó đã từng trải qua lao ngục. Lão già phạm tội như ngươi, không biết đã bị ta thu thập bao nhiêu đâu.

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, hất cằm lên.

– Ta lại thích con ngựa nhỏ quật cường giống như ngươi. Ha ha, nhớ chỗ lao ngục này, ở ba ngàn năm trước cũng từng giam giữ một con ngựa nhỏ. Đáng tiếc, chỉ một tháng, đã khóc lóc kêu than, giãy dụa ở trước mặt ta, chỉ vì để cho lão phu truyền thụ cho hắn một ít bí pháp. Ta chờ ngươi.

Lão già cười ha ha một tiếng. Hiển nhiên, Bạch Tiểu Thuần đến, khiến cho hắn cảm thấy cuộc sống thoáng cái có sắc thái.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy muộn phiền. Ánh mắt cùng tiếng cười của lão già này, lại khiến cho hắn cảm thấy chán ghét. Sau khi trừng mắt vài lần, hắn liền không để ý tới nữa. Hắn ngồi ở chỗ đó, suy nghĩ có thể không cần chờ Đỗ Lăng Phỉ hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ cần Đỗ Lăng Phỉ trở về, bản thân mình nói không chừng cũng có biện pháp rời khỏi nơi này.

Thời gian trôi qua. Một lúc lâu sau, bỗng nhiên, tia chớp ở bốn phía xung quanh bên trong mây mù này, thoáng cái nhiều hơn. Chúng từ bốn phía xung quanh gào thét lao tới gần, giống như một trận gió bão tia chớp.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi. Trận gió bão tia chớp như vậy, mỗi ngày hắn đều phải trải qua nhiều lần. Lúc này tu vi nhất thời vận chuyển, hình thành phòng hộ trong chớp mắt. Bốn phía xung quanh có vô số tia chớp chuyển bị xuyên qua cấm chế, phát ra tiếng nổ lớn lao đến.

Trong lúc tu vi của Bạch Tiểu Thuần khuếch tán, toàn lực ngăn cản. Hắn nhìn vô số tia chớp ở bốn phía xung quanh này, hãi hùng khiếp vía. Bên trong những tia chớp này ẩn chứa lực hủy diệt. Một đạo không tính là gì cả. Nhưng Bạch Tiểu Thuần tính toán sơ lược, bốn phía xung quanh chí ít có hơn mười vạn đạo. Điều này khiến cho da đầu hắn tê dại.

Chẳng những là hắn ở đây nhận lực của tia chớp, lão già ở bên cạnh cũng như vậy. Ở trong những tia chớp, toàn thân hắn run rẩy, nhưng thần sắc lại không hề thay đổi. Ngược lại hắn không có thiện ý nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi bây giờ còn có linh lực, có thể đi chống lại. Chỉ có điều sau khi qua mười ngày nữa, linh lực của ngươi sẽ không còn… Đến lúc đó, ngươi sẽ biết tư vị.

– Lực lượng của những tia chớp này khi vừa mới bắt đầu vẫn không tính là gì cả. Nhưng sau khi tích lũy, hình thành hành hạ, có thể nói là cực hình thiên địa.

Toàn thân lão già run rẩy, âm thanh lại hoàn toàn không có chút run rẩy nào, chậm rãi vang vọng.

– Biết ta thích nghe nhất là cái gì không? Ta thích nghe nhất, chính là những người khác ở dưới những tia chớp này phát ra các loại kêu gào thảm thiết. Sau khi nhắm mắt lại, âm thanh kia tuyệt vời vô cùng…

Lão già liếm môi. Thời điểm hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ánh sáng tà dị trong mắt lại càng nồng đậm.

Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình đi để ý tới lão già. Hắn hãi hùng khiếp vía nhìn những tia chớp ở bốn phía xung quanh kéo dài sau nửa canh giờ mới chậm rãi biến mất. Linh lực của hắn, cũng hao phí không ít.

Hiện tại số lực lượng còn lại, chưa đủ bảy thành. Điều này khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần có chút khó coi.

– Tiếp tục như vậy nữa là không được…

Gương mặt Bạch Tiểu Thuần u sầu, nhìn tia chớp ở bốn phía xung quanh chạy bên trong mây mù. Hắn khổ sở suy nghĩ, cân nhắc biện pháp. Thật ra, dựa theo hắn tính toán, tối đa qua mười ngày nữa, mình thực sự sẽ cạn kiệt linh lực.

Mặc dù hắn tự tin vào lực lượng thân thể, nhưng Bán Thần ở bên cạnh còn thê thảm như thế, Bạch Tiểu Thuần bây giờ không có lòng tin cùng nắm chắc, có thể so với đối phương từng được.

Trong nháy mắt, năm ngày rất nhanh đã trôi qua. Trong năm ngày này, mỗi lần gió bão tia chớp đến, linh lực của Bạch Tiểu Thuần đều đang tiêu hao. Giọng nói của lão già kia, đều nói đâu đâu không ngừng.

Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phiền não. Cho đến ngày thứ sáu đến, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, hai mắt xuất hiện tơ máu. Hắn nhìn chằm chằm vào những tia chớp chạy bên ngoài, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Hắn suy nghĩ rất nhiều biện pháp, đều lại tự mình hủy bỏ. Lúc này ở trong đầu hắn chỉ còn lại có một con đường…

– Ta nhớ ban đầu ở trên Thông Thiên Hải, lúc đại sư huynh Độ Kiếp, ta từng nuốt vào kiếp vân. Ở trong đó đều là tia chớp Lôi Đình… Ở bên trong tia chớp này, ngoại trừ ẩn chứa lực hủy diệt ra, còn có sinh lực!

– Mà sở dĩ như vậy, đoán chừng là đồ nhi của ta đang giúp ta. Cũng không biết ở chỗ này… Hắn có thể tiếp tục giúp ta hay không.

Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc lâu. Cuối cùng trận bão tia chớp lại một lần nữa từ bốn phía xung quanh lao tới. Hắn hung hăng cắn răng một cái.

– Thử một chút!

Bạch Tiểu Thuần chợt đứng lên, nhìn gió bão tia chớp từ bốn phía xung quanh gào thét lao đến. Mặc dù tu vi tản ra, nhưng không có toàn lực phòng hộ giống như trước kia.

Ở trong tiếng nổ lớn, hơn mười vạn tia chớp ở bốn phía xung quanh hình thành gió bão, liền trực tiếp xuyên qua cấm chế, xuất hiện ở xung quanh Bạch Tiểu Thuần. Mắt thấy những tia chớp này sẽ nhấn chìm hắn, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, chợt mở miệng, hướng về phía tia chớp trước mặt, hút mạnh một cái!

Khi cảnh tượng như vậy, bị lão già kia nhìn thấy được. Hắn sửng sốt một chút, sau đó lớn tiếng cười rộ lên.

– Lại có một kẻ muốn đi nuốt tia chớp. Làm vậy không phải là tìm chết sao? Lão phu năm đó tự xưng là Lôi tổ, thân là tán tu Bán Thần bắc mạch, cũng cũng không dám đi nuốt những Lôi Đình hủy diệt này, bị nhốt ở chỗ này trong bao nhiêu năm tháng qua. Ta đã thấy qua… Ừ? A?

Tiếng cười của lão già mới vừa cất ra, một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể hắn lại chợt điên cuồng run rẩy, tròng mắt cũng thiếu chút nữa rơi xuống.

– Bà ngoại ngươi. Ngươi ngươi ngươi ngươi… Ngươi là thứ gì biến ra vậy?

Chapter Truyện / Chương 963 – Ừ A